Ngoại truyện 06: Hắn quên rồi

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại truyện: Hàm 18 tuổi x Dương 28 tuổi
06.
Hắn quên rồi
Tác giả: Không Ô
Tiếng chuông báo thức vừa vang lên hai lần đã bị tắt, nhưng người đàn ông đang ngủ say vẫn bị đánh thức. Bờ vai cứng đờ khẽ động, giọng nói khàn khàn mang theo chút oán trách.
“Thầy Tạ, đau…”
Chàng trai phía sau chỉ khoả nửa thân trên, tay chống lên thành giường, hơi nghiêng người dậy. Gương mặt tinh xảo vẫn còn vương nét ngái ngủ, hắn cúi xuống dùng chóp mũi cọ vào tai cậu, giọng trầm khàn quyến rũ: “Đau eo à?”
Đêm qua quằn quại đến tận nửa đêm, Thẩm Lục Dương gào đến khản cả giọng. Câu nói “không thể làm đến cuối cùng” kia giờ chẳng khác gì một mẩu giấy vụn rơi dưới gầm bàn.
Dù là Thầy Tạ ở độ tuổi nào, trong chuyện chính sự này đều giống nhau…
Cậu lười mở mắt, quờ tay nắm lấy bàn tay Tạ Nguy Hàm đặt lên eo mình: “Chỗ này, mỏi.”
Vừa dứt lời, từ bên eo lập tức truyền đến một lực vừa đủ, dưới đầu ngón tay mềm mại được gân guốc, cơ bắp mỏi nhừ được xoa dịu. Thẩm Lục Dương thở dài thoải mái.
Cậu nghiến răng lật người lại, mặt đối mặt với Tạ Nguy Hàm, ôm lấy eo hắn rồi vùi đầu vào ngực. Cậu kéo dài giọng, lười biếng hỏi: “Hôm nay em có tiết không? Chuông báo thức reo rồi.”
Mắt Tạ Nguy Hàm lười biếng rũ xuống, tự nhiên nằm lăn xuống giường, cằm tì lên mái tóc mềm mại của cậu, nghe thế “ừm” một tiếng rồi ôm chặt, chẳng nhúc nhích. Rõ ràng sinh viên này quyết định trốn học.
Thẩm Lục Dương vỗ nhẹ lưng hắn, theo đường nét cơ bắp lên vai, ngẩng đầu, nhìn mặt hắn nghiêm túc nói: “Không được trốn học.”
Thiếu niên tóc đen rối bời, vài lọn tóc che đi đôi mắt, hàng mi dài quét qua con ngươi đen láy, làn da trắng nhợt vì nhiệt độ cơ thể người kia mà ửng lên chút hồng, đôi môi mỏng đỏ mọng khẽ mím lại.
Giống như yêu tinh quyến rũ một vị quân vương chưa kịp lên triều, thậm chí không cần giả bộ ngây thơ, hắn để lộ nửa thân trên, những vết hôn loang lổ nói rõ hắn không muốn động đậy, chỉ muốn nằm ì trên giường dính lấy cậu.
Thẩm Lục Dương ôm chặt hắn, hôn lên cằm rồi thở dài: “Anh còn muốn dạy dỗ em, nhưng em đẹp trai quá, anh nói không nên lời.”
Đêm qua quá sung, lúc rời khỏi phòng làm việc cậu đã nghĩ mình sắp chết, nhưng khi vào phòng tắm lại thấy mình đến đầu thai cũng không chịu nổi.
“Đi học đi,” cậu lật người, đè lên Tạ Nguy Hàm, nằm sấp trên ngực hắn, nhìn hắn từ phía trên, “Nghe lời.”
Tạ Nguy Hàm lười biếng hé mắt, tay đặt ra sau eo cậu, thỉnh thoảng khẽ nhéo: “Có thưởng gì không? Em đi học.”
“Bạn nhỏ còn đòi thưởng,” Thẩm Lục Dương không nhịn được cười, sờ cằm nói: “Ngày mai thứ Bảy, đưa em đi công viên giải trí, tối nay nấu món ngon cho em, thứ Hai tuần sau đến trường học cùng em, em dẫn anh dạo quanh trường em, Bác sĩ Thẩm cho em cảm nhận thế nào gọi là thích… đủ chưa?”
