Nhớ Anh

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại truyện: Hàm 18 tuổi x Dương 28 tuổi
05.
Nhớ anh
Tác giả: Không Ô
Thẩm Lục Dương lái xe về nhà, cậu đóng cửa, vừa đi vừa cởi quần áo, thẳng tiến vào phòng tắm rồi bật nước lạnh.
Gần một tiếng sau, cậu lau tóc bước ra, đầu vẫn vang vọng lời thì thầm bên tai của Tạ Nguy Hàm.
Bỏ trốn thôi, anh yêu…
Cậu như một Romeo vụng về bị bại lộ, chạy phăng phăng mà không biết Juliet bây giờ ra sao.
Nhớ lại chuyện vừa xảy ra tại phòng làm việc, gò má cậu nóng bừng, nhưng cậu vẫn nhắn tin cho Tạ Nguy Hàm.
-“Người sói” có làm em bị thương không?
Có lẽ bài tập đại học không quá nhiều, phía kia trả lời rất nhanh.
-Không có, anh chưa ngủ à?
Cuộc hội thoại bình tĩnh khiến Thẩm Lục Dương hoảng hốt như đang nói chuyện với Tạ Nguy Hàm đang tăng ca, cậu lắc đầu và gõ phím.
-Anh chuẩn bị ngủ đây, em cũng ngủ sớm đi.
Lần này đối phương gửi tin nhắn thoại, Thẩm Lục Dương sững lại, nhấn nút nghe.
“Ngủ ngon.”
Hai chữ đơn giản từ cổ họng đặc biệt ấy tràn đầy dịu dàng quyến luyến, mí mắt cậu cũng theo đó nặng trĩu.
Cậu đưa điện thoại lên miệng, thì thầm: “Ngủ ngon.”
Giây kế tiếp, cậu nằm sụp xuống giường, ngủ thiếp đi, hơi thở đều đặn, chìm vào giấc mộng có người đó.
Cơ thể đã tiếp nhận lượng lớn tin tức tố của Alpha cấp S kiệt sức, khi cậu mở mắt lại thì đã là buổi trưa hôm sau.
Tối qua đến cả rèm cửa cũng chưa kéo, ánh nắng chiếu vào mắt vừa nóng vừa chói. Thẩm Lục Dương kéo góc chăn che mắt, rồi vì quá nóng lại giật ra, lặp lại vài lần rồi buộc phải tự hành hạ mình cho tỉnh táo.
Cậu theo thói quen dụi đầu vào gối, lẩm bẩm sờ sang bên cạnh: “Thầy Tạ, rèm chưa kéo, chói quá…”
Sờ vào khoảng không, cậu khựng lại, với rộng hơn nhưng thậm chí vẫn không chạm tới gối kế bên.
Im lặng hai giây, Thẩm Lục Dương bỗng mở mắt ngồi dậy, đầu óc còn mơ màng nhưng đã nhảy xuống giường.
“Thầy Tạ! Thầy——” Cậu vừa lao khỏi phòng ngủ thì ngừng lại, nhìn cách trang trí phòng khác lạ, trong cơn choáng vì bật dậy, cậu từ từ lấy lại bình tĩnh, vò tóc, “Không ở đây, à, đã hai ngày rồi…”
Trong phòng tắm.
Thẩm Lục Dương vừa đánh răng vừa nhìn vết tích loang lổ trên cổ qua gương, tay xoa xoa.
Buổi sáng tưởng Tạ Nguy Hàm đang ở bên cạnh khiến lòng cậu trống rỗng, lại càng mong chờ buổi tư vấn tối nay với Tạ Nguy Hàm của dòng thời gian này.
Cậu nhớ Tạ Nguy Hàm rồi. Muốn ôm, muốn nép vai xem phim, muốn ăn cơm anh nấu…
Thẩm Lục Dương trầm lại vài giây, cố dời sự chú ý khỏi điều đó, nhưng lại liếc thấy vết hôn trong gương.
Không kìm được, cậu lại sờ thử hai lần nữa.
May là dù Thầy Tạ mười tám tuổi hay ba mươi mốt tuổi, đều là Tạ Nguy Hàm, cậu đều yêu mến. Nếu đưa cậu đến dòng thời gian không có anh, có lẽ cậu sẽ phát điên.
Thẩm Lục Dương uống nước súc miệng, trong tiếng “ùng ục” vẫn lơ đãng.
Nhưng mà, dù là Tạ Nguy Hàm hiện tại, cậu cũng không phải đối thủ.
