Bác sĩ Thẩm gặp Tạ Nguy Hàm 18 tuổi

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại truyện: Hàm 18 tuổi x Dương 28 tuổi
01. Bác sĩ Thẩm
Tác giả: Không Ô
“Tình trạng hiện tại khá phức tạp, tôi và ba nó hy vọng cậu có thể dùng góc độ chuyên môn để đánh giá xem nó có cần can thiệp trị liệu bắt buộc hay không…”
Gì cơ? Can thiệp gì chứ? Giọng nói này nghe quen quá.
Thẩm Lục Dương mơ màng mở mắt, mắt mỏi như muốn khép lại. Cuối cùng cậu cũng thấy rõ người và khung cảnh lạ lẫm trước mắt.
Cậu đang ở một căn phòng được bài trí giống như thư phòng. Na Diệc Trần trông còn trẻ hơn lúc trước ngồi đối diện, khóe môi nhếch lên, hỏi cậu: “Bác sĩ Thẩm, có vấn đề gì sao?”
Thẩm Lục Dương đứng hình trong hai giây, nhận ra điều gì đó, đồng tử co lại, liền véo mạnh vào người mình.
Đau quá! Không phải mơ!
Phút trước cậu vẫn đang ôm Tạ Nguy Hàm ngủ trên giường, phút sau đã… Bác sĩ Thẩm là ai? Tạ Nguy Hàm đâu? Cậu lại xuyên không trong sách nữa à?
Trong đầu vang lên tiếng “xèo” quen thuộc của hệ thống lỗi.
【Hệ thống đang cưỡng chế can thiệp… Can thiệp thành công! Bíp——】
【Xè—— Dương Dương, tôi là Thống Thống đây!】
Thẩm Lục Dương lâu rồi không nghe giọng này, vội hỏi trong đầu: Thống Thống, sao vậy? Tôi mới ở trong sách được bốn năm, sao lại kết thúc——
【Dương Dương đừng sợ, chưa kết thúc đâu! Cậu vẫn còn trong thế giới sách, chỉ là dòng thời gian bị lỗi một chút, hiện giờ cậu đang ở năm 18 tuổi của Tạ Nguy Hàm】
Thẩm Lục Dương: Bọn tôi mới cưới nhau bốn năm, tôi đã chết—— Cái gì?
【Dòng thời gian đưa cậu nhầm đường, khiến cậu trở thành bác sĩ tư vấn tâm lý cho Tạ Nguy Hàm 18 tuổi, chịu trách nhiệm nắm bắt tình trạng tâm lý hiện tại của anh ta, báo cáo lại cho Na Diệc Trần—— Cơ thể hiện tại của cậu vẫn là cơ thể của chính cậu, Tạ Nguy Hàm cũng là Tạ Nguy Hàm của cậu, chỉ cần biết anh ta còn trẻ, cậu không cần phản cảm.】
【Dòng thời gian 28 tuổi của cậu hiện đang tạm ngưng. Dương Dương, cậu cần ở lại dòng thời gian này một thời gian, tôi sẽ cố gắng sửa lỗi càng sớm càng tốt! Cảm ơn đã tin tưởng! Bai~】
Thẩm Lục Dương: Tôi tin tưởng lúc nào… Không phải, “một thời gian” là bao lâu, thầy Tạ 18 tuổi là sao, nói rõ rồi hãy đi chứ Thống Thống!
Hệ thống im bặt.
Thẩm Lục Dương: …Alo? Alo?
“Bác sĩ Thẩm?” Na Diệc Trần hơi nhíu mày, “Nếu cậu thấy có gì cần trao đổi thì cứ nói.”
Bác sĩ Thẩm không phải chuyên gia tư vấn tâm lý Alpha dày dặn nhất, nhưng y đã tra cứu kỹ tư liệu của Thẩm Lục Dương, thấy tỷ lệ bệnh nhân tái phát sau trị liệu của cậu thấp đến mức khó tin.
Trị liệu cho Alpha là quá trình dài và kéo dài, rất ít trường hợp một lần xong mà không tái phát. Y muốn xem khi đối mặt với Tạ Nguy Hàm, Thẩm Lục Dương có thể duy trì tỷ lệ trị khỏi ấy hay không, giúp trạng thái tâm lý Tạ Nguy Hàm ổn định.
Thẩm Lục Dương day thái dương, đành chấp nhận sự thật.
Cậu hít sâu, nở nụ cười của giáo viên nhân dân, dựa theo ký ức nói: “Không có vấn đề gì. Nếu Tạ Nguy Hàm tiện thì có thể sắp xếp thời gian tư vấn bất cứ lát nào, kế hoạch cụ thể sau buổi tư vấn đầu tiên sẽ vạch ra.”
