Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Kỳ thi tháng và Thầy Thẩm
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
026.
Tác giả: Không Ô
Phương Dịch nhìn Thẩm Lục Dương rồi bật cười.
Anh ta từng gặp không ít kẻ mê muội trong mộng cảnh, kết cục bi thảm đến nỗi không dám nhìn thẳng.
Nhưng họ đều là những kẻ vô phương cứu chữa, “chết” cũng chẳng thấy tiếc.
Trước đây anh vẫn nghĩ Thẩm Lục Dương có vẻ hơi khờ, nhưng không đến mức ngu ngốc, vẫn còn cứu vãn được.
Nhưng anh đã nhầm.
Đây có lẽ là “người thông minh” duy nhất.
Thẩm Lục Dương cầm thuốc ra khỏi cửa, nhớ lại những lời Phương Dịch vừa nói, cậu chỉ mỉm cười hờ hờ, không lấy gì làm bận tâm.
Tạ Nguy Hàm đang ngồi bên ngoài ngắm một con vẹt má vàng mà Phương Dịch nuôi. Anh không trêu chọc nó, chỉ im lặng chăm chú nhìn. (Loài vẹt nhỏ có nguồn gốc từ Úc, tên Hán Việt là Huyền Phượng Anh Vũ.)
Con vẹt nghiêng đầu, nhìn chăm vào bàn tay đang chống cằm của anh.
Thẩm Lục Dương thầm khen: đến cả con vẹt cũng mê tay thầy Tạ, đúng là một con vẹt chẳng mấy trong sáng.
Không biết bác sĩ Phương nuôi nó kiểu gì.
Nghe tiếng động, Tạ Nguy Hàm nghiêng đầu sang, ánh mắt ân cần để ý từ đầu đến chân Thẩm Lục Dương, thấy tinh thần cậu tốt hơn liền nở nụ cười nhẹ: “Đỡ hơn rồi à?”
Thẩm Lục Dương gật đầu, tiến đến bên cạnh anh, đưa tay vẫy giữa lồng: “Hello, tao là Thẩm Lục Dương, chào mày.”
Con vẹt: “= =.”
Cậu quay sang nhìn Tạ Nguy Hàm, nói linh tinh mà cực kỳ nghiêm túc: “Nhìn biểu cảm của nó kìa, vừa nhìn là biết thích tôi lắm!”
Tạ Nguy Hàm khẽ cười, bỏ qua: “Đúng thật, nó chưa bao giờ nhìn mặt tôi cả.”
Phương Dịch không nhịn được nên bước ra từ phòng khám: “Đi mau, đừng hành hạ tôi xong lại quay sang hành hạ con vẹt của tôi!”
Thấy tình trạng khá hơn, Thẩm Lục Dương cầm thuốc cùng Tạ Nguy Hàm trở về văn phòng.
Vừa vào cửa đã nghe Tông Úy Tình nói: “Quyết rồi, thứ Hai tuần sau thi tháng.”
Thẩm Lục Dương trở lại bàn làm việc, cất thuốc: “Sao giờ mới quyết định, đề thi còn chưa ra mà đúng không?”
Tông Úy Tình vốn là giáo viên ra đề môn Ngữ Văn, nghe vậy liền day thái dương: “Dạo này nhiều việc quá, ba ngày hơi gấp, nhưng cũng kịp thôi, phải thức đêm chút.”
Thẩm Lục Dương lại khá háo hức, quay sang hỏi Tạ Nguy Hàm: “Thầy Tạ, chúng ta có phải đi coi thi không?”
“Ừm,” Tạ Nguy Hàm ngước mắt, đoán ý cậu, đáy mắt ẩn ý cười: “Hai người một nhóm.”
“Biết đâu chúng ta lại chung một nhóm.” Thẩm Lục Dương cười đầy mong đợi.
Ngày hôm sau, tiết Vật Lý thứ năm.