Tuổi tác tuy không liên quan trực tiếp đến IQ, cậu nghĩ, nhưng dù gặp nhóc Tạ bảy tám tuổi, có lẽ cũng sẽ bị xoay mòng mòng.
Nhưng… cậu lại sờ cằm, sao Thầy Tạ hiện tại lại có hứng thú với cậu ngay lần đầu gặp mặt như vậy? Liệu Tạ Nguy Hàm hai dòng thời gian có sự đồng cảm nào đó?
【Cậu nghĩ đúng rồi! Dương Dương!】
“Má ơi!” Thẩm Lục Dương giật mình đến mức ném cả cốc nước, trừng mắt nhìn gương, thấy quanh phòng không có ai mới hỏi: “Hệ thống? Cậu sống lại rồi?”
【Là tôi đây Dương Dương, cậu đoán không sai, Thầy Tạ nhỏ ở dòng thời gian này sẽ bị ảnh hưởng một phần từ Thầy Tạ của cậu, nhưng không nhiều】
【Thế giới trong sách là vòng lặp khép kín, năng lực của tôi chỉ phá một lỗ hổng đưa cậu đến nơi cậu có thể đến, chứ không thể ngăn nó tuần hoàn. Đa số nhân vật chỉ âm thầm đi trong vòng lặp, hoàn thành phần tình tiết riêng】
【Nhưng Thầy Tạ có tính đặc thù mà chúng tôi cũng mơ hồ, anh ta có thể đột phá vòng lặp ở mức nhỏ, gây ra thay đổi mà tôi không dự đoán được】
Thẩm Lục Dương không hiểu hết, nhưng có thể khẳng định: Thầy Tạ dòng thời gian này cũng thích cậu, dù hắn vẫn chưa hiểu rõ cảm xúc đó là gì.
Cậu vốc một vốc nước tạt lên mặt, che đi nụ cười thoáng qua, hỏi: “Còn bao lâu nữa thì đưa tôi về?”
【Tôi vẫn đang cố! Đừng lo!】
Thẩm Lục Dương cầm khăn mặt: “…Cậu cố đi, tôi muốn sớm…”
Cậu khựng lại, không thể nói chữ “về” ra miệng.
Tạ Nguy Hàm giai đoạn này, cậu cũng thích, hơn nữa… đứa nhỏ sống trong thế giới chẳng ai hiểu khiến lòng cậu chua xót.
Tạ Nguy Hàm càng ra vẻ chín chắn sớm, cậu càng đau lòng. Cậu muốn ở bên hắn nhiều hơn, dù rồi cũng phải rời.
【Sao vậy Dương Dương?】
“Tôi thay bác sĩ tư vấn ban đầu, có ảnh hưởng gì đến thầy Tạ không? Có ảnh hưởng đến dòng thời gian sau này không?”
Lỡ đâu vừa đến đã phát hiện Thầy Tạ vì lần tư vấn thất bại này mà không đến Ngũ Trung Lan Giang làm giáo viên, anh ấy từ Alpha đã kết hôn bốn năm hạnh phúc chuyển thành gã độc thân bi thương… Tàn khốc quá, đủ để cậu sụp đổ tinh thần.
【Không ảnh hưởng đến dòng thời gian sau này】
【Cậu là tồn tại không thuộc về dòng thời gian này, nên khi tôi sửa xong, sẽ xoá kí ức về cậu trong não mọi người, thay bằng bác sĩ tư vấn ban đầu. Dòng thời gian này không ai nhớ cậu, nên tình tiết sau này sẽ không sai sót!】
Thẩm Lục Dương che giấu cảm xúc khác thường trong lòng, hít sâu, gật đầu: “Sửa xong tôi sẽ đi ngay à?”
【Nếu cậu muốn ở thêm một ngày cũng được, đây là sai sót của chúng tôi, cậu có thể chọn thời điểm phù hợp để rời đi】
Thẩm Lục Dương thở phào: “Sau khi sửa xong thì báo tôi, tôi sẽ tự chọn thời gian rời đi.”
【Được thôi Dương Dương! Bái bai!】
Ăn trưa xong, Thẩm Lục Dương nhận được tin nhắn của Tạ Nguy Hàm.
Tối năm giờ đúng giờ đến nhà cậu tư vấn, chuyện đã hẹn tối qua.
Tối qua…
Thẩm Lục Dương chống trán thừa nhận, cậu hoàn toàn không thể từ chối kiểu nói chuyện ấy của Tạ Nguy Hàm, giống như đang làm nũng… Giống như từ đầu cậu đã xem hắn là người yêu bị thu nhỏ, chứ không chỉ là bệnh nhân mười tám tuổi.
