Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Tiệc liên hoan cuối tuần
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
100.
Tác giả: Không Ô
Chủ đề thay đổi vài lần, tiếng trò chuyện rôm rả suốt buổi.
Chuông tan học vang lên, Thẩm Lục Dương mới chợt nhận ra một tiết học đã trôi qua. Cậu nhìn ra cửa phòng, thấy Tạ Nguy Hàm vừa mở cửa bước vào liền hỏi ngay: “Sao rồi anh? Mấy đứa làm bài kiểm tra ổn chứ? Đề lần này toàn dạng đã giảng, chỉ trừ phần luận cuối cùng thì khá dễ, tụi nó nghe giảng tốt lắm…”
Ánh mắt cậu đầy tự tin, niềm tự hào và tin tưởng dâng tràn dành cho học trò.
Tám học sinh chưa làm xong bài theo Tạ Nguy Hàm đi vào, nghe vậy muốn quỳ xuống trước Thẩm Lục Dương vì quá áy náy.
Tạ Nguy Hàm bật cười, đi đến bên cậu ngồi xuống, lấy vài viên kẹo trên bàn đẩy cho: “Chiêm Tĩnh Diệu mấy đứa gửi cho em, kẹo quan tâm người ốm.”
Thẩm Lục Dương cảm thấy ấm lòng hơn. Có học trò vậy, còn mong gì hơn nữa.
Cậu bóc một viên kẹo bỏ vào miệng, nhìn về phía nhóm tám người, hỏi cười: “Sao thế, có câu nào không biết làm à?”
Tám người thật thà thà bị Thẩm Lục Dương mắng một trận còn hơn nhìn cậu cười như này. Họ nắm chặt vạt quần, ấp úng không nói được câu nào.
Thẩm Lục Dương cũng hoang mang, quay sang hỏi Tạ Nguy Hàm: “Sao vậy anh? Đến văn phòng đứng tấn à? Hay là diễn kịch câm?”
Tạ Nguy Hàm ra hiệu cho “bạn câm” ngoài cùng bên trái lên tiếng.
Cậu nam sinh đành thú thật: “Thầy ơi… bài kiểm tra Lý của bọn em chưa làm xong ạ.”
Thẩm Lục Dương sững sờ: “Chưa làm xong? Câu nào không biết làm? Câu nào?”
Cậu học sinh đỏ mặt, mắt không dám nhìn thẳng, lí nhí: “Em… làm được một nửa rồi ngủ gục, nửa bài sau chưa làm ạ.”
Tạ Nguy Hàm ra hiệu tiếp lượt người thứ hai nói.
Bạn nữ cúi mặt gần chạm ngực, cắn môi nói: “Em xin lỗi thầy Thẩm, em và bạn cùng bàn mải truyền giấy nên chưa làm xong ạ…”
Tám người, tám lý do. Tóm lại, ai cũng chỉ làm được một nửa hoặc chưa đến một nửa, mang tâm lý may mắn nghĩ thầy Thẩm không kiểm tra bài vào thứ Bảy.
Thẩm Lục Dương im lặng một lúc rồi gật đầu: “Ừ, thầy biết rồi.”
Cả đám càng thêm áy náy.
“Thầy Tạ nói các em thế nào?” Thẩm Lục Dương lấy một viên kẹo đưa cho cậu nam sinh đầu tiên, “Tiết vừa rồi là của thầy ấy, các em phải nghe lời thầy ấy.”
Cậu học sinh ngại ngùng không dám nhận kẹo, liếc Tạ Nguy Hàm đang lật vở bài tập, lí nhí nói: “Thầy Tạ bảo bọn em mỗi sáng mang bài tập Lý và Toán đến văn phòng để thầy kiểm tra… Còn rút ngẫu nhiên bốn bạn khác cùng đến kiểm tra. Nếu chưa làm xong… thầy sẽ đứng giám sát bọn em làm cho xong ạ.”
Thẩm Lục Dương liếc Tạ Nguy Hàm. Cậu định hỏi liệu làm thế có quá tốn thời gian của anh không, nhưng ngay lập tức hiểu dụng ý của anh――
Phải cho đám trẻ chưa định hình này nhớ đời. Không đau một lần thì phần lớn sẽ tái phạm. Hơn nữa, việc tám đứa này ngày nào cũng phải trình diện cũng là lời cảnh tỉnh cho bốn suất ngẫu nhiên kia.