Thẩm Lục Dương đã nghe mấy thầy cô buổi sáng phản ánh học sinh trạng thái không tốt, lớp quá ồn, nên trước khi vào lớp chiều, cậu đã chuẩn bị tâm lý.
Vừa bước vào, sự ồn ào trong lớp chợt lặng vài giây, rồi lại vang lên những tiếng ồn hơn: “Chào thầy Thẩm! Kỳ nghỉ vui không thầy?”
Thẩm Lục Dương lần lượt đáp lại, tựa vào bục giảng, tay đặt lên trên đó.
“Đừng nhiệt tình quá, thầy ngại đấy,” cậu cầm tập bài kiểm tra che mặt lại, chờ bọn họ cười xong mới hạ xuống, khóe miệng nhếch lên: “Bài tập của các em thầy đã xem hết rồi, có vài chỗ thầy ghi chú, nào, đại diện môn học lớn phát bài đi.”
Chiêm Tĩnh Diệu đứng dậy, một tiếng “OK”.
Nhân lúc cô bạn phát bài, Thẩm Lục Dương kiểm tra mấy người, mắt liếc quanh, vẻ tán thưởng: “Tỷ lệ đúng của mấy bạn này cao nhất, kể cả câu cuối, rất khó, nhưng các bạn vẫn thể hiện tài năng mà làm được.”
Trên mặt mấy học sinh hiện lên nụ cười, rõ hoặc kín. Chiêm Tĩnh Diệu phát nhanh xong, phát hiện thiếu một vài tờ.
“Ồ đúng rồi,” Thẩm Lục Dương cầm lại mấy tờ giữ lại, khóe miệng giật, không nhịn được cười: “Mấy bạn này đây, ý nghĩa đại diện khá lớn, thầy sẽ lấy chuyện này dạy các em tầm quan trọng của việc viết chữ đẹp.”
Cậu liếc hàng cuối, ánh mắt nửa cười, đọc tờ bài đầu: “Lê Thân Vũ, rất xuất sắc, cũng nằm trong danh sách khen vừa rồi, ở giữa hàng thứ tư của câu cuối cùng, đã viết một số Ả Rập ’13’.”
Đổi sang tờ khác: “Đinh Nhất Phàm, ở hàng thứ hai của câu cuối cùng, cùng một bước giải, đã viết một chữ ’13’ phiên bản nghệ thuật trừu tượng.”
“Trò vui đây rồi,” Thẩm Lục Dương cầm hai tờ sau, nhìn hàng cuối cười tủm tỉm: “Nào, Bành Tuấn, Hướng Lỗi, hai đứa cho thầy biết, đứa nào chép của đứa nào, hay cả hai đều chép của tên báo đời Đinh Nhất Phàm kia, ai nói cái thứ đó là chữ ‘B’ vậy?”
Hướng Lỗi mặt dày gãi gáy, cười hề hề không đáp.
Bành Tuấn quay đầu đi, không nhìn Thẩm Lục Dương, mắt lườm những người đang cười, dọa xong thì bực bội đá chân bàn một cái.
Tiếng cười trong lớp chợt im bặt.
Bành ca uy vũ.
Thẩm Lục Dương gõ gõ lên bục giảng, không tức giận: “Làm gì đấy? Đang chơi vui mà lại vung cát lên thế.”
Bành Tuấn hít sâu vài cái, nhìn Hướng Lỗi vẫn cười ngây, cau mày, hít sâu: “Chép của nó.”
Hướng Lỗi hoảng hốt: “Hả? Gì cơ?”
“Được thôi,” Thẩm Lục Dương nhận lời tố cáo, “Bành Tuấn, Hướng Lỗi, Đinh Nhất Phàm và Lê Thân Vũ hôm nay làm thêm một tờ bài tập nữa, tối nay tới lượt thầy giúp giải thắc mắc, các em vào văn phòng thầy làm.”