Cậu tính toán khoảng cách từ trường đến đây, Tạ Nguy Hàm tan học lúc bốn rưỡi, đến đây mất hơn hai mươi phút đi xe, giữa đường chẳng làm được gì. Cả buổi tối không ăn được gì.
Thẩm Lục Dương lập tức lái xe đi mua thức ăn.
Nấu cơm xong, vừa đúng bốn giờ năm mươi, điện thoại cậu lại nhận tin Tạ Nguy Hàm sắp đến.
Thẩm Lục Dương nhìn tin nhắn, cong môi, ngồi trên sofa ôm ly sữa nóng chờ.
Cậu đã quyết định phải nói sự thật với Tạ Nguy Hàm lúc này.
Nói cho hắn biết quan hệ của họ, tương lai họ sẽ gặp lại… dù Tạ Nguy Hàm không nhớ, nhưng cậu phải nói.
Cậu không thích giấu giếm Tạ Nguy Hàm, cũng không muốn hắn nghĩ người mình thích chỉ là lão lưu manh đi trêu chọc… càng không muốn Tạ Nguy Hàm mười tám tuổi quen biết cậu trong sự giả dối rồi lãng quên.
Tình cảm của họ phải chân thành, dù lúc nào.
Năm giờ đúng, chuông cửa vang lên.
Thẩm Lục Dương đứng dậy với tâm trạng phức tạp vừa mong chờ vừa hồi hộp, bước ra mở cửa cười hiền.
Chàng trai ngoài cửa mặc đồng phục cấp ba xanh trắng sạch sẽ, tay phải đeo băng “Hội trưởng Hội học sinh”, tay trái cầm hộp quà nhỏ gói tỉ mỉ, mỉm cười nhìn cậu.
Giọng nói giữa thiếu niên và thanh niên trong trẻo, trong buổi tối tháng Chín oi bức như cơn gió mát thổi qua mặt Thẩm Lục Dương.
“Bác sĩ, chào buổi tối.”
Thẩm Lục Dương ngây ra nhìn hắn từ đầu đến chân, đỏ tai hỏi: “Em không phải sinh viên năm nhất sao? Sao còn…” cậu chỉ vào người Tạ Nguy Hàm, “Mặc đồng phục cấp ba?”
Toang rồi, Tạ Nguy Hàm lúc này mặc đồng phục đúng là quá… Nếu không phải anh vẫn đang nhìn, Thẩm Lục Dương thật muốn ôm mặt ngồi xuống một góc tự xấu hổ.
“Chương trình câu lạc bộ, em chưa kịp thay đồ.” Tạ Nguy Hàm giải thích, đuôi mắt dịu dàng cong, nụ cười thỏa mãn, như chỉ cần nhìn cậu vậy là vui rồi.
Tim Thẩm Lục Dương đập như muốn vỡ, giả vờ bình tĩnh “Ồ” rồi cười kiểu thầy già: “Hợp với em lắm, em… đẹp trai lắm.”
Hồi cấp ba chắc chắn có nhiều người thích em, Thầy Tạ của cậu, sao đẹp trai đến thế. Cậu sắp ghen rồi.
Tạ Nguy Hàm tiến lên, một tay nâng mặt cậu, cúi xuống hôn lên môi, mắt mỉm cười: “Nhớ anh quá.”
Trái tim Thẩm Lục Dương từ thình thịch biến thành thình thịch thình thịch…
Đỏ rực đôi tai, cậu thua thảm, vội xoay vào trong, líu lo: “Vào đi, cơm vừa xong, ăn cơm rồi tư vấn được… chứ? Em không vội chứ?”
Khóe môi Tạ Nguy Hàm cong lên, đi theo vào, thỉnh thoảng đáp một tiếng, toàn xác nhận.
Thẩm Lục Dương bước vào bếp, nhìn ra ngoài chắc chắn không có ai, mới ôm trán, lắc đầu liên tục.
Lại mất mặt rồi!
Cậu mê mẩn gương mặt Tạ Nguy Hàm không kiểm soát được… bộ đồ này, Tạ Nguy Hàm cao ráo, mặc vào đẹp. Hồi cấp ba cậu mặc không đẹp thế này.
Tuổi trẻ thật tốt.
Trên bàn, cậu cầm hộp nhỏ Tạ Nguy Hàm đưa vào, nghiên cứu kỹ.
“Tặng anh à? Đựng gì thế?”
Tạ Nguy Hàm húp ngụm canh, vẻ mặt như hợp khẩu vị, ngước nhìn cậu, cong môi: “Táo.”
