Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Khoảng Cách Nguy Hiểm
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
027.
Tác giả: Không Ô
Thẩm Lục Dương chia xong một vòng bánh mì nhỏ, lại đặt hai cái lên bàn Tạ Nguy Hàm, không biết thầy Tạ đã đi đâu rồi.
Cậu nhìn bàn làm việc trống không của Thời Phàm, một dự cảm chẳng lành chợt dâng lên.
*
Cùng lúc đó.
Khu nhà nghệ thuật, phòng học đa phương tiện.
Thời Phàm gõ cửa, nghe tiếng “mời vào” mới đẩy cửa bước vào.
Phòng học rộng lớn chỉ có Tạ Nguy Hàm một mình, anh không đứng trước màn chiếu mà ung dung ở bên cửa sổ đối diện cửa ra vào.
Tạ Nguy Hàm cầm một chiếc đồng hồ quả quýt kiểu Tây đã cũ trong tay, ngón tay thon dài khẽ gõ lên bề mặt như đang gõ vào nhịp tim, khiến người nhìn run rẩy.
Bộ vest tối màu được may tỉ mỉ ôm sát, đường bờ vai thẳng tắp nối liền cánh tay, làn da trắng lạnh và chiếc nơ đen tạo nên sự tương phản mãnh liệt. Sức cấm dục và dục vọng bùng nổ đồng thời, chèn ép lẫn nhau, nhưng người bị tổn thương lại là kẻ tò mò ngước nhìn.
Trong lòng Thời Phàm dâng lên một khao khát tiếp cận mạnh mẽ, gần như không thể kiềm chế.
Y phải nghiến răng mới kìm nén được cảm giác ấy.
Hít thật sâu mấy hơi, y bước vào nhưng không đóng cửa: “Thầy Tạ, anh cần tôi giúp gì ạ?”
Tạ Nguy Hàm dường như lúc này mới để ý đến y, anh quay đầu lại, vẫn duy trì nụ cười, nhưng lại lạnh lùng: “Đúng rồi, có chút việc, thầy Thời có biết chỉnh không?”
Anh có chút phiền não nhìn về phía màn hình chiếu đang bị vết sọc lộn xộn chiếm lĩnh.
Thời Phàm sững sờ, không ngờ lại là vấn đề đơn giản, y không suy nghĩ nhiều, đóng cửa lại: “Để tôi thử xem.”
Tạ Nguy Hàm vẫn mỉm cười: “Làm phiền thầy rồi.”
Thời Phàm kiểm tra sơ qua, phát hiện chỉ là lỗi nhỏ, nhưng y đã thử những cách giải quyết thường dùng thì màn hình chỉ bớt vài vệt ngang.
Y đành phải lên mạng tra thêm phương pháp khác.
Thời gian trôi từng giây, không khí trầm mặc, Tạ Nguy Hàm đi đến sau lưng Thời Phàm, giọng trầm thấp: “Thầy Thời, phiền phức lắm sao?”
Thời Phàm giật mình, vì khoảng cách bị thu hẹp, tim y rối loạn, hai má ửng hồng mà y không hay biết.
Y né tránh ánh mắt Tạ Nguy Hàm, bối rối trước sự khác thường của cơ thể, chỉ gắng gượng trả lời: “Hơi phức tạp một chút, nhưng có thể xử lý.”
Tạ Nguy Hàm tiến thêm nửa bước, nhưng chỉ dừng lại ở đó, ý cười sâu thẳm nhưng không chạm đáy mắt: “Thầy Thời, trông thầy dường như không được khỏe.”
Bàn tay Thời Phàm cầm điều khiển màn hình rõ ràng run rẩy, mồ hôi tinh nhỏ trên trán chảy ra, thần trí dần bị một sức mạnh không thể chống cự nuốt lấy.
Y cố gắng chống lại nhưng chẳng khác nào châu chấu đá xe, chỉ có thể chìm sâu.
Tạ Nguy Hàm cảm nhận dục vọng đang cuộn trào nóng bỏng trong cơ thể, cảm giác quen thuộc, đã là lần thứ ba rồi.
Anh ngửa đầu khẽ nhắm mắt lại.