Tạ Nguy Hàm hôn lên ngón tay cậu, đuôi mắt cong lên thành một vòng cung: “Đủ rồi.”
Kết hôn bốn năm, thể lực Thẩm Lục Dương tăng lên rõ rệt, tuy còn khó khăn nhưng buổi sáng vẫn cố gắng đủ dậy.
Ăn sáng xong cùng Tạ Nguy Hàm, cậu ngồi trên sofa nhìn hắn: “Tối bốn rưỡi tan học à?”
“Ừm,” Tạ Nguy Hàm khoác chiếc áo khoác rộng hơn một cỡ Thẩm Lục Dương mua, kéo khóa lên, “Năm giờ về đến nhà.”
Nghe thấy chữ “nhà” mắc trong lời, lòng Thẩm Lục Dương mềm nhũn: “Trên đường chú ý an toàn, dự báo nói tối nay có mưa, hay anh đi đón em nhé.”
Tạ Nguy Hàm mở cửa ra: “Em bắt xe về.”
Ánh mắt hắn lướt qua người cậu đầy ẩn ý, cười nói: “Tạm biệt, bác sĩ nghỉ ngơi cho tốt.”
Thẩm Lục Dương sững sờ, gò má đỏ bừng: “Anh đi được! Em nghĩ gì đấy!”
Tạ Nguy Hàm nhướng mày, không tranh cãi.
Cửa “cạch” một tiếng đóng lại.
Thẩm Lục Dương nhìn cánh cửa, lườm một hồi rồi bật cười khùng khục.
Bị bạn nhỏ coi thường, cậu không cam tâm. Phải gỡ gạc.
Lấy áo khoác ra, cậu vừa mặc vừa nghĩ tối nay nấu gì cho Tạ Nguy Hàm, mai đi công viên giải trí thì hôm nay xem hướng dẫn, đặt vé trước, còn mua hai vé xem phim, không biết hắn thích loại phim nào…
Khóe miệng Thẩm Lục Dương không nhịn được mà nhếch lên, tối nay làm một bàn đồ cay, để Tạ Nguy Hàm sốc một lần…
【Xè—— Thông báo hệ thống——】
【Dòng thời gian sửa chữa hoàn tất, để đảm bảo thế giới ổn định, mời Ký chủ rời khỏi dòng thời gian này trước 12 giờ đêm nay!】
【Lặp lại, mời Ký chủ rời khỏi dòng thời gian này trước 12 giờ đêm nay!】
Nụ cười trên mặt Thẩm Lục Dương đơ ra.
“Lúc… nào?”
【Tối nay, trước 12 giờ】
Cậu đứng sững, bàn tay cầm chìa khóa siết chặt rồi lại buông lỏng, kim loại lún vào da mà cậu không hay biết. Một lúc sau, như tỉnh giấc khỏi cơn mơ, cậu đột ngột kéo cửa lao ra ngoài.
Lúc nhấn ga mới nhớ, vội nhắn tin cho Tạ Nguy Hàm.
- Em học ở đâu?
- Tòa nhà giảng đường 3, A302
Thẩm Lục Dương chưa bao giờ đạp ga nhanh thế, đến cửa lớp mới nhận ra mình không thể vào.
Siết chặt điện thoại, cậu đi loanh quanh giảng đường lớn một vòng, cuối cùng dừng ở cửa trong, nhìn qua lớp kính vào lớp học.
Vừa nhìn đã thấy hắn.
Hàng đầu, người nổi bật nhất chính là người yêu mười tám tuổi của cậu.
Nén nỗi chua xót, Thẩm Lục Dương cong môi, lấy điện thoại chụp không biết bao nhiêu tấm ảnh, còn xoay người đặt điện thoại chụp chung một tấm với người trong lớp—cậu tự huyễn tưởng, rằng mình có thể mang điện thoại đi.
Đứng ngoài cửa nửa tiếng, đến lúc Tạ Nguy Hàm tan học, cậu mới bước vào.
Ngược dòng người đi ra, cậu tiến vào lớp, Tạ Nguy Hàm lập tức phát hiện, hơi thở nghẹn lại, gượng nở nụ cười có chút gượng gạo, vẫy tay: “Bất ngờ không?”
Hắn đứng dậy, ý cười sáng rõ, nhìn về phía Thẩm Lục Dương, gõ gõ bàn: “Tránh ra một chút.”