Cử động Thẩm Lục Dương khựng lại, không phải cam, không phải lê, không phải đào, lại là táo.
Lông mi Tạ Nguy Hàm hạ xuống, nếm thử món ăn thanh đạm, ánh mắt hài lòng: “Anh không thích à?”
“Ai nói không thích, anh thích táo nhất!” Thẩm Lục Dương chăm chú nhìn hộp, hít sâu, muốn mở ra nhưng không nỡ phá bìa tinh xảo.
Cứ mỗi lần bóc quà là cậu không thể trả lại nguyên vẹn, toàn là Tạ Nguy Hàm sắp xếp lại, cậu lại cất những món kỷ niệm riêng.
Cậu do dự, vẫn không nỡ mở: “Trái cây anh thích nhất là táo, nhất là táo đỏ.”
Tạ Nguy Hàm nhìn cậu ánh mắt ẩn ý, cười: “Em cũng vậy.”
Sau bữa tối, cả hai dọn dẹp bát đũa, rồi đưa hắn vào phòng làm việc, bắt đầu tư vấn nghiêm túc.
Lần này Tạ Nguy Hàm phối hợp cực tốt, hỏi đáp đầy đủ, tuy câu trả lời hoàn hảo nhưng cậu vẫn cảm nhận được sự nghiêm túc hơn, ít nhất Thẩm Lục Dương có thể cầm báo cáo đi gặp Na Diệc Trần lĩnh lương, không bị nghi ngờ năng lực.
Thẩm Lục Dương chưa học chuyên môn, dù hỏi theo mẫu cũng lúng túng, đôi lúc phải lật sách.
Tạ Nguy Hàm từ đầu đến cuối rất bình tĩnh, không tỏ ra thắc mắc trước sự bất thường của cậu, khiến cậu thở phào, cũng không nghĩ tại sao hắn không hỏi.
Buổi tư vấn kéo dài hơn hai tiếng mới xong.
Thẩm Lục Dương đóng sổ, nhìn đồng hồ, tám rưỡi.
Cậu xoa cổ tay hơi mỏi, hỏi Tạ Nguy Hàm ngồi đối diện: “Anh đưa em về nhà?”
Tạ Nguy Hàm mặc đồng phục ngồi đối diện như học sinh đang nghiêm túc nghe giảng, nghe vậy chống cằm lắc đầu: “Em tự về được.”
Ngón tay Thẩm Lục Dương gõ bàn, do dự không biết nên thú nhận lúc này hay đợi đến lúc sắp rời đi mới nói.
Nếu nói ra, mỗi ngày sau đều trở thành “ngày cuối”. Tạ Nguy Hàm biết cậu sẽ đi, cảm xúc sẽ ổn không…?
Tạ Nguy Hàm bình thản nhìn cậu, cười hỏi: “Bác sĩ muốn tiễn em không?”
Thẩm Lục Dương ngẩng đầu nhìn hắn, há hốc miệng. Một lát sau vẫn đứng dậy, cố gắng tỏ ra bình thường, gật đầu tự nhiên: “Đi thôi, anh tiễn em.”
Tạ Nguy Hàm không phát hiện điều gì khác, ung dung đứng dậy.
Khi Thẩm Lục Dương đến cửa phòng làm việc, tay nắm tay cầm cửa, đột nhiên hối hận.
Sau khi sửa xong, cậu chỉ còn một ngày ở đây, nếu hôm nay là ngày đó thì thời gian bên Tạ Nguy Hàm đang đếm ngược. Cậu không thể giấu đi.
Thẩm Lục Dương siết tay, quay nhìn Tạ Nguy Hàm, quả quyết mở lời: “Có chuyện anh muốn nói cho em biết.”
Tạ Nguy Hàm gần như đứng sát bên cậu, cúi mắt nhìn, cậu còn thấy rõ vân rãnh trên con ngươi đen kịt.
Hắn liếc tay cậu đặt trên tay nắm cửa, ân cần hỏi: “Chuyện gì vậy, bác sĩ.”
Thẩm Lục Dương mỗi lần nghe hắn gọi đều cảm giác… xấu hổ.
Có lẽ đảo ngược tuổi tác địa vị khiến cậu tưởng tượng những thứ không lành mạnh… kết hôn bốn năm, không phải cậu chưa từng bắt Tạ Nguy Hàm mặc áo blouse trắng, chính cậu cũng từng mặc… dừng lại.