“Vậy cứ như thế nhé,” Thẩm Lục Dương cười trêu học trò, “Thầy vừa khoe với thầy Tạ xong. Tám đứa thế kia, lớp mình có bao nhiêu người mà đã một phần năm. May là thầy da mặt dày không sợ mất mặt.”
“Thầy ơi bọn em biết lỗi rồi ạ…”
“Em xin lỗi thầy.”
“Xin lỗi thầy ạ.”
…
Thẩm Lục Dương xua tay: “Được rồi, về hết đi. Mai là Chủ Nhật nên không tính, bắt đầu từ thứ Hai sẽ kiểm tra bài tập.”
Mấy học trò ủ rũ quay đi.
“À đúng rồi,” cậu thấy vẻ áy náy đến mức sắp khóc của chúng, vội thêm một câu, “Giờ kiểm tra Toán hàng tuần không được phép dùng bài Lý làm bù đâu. Một mình thầy đau lòng là đủ rồi, đừng làm tổn thương thầy Tạ của các em nữa.”
“…Biết rồi ạ.”
Một màn đối thoại, hiệu quả rõ rệt.
Thẩm Lục Dương nhìn đám mầm non rời đi, chờ đến khi cửa đóng lại mới quay lại gần Tạ Nguy Hàm.
Vẻ mặt cậu hơi ủ rũ, nhỏ giọng nói: “Sao lại có tận tám đứa chứ, lần trước em giảng tụi nó đều bảo hiểu rồi. Là giả vờ hiểu, hay thật sự không muốn làm bài Lý? Không thể nào, tụi nó rất quý em mà…”
Dự đoán của Tạ Nguy Hàm hoàn toàn chính xác. Thầy Thẩm sau khi cười với học trò liền hoài nghi nhân sinh.
Thẩm Lục Dương vô thức nắm lấy tay anh, vừa bóp vừa nhíu mày: “Tại sao nhỉ… Hôm nay tụi nó buồn ngủ quá sao? Hay em dạy sai chỗ nào rồi?”
“Không phải,” Tạ Nguy Hàm chỉ thẳng mấu chốt, “Là em đối tốt với tụi nó quá.”
Anh nắm lại tay Thẩm Lục Dương, xoa an ủi: “Một vài học sinh cần phải được dạy dỗ, hiền quá sẽ khiến tụi nó ăn hiếp.”
Thẩm Lục Dương gục mặt lên tay anh, cằm cọ nhẹ: “Haiz, em chỉ không muốn tụi nó áp lực quá thôi. Bài tập bình thường đã nhiều, thúc giục thì tụi nó mệt lắm. Anh xem, đứa nào đứa nấy ngày thường cũng buồn ngủ rũ rượi, em còn lo tụi nó ngủ gật lúc leo cầu thang rồi ngã nữa.”
“Em có thể dạy tụi nó phương pháp hiệu quả hơn,” Tạ Nguy Hàm xoa tóc cậu, nói trúng tim đen, “Nhưng tiền đề là tụi nó phải chủ động dùng phương pháp đó.”
Thẩm Lục Dương trầm tư. Một lúc sau, cậu hiểu ra.
Quá hiền lành, không nỡ phạt nặng. Cậu dạy cả trăm cách giải mà tụi nó cũng không chăm học. Thà dạy một cách, khiến tụi nó học được rồi ôn luyện kỹ.
Chứ không phải nghe xong rồi ỷ lại: “Tan học thầy Thẩm cũng tăng ca giảng tiếp”, “Sai thì cũng không bị mắng”, “Một lần không làm thì thầy cũng không sao”, rồi bỏ luôn việc chính.
“Là lỗi của em…” Thẩm Lục Dương lặp lại, nhưng gương mặt đã trở nên cương quyết hơn, “Lần sau thầy Thẩm sẽ nổi giận thật đấy. Mà thầy nổi giận thì biết mắng, cực kỳ đáng sợ.”
Tay Tạ Nguy Hàm véo má cậu, nhân tiện hỏi: “Chiều nay về nhà không, Dương Dương?”
Thẩm Lục Dương giật nảy, cúi đầu chạm tay anh: “Về nhà? Xin nghỉ ạ?”