Lúc này Thẩm Lục Dương mới nhìn sang chỗ bên cạnh hắn, suýt buột miệng gọi “Bác sĩ Phương”.
Phương Dịch trẻ hơn vài tuổi đẩy gọng kính, mắt liếc qua người Thẩm Lục Dương đầy khó hiểu: “Thầy giáo khoa nào thế? Cậu quen à?”
Miệng hỏi vậy nhưng đã đứng dậy nhường chỗ cho cậu.
Tạ Nguy Hàm thậm chí không thèm liếc Phương Dịch, để Thẩm Lục Dương ngồi cạnh mình, quay đầu hỏi: “Sao anh lại đến đây?”
“Chứng minh năng lực hành động của anh,” Thẩm Lục Dương huých vai hắn, chìa tay ra phía Phương Dịch, “Thẩm Lục Dương, chào cậu.”
“Phương Dịch, chào anh.” Phương Dịch bắt tay qua loa, ánh mắt đảo về phía Tạ Nguy Hàm, khó tin: “Anh là bác sĩ tư vấn của cậu ta?”
Thẩm Lục Dương xác nhận thẳng.
Phương Dịch tỏ vẻ cảm thán, giơ ngón cái: “Thần y tái thế.”
Phương Dịch nhỏ tuổi nói y như Phương Dịch lớn, Thẩm Lục Dương mỉm cười hiểu ý, tiếp tục chuyện với Tạ Nguy Hàm.
“Anh ngồi học cùng em, không bị phát hiện chứ?” Cậu lật cuốn sách trước mặt hắn, chữ nào cũng biết nhưng cả câu thì chẳng hiểu gì.
Ánh mắt Tạ Nguy Hàm rơi vào đáy mắt cậu, tối lại rồi nhanh chóng trở về bình thường, cười nhìn: “Không sao, giảng viên cũng không thích gọi phát biểu.”
Thẩm Lục Dương không việc gì cũng kiếm chuyện, nói không ngừng: “Vậy tốt, anh quen đứng trên bục giảng rồi, đột nhiên ngồi dưới này cũng hơi căng thẳng… Trưa nay ăn gì?”
“Căn tin?”
“Ừm, em dẫn anh đi nhé, anh muốn dạo quanh…”
Lịch học sắp xếp sát nhau, trưa ăn xong cũng không còn thời gian đi chơi, Thẩm Lục Dương đành theo Tạ Nguy Hàm đến lớp tiếp theo, ngồi đến tiết cuối cùng.
Bốn rưỡi đúng giờ tan học.
Bầu trời bên ngoài âm u, như sắp trút một trận mưa bão.
Thẩm Lục Dương hỏi Phương Dịch có cần đi nhờ xe không, Phương Dịch từ chối dứt khoát, nhìn Tạ Nguy Hàm nói: “Cảm ơn anh, tôi sợ sống không qua ngày mai.”
Thẩm Lục Dương cười: “Không đến mức đó đâu.”
Anh còn phải cùng Tạ Nguy Hàm vào trường Ngũ Trung Lan Giang, làm bác sĩ trường kia mà.
Cậu ra bãi đậu xe lấy xe, Tạ Nguy Hàm và Phương Dịch đứng đợi.
Phương Dịch hỏi khi cậu đi xa: “Bác sĩ tư vấn lần này hiệu quả lắm à?”
Tạ Nguy Hàm hờ hững liếc, bình thản nói: “Bọn tôi đang yêu nhau.”
Phương Dịch bất ngờ khựng: “Cái gì???”
Tạ Nguy Hàm nhìn theo bóng Thẩm Lục Dương khuất dần, lặp lại: “Tôi thích anh ấy.”
Thích Bác sĩ Thẩm, yêu người yêu từ tương lai này.
Phương Dịch như gặp ma: “Cậu biết thích là gì không?”
Tạ Nguy Hàm không trả lời, “Anh ấy sẽ dạy tôi. Buổi diễn tập ngày mai xin nghỉ giúp tôi.”
“Cậu đi đâu?”
“Công viên giải trí.”
“…Ban ngày tôi thấy ma hay cậu uống nhầm thuốc thế?! Chủ nhật thì sao?”
“Ngủ nướng.”
“Cậu ngủ được à, tôi biết xin nghỉ cho cậu như thế nào!”