Ngón tay ngứa ngáy xoa xoa, cậu lùi lại, tựa vào cửa, lúng túng không biết bắt đầu từ đâu: “Sở dĩ anh không thể từ chối em, không phải vì anh thích trẻ con, là vì em——”
“Bác sĩ cảm thấy những chuyện đó là vì pheromone và thôi miên sao?” Tạ Nguy Hàm tinh tế dừng câu, thấy cậu bối rối xấu hổ mới nhíu mày nói tiếp.
Thẩm Lục Dương muốn phủ nhận.
Tạ Nguy Hàm tiến gần, cúi sát tai cậu nói khẽ: “Em chỉ khơi dậy con người thật của anh, bác sĩ, anh thích em, sao không thẳng thắn thừa nhận, người anh thích chính là ’em’.”
Cậu hơi sửng sốt: “Không phải, anh——”
Tạ Nguy Hàm híp mắt, ngắt lời: “Bác sĩ, anh quen ’em’, hay nói cách khác… người yêu của anh chính là ’em’, không phải sao?”
Thẩm Lục Dương chấn động: “Em——” Sao em biết?
Ngón tay dài của Tạ Nguy Hàm quấn lấy tay cậu, kéo ra khỏi tay nắm cửa, đan chặt lại.
Lưng cậu tựa vào cửa, buộc phải hơi ngửa để thấy rõ biểu cảm hắn. Khoảng cách quá gần khiến cậu ngửi thấy hương rượu vang đỏ thoang thoảng.
Sự hoảng loạn mất mát khi không thấy hắn lúc tỉnh dậy, giờ được xoa dịu—dù dòng thời gian nào, đây là người yêu của cậu, chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ dàng an lòng.
Như đọc được suy nghĩ cậu, Tạ Nguy Hàm buông tay, hai tay ôm chặt lấy cậu.
Hắn cúi xuống, cằm ngoan ngoãn để lên vai cậu, đáy mắt Thẩm Lục Dương không tối tăm nhưng giọng nói lại rất thoải mái: “Em đoán thử nhé? Người anh quen là ’em’ lúc nào?”
“Là ’em’ của mấy năm sau? Hai lăm? Hai sáu? Hay… hai bảy?”
Cậu nghe tim mình đập nhanh, sau đó mới gật đầu. Cậu chưa nói gì, Tạ Nguy Hàm đã đoán được, lại gần đúng… đúng là Thầy Tạ của cậu.
“Em đoán đúng hết rồi, tuy khó tin, nhưng anh đúng là đến từ dòng thời gian tương lai,” Thẩm Lục Dương ôm hắn vào lòng, đắm chìm trong hương rượu vang đỏ, cảm giác quen thuộc khi nói ra sự thật khiến cậu lơi lỏng, “Lúc này em đã thông minh thế này, làm anh như thiểu năng, còn chưa kịp giải thích.”
Đáy mắt tĩnh lặng lóe lên chút bối rối, trên khuôn mặt lạnh lùng vốn tàn nhẫn chợt mờ mịt, ngón tay Tạ Nguy Hàm lướt dọc sống lưng: “Bác sĩ, lúc đó chúng ta là quan hệ gì?”
Mũi cậu chạm gáy hắn, hương rượu vang đỏ khiến cậu hít hít: “Có thể không đáng tin, nhưng mình kết hôn, bốn năm, tình cảm ổn định.”
Cơ thể thiếu niên trong vòng tay giật mình, Thẩm Lục Dương biết mình làm bạn nhỏ sợ, vội tách ra giải thích.
“Cảm giác đặc biệt của em lúc này bị ảnh hưởng từ em của năm ba mươi mốt tuổi, em lúc đó rất yêu anh. Mặc dù bây giờ em chưa hiểu tình cảm này, sau này sẽ hiểu.”
Trong mắt Tạ Nguy Hàm chỉ có sự không hiểu. Hắn ngẩng đầu, nghiêng nhìn Thẩm Lục Dương, cong môi hỏi: “Yêu anh… là gì?”
Cậu thấy hắn lúc này mới giống học sinh mười tám tuổi, dù nghe tin động trời cũng bình thản.
Cậu nắm tay hắn đặt lên tim mình, dưới ánh mắt tò mò của Tạ Nguy Hàm.
Nhịp tim trong lòng bàn tay ổn định, mạnh mẽ.
“Là nhịp tim, anh thấy em tim đập nhanh, anh yêu em,” Thẩm Lục Dương nhìn hắn, lần thứ hai dùng nhịp tim xác nhận tình cảm, cũng căng thẳng: “Anh có thể hôn em không?”
Tạ Nguy Hàm ngoan ngoãn cúi đầu, phó mặc cho cậu.
