Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến
Áp Lực Mùi Rượu Đỏ
Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
003.
Thấy sao?
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Trời.
Đựu.
Trong không khí, hương rượu vang đỏ nồng nàn lan tỏa, thơm đến say lòng, đến mức làm dịu đi vị cay nồng của món ăn.
Khi nó chạm vào làn da Thẩm Lục Dương, bỗng nhiên lạnh ngắt, len sâu qua từng lỗ chân lông, tàn nhẫn khoan vào tim, khiến lòng cậu đông cứng lại.
Không còn giống chiêu mê hay thôi miên nữa, lần này Tạ Nguy Hàm thực sự sử dụng pheromone của mình.
Yết hầu Thẩm Lục Dương co giật, gáy ngứa ran, lòng bàn tay lạnh ngắt, như bị một đôi tay vô hình bóp nghẹt cổ họng.
Alpha bình thường cực kỳ sợ hãi cấp bậc S, chỉ cần đối phương hơi nhấn nhẹ cũng không thể cử động.
Nhưng tận sâu tim cậu vẫn có một tiếng nói:
Trời ơi.
Cơ thể cậu phản ứng theo bản năng, tay cầm đũa run rẩy, phản xạ sợ hãi đã khắc sâu trong xương máu.
Như chuột cống gặp mèo vậy.
Tuy nhiên, cậu là một người đàn ông sống gần 24 năm trong xã hội hiện thực, chưa từng hiểu loại sợ đó, thậm chí còn cúi người chịu đựng, đè nén sự bất mãn và khát khao chiến thắng mạnh mẽ bên trong.
Dựa vào đâu mà Alpha bình thường trời sinh lại phải e dè Alpha cấp S?
Cậu không phục.
Gắng gượng kìm cơn run ở đầu ngón tay, Thẩm Lục Dương cắn răng, nặn ra một nụ cười rồi bật ra từng chữ: “Thầy Tạ——”
Ngay khi âm cuối trôi ra, cơn đau nhói tan biến như thủy triều rút, như chưa từng xuất hiện.
Lực kiểm soát hoàn hảo.
Khóe môi Tạ Nguy Hàm khẽ nở nụ cười mỏng, bình tĩnh nói: “Nếu bạn của cậu cũng là Alpha, một Omega thậm chí chẳng giữ được được lâu như cậu, sẽ chủ động tới đánh dấu vì… nhu cầu của họ.”
Ý anh là, một người có năng lực mà nghĩ xấu, sát thương còn lớn hơn cậu tưởng rất nhiều.
Thẩm Lục Dương còn chưa kịp khẳng định sự kiên cường, mắt lim dim chút lơ ngơ: “... Ồ, anh nói đúng.”
Hóa ra mình đang làm mẫu.
Tạ Nguy Hàm đưa khăn giấy cho cậu: “Sợ rồi sao?”
Thẩm Lục Dương ấn vào cổ, có lẽ nơi tuyến thể vẫn nóng như lửa đốt.
Cậu vẫy tay, cười: “Không. Thầy Tạ, những gì anh nói rất hợp lý. Tôi sẽ gọi cho cậu ấy bảo cậu ấy báo cảnh sát.”
Còn hơn là tự mình “giải quyết”.
Tạ Nguy Hàm mỉm cười, không phản bác.
Dù chưa thể gọi cảnh sát bắt anh ấy, Thẩm Lục Dương biết không chỉ mình và Tạ Nguy Hàm, mà còn rất nhiều người vô tội khác xung quanh, cậu không thể để anh ấy hắc hóa.
Trên đường về, Thẩm Lục Dương cứ xoa bụng vì no mà im lặng.
Tạ Nguy Hàm cũng không nói nhiều, chỉ có hệ thống vang lên giọng hô hào.
[ Dương Dương của chúng ta thật là dũng cảm! Tui biết tui không nhầm người đâu!]
[ Alpha cấp S thì sao? Có ai bắt nạt Alpha bình thường chứ? ]
[ Dương Dương thường ngày như cún ngoan, nhưng vừa bị chọc là biến thành sói xám luôn, dù đối phương là thầy Tạ cũng chẳng sợ!]
Thẩm Lục Dương: Đừng nói linh tinh, thầy Tạ không như vậy.
[ What?]
Thẩm Lục Dương: Đời này tôi chưa thấy ai đẹp hơn anh ấy.
[ … Vậy nên cậu nghĩ anh ta không nguy hiểm à? Chỉ qua một bữa ăn thôi, anh ta đã làm hai chuyện với cậu: thôi miên và công kích pheromone đấy.]
Thẩm Lục Dương: Thôi miên thì khá thoải mái, như ngủ trên mây, nhẹ nhàng lơ lửng… Còn công kích pheromone đâu ra vậy, thầy Tạ chỉ nhắc cậu bạn đó nguy hiểm thôi.
[ Dương Dương, sau này khi cậu có bạn gái, nhất định phải dũng cảm tha thứ cho cô ấy nhiều lần.]