“Ngủ được.” Ôm bác sĩ hắn có thể ngủ, mặc dù…
Thẩm Lục Dương lái xe, nhìn Phương Dịch lần nữa: “Thật sự không cần sao?”
Phương Dịch xua tay, mặt càng phức tạp: “Không cần đâu, cảm ơn anh.”
Xe vừa ra khỏi cổng trường thì mưa bắt đầu lất phất, trời âm u dẫn đến chưa đến năm giờ đã như đêm.
Thẩm Lục Dương bật cần gạt, tâm trạng theo mưa càng lúc càng nặng nề.
Lòng nặng trĩu nhưng giọng vẫn vui vẻ không ngừng: “Mặt Bác sĩ Phương cũng không thay đổi bao nhiêu, sau này cậu ấy cùng em vào trường Ngũ Trung làm bác sĩ trường, mỗi lần anh đến tìm cậu ấy mua thuốc thì cậu ấy lại cáu với anh, không ngờ thuốc đó lại chiết xuất từ tin tức tố của cậu ấy…”
“Tối muốn ăn gì? Anh định làm canh sườn bò cà chua với mấy món cay. Em không thích ăn cay mà anh đặc biệt thích, có lần giấu em ăn vụng, đau dạ dày mà không dám nói, vẫn bị em phát hiện…”
“Có muốn làm thêm chút đồ bột mì không? Anh thích món mì nước em nấu lắm, ngon tuyệt, mỗi lần cảm cúm anh đều muốn ăn. Em bây giờ biết làm chưa? Anh muốn——”
“Bác sĩ.” Tạ Nguy Hàm bình thản nhìn cậu.
Thẩm Lục Dương sững, không dám nhìn hắn, mím môi, cố gắng cười: “Sao thế? Em chưa học nấu mì à? Vậy tối anh làm cho em, em nếm thử xem có ngon như anh nói không, anh là được em chân truyền, chắc chắn——”
“Bác sĩ,” Tạ Nguy Hàm nhìn cậu, nhẹ hỏi: “Anh sắp đi rồi à?”
Tiếng phanh chói tai, xe đột ngột dừng bên lề.
Thẩm Lục Dương siết chặt vô lăng, đầu ngón tay trắng bệch, cố gắng cười, không dám nhìn hắn: “Ừm… tối nay, trước 12 giờ…”
Vừa nói, mắt cậu đỏ hoe ngay.
Ngón tay Tạ Nguy Hàm khẽ động, hắn nghiêng đầu nhìn cậu, không hề kích động như cậu lo lắng, gật đầu thấu hiểu: “Sắp được gặp ’em’ rồi, nhớ hỏi ’em’ có nhớ anh không, anh vẫn nợ em một phần thưởng.”
Sống mũi Thẩm Lục Dương cay xè, cậu nhìn hắn, nặn ra nụ cười chua xót: “Hôm qua không phải… cho em rồi sao.”
Đầu ngón tay Tạ Nguy Hàm quét qua đuôi mắt cậu, lau đi nước mắt, “Hôm qua không tính.”
Thẩm Lục Dương nắm tay hắn, ba chữ “không nỡ xa” nghẹn lại ở cổ họng, tầm mắt mờ nhạt khi nhìn gương mặt non nớt của hắn, cậu muốn nói “Em quên anh đi, đừng nhớ anh nữa”.
Quên đi vẫn hơn là ghi nhớ một người chín năm mà không thể nhìn thấy.
Nghiến răng, đồng hồ trên xe nhắc cậu còn ít thời gian, Thẩm Lục Dương lau nước mắt hỏi: “Tối muốn ăn gì, anh nấu cho em.”
Tạ Nguy Hàm: “Muốn ăn cay.”
Thẩm Lục Dương ngơ ngác nhìn hắn.
Tạ Nguy Hàm véo tay cậu, nhướng mày: “Anh nhìn em ăn, anh không được ăn.”
Thẩm Lục Dương nghiến răng, giữ cảm xúc, vừa khóc vừa cười: “Em thật sự chẳng đáng yêu chút nào.”
Về đến nhà, hai người cùng vào bếp, vừa nấu vừa nói chuyện.
Nói rất nhiều, toàn chuyện về Tạ Nguy Hàm.