Một người luôn nhiệt thành như ánh mặt trời gọi anh là thầy Tạ, dưới sự đụng chạm của những ngón tay trắng bệch, dần bị vấy bẩn, khóc lóc, đau đớn, hoan lạc…
Chỉ một giây sau, Tạ Nguy Hàm đã mở mắt.
Anh vui vẻ cong khóe môi, nhìn Thời Phàm co ro trên sàn, pheromone tỏa ra bốn phía.
Như sợ pheromone ấy làm bẩn quần áo, anh lùi lại nửa bước.
Nhưng rồi chu đáo ngồi xổm xuống, nhìn Thời Phàm chật vật, giọng trầm thấp nhuốm một âm hưởng kỳ lạ.
“Có ai cho cậu uống thuốc gì không?”
Bộ não bị dục vọng cuốn trôi của Thời Phàm như bị kim loại đâm thẳng vào, đau đớn khiến y co quắp, nhưng lại bị giọng nói kia khống chế, khàn khàn đáp: “Không có…”
“Cậu và Thẩm Lục Dương có quan hệ gì?”
Ánh mắt Thời Phàm mông lung đau đớn, y bò về phía Tạ Nguy Hàm: “Đồng, đồng nghiệp… Cậu ấy giúp tôi chặn Đoạn Thần lại…”
Tạ Nguy Hàm kiên nhẫn đợi, không có câu trả lời khác.
Anh ngước mắt nhìn về cửa phòng học rồi nhanh chóng thu lại, ngay trước khi Thời Phàm kịp túm lấy giày da, anh đã bước đi. Đối xử với y như con súc vật vô giá trị, đáy mắt không gợn sóng, tựa đang xem màn trình diễn ngẫu hứng, anh thờ ơ hỏi: “Cảm giác của cậu bây giờ là gì?”
Thời Phàm vô lực ngã xuống sàn: “Tôi muốn… muốn lại gần… cho tôi—”
Đột nhiên, Thời Phàm lấy lại chút lý trí, khó tin bóp chặt cổ họng mình, ngước nhìn Tạ Nguy Hàm, người luôn xuất hiện trong vẻ ngoài tự chủ.
“Anh đã làm gì tôi!”
Người với con ngươi sâu thẳm trước mặt y lúc này, rốt cuộc là ai?
Tạ Nguy Hàm nhìn chiếc đồng hồ quả quýt trong tay, trên khuôn mặt tuấn mỹ diễm lệ và đẫm máu, là vẻ dịu dàng mong đợi chưa từng có.
Nhưng Thời Phàm rên lên đau đớn, ngã vật xuống sàn — pheromone Alpha cấp S đang tấn công y.
Sự áp chế tuyệt đối mang theo sát ý khiến y sợ hãi tột cùng, nhưng vẫn không hiểu tại sao mình gặp chuyện này.
Tạ Nguy Hàm khẽ thì thầm, nhẹ nhàng hôn lên chiếc đồng hồ, hàng mi dài che nửa con ngươi đen lạnh, như tín đồ thành kính hôn lên vị thần tối cao của mình.
Như ác quỷ kéo thần linh khỏi thần đàn, đang dịu dàng mê hoặc.
“Chứng minh cho tôi xem, thiên sứ của tôi.”
Chiếc đồng hồ chuyển động phát ra tiếng “lách tách”, “lách tách”, cuối cùng “cạch” —
Cửa bị đẩy ra một tiếng “rầm”, Thẩm Lục Dương thở không ra hơi xuất hiện ở cửa, vội quét mắt khắp phòng học.
Tạ Nguy Hàm không để lại dấu vết mà kéo giãn khoảng cách với Thời Phàm, che đi cơn choáng ngợp nơi đáy mắt, anh khẽ gọi: “Thầy Thời?”
Thẩm Lục Dương nghe thấy, vội chạy đến bên cạnh Tạ Nguy Hàm, nhìn anh từ trên xuống: “Anh không sao chứ thầy Tạ?”