Thẩm Lục Dương: Nói đến việc đó là tôi hết buồn ngủ liền, tôi thích chị đại ngực bự, đi giày cao gót.
[ …… Sau này cậu sẽ thích âu phục, ngực bự, giày da đen.]
Thẩm Lục Dương: ???
“Thẩm Lục Dương” ở đây khá lôi thôi, mới làm việc hơn tuần mà bàn làm việc đã bừa bộn như bị bắn phá, khác hẳn với góc bàn gọn gàng phía sau thầy Tạ.
Cậu về phòng cũng không làm gì khác, đầu tiên xin một túi rác từ chủ nhiệm lớp 11-21 rồi đổ hết đống đồ linh tinh trên bàn —— chỉ có vài tạp chí hàng hiệu, tạp chí bóng rổ và đống đồ ăn vặt lăn lóc.
Xuyên tới quá nhanh nên bây giờ cậu mới có thời gian quan sát bản thân.
Cậu mặc áo phông có hình con hổ màu sặc sỡ, quần thể thao đen viền trắng, mang đôi dad shoes đồ sộ, cả người hàng hiệu có thể hơn một vạn.
Trên cổ tay có đồng hồ Rolex xanh ngọc chưa rõ thật giả, cổ đeo dây xích to, trông nặng chắc bằng vàng.
Đời trước còn trẻ nông nổi cũng chưa từng ăn diện như vậy.
Cậu thích sạch sẽ, gọn gàng, trông thoải mái và thân thiện —— các dì trại trẻ mồ côi thích những đứa bé sạch sẽ, cho ăn thêm vài thìa.
Lục ra vài thứ khác trong ngăn kéo thì biết tiền trong thẻ ngân hàng tiêu đi đâu.
Giáo viên thực tập lương hơn hai ngàn một tháng, chỉ có thể là ở nhà chu cấp thêm.
Buổi tối có lớp học, những thứ này không bán được ở đây. Thẩm Lục Dương tự rót trà, thấy cửa văn phòng bị đẩy bật.
Thời Phàm xoa thái dương bước vào.
Thẩm Lục Dương nhớ tới câu “Có học sinh tìm cậu” mình bịa, liền quay nhanh đặt tay lên bàn Tạ Nguy Hàm, lúc đối phương nhìn qua thì mở đề vật lý trong tay hỏi: “Thầy Tạ, anh thấy thế nào?”
Hoàn toàn không nhớ người đối diện là giáo viên toán.
Có lẽ vì khí thế hổ ở ngực nên bàn làm việc cậu đặt đối diện cửa văn phòng.
Đúng lúc có thể trốn, Thời Phàm thấy họ đang bận nên không hỏi học sinh đâu.
Nghe tiếng ghế kéo đi, Thẩm Lục Dương thở phào.
Vừa thở một nửa thì nghe câu hỏi thầm:
“Thầy Thẩm, cậu thích kiểu này à?”
“Hả?”
Thẩm Lục Dương cúi nhìn theo ánh mắt, thấy một trang tạp chí bị cắt ra —— một cô gái gợi cảm tròn trịa, chỉ mặc áo da đen, ngẩng mông lên trên chữ G lớn.
……
Cậu còn chưa kịp nghĩ tại sao tài liệu giáo án giáo viên nhân dân lại có đấy, ánh mắt dừng ở chị đại ngực bự giày cao gót, bật ra: “Tôi có thể giải thích.”
Tạ Nguy Hàm thấy thú vị. Khi chủ nhiệm Tông Úy Tình đến lấy nước, anh còn nhẹ lấy tay che giúp cậu, nói khẽ: “Tôi nghe đây.”
Thẩm Lục Dương không biết cậu có theo dõi mấy blogger ngốc nghếch hay không, nhưng biết nếu chuyện này lên mạng thì chắc chắn thu hút một đống cư dân mạng kéo tới lâu đài mơ của công chúa Barbie.
“Thật ra” khóe miệng cậu giật giật, lâu lắm mới bật ra: “Tôi đúng là thích kiểu này.”
[ Giỏi wow giỏi wow! Tôi không ngờ còn có câu trả lời như vậy.]
Tông Úy Tình lấy xong cốc nước, cười chào: “Đang nói chuyện gì vậy?”
Thẩm Lục Dương ngượng tới mức mặt đỏ, nhưng miệng và não chưa kịp thống nhất, to tiếng đáp: “Đề vật lý!”
Tông Úy Tình nghe vậy xúc động, khen: “Thầy Thẩm vất vả rồi, bài tập lớp tự học mà còn chuẩn bị kỹ càng vậy.”
Thẩm Lục Dương gật đầu nặng nề: “Đều là cần thiết.”
Tạ Nguy Hàm nghe hai người nói, ánh mắt hơi dịch đi một centimet, “đề vật lý” sắp biến thành “chị đại ngực bự giày cao gót”.
Trong lúc cấp bách, Thẩm Lục Dương vội đè tay anh lại.