Chiều thứ Bảy hai người không có tiết, tối cũng không cần ở lại giải đáp thắc mắc, mấy giáo viên khác thường nhân dịp này xin nghỉ nửa ngày.
Tạ Nguy Hàm gật đầu: “Trưa nay muốn ăn gì? Tôi về nhà làm.”
Thẩm Lục Dương vốn còn định kiên trì, nhưng nghe vậy lập tức mềm lòng.
“Em muốn ăn mỳ nước trong, món lần trước anh nấu chỉ bỏ rau cải mà ngon tuyệt.”
Tạ Nguy Hàm xoa gáy cậu qua lớp áo len, dịu dàng như vuốt ve chú cún con, ánh mắt trìu mến: “Ừ, làm mỳ. Còn gì nữa không?”
Thẩm Lục Dương lim dim mắt, nói: “Muốn ngủ một giấc thật ngon. Em buồn ngủ quá, người cũng mỏi hết rồi.”
“Về nhà ngủ một lát đi nhé?”
“Đợi anh dạy xong rồi về cùng. Em không muốn lái xe, buồn ngủ.”
“Ừm.”
…
Thứ Bảy nằm nghỉ hết ngày, sáng Chủ Nhật ngủ nướng, chiều đi liên hoan.
Khi Thẩm Lục Dương đến quán lẩu, học trò đã có mặt đủ. Chiêm Tĩnh Diệu mấy đứa la hét gọi món, thấy cậu và Tạ Nguy Hàm liền đứng dậy vẫy tay.
“Bên này thầy Thẩm! Thầy Tạ! Bên này ạ!”
“Thấy rồi!” Thẩm Lục Dương đáp lại, cười nói: “Nói nhỏ lại.”
Quán lẩu này khá đắt, mười mấy học sinh ăn một bữa cũng cả ngàn tệ.
Hôm trước giáo viên có xếp hạng tiết mục, lớp họ về nhì nên được tặng cúp lớn, chủ nhiệm phát tiền thưởng. Cô Tông vui nên đổi địa điểm liên hoan ngay trong đêm.
Thẩm Lục Dương đến bàn lớn hỏi: “Cô Tông đâu?”
Hướng Lỗi đáp: “Cô Tông hôm nay bận, đưa tiền cho Thân Vũ rồi, dặn tụi em cứ ăn thoải mái.”
Ba chữ “ăn thoải mái” khiến đám học trò hí hửng như vỡ trận.
Thẩm Lục Dương định nhắc nhỏ vì sợ ảnh hưởng xung quanh thì Tạ Nguy Hàm hỏi: “Phòng riêng lớn nhất chứa được bao nhiêu người?”
Nhân viên nhiệt tình: “Phòng lớn nhất ở lầu hai, ba nồi lẩu, tối đa 15 người. Nếu đông hơn vẫn có thể kê thêm ghế.”
Đinh Nhất Phàm hỏi: “Có tính thêm tiền không?”
Nhân viên: “Giá gốc 168 tệ, làm thẻ thành viên còn 128 tệ. Phí này không bao gồm set ăn, nhưng được tặng giỏ trái cây lớn, phần quà vặt và nước mơ chua không giới hạn.”
“Phòng thôi mà 128 tệ?” Hướng Lỗi ngạc nhiên.
“Không tính trong set ăn?” Chiêm Tĩnh Diệu cũng ngạc nhiên.
Nhân viên tiếp tục: “Phòng có dàn KTV, sofa, bàn trà, không phải đi chỗ khác, thời tiết lạnh thế này…”
“Còn phòng riêng nhỏ hơn không, loại cho hai người?” Thẩm Lục Dương ngắt lời.
Tạ Nguy Hàm đưa thẻ mình qua.
Nhân viên cầm thẻ, đáp: “Phòng nhỏ giá 88 tệ, cho hai đến bốn người. Anh và vị này ngồi thoải mái. Tiện nghi cũng tương tự.”
Thẩm Lục Dương hiểu ý anh, nói với Lê Thân Vũ: “Các em lên trước đi, gọi món thoải mái, tiền thừa thầy và thầy Tạ sẽ trả. Ngoại trừ uống rượu, muốn gì cứ gọi.”
“Thầy Thẩm ngầu quá!”
“Em muốn gọi món đắt nhất!”
“Cán sự Chiêm không biết xấu hổ! Em cũng muốn!”