Thẩm Lục Dương và Tạ Nguy Hàm đã kết hôn bốn năm, cuộc sống hôn nhân hòa thuận, hạnh phúc, cả chuyện chăn gối cũng viên mãn. Hai người dạy chung khối, mỗi ngày cùng đi làm, tối ôm nhau ngủ, sáng mở mắt thấy đối phương đầu tiên.
Thời gian trôi nhanh.
Thẩm Lục Dương không còn là giáo viên thực tập lương hai nghìn nữa. Năm nay sau khi nhận huy chương giáo viên ưu tú, tối trước khi ngủ cậu còn trêu Tạ Nguy Hàm: “Em rất muốn dạy anh hồi nhỏ.”
Không ngờ lời nói ấy thành lời tiên tri.
Cậu thật sự bên cạnh Tạ Nguy Hàm 18 tuổi, và sắp được gặp anh.
Tạ Nguy Hàm bây giờ 18 tuổi. Cậu 28 tuổi.
Dù thế giới vẫn là thế giới đó, Tạ Nguy Hàm vừa mới thành niên này chắc chắn sẽ cưới cậu, nhưng Thẩm Lục Dương vẫn thấy mình như ông chú lạ, lớn hơn Tạ Nguy Hàm 10 tuổi mà còn ôm ý đồ xấu xa, tính toán bất chính với người ta…
Na Diệc Trần nói Tạ Nguy Hàm có một trận bóng rổ, nửa tiếng nữa mới về, bảo cậu nghỉ. Thẩm Lục Dương liền nói không sao, được bảo mẫu dẫn vào phòng khách chờ.
Khi mọi người rời đi, cậu nhanh chóng quay lại nhìn mình trong gương.
Hệ thống không lừa, đúng là cơ thể của cậu.
Bốn năm không để lại dấu tích rõ, chỉ là hai hàng lông mày trưởng thành hơn, khí chất trầm hơn, lúc cười vẫn như sinh viên vô tư, chỉ khi không cười mới thấy nghiêm túc.
Cậu trong gương mặc vest may đo sang trọng, tay trái đeo đồng hồ đắt tiền, cả bộ khá nghiêm cẩn từng sợi tóc. Thói quen mặc đồ thoải mái bị thay bằng bộ này khiến Thẩm Lục Dương thấy không tự nhiên, hơi căng cứng.
Cậu tiện tay cởi một cúc áo, nới cà vạt, lộ xương quai xanh, lúc ấy mới cảm thấy thở dễ hơn. Khí chất lạnh lùng vì bộ đồ nghiêm túc cũng dịu lại.
Chuyên gia tư vấn tâm lý Alpha không hẳn là bác sĩ tâm lý. Trách nhiệm của cậu là dùng chuyên môn để đánh giá trạng thái tâm lý bệnh nhân có vấn đề hay không, việc trị liệu tiếp theo phần lớn do Người Quan Sát đặc biệt của Alpha giải quyết trên cơ sở phán đoán đó — cũng chính là trách nhiệm của bác sĩ Phương.
Nhưng có một số Alpha không có Người Quan Sát, họ chọn nhờ chuyên gia tư vấn can thiệp bằng nhiều phương thức khác nhau.
Nói cách khác, thái độ và phương pháp của chuyên gia tư vấn có thể không ôn hòa — ví dụ cách ăn mặc nghiêm cẩn của Thẩm Lục Dương không khiến người ta thân thiện mà giống người đi làm nhiệm vụ.
Cậu đang nghĩ giáo viên Vật lý như mình làm sao đảm nhiệm tốt vai trò cao cấp này, để không làm hỏng Tạ Nguy Hàm mới lớn, thì cánh cửa vốn im lặng đột nhiên phát ra tiếng động.
Tay nắm bằng đồng bị ấn, cánh cửa mở ra.
Trong mắt hiện lên bàn tay trắng, mảnh, gân guốc rõ. So với “bàn tay thầy Tạ” cậu nắm bao lần, bàn tay này còn mảnh hơn, toát vẻ thiếu niên. Tiếp theo là cặp chân mặc quần bóng rổ trắng bước vào. Chàng trai 18 tuổi, giày trắng, tất ống cao, da hơi đầm mồ hôi, sức sống thanh xuân ập tới.
Ánh mắt Thẩm Lục Dương như bị trúng bùa, từ từ dời lên, như có đôi tay vô hình ôm lấy cơ thể non nớt của người yêu.
Xương cổ tay hiện đường cong tuyệt đẹp, cánh tay săn sau vận động. Làn da trắng lạnh lướt qua vài giọt mồ hôi, đường cơ bắp ẩn chứa sức mạnh như viên kẹo mê hoặc, khiến người ta nghẹn họng.
