Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Đêm dây đàn rối rắm
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
015.
Anh ta yêu cậu vô cùng.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Thẩm Lục Dương không khỏi khâm phục tài nấu nướng của Tạ Nguy Hàm.
Bề ngoài thầy Tạ có vẻ thông tuệ, nhưng khi ăn thì vẫn khiến người ta bất ngờ.
Trước đó hai người định đi dạo sau bữa tối, nhưng vừa ra đến cửa thì Thẩm Lục Dương nhận được điện thoại của mẹ.
“Cục cưng ơi, sao trễ thế mà chưa về nhà hả con?”
Thẩm Lục Dương liếc Tạ Nguy Hàm, người kia khéo léo né tránh ánh mắt.
“Con sang nhà đồng nghiệp ăn tối, mẹ có chuyện gì sao?”
Mẹ Thẩm dĩ nhiên không tin, nhưng cũng không tiện nói thẳng, chỉ khuyên nhủ lo lắng: “Đã muộn rồi, con về sớm nhé. Mẹ đang đứng ngoài nhà con, sao cả khóa cửa cũng thay đổi rồi con ơi?”
Thẩm Lục Dương sửng sốt: “Mẹ đang trước cửa nhà con á?”
Mẹ cậu tưởng con trai giận nên vội an ủi: “Mẹ nhớ con, nếu con bận…”
Thẩm Lục Dương đau lòng: “Mẹ ơi, mẹ đợi con chút, con về ngay.”
Mẹ nghe giọng cậu vui mừng: “Không sao đâu con, đi đường cẩn thận nhé.”
Cậu tắt máy rồi nói: “Thầy Tạ, mẹ tôi đến nhà nên tôi phải về mở cửa.”
“Tôi đưa cậu về.” Tạ Nguy Hàm đã thay quần áo, đứng ở cửa: “Trời tối rồi.”
“Không cần đâu, tôi tự lái xe.” Thẩm Lục Dương gãi đầu, áy náy nhìn anh: “Hẹn anh lần sau nhé.”
“Ừ, về đi.” Tạ Nguy Hàm đỡ cậu mở cửa: “Tôi tiễn cậu xuống dưới.”
Lên xe, Thẩm Lục Dương vẫy tay.
Người đàn ông dưới ánh đèn mờ, trước nền trời đen, khí chất lười biếng lại độc đáo khiến anh như một bức tranh phong cảnh.
Anh gật đầu, Thẩm Lục Dương nghe giọng trầm ấm vọng vào tai.
“Hẹn mai gặp lại.”
Trên đường về, cậu nghĩ lại từ đầu buổi tối.
Quả thật——
Quá thất bại.
Ngoài việc thầy Tạ nấu ăn ngon, chuyện trò trôi chảy thì không thu hoạch gì mới.
Thẩm Lục Dương tự nhủ: “Thầy Tạ đúng là người tốt.”
[ Dương Dương, cậu vui là được… ]
Ngồi nhìn phố phường lướt qua, cậu thấy lòng trống rỗng, lẩm bẩm: “Thống Thống, chắc mình quên gì đó, cảm giác sao sao…”
[ Há phải chỉ một chút, Dương Dương của tôi ơi, cậu còn quên cả việc mình dị ứng ớt cơ mà! Với lại thầy Tạ đoán ra cậu biết anh mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội rồi. Dương Dương, cậu không chỉ bất cẩn mà đường sống cũng rất táo bạo đấy. ]
Thẩm Lục Dương giật mình: “Tôi nói tôi dị ứng ớt hả?”
[ Chả phải, cậu nói thích ăn đồ cay. ]
Thẩm Lục Dương: “…Đệt.”
Thẩm Lục Dương: “Sao thầy Tạ không vạch trần tôi nhỉ? Phải chăng anh ấy quên rồi?”
[ Đúng đó, anh ta cố gắng không nhớ tới, vì anh yêu cậu vô cùng ~ ]
Cậu nhíu tay trên vô lăng, nói: “Đừng nói nhảm, bọn tôi đều là nam, mà thầy Tạ thích Alpha thì tôi cũng không thích… Nếu có thì phải là Alpha nữ.”
[ Móc ra còn to hơn cậu? ]
Giọng Thẩm Lục Dương cao: “Không thể nào!”
Đây là phẩm giá một người đàn ông, phải cao hơn vợ mình.
Sau đó cậu băn khoăn: “Việc này ảnh hưởng nhiệm vụ không? Nếu tôi bị phát hiện không phải nguyên chủ thì sao?”
[ Không có khả năng, thầy Tạ làm thế nào tóm được? Anh ấy biết cậu không phải Thẩm Lục Dương nhưng không có chứng cứ. ]
[ Với cậu thấy đấy, hai lần rồi thầy Tạ cũng không vạch trần, chứng tỏ anh ta không thèm để ý. ]
Thẩm Lục Dương tự thấy xấu hổ, chuyện “tôi có một đứa bạn” bị phát hiện lâu rồi mà vẫn im.
