Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Buổi trà chiều tâm sự
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
014.
Tôi cũng thích.
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Trong bếp thức ăn vẫn đang nấu dở, Thẩm Lục Dương lại chưa thấy đói nên hai người ngồi trên sofa nói chuyện vu vơ.
Đúng là một cuộc đối thoại vô cùng thư thái.
Ban đầu cậu còn lo người “thú vị cấp độ 0” như mình chẳng có gì để nói với Tạ Nguy Hàm, nhưng thực tế chứng minh cậu lo chẳng cần thiết.
Ngay cả khi cậu than chuyện “giá đồ ăn sáng ở cổng trường lại tăng rồi”, Tạ Nguy Hàm cũng có lúc đáp lại đúng lúc: “Số lượng sữa đậu nành bán ra cũng bị giới hạn rồi.”
Thẩm Lục Dương vốn không phải kiểu người ăn nói quá nghiêm túc, lúc nói chuyện thì chuyển chủ đề liên tục, mãi đến lúc chả còn gì để nói thì lại quay về kỷ niệm lần đầu họ ăn cùng nhau từ bao giờ.
Tạ Nguy Hàm như vô tình hỏi: “Bạn của cậu, thế nào rồi?”
Thẩm Lục Dương đang nhấp trà khựng lại, ánh mắt lảng đi: “Đã… đã đi gặp bác sĩ rồi.”
Tạ Nguy Hàm giữ vẻ ôn hòa, thật lòng hỏi: “Kết quả ra sao?”
Thẩm Lục Dương xấu hổ gãi đầu, miệng lẩm bẩm nghĩ ra câu chuyện, ai ngờ còn phải viết phần tiếp theo.
Giờ cậu chỉ biết căng da đầu bịa tiếp: “Bạn tôi dẫn anh ấy đến khoa tâm thần kiểm tra, bác sĩ bảo là…”
Cậu dừng lại vài giây: “Rối loạn nhân cách phản xã hội.”
Vừa dứt lời, ánh mắt cậu vô thức nhìn xuống mặt Tạ Nguy Hàm, như muốn dò xem điều gì.
Nhưng Tạ Nguy Hàm vẫn bình thản, chỉ hơi ngạc nhiên. Anh như có điều suy tư, ngước mắt: “Là vậy à, nguy hiểm thật.”
Thẩm Lục Dương muốn thử phản ứng tâm lý của Tạ Nguy Hàm.
Dù hiện tại mọi thứ có vẻ bình thường, nhưng biết đâu khi cậu thất bại nhiệm vụ thì có “hậu quả không tưởng” như hệ thống từng cảnh báo.
Cậu sợ sai một ly thì cả thế giới đảo lộn.
Thẩm Lục Dương lén quan sát, nhớ lại trạng thái bình thường của anh, cẩn thận nói: “Thật ra ngày thường bạn của cậu trông rất bình thường, đối xử lễ phép với người xung quanh, bạn bè đều nghĩ anh ấy là một người tốt.”
“Cậu muốn nói, người đó che giấu rất khéo?” Tạ Nguy Hàm hơi nheo mắt.
Thẩm Lục Dương thôi nhìn: “Đúng vậy.”
Tạ Nguy Hàm mỉm cười, khoan dung nhìn cậu rồi đặt câu hỏi: “Vậy bạn của cậu phát hiện ra thế nào?”
Thẩm Lục Dương đờ người, gãi sau tai: “Thì… cậu ấy vô tình… vô tình phát hiện khi trò chuyện cùng anh ấy.”
Tạ Nguy Hàm trầm ngâm, bộ đồ đen ở nhà càng làm nổi làn da trắng, nhìn như khối ngọc lạnh, lại giống cỗ máy vận hành chính xác không rò rỉ: “Vậy anh ta chắc hẳn rất thích bạn của cậu, bí mật sâu kín như vậy mà cũng buột miệng nói ra.”