Ngay sau đó cậu mới ngửi thấy pheromone của Thời Phàm: “Thời Phàm—”
“Tôi không sao, thầy Thời đột nhiên phát kỳ nhạy cảm,” Tạ Nguy Hàm khó chịu cau mày, nhưng nhanh chóng kiềm chế, bình thản xin lỗi, “Xin lỗi, không hiểu sao tôi không thể đến gần cậu ấy, Phương Dịch sắp đến rồi.”
Thẩm Lục Dương nhận ra sự khó chịu của anh, vụng về phóng thích pheromone mình, rồi lại càng vụng về điều khiển chúng bao bọc quanh Tạ Nguy Hàm, đảm bảo anh không bị ảnh hưởng.
Vừa làm vậy cậu vừa ngồi xuống đỡ Thời Phàm dậy, phát hiện y đã ngất.
Phương Dịch chạy đến, nhìn tình trạng Thời Phàm định mắng một câu “đù má”, nhưng không dám nói thành lời.
Liếc Tạ Nguy Hàm đang dựa một bên, được Thẩm Lục Dương chăm sóc như vật hổ phách mong manh, Phương Dịch đành chấp nhận dọn dẹp tàn cuộc.
Cuối cùng Tạ Nguy Hàm và Thời Phàm được đưa đến phòng y tế, Phương Dịch làm điệu chuyên nghiệp xịt hai mũi thuốc đệm cho Tạ Nguy Hàm, để anh an tâm giả vờ ngất rồi chạy đi cứu người thật sự cần cứu.
*
Chạy như điên một mạch, đến giờ Thẩm Lục Dương vẫn chưa hoàn hồn. Cậu đang cùng các giáo viên trao đổi phương pháp giảng dạy trong văn phòng thì hệ thống đột nhiên réo gọi chói tai.
【Nhiệm vụ khẩn cấp! Tạ Nguy Hàm nảy sinh sát ý với Thời Phàm! Nguyên nhân không rõ!】
【Hậu quả: Thời Phàm bị ngược đãi đến chết! Tạ Nguy Hàm phạm phải tội nghiệt, tuyến thế giới chồng chéo!】
【Nội dung nhiệm vụ: Cứu vớt Thời Phàm và Tạ Nguy Hàm.】
【Hình phạt thất bại: Thế giới sụp đổ.】
Thẩm Lục Dương làm đổ cả bịch sữa mới uống được hai ngụm lên bàn, bán sống bán chết chạy đến phòng học đa phương tiện, nhưng cảnh tượng nhìn thấy lại hoàn toàn trái ngược với hệ thống nói.
Lúc này Phương Dịch ra lấy thuốc, thuận miệng nói: “Thầy Thời này dạo này kỳ nhạy cảm thất thường ghê.”
Ánh mắt Thẩm Lục Dương khẽ động, nhìn Tạ Nguy Hàm đang nằm trên giường bệnh.
Thời Phàm chỉ phát kỳ nhạy cảm, không nguy hiểm tính mạng.
Nhưng khả năng cao hệ thống không nói dối, vậy “sát ý” thực sự tồn tại.
Cậu nghĩ tới một khả năng.
Thầy Tạ là người có khả năng tự chủ rất mạnh, không để ý đến quy tắc xã hội, có thể vì không muốn Thời Phàm khơi dậy kỳ nhạy cảm mà không vui, nên chọn cách đơn giản thô bạo là giết chết y.
Tuy có nhiều lỗ hổng, nhưng hiện chỉ có lời giải thích này.
Ánh mắt Thẩm Lục Dương ngưng lại, sợ hãi trong lòng siết chặt nắm đấm, hít sâu.
Là cậu đã sơ suất, suýt gây bi kịch cho cả thế giới.
Vấn đề bây giờ là, vì Tạ Nguy Hàm đã làm Đoạn Thần công chính bị thương nặng, Thời Phàm sẽ kích hoạt “hội chứng Stockholm”, không nhịn được mà chủ động tiếp cận Tạ Nguy Hàm, gây kỳ nhạy cảm cho cả hai, dao động thiện cảm lớn, kích hoạt sát ý của Tạ Nguy Hàm.
*Một hiệu ứng tâm lý khi con tin/nạn nhân nảy sinh tình cảm với kẻ bắt cóc, kẻ đánh đập.
Làm sao để Thời Phàm chủ động tránh xa Tạ Nguy Hàm?