“Gọi đi,” Thẩm Lục Dương gọi nhân viên, “Các món đặc trưng mang lên phòng lớn hai phần, không đủ thì thêm nữa, tiền trừ thẻ.”
“Vâng, mời anh đi lối này.”
Lên lầu, Thẩm Lục Dương và Tạ Nguy Hàm căn dặn:
Thẩm Lục Dương: “Không uống rượu, dù một ngụm cũng không, nhớ chưa.”
Tạ Nguy Hàm: “Ngày mai thi, hôm nay sáu giờ tối phải về nhà nghỉ ngơi.”
Cả đám hú hét, “gọi thoải mái” và “thêm lúc nào cũng được” khiến chúng đáp liền: “Yên tâm thầy, tụi em không vi phạm!”
Phòng lớn ở trong cùng, họ vào phòng nhỏ bên cạnh. Dù đóng cửa vẫn nghe tiếng la hét vọng sang.
“Điên rồi,” Thẩm Lục Dương cởi áo khoác, “Bị kìm nén lâu quá, bọn chim non cuối cùng cũng được thả, ríu rít.”
Tạ Nguy Hàm đối diện, áo len nâu nhạt làm làn da trắng lạnh nổi bật, dịu dàng hơn hẳn: “Sau này qua xem nhé?”
Thẩm Lục Dương quay sang nhân viên vừa đặt đồ rồi nói: “Ăn xong rồi tính. Có mình ở đó sẽ khiến tụi nó không thoải mái, lúc cần tụi nó sẽ qua gọi.”
Đám học trò đang quậy tung, ăn lẩu mà cứ chọc đũa mãi. Tạ Nguy Hàm không quen kiểu đó nên hai người ăn trước rồi tùy tình hình qua sau.
Nhân viên đi rồi, chỉ còn hai người trong phòng.
Thẩm Lục Dương chủ động nhúng rau. Tiếng ồn ào bên kia không ngớt.
“Không giữ cổ họng nữa sao. Tuổi trẻ thật tốt, chạy nhảy tẹt ga mà không biết mệt.”
Tạ Nguy Hàm rót nước, đẩy sang cho cậu: “24 tuổi đã không còn trẻ nữa à?”
“Không còn quậy như 17, 18,” Thẩm Lục Dương cười, nhớ lại quá khứ có phần kích động. Đây là Thẩm Lục Dương mà Tạ Nguy Hàm chưa từng thấy.
“Thời cấp ba em nổi loạn, không có bố mẹ nên chỉ nổi loạn với thầy cô bạn bè. Ngày nào cũng trốn học đi làm thêm kiếm sống, có khi còn sờ cả tường rào trường, thầy cô tìm thì không đi, lên lớp thì ngủ gật. Điểm kỷ luật bị trừ khiến chủ nhiệm cứ thấy em là đánh.”
Tạ Nguy Hàm hứng thú: “Cãi nhau với giáo viên à?”
Thẩm Lục Dương bồi hồi, thời gian trôi nhanh, cậu đã tốt nghiệp đại học và làm giáo viên gần một học kỳ. Quá khứ nổi loạn như đã xa lắm.
Cậu uống nước trái cây, mím môi: “Không cãi nhau, em kiểu thành khẩn nhận lỗi nhưng tuyệt đối không sửa. Cả ngày đứng ngoài hành lang, gặp hiệu trưởng hay giám thị phải gọi to ‘Chào thầy ạ!’, giáo viên toàn trường đều biết em. Chủ nhiệm thấy xấu hổ nên bắt em đứng giữa lớp.”
Tạ Nguy Hàm gật đầu tán thưởng: “Thế là được nghe giảng rồi.”
Thẩm Lục Dương gõ ly, nhìn anh: “Hai chúng ta mà gặp nhau sớm mười năm chắc đã đánh nhau mất.”
“Tại sao?”
“Vì anh đẹp trai quá, em chưa thấy ai đẹp như anh. Hồi đó em nổi loạn, còn anh bướng hơn cả em. Em sẽ bám lấy anh đòi làm bạn, nếu anh không thích chắc sẽ đuổi, em nhất định cáu. Động tay động chân chưa chắc, nhưng cãi nhau chắc chắn có.”
“Em chịu đòn giỏi hơn bác sĩ Phương, lại không có bố mẹ, anh đe không nổi em đâu.”