Không hôn sâu, Thẩm Lục Dương nhẹ nhàng ngậm môi hắn, tay ôm sau lưng, vuốt ve, giọng khàn khàn đưa hắn lạc vào hồi ức, thì thầm: “Lần đầu anh tỏ tình, tim em đập nhanh hơn, anh biết em thích anh, em cũng hỏi anh như vậy, thích là gì.”
Tạ Nguy Hàm rũ mắt, sau vài giây giành thế chủ động, khe môi mở ra thăm dò.
Cậu bị đẩy vào cửa, eo bị siết, môi tê rát đau, hơi thở bị cướp đi, chỉ còn lại bản năng ôm lấy người kia.
Hai người thở hổn hển ôm nhau hôn.
Nhịp tim dưới lòng bàn tay ngày một nhanh, Tạ Nguy Hàm như dùng cách này để nói rằng—dù dòng thời gian nào, hắn vẫn yêu cậu, dù hiện giờ cảm xúc chưa hiểu, vẫn vô thức ôm cậu.
Đồng tử đen láy của hắn ánh lên một vệt đỏ nhạt, sau khi hơi tách ra lại dán vào môi cậu nhẹ nhàng mút.
Lồng ngực Thẩm Lục Dương phập phồng dữ dội, giơ tay chặn môi Tạ Nguy Hàm, nghẹn ngào giải thích: “Anh là người yêu từ dòng thời gian ba mươi mốt tuổi của em, nhưng trước khi em hai mươi bảy, thế giới này không có anh.”
Tạ Nguy Hàm híp mắt, cắn môi cậu: “Hửm?”
Cậu bị cắn đau, tay ôm eo hắn siết chặt hơn.
“Thế giới này thực ra là một cuốn sách. Anh đến năm em hai mươi bảy, là để hoàn thành nhiệm vụ lấy sinh mệnh mới…”
Thẩm Lục Dương giải thích mọi thứ: lúc xuyên sách, gặp nhau, yêu nhau, kết hôn, rồi đột nhiên đến dòng thời gian mười tám…
Tất cả những gì Tạ Nguy Hàm cần biết, cậu đều nói ra.
“Sau khi hệ thống sửa xong, anh sẽ biến mất, mọi kí ức về anh sẽ được thay bằng bác sĩ tư vấn thật, không ai nhớ anh, em cũng sẽ quên.”
Cậu cố giữ giọng vui vẻ, an ủi hắn: “Nhưng vài năm nữa chúng ta sẽ gặp lại, anh sẽ chủ động theo đuổi em, sau đó chúng ta ở bên nhau, không bao giờ rời nữa.”
Tạ Nguy Hàm im lặng nghe, suy nghĩ về những điều vượt khỏi hiểu biết.
Thẩm Lục Dương an ủi: “Giờ ta chưa vượt giới hạn được, đợi em hai mươi bảy, ta sẽ ở bên nhau.”
Hắn cụp mắt, cậu không thấy rõ nét mặt.
Lâu sau, Tạ Nguy Hàm ngước lên, khóe môi cong lên, ngây thơ: “Không.”
Thẩm Lục Dương sững, một lúc sau ngơ ngác hỏi: “Gì cơ? Em… không tin?”
Cậu cau mày, giải thích nhanh: “Anh nói thật, có thể kể nhiều chuyện chỉ em và anh biết, như sở thích em chưa từng nói ai, em thích xương rồng, đến Ngũ Trung Lan Giang mới chính thức nuôi hai cây, sau đó suýt bị anh tưới nước chết, anh xin lỗi…”
“Em thích ăn thanh đạm, anh thích cay lại đau dạ dày nên em không cho anh ăn, nhưng anh vẫn ăn vụng, lần nào em cũng bắt được… Em không thích trái cây nhưng thích táo, mỗi năm đêm Giáng Sinh đều chuẩn bị một quả… Em không thích uống sữa, đồ ngọt, nhưng nếu anh đút thì em ăn…”
Thẩm Lục Dương chưa từng bị nghi ngờ, giờ lại rơi vào ngõ cụt vì Tạ Nguy Hàm mười tám không tin cậu.
Ngón tay cái Tạ Nguy Hàm ấn lên môi cậu, ngăn lại, thấy cậu phải dừng thì nói: “Em sẽ không quên anh.”
Hắn hôn nhẹ trán cậu: “Bác sĩ, em sẽ nhớ anh.”
Đây là điều hắn không tin, hắn không tin mình sẽ quên cậu hoàn toàn.