Thẩm Lục Dương không chịu yên, muốn tận dụng từng giây để trò chuyện với hắn, hỏi về chuyện lúc nhỏ, chuyện gần đây, hỏi thích gì không thích gì…
Tạ Nguy Hàm trả lời từng câu, Thẩm Lục Dương không dám nhìn kỹ biểu cảm hắn, sợ mình không kiểm soát được.
Trên bàn, Tạ Nguy Hàm bóc quả táo đặt giữa bàn.
Thẩm Lục Dương được hắn đút từng miếng, cùng nhau ăn hết cả quả táo.
Rất ngọt, rất ngọt.
Tạ Nguy Hàm ăn hết đĩa đồ cay cậu nấu, như thể khẩu vị thay đổi sau một đêm.
Ăn xong, cậu định đưa hắn đến công viên giải trí, nhưng mưa bên ngoài ngày càng lớn, công viên không mở cửa. Dường như trời cũng không muốn cậu hoàn thành lời hứa.
Tạ Nguy Hàm bật TV, mở bộ phim Thẩm Lục Dương thích, ôm cậu nép trên sofa.
Tiếng mưa lách tách ngoài cửa, nhạc phim du dương trên TV, mùi rượu vang đỏ ấm áp tỏa ra từ sau lưng, ôm trọn cả thế giới Thẩm Lục Dương.
Kim đồng hồ như bị gian lận, Thẩm Lục Dương cố níu giữ nhưng vẫn vội bước đến số 11.
Biểu cảm cậu không thể kìm được nữa, mắt đỏ hoe, siết tay Tạ Nguy Hàm, bất lực mong có thể giữ hắn lại.
Giọng khàn đặc: “Anh tưởng… anh sẽ còn ở lại một thời gian.”
Ít nhất còn kịp đến công viên giải trí, cùng hắn dạo sân trường, hiểu hắn của tuổi mười tám, dạy hắn biết thích là gì… Nhưng cậu sắp phải đi mà vẫn chẳng kịp làm gì.
“Anh rất may mắn, anh là người may mắn nhất trên đời,” nước mắt làm mờ tầm nhìn, Thẩm Lục Dương hôn lên mu bàn tay hắn, “Anh đã gặp được em của cả hai thời điểm, đã nhận được tình yêu gấp đôi.”
Tạ Nguy Hàm vùi đầu vào cổ cậu, hít mùi cacao nóng sắp bay, hàng mi rũ xuống, thì thầm: “Bác sĩ, anh sẽ nhớ em chứ?”
Đây là lần thứ hai hắn hỏi, Thẩm Lục Dương gật không do dự: “Anh sẽ nhớ em, bất kể em của thời điểm nào, anh đều sẽ nhớ.”
Tạ Nguy Hàm mỉm cười, nhẹ hôn sau tai cậu, dịu dàng: “Em hình như hiểu rồi.”
Thẩm Lục Dương ngơ ngác: “Gì cơ?”
Tạ Nguy Hàm nhìn thật sâu, cong môi: “Không có gì, em yêu anh.”
Hắn dường đã hiểu, thích là gì. Giống cảm giác sắp phá tan lồng ngực, tan chảy mạch máu, xé rách da thịt, lan đến từng tế bào, sự chua xót và không nỡ… đang nói hắn đang yêu sâu sắc người trong lòng.
23 giờ 58 phút.
Mưa tạnh, trời quang, sao đầy trời.
Thẩm Lục Dương nhìn Tạ Nguy Hàm không chớp mắt, môi run rẩy, nước mắt rơi: “Anh phải đi rồi, vẫn chưa đưa em… đi công viên giải trí.”
Tạ Nguy Hàm cọ mũi cậu, hôn đi giọt lệ, dù mới mười tám nhưng toàn thời gian đều an ủi cậu: “Anh có thể đưa ’em’ của năm ba mươi mốt tuổi đi, nhớ mua cho em một quả táo, em thích táo nhất.”
Thẩm Lục Dương ôm sau lưng hắn, tựa trán vào trán, khóc mà cười: “Phải dùng một nụ hôn để đổi với anh.”
Khóe môi Tạ Nguy Hàm cong: “Được thôi.”
Đôi môi đỏ mọng tiến gần, Thẩm Lục Dương mím môi.
Ngay khoảnh khắc sắp chạm, xung quanh im bặt, hương rượu vang đỏ cũng ngưng lại. Hàng mi Tạ Nguy Hàm nhẹ rủ, ôm hôn mà vẫn bất động trước mặt Thẩm Lục Dương.