Ý cười trong mắt Tạ Nguy Hàm thêm sâu, nhìn cậu ám chỉ: “Sẽ không đâu.”
Thẩm Lục Dương vớt thịt: “Hửm?”
“Sẽ không không thích em,” Tạ Nguy Hàm mày mắt giãn, “Bất kể khi nào.”
Tay Thẩm Lục Dương khựng, lồng ngực nóng lên. Cậu giả vờ vớt đồ ăn tiếp: “Em cũng vậy. Dù hồi nhỏ hay lúc nào khác, em chắc chắn sẽ thích anh rồi theo đuổi trước.”
Thích một người thật kỳ diệu. Chỉ một khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, dù chưa hiểu rõ, cậu đã biết mình thích người đó.
Tạ Nguy Hàm ăn miếng rau cậu gắp, hỏi lơ đãng: “Thế giới của em thế nào?”
Thẩm Lục Dương nghĩ rồi nói: “Cũng gần giống đây, nhưng không có nhiều loại giới tính, chỉ đàn ông và phụ nữ, cũng không có pheromone.”
“Em thích nơi đó lắm à?”
“Cũng không hẳn. Em trước đây không có cảm xúc gì với mọi thứ.” Cậu ngẩng lên đối diện đôi mắt đẹp của Tạ Nguy Hàm, ánh đèn phản chiếu trong mắt đen láy như trời sao.
Mỗi lần nhìn vào đôi mắt ấy, cậu cảm nhận được một cảm giác thuộc về, vừa kỳ diệu vừa an yên.
“Nhưng em thích nơi này,” Thẩm Lục Dương gõ bàn, vừa ăn vừa nói, “Nơi này có nhà của em. Nhà ở đâu, em ở đó.”
Tạ Nguy Hàm không rõ hết những cảm xúc tinh tế ấy, nhưng có thể hiểu câu của cậu nghĩa là— vì có anh ở đây, nên em thích nơi này.
“Em với ai cũng vô tư, nhưng với anh thì khác,” cậu cúi đầu ăn thịt, mắt nhìn hư không, cười: “Anh không giống ai cả.”
Tạ Nguy Hàm nhìn cậu không chớp mắt, trầm hỏi: “Khác ở chỗ nào?”
Thẩm Lục Dương ngẩng mặt, bơi vào đôi mắt chứa đầy hình bóng mình, như rơi vào làn nước ấm, được dịu dàng nâng đỡ.
Cậu hơi khựng rồi thì thầm: “Ai với em cũng không quan trọng. Em có thể rời thế giới kia đi đây, không lưu luyến… Nhưng giờ em không thể đi nữa. Em không thể rời xa anh.”
Như hạt giống phiêu bạt trong gió. Cậu yêu mặt trời, yêu núi sông, yêu sông ngòi. Cậu yêu mọi thứ nhưng không thuộc về đâu cả.
Rồi cậu gặp khu rừng mưa.
Ngay từ lần đầu trông thấy, cậu bị sự quyến rũ và bí ẩn kia hút chặt. Cậu lao sâu vào.
Khu rừng mưa bảo: cậu có thể sống ở bất cứ đâu, thậm chí nhận đóa hồng đẹp nhất và con thú quý nhất, chỉ cần ở lại.
Đối phương dịu dàng thì thầm bên tai—
Khu rừng mưa này của tôi, cũng của em. Nếu em rời đi, mọi thứ sẽ tan biến theo gió.
Giây phút đó, cậu lần đầu được cần, được trân trọng, được yêu sâu đậm… Cậu không muốn rời đi.
Cậu vẫn thích mặt trời, núi sông, sông ngòi. Cậu yêu tất cả nhưng chỉ yêu sâu khu rừng mưa này.
Nơi đây là người cậu yêu, là nhà.
Tạ Nguy Hàm xoa nhẫn trên ngón áp út, lặp lại: “Là tôi không thể rời xa em, Dương Dương.”
Hạt giống vốn tự do. Rừng mưa dù rộng lớn cũng đứng yên một chỗ.
Từ lần đầu thấy hạt giống nhỏ, anh quyết giữ cậu lại.
Anh tìm đủ thứ hấp dẫn để níu giữ, dịu dàng nói nếu em đi, anh sẽ chết.
Nhưng anh nói dối.