Thẩm Lục Dương ngậm miệng, lòng vừa trống lại đầy. Cậu hình như đã giao Tạ Nguy Hàm vào thế giới chỉ có mình hắn, không thể đi đâu, giữ một mảnh hoang nguyên trắng mà một mình bước qua chín năm…
Cậu ôm chặt hắn, sự dồn nén trong lòng khiến cậu không thở nổi. Cậu nhận ra Tạ Nguy Hàm vì muốn yêu cậu đã trải qua bao gian nan.
Nhưng cậu vẫn ích kỷ muốn hắn kiên trì: “Anh biết chẳng ai hiểu được em, nhưng anh mãi thuộc về em, thời gian tới vì anh đừng làm gì quá đáng, anh sợ dòng thời gian thay đổi… lỡ anh không gặp em thì sao.”
“Chín năm nữa, em hai mươi bảy, gặp anh ở khối 11 Ngũ Trung Lan Giang, dù em quên anh, chúng ta vẫn yêu nhau, anh sẽ không tiếc gì để theo đuổi, yêu và ở bên em mãi mãi.”
Tạ Nguy Hàm cụp mắt, mũi cọ vào tai cậu, thì thầm: “Tất cả mọi người đều không nhớ anh.”
Thẩm Lục Dương cảm thấy mình không nên đến, lại không nên đi, cậu không thuộc về nơi này, nhưng thuộc về Tạ Nguy Hàm. Cắn môi, cảm giác bất lực quen thuộc ập tới, giống lúc hắn tự làm hại mình để không khiến cậu khó xử, sự tức giận và tự trách khi cậu phát hiện ra…
“Xin lỗi, thầy Tạ,” cậu vùi vào cổ hắn, khàn giọng: “Nhưng… anh vẫn mong em đợi anh.”
“Bác sĩ,” ngón tay hắn xoa gáy cậu, hỏi: “Anh sẽ nhớ em chứ?”
Thẩm Lục Dương sụt sịt: “Có, anh độc lập với các dòng thời gian này.”
“Vậy anh về hỏi ’em’ xem, còn nhớ anh không,” Tạ Nguy Hàm áp tay lên má cậu, lau vệt ướt ở khóe mắt, độ cong khóe môi khiến cậu lại nóng mắt, “Nếu em quên rồi thì anh cũng không cần nhớ sai lầm này, quên em của hiện tại đi, nếu em còn nhớ… anh phải thưởng em.”
Cậu chạm lòng bàn tay hắn, sự chua xót và áy náy khiến cậu bị dẫn đi: “Thưởng gì?”
Tạ Nguy Hàm nhìn cười: “Em có vẻ thiệt thòi, bác sĩ,”
Thẩm Lục Dương sờ mu bàn tay hắn: “Hửm?”
“Em chẳng được gì cả,” hắn cụp mắt cười: “Chẳng được gì cả.”
Cậu buột miệng: “Em muốn gì, anh cho em ngay!”
Cậu không biết hệ thống còn bao nhiêu thời gian. Đây là lần đầu và cũng là lần cuối gặp Tạ Nguy Hàm mười tám, cậu không muốn đối phương và chính mình hối tiếc.
“Chúng ta đã kết hôn, em rất yêu anh,” Tạ Nguy Hàm nhớ lại, mắt cong: “Em muốn gì, anh không biết sao bác sĩ?”
Thẩm Lục Dương phản xạ: “Anh?”
Tạ Nguy Hàm không phủ nhận.
Cậu lấy lại bình tĩnh, mặt đỏ bừng, lý trí trở lại: “Em mới mười tám, không được, thật sự không được!” Cậu không vượt qua rào cản tâm lý.
Tạ Nguy Hàm im lặng nhìn, ánh mắt khiến cậu không thể từ chối.
Cậu hít sâu, lựa chọn khó khăn: “Có thể đánh dấu, nhưng không thể… Em có thể cắn anh, nhưng không đến cuối cùng.”
Hắn ôm eo cậu, những nụ hôn rơi lên gáy: “Tại sao không được?”
“Em mới vừa thành niên, anh lớn hơn em mười tuổi.”
“Vậy thì sao? Chúng ta là người yêu mà? Làm những chuyện này nên không?”
Thẩm Lục Dương sững.
Mũi Tạ Nguy Hàm lướt qua gáy cậu, thì thầm dụ dỗ: “Em không được vì ’em’ của bây giờ không thể có anh sao?”
“Không phải, em lúc nào cũng là em…” Cậu ôm hắn, nhưng đồng phục và gương mặt non nớt khiến cậu không thể nói “Được”.