Alpha cấp S vừa thành niên cao hơn Thẩm Lục Dương. Bờ vai rộng dưới áo bóng rổ không phô, đường xương quai xanh tinh xảo, dáng đứng thong thả trước cửa. Thân hình cao ráo, chân dài như học sinh bước ra từ phim.
Ánh mắt nóng rực cuối cùng cũng chạm vào gương mặt ấy, hơi thở Thẩm Lục Dương đột ngột nghẹn lại.
Gương mặt Tạ Nguy Hàm không đổi. Ngũ quan diễm lệ, đôi mắt hẹp dài như chạm thẳng tim cậu, môi mỏng hơi cong đỏ. So với người đàn ông trưởng thành trong ký ức, tất cả đều quen thuộc.
Nhưng khí chất khác hẳn.
Ánh mắt tao nhã ôn hòa thay bằng sự dò xét tinh tế. Vẻ mặt chứa sự đánh giá không giấu, dù trong phạm vi lịch sự nhưng khác Tạ Nguy Hàm trong ký ức, người giấu cảm xúc cực tốt.
Tạ Nguy Hàm này đúng là thiếu niên hoảng sợ hoài, làm việc theo cảm hứng như Na Diệc Trần mô tả.
Thẩm Lục Dương tưởng tượng ra Tạ Nguy Hàm thế này, thậm chí còn nghĩ tới chuyện ép anh mặc đồng phục học sinh… Nhưng thật sự nhìn thấy vẫn sững sờ.
Nếu Tạ Nguy Hàm trước mặt có ký ức sau này, chắc chắn anh sẽ lao vào ôm cậu, vừa ôm vừa cắn môi nói: “Tại sao em không gặp anh sớm hơn”…
“Bác sĩ Thẩm?”
Thẩm Lục Dương chưa lấy lại tinh thần. Lòng đầy tiếc nuối, mắt đắm đuối, khóe miệng cong, nhìn người ta mê mẩn. Cậu vô thức đáp bằng giọng thân mật: “Ừm? Sao vậy?”
Tạ Nguy Hàm bắt ánh mắt cậu, nhận ra cảm xúc trong giọng đó, mặt hơi lại, trong lòng lóe lên cảm giác lạ.
*Thầy Tạ thành thiếu niên rồi nên đổi cách xưng đây nha*
Hắn nhanh mỉm cười, vẻ ngoài chỉ còn dịu dàng thiếu niên.
Hắn ngồi xuống đối diện Thẩm Lục Dương, đặt tay lên bàn, giọng trầm, hơi khàn sau vận động: “Xin lỗi, có để cậu đợi lâu không?”
Giọng nói hay không thua giọng trưởng thành sau này, ánh mắt chăm chú nhìn Thẩm Lục Dương.
Thẩm Lục Dương cảm thấy tai hơi nóng. Cậu lúc đó mới nhận ra người trước mặt không quen biết mình, dù cậu và Tạ Nguy Hàm sau này thân mật đến mức chung chăn gối, đã có sổ đỏ chung.
Cậu lấy tay che miệng, ho nhẹ, cố gắng nở nụ cười không giống kẻ mê, mím môi, nói ôn hòa: “Không lâu. Chào cậu, tôi là Thẩm Lục Dương, bác sĩ tư vấn tâm lý của cậu thời gian tới, mong hợp tác vui vẻ.”
Tạ Nguy Hàm 18 tuổi cũng lịch sự. Khí chất khiến người khác thoải mái, khiến Thẩm Lục Dương 28 tuổi như tắm gió xuân, bất giác buông lỏng, nảy sinh cảm giác dựa dẫm, khao khát được ôm ấp trong dòng thời gian lạ này.
Kết hôn bốn năm, bất kể khi nào, Thẩm Lục Dương luôn nhận ra mùi hương đặc trưng trên người Tạ Nguy Hàm. Dù anh có đang toả tin tức tố, cậu vẫn ngửi thấy mùi rượu vang đỏ thoảng nhẹ.
Vì vậy khi đối diện Tạ Nguy Hàm hiện tại, cậu không giữ nổi cảnh giác vì hơi thở của hai người giống hệt. Đây chính là người yêu cậu.
Tạ Nguy Hàm hơi trượt người về phía trước, dấu hiệu hứng thú, nhưng hắn che giấu rất khéo. Đáy mắt trong trẻo không đơn thuần lóe lên sự thích thú. Hắn cất tiếng, giọng trầm ổn, khẽ cười hỏi.
“Bác sĩ Thẩm, anh nghĩ tôi có bệnh sao?”
Sự dịu dàng và thân thuộc trong giọng nói khiến lòng Thẩm Lục Dương chua xót.