Anh chẳng tan biến. Nếu hạt giống đi, anh sẽ lan tỏa điên cuồng khắp thế giới, dù biến cả nơi này thành rừng mưa âm u cũng sẽ tìm lại cậu.
Rồi nói em hãy cứu anh.
May mắn thay, hạt giống yêu sâu khu rừng. Cậu bén rễ sâu, hướng mặt trời vươn lên, nở đóa hoa hướng dương rực rỡ, xua tan sương mù.
Hạt giống trở thành một phần rừng mưa. Hay đúng hơn, rừng mưa dùng mọi cách khiến hạt giống thuộc về nó.
Đột nhiên cửa phòng bị gõ. Bành Tuấn đứng ở cửa, ngại vì làm phiền, tai đỏ nhìn ra: “Thầy Thẩm, Chiêm Tĩnh Diệu bảo tôi qua hỏi hai thầy ăn xong chưa, có muốn qua phòng bên hát karaoke không?”
Bạn học Tuấn Tuấn—cỗ máy lặp lại không mấy cảm xúc.
Thẩm Lục Dương bật cười: “Sao lại cử em đến thế.”
Bành Tuấn “chậc”: “Chơi Thật hay Thách thua rồi.”
Thẩm Lục Dương nhìn Tạ Nguy Hàm, ngại anh chê ồn, liền hỏi: “Đám mầm non quậy lắm, hay mình ăn thêm lát nữa?”
Tạ Nguy Hàm thản nhiên buông ánh mắt khỏi Bành Tuấn, cầm áo khoác, quay đầu về phía cửa, cười nhẹ: “Đi thôi.”
Bành Tuấn hơi căng, bấu ngón tay, mặt vẫn kênh kiệu như cũ, cố tình đi chậm thêm hai bước: “Tôi đi lấy hai chai nước.”
Thẩm Lục Dương không để ý: “Đi đi, thích uống gì thì lấy.”
Tạ Nguy Hàm lững thững bước lên trước cậu một chút, mở cửa trước.
“Bùm————”
“Bốp————”
“Ồ hố hố———— Thầy Tạ khụ khụ khụ——!”
Ruy băng và pháo giấy sinh nhật bắn ra, tất cả nhắm vào Tạ Nguy Hàm đi phía trước, chỉ một ít rơi trúng Thẩm Lục Dương.
“Làm gì vậy!” Thẩm Lục Dương giơ tay che cho Tạ Nguy Hàm, sau đó đứng trước anh, phủi kim tuyến trên đầu rồi bật cười: “Không muốn sống nữa hả, đã nhìn rõ ai rồi mà còn bắn.”
Chiêm Tĩnh Diệu hô to: “Chúc——!”
Cả đám đáp: “Chúc thầy Thẩm và thầy Tạ! Vĩnh kết đồng tâm! Bạc đầu giai lão! Bách niên hảo hợp! Thiên trường địa cửu!”
Thẩm Lục Dương cười: “Dùng hết vốn từ tích lũy cả đời rồi hả, bày đặt lắm thế.”
Tạ Nguy Hàm gỡ ruy băng trên vai cậu, cũng cười dịu: “Cảm ơn các em.”
Thấy thầy Tạ cười, tụi học trò càng quậy, vây quanh hai người ngồi giữa sofa, đòi hát karaoke.
“Múa rìu qua mắt thợ!” Hướng Lỗi và Đinh Nhất Phàm tranh micro, mặt gần dính vào nhau, “Tặng thầy Thẩm và thầy Tạ bài ‘Devoted to you’!”
Nhạc phim “Flipped”?
Thẩm Lục Dương nháy mắt Tạ Nguy Hàm: “Bài tiếng Anh à, thi tháng trước Hướng Lỗi được bao nhiêu điểm?”
Tạ Nguy Hàm nhớ rõ điểm của học sinh, nắm tay cậu, bóp nhẹ: “54. Em ấy học lệch, không thích tiếng Anh.”
Thẩm Lục Dương nghi ngờ bài hát được chuẩn bị kỹ, vì Hướng Lỗi trông căng thẳng, môi sắp rách.
Trước kia cậu từng nói với Chiêm Tĩnh Diệu là thích phim này, cả bài chủ đề nữa. Tụi nó thật lòng.
“Trong sáng quá anh Lỗi!”
Hướng Lỗi lườm: “Mày biết gì! Tao với anh Tuấn song ca!”