Thẩm Lục Dương chẳng ngờ cuộc trò chuyện lại đi theo hướng này. Cậu cảm thấy lời Tạ Nguy Hàm có ẩn ý mà không hiểu.
Cậu đành nối tiếp: “Ừm… hai người họ khá thân. Bạn tôi cũng định can thiệp giúp anh ấy điều trị.”
“Anh ta may mắn.” Tạ Nguy Hàm nhận xét.
Thẩm Lục Dương hít nhẹ một hơi, ngón tay co lại.
Muốn đi đường vòng với thầy Tạ mà cuối cùng chẳng đến nơi, cậu còn quá thiếu kinh nghiệm.
Vậy cậu sẽ——
“Thầy Tạ, anh cho rằng bệnh này có thể chữa khỏi không? Anh ấy có khả năng làm điều gì không tốt với bạn tôi không?”
Cậu dũng cảm bước tới cuối cùng.
Có lẽ đàn ông đúng là phải thẳng thắn hỏi điều mình muốn hỏi.
Hình như Tạ Nguy Hàm không ngờ cậu lại hỏi thế, anh ngả người ra sau, nhếch môi, chậm rãi hỏi: “Sao Dương Dương nghĩ tôi sẽ biết câu trả lời?”
Thẩm Lục Dương bỏ hết đường vòng, thẳng thắn: “Tôi cảm thấy thầy Tạ học rộng biết nhiều hơn tôi, anh lại lớn tuổi hơn tôi mà.”
“Ừm, cũng đúng.” Tạ Nguy Hàm uống ngụm trà cuối, đặt tách xuống, thản nhiên: “Đúng là tôi có hiểu biết một chút.”
Thẩm Lục Dương lập tức ngồi thẳng: “Vậy anh nghĩ, anh ấy——”
Cậu muốn hỏi “còn cứu được không?”, nhưng nhớ lần trước chưa có chẩn đoán đã bị Tạ Nguy Hàm phán tử hình nên lời nói bị vướng lại, thành: “có thể điều trị đến mức nào?”
Tạ Nguy Hàm không đáp thẳng, giọng anh ôn hòa: “Bệnh nhân ASPD nhẹ thường sớm bộc lộ xu hướng bạo lực và hành vi chống đối xã hội, dễ bị phát hiện. Bệnh nhân nặng lại rất giỏi ngụy trang, họ có thể trở thành một người có thân phận bình thường trong xã hội. Như cậu nói, trong mắt người khác họ có thể là người tốt, thậm chí tử tế, ân cần và nghiêm cẩn hơn nhiều người.”
Đôi mắt đen của anh như nhảy múa dưới ánh sáng nhàn nhạt, dường như nhìn thấu mọi thứ. Anh nói tiếp: “Nhưng họ không cảm nhận được cảm xúc như người thường. Giận dữ, buồn bã, áy náy, sợ hãi, xấu hổ… Trật tự xã hội dựa vào đạo đức và pháp luật. Đối với kiểu cảm xúc đầu, họ không thể đồng cảm; với kiểu sau, họ không muốn tuân theo.”
“Để hòa hợp với tập thể, người ASPD nặng sẽ quan sát kỹ rồi bắt chước cảm xúc, suy nghĩ của người chung quanh. Rồi để phục vụ mục đích riêng thì phản ứng phù hợp nhất. Họ học rất nhanh, không có áy náy hay xấu hổ nên không kiêng dè khi lợi dụng tình cảm người khác, để khiến bản thân hả lòng hoặc đạt mục tiêu.”
Thẩm Lục Dương bắt đầu hoài nghi chỉ số IQ của bản thân.
Cậu chẳng nhận ra chút dấu hiệu nào ở thầy Tạ.
Tạ Nguy Hàm tựa lưng vào sofa, thong thả nói thêm: “Trong nhận thức của họ chỉ tồn tại “lợi ích cá nhân” —— họ sẽ dùng mọi cách thỏa mãn dục vọng của mình.”