Cậu mím môi, bắt đầu ăn gian, đôi mắt cún con đỏ hoe nhìn hắn, nắm tay hắn đan vào lòng bàn tay: “Em chắc chắn không làm khó anh, đúng không?”
Khóe môi Tạ Nguy Hàm cong rồi nhanh chóng rơi, lúc cậu lo lắng nhìn thì hắn cúi xuống cắn vào yết hầu.
Miệng nóng rẫy, hàm răng lạnh sắc, cùng Alpha không che giấu tính xâm lược, mang cảm giác áp lực khiến người căng thẳng.
Thẩm Lục Dương dựa vào cửa, hai tay bấu kính, hơi thở dồn dập ngẩng đầu. Tâm trí không tỉnh táo thì thầm: “Em có thể đánh dấu, chỉ cần không đến cuối cùng, đều được.”
“’Em’ không phải đã đánh dấu rồi sao,” Hắn dùng ngón tay trượt từ cổ đến tuyến thể, khẽ vê, “Không chỉ một lần.”
Tin tức tố của hắn chảy trong cơ thể cậu rất nồng.
Răng nanh ấn lên yết hầu mỏng, Tạ Nguy Hàm cảm thấy làn da run rẩy, không sợ mà là hưng phấn. Không khí nóng như cacao ngọt ấm.
Hắn cố ý hỏi: “Bác sĩ, sợ em à?”
Thẩm Lục Dương ôm vai hắn, ngẩng đầu, thở gấp: “Anh sợ người yêu anh làm gì, đừng cắn…”
Tiếng cười khẽ bật, tay hắn đặt sau eo cậu, giọng nói gần như không nghe được: “Anh không cần sợ em.”
“Hửm? Gì ưm——”
Bị hôn lên môi, Thẩm Lục Dương mơ màng gọi ba chữ “Thầy Tạ”, ngay sau đó không phản kháng, rơi vào vòng xoáy nóng bỏng hơn.
Hương rượu vang đỏ ngày càng nồng, cacao nóng hòa vào, men say và vị ngọt nóng bỏng tan vào nhau.
Đồng phục xanh trắng bị ném bên ghế, đồ nhà trắng nhăn nhúm ướt đẫm vứt bừa, Thẩm Lục Dương tay cầm một trang giấy, những trang sách xé nát vương vãi, cho thấy cuốn sách đã trải qua lúc điên cuồng nhất.
Mồ hôi ướt mái tóc đen, mắt Thẩm Lục Dương sưng đỏ như vừa hét, giây sau chiếc áo đồng phục được tay dài mềm mại nhặt lên, mặc vào cậu…
Thiếu niên xấu xa thì thầm bên tai: “Nếu em là giáo viên, vậy anh là học sinh em sao?”
Thẩm Lục Dương bấu vai hắn, áo phông nhăn không thể mặc lại, giọng khàn run: “Tan học đi thầy ơi…”
Tạ Nguy Hàm liếc mắt, cười: “Tiết ba mới bắt đầu, anh yêu muốn trốn học sao?”
Cậu mặc đồng phục xộc xệch, cố lắc đầu rồi lại gật, không nói.
Hương sô cô la rượu bốc lên từng đám sương đỏ, khi mọi thứ lắng xuống, Thẩm Lục Dương hoảng, một ngón tay cũng không nhúc.
Tạ Nguy Hàm ôm cậu tắm hơn một tiếng, lúc ra ngoài mắt cậu sưng như hai quả óc chó, sấy tóc cũng mệt rũ.
Tạ Nguy Hàm ôm cậu kiệt sức nằm lên giường, ôm chặt, chen chúc cùng một chiếc gối.
Thẩm Lục Dương sụt sịt, miệng lẩm bẩm “Thầy Tạ” rồi chìm vào giấc mộng.
Hắn ôm cậu từ phía sau, hít mùi cacao, nhắm mắt, lần đầu ngủ nhanh như vậy sau khi thức tỉnh Alpha cấp S.
Ánh trăng yên ắng rọi xuống, rồi bị rèm che, phòng ngủ chìm trong bóng tối dịu dàng—Có người thay cậu nghĩ tới chuyện kéo rèm.
________
Lời tác giả:
Dương Dương: Em mới 18 tuổi, chỉ được ăn một muỗng, không được ăn nhiều.
Tạ 18 tuổi: Ừm, chỉ ăn “một” muỗng.
Và “tiết thứ ba” tính theo Dương Dương, Thầy Tạ tiết đầu tiên còn chưa học xong đâu (nhìn trời)