Đinh Nhất Phàm huých mông: “Còn có tao!”
Chiêm Tĩnh Diệu giơ tay: “Thêm tớ nữa!”
Bành Tuấn: “Cút, mày tự hát đi.”
Một trận hỗn loạn, nhạc dạo xong, Hướng Lỗi vội hát: “Darling you can count on me……”
Ngay sau đó ném micro cho Chiêm Tĩnh Diệu hớn hở, Đinh Nhất Phàm sáp lại, say sưa hát: “Till the sun dries up the sea……”
Micro đến tay Bành Tuấn, tai đỏ nhưng vì luyện từ trước nên vẫn hát: “Until then I’ll always be devoted to you……”
Thẩm Lục Dương ban đầu cười, càng nghe càng ngạc nhiên.
Không ngờ tụi nó hát rất hay. Giọng học sinh đầy sức sống, giai điệu đơn giản, rất hợp.
Đến lượt Lê Thân Vũ, Bành Tuấn tìm mãi mới thấy, phải hát lan man vài câu rồi mới đưa micro, khiến Thần Vũ tức điên muốn gọi tổ tiên.
Hơn chục học sinh mỗi người một câu rồi đưa micro đến Thẩm Lục Dương.
Cậu ung dung nhận, nhìn Tạ Nguy Hàm, hát: “Through the years my love will grow, Like a river it will flow, It can’t die because I’m so devoted to you……”
Tạ Nguy Hàm nối ngay: “I’ll never hurt you I’ll never lie, I’ll never be untrue……”
Khóe miệng Thẩm Lục Dương cong cao, giữa tiếng reo hò cậu tựa vào vai anh, vừa cười vừa run run hát tiếp.
Cậu không biết vì sao cười đến hụt hơi, chỉ biết muốn cười.
Giây phút này, trước mắt học trò đầy sức sống, hai người dựa vào nhau trên sofa nhỏ, tiếng reo ràng như lễ cưới thu nhỏ. Họ là cặp đôi mới, học trò là chứng hôn.
Lãng mạn đến khó tin.
Đám học trò quậy đến sáu giờ chiều, chỉ khi cô Tông gọi nhắc mới biết giờ.
Tạ Nguy Hàm thanh toán. Thẩm Lục Dương gọi tài xế đưa từng học sinh về, dặn: “Về nhà nếu mệt nghỉ, không thì ôn lại. Mai thi đừng căng, có gì cứ gọi thầy bất cứ lúc nào, nhớ chưa?”
Những cánh tay thò ra cửa sổ xe vẫy: “Nhớ rồi ạ! Tạm biệt thầy!”
Thẩm Lục Dương kéo áo khoác, cười: “Tạm biệt!”
Cậu cứ nghĩ không quấy rầy học sinh, cuối cùng bản thân lại chơi đến toát mồ hôi, quên thời gian. Lâu lắm mới náo nhiệt như vậy.
Tạ Nguy Hàm ra khỏi quán, cầm khăn quàng. Thẩm Lục Dương mới phát hiện anh quên đồ.
“Các em về hết rồi à?” Tạ Nguy Hàm quàng khăn cho cậu, đầu ngón tay hơi lạnh, da tái đỏ.
“Vâng, em gọi tài xế đưa về rồi.” Thẩm Lục Dương cúi nhìn tay anh, càng nhìn càng muốn hôn lên mu bàn tay.
Động tác khiến Tạ Nguy Hàm khựng. Một lúc sau anh cúi xuống hôn cậu: “Không lạnh sao?”
Học trò không uống rượu, nhưng bọn anh bị khích, uống một ít. Người hơi nóng hầm hập.
Thẩm Lục Dương nắm tay anh, hôn lia lịa, cười: “Không lạnh đâu, chụt!”
Tạ Nguy Hàm cười, quàng khăn lại: “Về nhà nhé?”
Thẩm Lục Dương ngẩng lên, thấy tuyết bắt đầu rơi. Những bông trắng theo gió bay li ti.
“Tuyết rơi rồi, dự báo nói tối nay có tuyết,” cậu vươn tay bắt nhưng chỉ chạm không khí. Cậu nắm tay Tạ Nguy Hàm, mắt sáng: “Thầy Tạ, mình đi bộ về đi. Từ đây đi đến đâu được thì đi, đợi tuyết rơi dày rồi mới bắt taxi.”