Thầy Tạ còn không vạch trần, tức là——anh ta thật sự không thèm quan tâm?
Vậy thì… cứ thuận theo tự nhiên. Muốn nói gì thì cũng muộn rồi.
Mọi chuyện để mặc nó.
Đèn đỏ.
Thẩm Lục Dương đạp phanh.
“Đồng nhân văn viết đến năm năm sau, tôi chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ năm năm thì có thể sống ở đây đúng không?”
[ Đúng, nếu Dương Dương không muốn chờ thì có thể khiến thầy Tạ yêu người khác, nhận phần thưởng sớm! ]
“Vậy giả sử thầy Tạ lại quay qua thích Thời Phàm thì sao?”
[ Đây là quy tắc của thế giới, chỉ cần thầy Tạ yêu người khác, sống bên người đó thì hai tuyến sẽ tách biệt hoàn toàn, không chồng chéo. ]
Thẩm Lục Dương không thể không thừa nhận.
Ý nghĩ hoàn thành nhiệm vụ sớm khiến cậu rung động.
Không biết thầy Tạ thích Alpha thế nào, kiểu dịu dàng như Thời Phàm?
Về đến nhà gần mười giờ, cậu gửi tin nhắn thoại cho thầy Tạ báo đã về.
Cuối tháng chín miền Bắc, đêm lạnh chỉ chừng mười độ. Mẹ Thẩm đứng dưới nhà lạnh run, đôi mắt lo lắng nhìn hướng cậu.
Nguyên chủ vô tâm bất hiếu, Thẩm Lục Dương không đi đường cũ để tránh bị nghi.
Như hệ thống nói, chẳng ai chứng minh được cậu không phải nguyên chủ. Nghĩa là cứ giả vờ bị sét đánh, lãng tử quay đầu.
Cậu đỗ xe rồi chạy lại gọi: “Mẹ! Sao trời lạnh vậy mà mẹ không ngồi trong xe?”
Mẹ nghe tiếng nhìn qua, đi đôi giày cao gót chạy vài bước rồi ôm lấy tay cậu, mắt đỏ: “Sao con gầy thế, có phải con không muốn đi dạy nữa không? Để mẹ gọi cho ba! Chúng ta nghỉ đi!”
Thẩm Lục Dương vội ngăn, mẹ là Omega yếu nên dễ bị cướp điện thoại: “Con chỉ hơi mệt, trường mới khai giảng nên bận. Mẹ đừng giận, con ở trường ổn… Lên nhà thôi, mẹ lạnh mặt mày rồi.”
Mẹ theo vào nhà, thấy gọn gàng lại hỏi: “Con tìm được giúp việc rồi? Cho mẹ thông tin đi, đừng tuyển người không tốt.”
Thẩm Lục Dương đã nhận ra nguyên chủ phung phí, không chăm sóc bản thân, trong mắt mẹ như đứa trẻ.
Đây là dịp thể hiện bản thân đã thay đổi.
Cậu giúp bà ngồi sô pha, tự rót nước ấm, cho lát chanh rồi đưa: “Con tự dọn, con bao nhiêu tuổi rồi, việc vặt này không cần giúp việc.”
Ninh Uyển Xu gần 50 nhưng vẫn dịu dàng, hòa nhã.
Ngày xưa Thẩm Lục Dương còn nhỏ, bà và chồng quá bận nên không chăm sóc được. Khi cậu đi sai hướng, họ mới biết thất bại, nhưng đã quá muộn. Chỉ có thể dùng tiền đổi lấy chút vui của con.
Kết quả như hố sâu, tiền nhiều cũng không mua được sự dựa vào.
Bà đã nhiều đêm khóc, quyết tâm thay đổi con trai. Nguyên chủ chỉ cần khóc nhắc lại lúc nhỏ bà lại mềm lòng.
Giờ nhìn cậu lại, hơn một tháng không gặp, Ninh Uyển Xu thấy như không quen.
Trước kia Thẩm Lục Dương uống rượu, hút thuốc, gầy gò, hai mắt đờ đẫn, lúc về chỉ biết đòi tiền, như xác không hồn.
Nhưng giờ đây cậu cười tươi, mắt sáng, vai thẳng tắp. Chỉ còn quầng thâm nhẹ dưới mắt khiến cậu trông khác hẳn.
Tủ lạnh vẫn còn ít đồ, cậu hỏi: “Mẹ ăn chưa?”
Chưa ăn thì cậu nấu.
Ninh Uyển Xu nắm tay cậu, nhìn bằng đôi mắt ướt: “Mẹ ăn rồi.”
“Mẹ yên tâm.” Thẩm Lục Dương vòng ra sau bóp vai bà: “Con thích công việc này, quyết định của ba đúng. Từ khi con đến trường Lan Giang số 5, con thấy mình đã tìm được điều phải làm.”