Thẩm Lục Dương nhìn Tạ Nguy Hàm, mong tìm sơ hở nhưng đối phương quá bình tĩnh, như đang giảng bài về sự thật không liên quan.
“Nếu bạn của cậu muốn anh ta khỏi bệnh, vậy bạn cậu cần hiểu rõ,” Tạ Nguy Hàm tạm dừng, vắt chéo chân, gõ nhẹ ngón tay lên đầu gối: “Ám ảnh của người đó là gì.”
Thẩm Lục Dương chớp mắt, nhớ tới người vô tội mình nhắc trước đó, vô thức nói: “Anh ấy thích một người.”
Tạ Nguy Hàm bỗng duỗi tay búng trán cậu, ánh mắt mang ý cười: “Dương Dương, có nghe giảng không đó?”
Thẩm Lục Dương bị búng ngây người, ôm đầu: “Bài giảng gì… à, không đúng.”
Cậu nhớ lại lời mình vừa nói, nhíu mày: “Anh ấy không có cảm xúc “thích”.”
“Có thể có.” Tạ Nguy Hàm lặng nhìn: “Chỉ là mờ nhạt hơn người thường, tư tưởng của họ không có “đạo đức”, nên chẳng để tâm “trung thành” trong tình yêu.”
Thẩm Lục Dương hiểu ra: “Vậy ai dám yêu họ, cặn bã quá.”
Không chung thủy, hôm nay yêu người này, ngày mai ngủ với người khác, gặp ai cũng làm…
Cơ thể cậu cứng đờ, cậu chợt nhận ra, nói nhiều như thế trước mặt người đang ngồi đây…
Yết hầu cậu lăn lăn, hồi lâu mới thở ra: “Tôi thấy chuyện này cũng không thể vơ đũa cả nắm.”
Cần kết hợp tình huống trong sách, dù gì đây cũng là thế giới trong sách.
“Hửm?” Tạ Nguy Hàm rất hứng thú với lời cậu nói, tỏ vẻ sẵn sàng nghe thêm.
Thẩm Lục Dương: “Bệnh nhân ASPD nặng có thể nói là có khả năng “tự chủ” mạnh hơn “dục vọng” ở mức nhất định, thế nên anh nói họ sống bình thường trong xã hội có nghĩa là, nếu tôi, ý tôi là nếu——”
Đuôi mắt Tạ Nguy Hàm như cười: “Không phải bạn cậu à?”
“Khụ——” Thẩm Lục Dương suýt sặc trà, ho vài tiếng rồi sờ mũi: “Vậy, bạn tôi…”
“Vẫn nên nói là cậu đi.” Tạ Nguy Hàm ân cần gợi ý: “Như vậy rõ ràng hơn.”
“…Được rồi.” Thẩm Lục Dương chỉ bản thân: “Giả sử là tôi, nếu tôi gặp một người mắc ASPD, cô ấy trông hoàn hảo mọi mặt, khả năng tự chủ cực tốt, cải trang rất thành thạo. Vậy nếu cô ấy giả vờ cả đời, tôi cũng không biết gì, bọn tôi cứ thế sống hạnh phúc cũng được, phải không?”
Tạ Nguy Hàm nhíu mày, một lúc mới gật đầu: “Có lý.”
Thẩm Lục Dương thấy được cổ vũ, tiếp: “Nếu nghĩ theo hướng khác, bản năng của họ là “lợi ích cá nhân”, nếu cô ấy luôn đối xử tốt với tôi, thì chắc hẳn là cô ấy rất thích tôi. Cô ấy thậm chí không yêu bản thân, chỉ yêu tôi.”
Tạ Nguy Hàm gật: “Đúng vậy.”
Thẩm Lục Dương như có công cụ gian lận, cậu đã biết trước Tạ Nguy Hàm trong truyện thực sự có thể kiềm chế suốt đời.