Tạ Nguy Hàm hứng một bông tuyết, đưa vào lòng bàn tay cậu rồi nắm chặt: “Đi thôi.”
Lòng bàn tay Thẩm Lục Dương lạnh mát, cậu cười, cùng anh sánh vai tiến bước.
Quán lẩu nằm trên phố thương mại, cuối tuần đông người.
Hai người nắm tay len lỏi giữa dòng người, trở thành một trong vô số cặp tình nhân trên phố.
Tuyết rơi nặng hạt, gió dịu, từng bông rơi chầm chậm. Các toà nhà phủ một lớp trắng như truyện cổ tích.
Thẩm Lục Dương lắc đầu, khiến một bông rơi xuống.
Tạ Nguy Hàm thỉnh thoảng phủi tuyết giúp cậu, áp tay vào tai hỏi cậu có lạnh không.
“Không lạnh, em uống rượu rồi, nóng lắm,” cậu chen sát vào anh, ngẩng lên nhìn thấy xe đẩy kẹo hồ lô không xa. “Thầy Tạ, ăn kẹo hồ lô không?”
Miệng hỏi, tay đã kéo anh đi tới.
Tạ Nguy Hàm cười theo.
“Anh thích loại nào?” Thẩm Lục Dương chỉ loại thường nhất, gọi mẹ bán hàng: “Chị ơi, lấy một xiên loại này.”
Tạ Nguy Hàm không thích đồ ăn đường phố, nhưng vẫn nói: “Giống của em.”
Cậu trả tiền, hai người mỗi người cầm một xiên, tiếp tục đi.
Thẩm Lục Dương cắn một viên, chua ngọt thơm. Viên cũng khá lớn.
Nhìn anh chưa ăn, cậu đưa xiên mình qua: “Anh nếm thử của em trước, em thấy xiên của em to hơn.”
Tạ Nguy Hàm hạ mắt nhìn, cắn một miếng. Vị cũng như tưởng tượng, nhưng ánh mắt đợi chờ của cậu khiến anh đánh giá: “Ngon.”
“Em hình như hơi say rồi,” Thẩm Lục Dương cong khóe miệng, vuốt tai: “Về nhà phải ngủ thật ngon, mai còn coi thi.”
Tay nắm Tạ Nguy Hàm lắc nhẹ, cậu nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt cún cụp xuống: “Lúc mình kết hôn anh phải để ý em, chứ động phòng mà say thì mất mặt lắm.”
“Tửu lượng có thể rèn luyện,” Tạ Nguy Hàm nắm tay trái cậu, đột ngột dừng bước. Ngón tay anh vuốt qua nhẫn trên tay cậu, ánh mắt dịu dàng: “Có muốn luyện trước không, Dương Dương?”
Thẩm Lục Dương quay lại. Nhân vật trước mắt trong tuyết rơi, ngay cả hàng mi cũng đẹp không thật.
Cậu ngưng thở một giây, quay người ôm vai Tạ Nguy Hàm, ngẩng lên hôn.
Đôi môi mềm và hơi lạnh chạm nhau. Nụ hôn mang vị chua ngọt, tất cả trở nên thật như chưa từng.
Trên con phố đông, một góc nhỏ, hai người ôm hôn.
Tuyết rơi phủ trắng mái tóc đen, thấm ướt đuôi tóc, như nghi thức thần bí lặng lẽ giữa phố.
Thẩm Lục Dương ngửi mùi rượu vang đỏ, miệng hơi hở, mắt híp cười: “Thầy Tạ, e là em không bao giờ luyện được tửu lượng, em say rồi…”
Tạ Nguy Hàm cúi xuống hôn lên má cậu, đáy mắt cười, giọng trầm ấm: “Vậy thì mình luyện cả đời.”
【Hoàn chính truyện】
________
Tung bông tung bôngggggg
Vậy là đã hết phần chính truyện rồi, chúc thầy Tạ và thầy Thẩm mãi hạnh phúc bên nhau nhé
Mình sẽ còn gặp hai thầy ở ngoại truyện nữa nhé
Chia làm mấy phần:
1. Hàm 18 tuổi và Dương 28 tuổi
2. Dương 19 tuổi và Hàm 31 tuổi (Hiện thực)
3. Hàm 18 tuổi và Dương 19 tuổi
4. Hôn lễ