Phương Dịch gõ cửa, dựa vào khung gọi: “Thầy Thời kia tỉnh rồi, cậu qua xem không?”
Anh ta phải hỏi tình hình Tạ Nguy Hàm bây giờ thế nào, mẹ kiếp, mong không phải như anh ta nghĩ.
Tâm trạng ổn định bao năm, sao đột nhiên lại muốn giết người thế này.
Thẩm Lục Dương sờ trán Tạ Nguy Hàm, thấy không nóng mới đi ra ngoài.
Thời Phàm mặt mờ mịt nhìn trần nhà phòng y tế, không nhớ vì sao mình ở đây.
“Thầy Thời? Đỡ hơn chưa?” Thẩm Lục Dương cầm quả quýt vừa xin được của Phương Dịch, chọc đầu vào nhìn, nhận nụ cười bất đắc dĩ của Thời Phàm rồi bước vào.
“Đỡ nhiều rồi,” Thời Phàm day thái dương, nhíu mày, “Nhưng mà, tôi… tại sao lại ở đây?”
Thẩm Lục Dương nhớ lời Phương Dịch, kỳ nhạy cảm nếu quá dữ dội lại không có pheromone dẫn dắt sẽ mất trí nhớ tạm thời.
Cậu ngồi bên cạnh, giúp Thời Phàm bóc quýt: “Thầy đến phòng học đa phương tiện chỉnh máy cho thầy Tạ, rồi đột nhiên phát kỳ nhạy cảm, còn nhớ không?”
Thời Phàm lắc đầu.
Thẩm Lục Dương nhớ mục đích mình đến đây, khá ngượng mà ho khan: “Ờm, thầy Thời, thật ra lần này tôi tìm thầy, có chút chuyện.”
Thời Phàm tò mò nhìn cậu, khuôn mặt thanh tú nhuốm chút cười. Y có thiện cảm với Thẩm Lục Dương như giữa bạn bè. Ai lại ghét một mặt trời nhỏ chứ.
“Chuyện gì vậy?” y nhẹ hỏi.
Thẩm Lục Dương đưa quả quýt cho y, đầu óc chỉ nghĩ “làm sao để Thời Phàm tránh xa Tạ Nguy Hàm”, nói thẳng “hai người bên nhau sẽ khiến thế giới bị hủy diệt” thì chắc chẳng ai tin…
“Thầy Thời,” Thẩm Lục Dương nhìn khuôn mặt trước mắt, hít sâu, nói thẳng: “Thầy có thể giữ khoảng cách với thầy Tạ được không?”
“Hả?” Thời Phàm sững sờ, phản xạ hỏi: “Tại sao?”
Thẩm Lục Dương nhắm mắt lại, mở ra đã là vẻ mặt kiên định, tay nắm thành quyền, lớn tiếng tuyên thệ: “Bởi vì tôi thích thầy Tạ! Tôi muốn theo đuổi anh ấy!”
Thời Phàm kinh ngạc: “Hả?”
Phương Dịch vừa đi đến cửa: “Đù má?”
________
Lời tác giả: Không hổ là cậu, Thẩm Lục Dương!
【Thầy Tạ đã nhận ra sự bất thường xung quanh, dùng một cuộc thí nghiệm để xác minh rằng ở một mình/lại gần Thời Phàm = kỳ nhạy cảm = Dương Dương sẽ sốt sắng chạy đến giúp anh giải quyết vấn đề. Thầy Tạ đang tìm nguyên nhân của những chuyện này, nhưng anh sẽ không dùng Dương Dương để “thí nghiệm”. Anh biết Dương Dương không phải là nguyên chủ, và việc Dương Dương tiếp cận anh có thể có mục đích, nhưng anh không quan tâm.】
【Cuốn sách này đối với Dương Dương mà nói là một bộ phim chữa lành để cùng thầy Tạ làm chuyện ấy ấy, đối với thầy Tạ mà nói là một bộ phim kinh dị khi xung quanh đột nhiên trở nên bất thường, còn đối với Phương Dịch mà nói là một bộ phim bi tình khổ lụy chỉ có mình anh ta bị ngược đãi…】