00:00.
【Dòng thời gian sửa chữa hoàn tất, mời Ký chủ rời đi ngay lập tức!】
Tầm mắt Thẩm Lục Dương mờ đi, không thấy rõ mặt hắn, cậu siết chặt vòng tay, cúi đầu hôn mạnh lên Tạ Nguy Hàm. Trong miệng vừa đắng vừa mặn, ngập hương rượu vang đỏ.
“Anh yêu em, bất kể lúc nào, anh cũng sẽ tìm được em, để yêu em.”
“Phải đợi anh đấy.”
Bóng dáng Thẩm Lục Dương theo chữ cuối cùng rơi xuống, dần trong suốt, rồi hóa hư vô, biến mất.
Xung quanh bình yên, ngay cả hạt bụi cũng đứng im, chỉ có đôi mắt đẹp đang nhìn vào không trung vô định, dần ướt, đỏ hoe.
Như viên ngọc nhuộm máu, đẹp mà tuyệt vọng.
Hình bóng người từng nói “Anh là người yêu của em” trong đầu phai mờ nhanh, dù cố níu cũng không thể cản bằng một hình ảnh khác thay thế.
Tất cả ký ức khắc vào máu thịt đều bị khoét, sửa đổi.
Hắn không nhớ nữa.
Hắn đã quên một điều gì đó.
Không sao cả.
Hắn vẫn biết, biết rằng hắn đã quên.
Ký ức bị bóp méo không còn quan trọng, trong đầu chỉ còn một chấp niệm mong manh, điên cuồng mà yếu ớt lặp đi lặp lại.
Ngươi đã quên điều gì đó rất quan trọng, còn quan trọng hơn cả ngươi.
Vì điều quan trọng đó, Tạ Nguy Hàm mười tám tuổi, dù hệ thống xóa mọi ký ức liên quan “Bác sĩ Thẩm”, vẫn đến lúc tốt nghiệp, nghe thấy bốn chữ “Trường Ngũ Trung Lan Giang” mà dừng bước.
Đi theo chấp niệm yếu ớt nhưng không tan, hắn từ bỏ mọi tương lai, dùng một câu “Trường học này rất thú vị” để đối phó mọi người, không do dự mà thuận lý thành chương đến ngôi trường cấp ba bình thường đó, đợi một người không rõ dung mạo, không nhớ tên, không biết có xuất hiện hay không—
Hắn ngay cả không chắc là người, là việc, hay chỉ một ảo tưởng đẹp sau khi “bệnh nặng hết thuốc chữa”.
Nhưng hắn đã đợi, đợi chín năm.
Một năm không dài—mỗi mùa thu hắn đều vô cớ nghĩ dường như có tiếng nói an ủi hắn, bảo hắn đợi thêm chút nữa.
Cuối cùng, vào mùa thu thứ chín, đêm hôm trước mưa lớn, tim hắn đập nhanh lạ thường, như điên cuồng mong chờ điều gì.
Buổi chiều, cửa văn phòng đột ngột bị đẩy ra, giáo viên Vật lý mới đến mặt lúng túng đáng yêu, ánh mắt né tránh hỏi hắn có muốn đi ăn cơm không.
Giây phút đó hắn bỗng cảm thấy.
Dù hắn còn chẳng biết ký ức đó là gì.
Nhưng người trong ký ức là thật.
Gửi Dương Dương:
Có một người đã vượt qua sự trói buộc của thời gian và không gian, dù bị xóa sạch ký ức vẫn âm thầm chờ em trong thế giới tối tăm cô độc. Vì em đã hứa với hắn, em sẽ tìm hắn, yêu hắn.
________
Lời tác giả:
Đối với Thầy Tạ, tuyến thế giới là một vòng lặp. Dương Dương xuyên sách và yêu Thầy Tạ 27 tuổi, kích hoạt Dương Dương 28 tuổi gặp Thầy Tạ 18 tuổi. Thầy Tạ 18 tuổi mang theo chút ký ức mờ nhạt đó trở thành Thầy Tạ 27 tuổi gặp Dương Dương xuyên sách… Không có điểm bắt đầu, hoặc nói điểm bắt đầu cũng khó phân biệt như gà có trước hay trứng có trước, từ đầu đến cuối Thầy Tạ vẫn luôn chờ đợi Dương Dương.