Hướng Lỗi mặt buồn vì bị phản bội, nhìn Bành ca.
Bành Tuấn: “Ha”
Ông đây lòng dạ sắt đá.
Sau màn náo loạn đó, không khí lớp dần yên.
Thẩm Lục Dương tiện miệng nhắc: “Kỳ thi tháng lần này các em biết rồi, thầy nghe tin nội bộ nói có thể sẽ gọi họp phụ huynh, hơn nữa thi xong còn phải xem camera, đừng có đứa nào chép bài.”
Cậu chỉ xuống chỗ đang đứng, vẻ mặt giả kinh hãi: “Gian lận bị bắt, lúc họp phụ huynh sẽ kéo các em lên đây, bắt đọc bản kiểm điểm trước mặt cả lớp, có kinh khủng không?”
Cả lớp hít một hơi lạnh.
Không phải chỉ kinh khủng nữa, mà còn mất mặt chết đi được!
Dọa xong, Thẩm Lục Dương lại trở về vai một người thầy nghiêm túc: “Đứa trẻ ngoan không muốn đọc bản kiểm điểm thì hãy nghe giảng nghiêm túc, biết đâu tiết nào của thầy lại có đề thi thật thì sao, phải không?”
Cả lớp sôi nổi vài giây, rồi vang lên tiếng mở vở ghi chép.
Dựa trên hiểu biết về thầy Thẩm, khả năng thầy nói thật là khá cao.
Dù thầy hay trêu chọc họ một cách đáng ăn đòn.
Một tiết học kết thúc, Thẩm Lục Dương gọi Bành Tuấn ra ngoài — các bạn trong lớp đã quen nên không ngạc nhiên, đồng loạt nhìn với ánh mắt thương cảm dành cho vị vương giả một thời.
Thầy dẫn cậu ra góc cầu thang, thì thầm: “Đám cho vay nặng lãi đó còn đến tìm em không?”
Vẻ mặt Bành Tuấn thay đổi, cậu nhìn xuống nền gạch, nhíu mày: “Không có. Ông đã viết giấy nợ chưa?”
“Hửm?” Thẩm Lục Dương tò mò: “Giấy nợ gì?”
“…” Trán Bành Tuấn giật, cố nén cảm xúc muốn đánh người, “Tám trăm nghìn tôi nợ ông.”
“Ồ,” Thẩm Lục Dương vỗ vai cậu, bộ dạng đáng đòn, “Chút tiền tiêu vặt này thầy quên béng mất, ngày mai đưa cho em.”
Cậu nói tiếp: “À đúng rồi, là một triệu.”
Bành Tuấn bỗng ngẩng đầu, hơi thở gấp: “Là tiền lãi à?”
“Lãi gì mà lãi,” Thẩm Lục Dương búng trán, “Hai trăm nghìn còn lại cho mẹ em chữa bệnh, tám trăm nghìn cho vay được, chút tiền lẻ này đừng từ chối.”
Bành Tuấn nghiến răng, vẻ đau khổ hiện lên.
Hai trăm nghìn không phải ít, nhưng mẹ cậu cần chữa bệnh, cậu đã hết tiền rồi.
Dù thầy Thẩm giúp trả tám trăm nghìn, nhưng để chữa bệnh cho mẹ, cậu vẫn phải vay khắp nơi…
Sắc mặt Thẩm Lục Dương nghiêm, giọng điệu chững lại, nhìn thẳng vào mắt cậu, ôn hòa: “Chuyện tiền bạc em đừng áp lực, thầy cho em hai mươi năm, em muốn trả thế nào cũng được, mỗi năm trả một chút, hay đến năm hai mươi trả một lần. Ngày mai thầy đưa hợp đồng cho em, em xem, nếu cần thầy sẽ nhờ luật sư. Còn bác sĩ cho mẹ em, thầy cũng có nhiều mối quan hệ, em vẫn là đứa trẻ, dựa dẫm người lớn hợp lý không mất mặt, đúng không?”