Mẹ không nén được: “Con không trách ba ép con sao?”
Trước kia họ từng cãi nhau đến mức ba sinh bệnh, muốn cắt đứt.
Thẩm Lục Dương thở dài, thay nguyên chủ gánh nồi: “Hồi đó con không hiểu chuyện, giờ đã suy nghĩ kỹ. Ba cũng vì tốt cho con, trước đây con ngang ngạnh khiến ba mẹ mệt, là lỗi của con.”
Mẹ không tin, nước mắt chảy, che miệng cố nín: “Mẹ vẫn nghĩ con ngoan, còn hi vọng quay đầu… Mẹ biết mà… Mẹ biết mà…”
Thẩm Lục Dương đau lòng, an ủi: “Mẹ chờ con, năm nay con sẽ mang danh hiệu giáo viên ưu tú về cho cha mẹ.”
Mẹ định ở lại một đêm nhưng công ty có việc gấp, chỉ dặn cậu tự chăm sóc. Trước khi đi bà lén để lại thẻ ngân hàng dưới đệm.
Thẩm Lục Dương nhận được tin nhắn từ mẹ, tìm thẻ xong cười buồn rầu.
Đành xem là gánh nặng ngọt ngào.
Thứ hai, cậu vẫn mộc mạc, mặc đồ thể thao xanh, đeo cặp, dùng tiền lẻ đi xe công cộng.
Tiết đầu là toán, chiều mới có vật lý.
Cậu ngủ bù nửa tiếng, nhắn vài tin cho mẹ dặn giữ sức. Sau đó vào văn phòng tám chuyện.
Chủ nhiệm Tông Úy Tình vừa từ ngoài vào, tay cầm giấy tờ.
Giáo viên sinh học Khương Noãn Vũ hỏi: “Cô Tống, chị cầm gì vậy? Sắp họp à?”
Tông Úy Tình lắc giấy: “Chưa quyết, đây là thông báo xử phạt một số học sinh.”
Thẩm Lục Dương ngẩng đầu: “Đám Bành Tuấn à?”
“Ừ, là bốn em đó.” Cô mấy ngày nay bận, giải quyết với phụ huynh và nhà trường, mệt mỏi xoa thái dương: “Nếu không gặp mấy đứa đó chắc không biết chuyện gì, thật khiến người ta lo.”
Khương Noãn Vũ nhai sữa, mắt hơi híp: “Nghe nói Đồ Bác Hào từng phạm tội, có hai tiền án. Nó dùng pheromone ép Alpha, học sinh kia phải điều trị tâm lý lâu mới lại lớp. Còn một lần dùng pheromone ép Omega vào kỳ… may mà người đó có dấu vĩnh cửu của Alpha, nếu không hậu quả khôn lường.”
Thẩm Lục Dương không ngờ: “Sau chuyện đó mà ai cũng mặc kệ sao?”
Khương Noãn Vũ bực: “Họ lén hòa giải, bên kia vì tiền nên không truy cứu.”
Thẩm Lục Dương thấy mình không đánh tên này đúng là thiệt thòi.
Học nghề năm ba, chỉ nhỏ hơn cậu hai tuổi, đánh không vất vả.
[ Đừng buồn, Dương Dương, lần này Đồ Bác Hào gặp cậu, bị pheromone của thầy Tạ công kích, không nghỉ nửa năm hay một năm thì chưa hồi phục. ]
Thẩm Lục Dương nghĩ: Nếu hồi phục lại làm ác thì sao? Loại ngu này nên vào cải tạo.
[ Đời có muôn kiểu người, cậu không thể trông chừng mãi. Nhưng giờ cậu là giáo viên, có thể dạy học sinh làm điều đúng. ]
Cậu nhìn danh sách lớp, vuốt phẳng nó.
Sau giờ học, muốn hít thở, cậu ra góc Tây khu dạy. Nghe tiếng rống giận kìm nén.
Giọng vô cùng quen.
“Đoạn Thần! Anh phiền đủ chưa?!”
Thời Phàm? Ai khiến thầy hiền lành này tức thế?
Dù tò mò, Thẩm Lục Dương lùi lại, không nghe trộm.
Khi định đi, nghe giọng khác.
“Thời Phàm, ngày đó anh thấy hết rồi. Em ngồi hẳn lên lòng Tạ Nguy Hàm phải không! Còn mắt đi mày lại mà tán tỉnh giáo viên vật lý nữa! Em nghĩ anh không còn tồn tại hả!”
Là đối tượng “mắt đi mày lại”, Thẩm Lục Dương trợn mắt.
Thời Phàm từng ngồi vào lòng Tạ Nguy Hàm vì tuyến thế giới, đúng là có chuyện đó.
Nhưng từ lúc nào cậu lại mắt đi mày lại với Thời Phàm?
Hay… giải thích chút đi?
Hết chương 15