Cho nên anh thấy lời cậu cũng không hoàn toàn vô lý.
Cậu vuốt cằm phân tích: “Vậy chỉ cần bạn của bạn tôi nâng cao khả năng tự chủ thì có thành công không?”
Khả năng tự chủ mạnh mẽ khiến Tạ Nguy Hàm luôn đối xử tốt với người khác. Nếu không, với tư cách Alpha cấp S, anh quá dễ dàng thỏa mãn dục vọng.
Khóe môi anh cong lên đầy ẩn ý, giọng trầm thấp dịu dàng: “Nếu anh ta coi trọng bạn của cậu, liệu có khả năng người kia chỉ để “giải trí”, còn bạn cậu mới là người anh ta muốn nhất.”
“Anh ta muốn bạn của cậu ở bên cạnh, “trông giữ” anh ta cả đời.”
Thẩm Lục Dương kinh ngạc trước lời nói đó.
Đây là hướng đi cậu chưa từng nghĩ đến, do suy nghĩ của cậu quá hạn hẹp hay tư tưởng của người ASPD quá khác thường.
Tạ Nguy Hàm cụp mi, một tay cầm quả táo, tay kia dùng dao gọt vỏ thành thạo: “Nếu không thể dừng tay trước khi thỏa mãn dục vọng, sao không thử thỏa mãn người đó?”
Thẩm Lục Dương suy nghĩ, lắc đầu: “Không được, nếu thỏa mãn rồi sẽ mất hứng, lại phải tìm mục tiêu tiếp theo.”
Như nhiều gã đàn ông tệ, chỉ vì chinh phục lúc thỏa mãn dục vọng nên liên tục tấn công các cô gái, tán được là xong.
Tạ Nguy Hàm thong thả nắm chuôi dao, không phản bác mà đổi chủ đề: “Có thích ăn táo không?”
Thẩm Lục Dương nhìn quả táo trong tay anh, gãi cổ: “Cũng tàm tạm, thầy Tạ thích ăn à?”
“Trước đây tôi không thích trái cây.” Tạ Nguy Hàm đưa cậu quả táo đã gọt vỏ, ánh mắt sâu hun hút: “Giờ thì tôi lại rất thích táo.”
“Con người đều thay đổi, phải không?”
“Đúng vậy, hồi nhỏ tôi không thích cay, nhưng bây giờ không ăn cay thì không ngon.” Thẩm Lục Dương cắn miếng táo: “Thầy Tạ gọt táo đẹp thật.”
Khóe mi anh bật nụ cười, trả lời câu đầu: “Thật trùng hợp, tôi cũng thích.”
________
Tác giả có lời muốn nói:
Tác giả giơ biển cảnh cáo: Phần miêu tả ASPD tôi có tham khảo một số thông tin rồi nghệ thuật hóa! Đừng tin tưởng hoàn toàn!
Đọc truyện: kịch tính ghê!
Ngoài đời: Báo cảnh sát ngay!
Có bạn đọc không hiểu thoại nên có thể hiểu như sau:
Bạn tôi = Dương Dương
Bạn của bạn tôi = Thầy Tạ
Vì vậy nhiều câu của thầy Tạ đều muốn để Dương Dương thấy sự bao dung vô thức của cậu dành cho bệnh nhân ASPD trong mắt thầy Tạ tương đương với “tán tỉnh”.
–
Quả táo = dục vọng
Thầy Tạ trước đây chưa từng thỏa mãn dục vọng của bản thân, giữ sự tự chủ tuyệt đối. Giờ thì anh thích “táo”.
–
Nguyên chủ dị ứng đồ cay, Dương Dương vô tình nói thích ăn cay, tức là Dương Dương không phải nguyên chủ.
Cho nên thầy Tạ nói: “Thật trùng hợp, tôi cũng thích.”
Anh không hứng thú đồ cay, mà hứng thú với người ăn cay.
Hết chương 14