Bành Tuấn siết chặt tay, quay mặt đi, cả người căng như dây cung.
Một lúc lâu sau, mới thốt ra tiếng “cảm ơn” khàn khàn.
Thẩm Lục Dương vuốt đầu cậu, cười: “Về đi, lần sau bài tập làm không ra thì hỏi thầy, không phải có WeChat thầy rồi sao?”
Bành Tuấn gật đầu, lầm lũi “ừm” một tiếng.
*
Trong văn phòng, giáo viên Hóa học lớp bên cạnh Cung Uyển Quân đang cùng giáo viên Sinh học Khương Noãn Vũ bàn cách cảm hóa học sinh cá biệt.
Thầy vừa bước vào đã nhận hàng loạt ánh mắt.
Cung Uyển Quân vừa lau nước mắt vừa hỏi: “Thầy Thẩm có bí quyết gì không? Mấy đứa học sinh lớp 20 tôi quản không nổi.”
Thẩm Lục Dương ngơ ngác: “Hả?”
Đánh một trận có tính là phương pháp không?
Tông Úy Tình kể lại tình hình, cậu mới hiểu.
Tiết trước là của Cung Uyển Quân, vài “học sinh cá biệt” khiến lớp hỗn loạn, thách thức trắng trợn.
Chính cô tức đến khóc, vừa khóc vừa giảng nốt tiết.
Ánh mắt Thẩm Lục Dương nhìn cô đầy kính trọng.
Tông Úy Tình giúp cô giáo Omega trẻ lau nước mắt, an ủi: “Mấy đứa này cấp ba rồi, cá tính hình thành phức tạp, năng lực giáo viên cũng có hạn, rất khó sửa…”
Cô nhìn thấy Thẩm Lục Dương đưa bánh mì nhỏ Panpan qua an ủi Cung Uyển Quân, liền lặng lẽ tạm dừng, miễn cưỡng nói: “Đương nhiên cũng có ngoại lệ.”
Thầy Thẩm là giáo viên thần kỳ nhất cô từng thấy, học sinh lớp đó đến cả cô cũng không phục, giờ ngày nào cũng chạy qua văn phòng học bài với thầy.
Tính tình vẫn chưa hoàn hảo, nhưng thầy luôn mỉm cười, chưa từng nổi giận.
Khương Noãn Vũ chẳng thèm nhìn thầy, chỉ giật bánh mì trong tay cậu xé ăn, cô giáo Alpha trời sinh khí chất, lên lớp chưa bao giờ lo kỷ luật.
Cô không nói kinh nghiệm của mình, mà chỉ tay về phía Thẩm Lục Dương đang chia bánh mì: “Nhìn đồng chí rạng rỡ như ánh mặt trời kia kìa.”
Cung Uyển Quân sụt sịt nhìn qua.
Khương Noãn Vũ nói tiếp: “Tôi rút ra vài kinh nghiệm từ thầy ấy, thứ nhất, cô phải tìm ra điểm đột phá của học sinh, chính là điểm yếu, rồi ngay thẳng dùng điểm yếu đó mà tiếp cận. Đối xử chân thành với học sinh, khiến chúng mở lòng.”
Cung Uyển Quân gật đầu như hiểu mà không hiểu.
Khương Noãn Vũ như bổ thêm nhát dao: “Dĩ nhiên, trên người thầy ta cắm cả đống dao cũng không thấy tức giận, không có tố chất tâm lý này thì đừng thử theo.”
Giống như trao tim mình ra trước, sau đó đánh cược xem học sinh có phản hồi hay không.
Học sinh chỉ là đám trẻ con, tính bất định, chuyện mở lòng nếu thất bại sẽ khiến người ta trầm cảm, chỉ có Thẩm Lục Dương mới làm được một cách thuận lợi như vậy.