Thẩm Lục Dương muốn nói “Tất nhiên không!”, nhưng giờ cậu là bác sĩ tư vấn tâm lý chuyên nghiệp, muốn sau này chính danh gặp Tạ Nguy Hàm, không thể làm trò lố bịch.
Ngước nhìn gương mặt quen thuộc, cậu trấn tĩnh, thu ánh mắt, nghiêm túc nói: “Tôi cần tiếp xúc cậu một thời gian mới đánh giá được, ít nhất một chu kỳ.”
Tạ Nguy Hàm 18 tuổi thật quá trẻ, mặc áo bóng rổ, ngồi đối diện, môi mỉm cười, ánh mắt dịu dàng trong trẻo, giống học sinh ưu tú trong lớp đang tường báo tình hình cho cậu.
Vừa ngây thơ, vừa dịu dàng, lại quyến rũ—— Dừng lại đi, Thẩm Lục Dương. Đừng làm một kẻ mê
Anh ấy mới 18 tuổi, vẫn là đứa trẻ.
Cậu xấu hổ ho nhẹ, sờ vành tai nóng, không quen nói: “Theo kế hoạch, chu kỳ tư vấn đầu tiên là một tuần. Ý tôi và ba cậu là sẽ sắp xếp theo lịch của cậu, tôi sẽ phối hợp hết mình.”
Chi phí một lần tư vấn lên tới năm con số. Thẩm Lục Dương kiểm tra thẻ ngân hàng, thấy thân phận hiện tại cũng giàu có. Nghĩa là cậu không cần lo cơm áo gạo tiền, có thể toàn tâm làm bác sĩ tư vấn cho Tạ Nguy Hàm.
Tạ Nguy Hàm từ nhỏ đã trải qua nhiều buổi tư vấn không thích. Nhìn đôi mắt mong đợi của bác sĩ Thẩm, hắn nhấm nháp một ngụm nước.
Hành động chẳng chịu khó chịu gì, mày mắt hắn giãn, nụ cười thở thanh xuân khiến yết hầu Thẩm Lục Dương nhẹ run.
“Tôi gần đây không rảnh lắm, bác sĩ Thẩm khi nào có thời gian?”
Giọng nói tự nhiên, thái độ thả lỏng, cả câu không nghe ra vấn đề gì.
Thẩm Lục Dương lật sổ ghi, không đề phòng mà khai báo: “Một tuần tới tôi rảnh ban ngày, nhưng cậu ban ngày phải đi học, tôi sắp xếp trước 9 giờ tối.”
Tạ Nguy Hàm 18 tuổi, năm nhất đại học. Là con trai duy nhất của Tạ Tùng, lịch học dày đặc, quan hệ xã giao nhiều đến chóng mặt. Yêu cầu đầu tiên của Na Diệc Trần khi chọn Thẩm Lục Dương là cậu phải theo lịch của Tạ Nguy Hàm.
Tạ Nguy Hàm suy tư một lát rồi nói: “Từ 7 giờ đến 9 giờ tối, được không, bác sĩ Thẩm?”
Thẩm Lục Dương gật đầu, nhíu mày nhẹ.
Sao chỉ có hai tiếng? Cậu không biết sẽ ở dòng thời gian này bao lâu, một ngày chỉ được gặp Tạ Nguy Hàm hai tiếng, không được sờ, không được hôn. Ai mà chịu được!
Hệ thống thà đưa cậu về lúc mới sinh ra luôn, ăn rồi ngủ, chớp mắt ngủ dậy đã xử lý xong bug, mở mắt ra còn ôm Tạ Nguy Hàm hôn sáng.
“Nếu thời gian không đủ, bác sĩ Thẩm có thể đến nhà tôi không?” Khóe môi Tạ Nguy Hàm nhếch, áo bóng rổ trắng làm nổi vẻ sạch sẽ không chút mưu mô của hắn.
Thẩm Lục Dương nhìn người trẻ tràn sức sống trước mặt, kìm sự đê mê cắn môi, chính thức đồng ý: “Được, buổi tư vấn đầu tiên là ngày mai, tôi sẽ đến trước 6 giờ.”
Tạ Nguy Hàm hơi nghiêng đầu, cười vô hại: “Rất mong chờ được trị liệu cùng ngài.”
Thẩm Lục Dương định nói cảm ơn.
Tạ Nguy Hàm giơ tay trái lên, đầu ngón trỏ tái, gõ nhẹ thái dương, một tia đỏ thẫm lóe nơi đáy mắt, hắn nhếch môi đầy ẩn ý: “Nhưng tôi còn mong chờ biết thêm… Bác sĩ Thẩm, anh đang nhìn xuyên qua tôi… để thấy ai vậy?”