Cảm giác lạnh như băng, khớp ngón tay hơi nổi, khá cộm.
Tông Úy Tình nhìn nghi ngờ, Thẩm Lục Dương lại xoa tay anh, nói linh tinh: “Thầy Tạ, tay anh lạnh thật đấy, không phải không ai thương sao?”
Tông Úy Tình năm nay gần 50, chỉ thấy mấy giáo viên trẻ lớn tính, biết chăm sóc đồng nghiệp, mới nhận chức một tuần mà đã thân thiết vậy.
Ông khen vài câu rồi cầm bình nước đi tiếp.
Mọi người đi khuất, Thẩm Lục Dương mới thở nốt.
Vừa buông lỏng, cậu chợt nhớ ra điều gì, ngẩng đầu thì gặp ánh mắt đen nhánh của Tạ Nguy Hàm.
Quả thật đẹp.
Tay anh không động, nhưng ánh mắt đầy ẩn ý: “Thầy Thẩm, câu hỏi này ngoài khả năng của tôi.”
Thẩm Lục Dương ngẩn ra, chợt nghĩ: “Anh không thích chị đại ngực bự giày cao gót à?”
Oh shiet.
Cậu quyết định tan học phải đi mua cuộn băng dính dán miệng lúc rảnh.
Thời đại đại học cậu sống buông thả với bạn cùng phòng, tốt nghiệp chưa việc làm lại chẳng có kinh nghiệm sống chung, giờ xuyên sách còn ngơ ngác.
Nhưng cậu biết mình không thể cứ sống vậy.
Không ngờ với chuyện l* m*ng vậy mà thầy Tạ còn suy nghĩ vài giây, rồi nói bình tĩnh: “Tôi thích sạch sẽ.”
Hệ thanh thuần này!
Thẩm Lục Dương nghiến răng giữ bốn chữ trong miệng.
“Thầy Thẩm?” Tay Tạ Nguy Hàm hơi di chuyển.
“A!” Thẩm Lục Dương rụt tay về, trên mu bàn tay anh bị ấn tạo thành mảng đỏ ửng, chỉ một lát mà thấy ấm hơn chút.
Cuối cùng trang tạp chí công tử cắt ra bị cậu gấp gọn bỏ vào túi áo, mang về nhà——
Không phải vì muốn nhìn——
Thật ra cũng hơi muốn——
Nhưng chính là chưa tìm được lúc vứt đi.
Nhà Thẩm Lục Dương cách trường rất xa, nhưng cậu có xe——một chiếc Porsche 911 bạc bóng loáng.
Xe đâm cậu cũng là Porsche.
Nguyệt duyên đấy.
Cảm ơn bản thân đời trước hè năm hai đã lấy bằng lái.
Thẩm Lục Dương — trước đây chỉ từng lái xe đắt nhất là Mercedes-Benz — giờ lái siêu xe về nhà, tận hưởng cảm giác quyến rũ, đỗ xe xong còn lưu luyến nhìn chằm chằm đến mười phút mới miễn cưỡng bước xuống.
Trên đường về chỉ nghĩ hưởng thụ, lúc về nhà tắm rửa mới nhớ đến tài sản và quan hệ gia đình nguyên chủ. Cuối cùng tóm gọn trong vài chữ.
Cậu ấm nhà giàu, phá gia chỉ tử, có mắt như mù.
Làm mẹ ruột tức đến nhập viện, cha ruột tức đến đấm đá, cắt hết tiền nhưng cuối cùng lại mềm lòng trước sự van xin khóc lóc đứa con hoang đàng.
Cha ruột nhờ quan hệ gửi cậu đến trường trung học này vài năm để ổn định, kiềm chế tính phóng đãng.
May còn có anh trai, nếu không sớm muộn phá hết gia nghiệp không to cũng nhỏ này.
Điện thoại “Đinh——”, cậu cầm lên.
WeChat hiện là mẹ.
[ Con mua xe à?]
[ Cục cưng, nghe lời mẹ, đừng gây rối nữa. Ba con rất tức, định cắt hết tiền sinh hoạt của con.]
[ Ngày mai mẹ chuyển cho con mười vạn, chịu đựng vài ngày được không?]
[ Đừng giận bố mẹ, bố mẹ đều yêu con mà.]
Không biết vì sao, nhìn tin nhắn này mà khóe mắt Thẩm Lục Dương hơi cay.
Cậu đáp.
[ Không cần đâu mẹ ạ, nửa tháng nữa con được trả lương rồi.]
Đối phương gọi lại luôn, giọng nữ trung niên nghẹn ngào: “Dương Dương, con lại giận mẹ sao?”
Thẩm Lục Dương hít thật sâu, siết điện thoại để giọng không khác thường: “Không đâu ạ, các giáo viên trẻ ở trường con đều không xin tiền nhà nữa. Con cũng lớn rồi ——”
Mẹ Thẩm không nghe: “Con còn bao nhiêu?”
Thẩm Lục Dương nhớ con số ba chữ số, nhìn đống hàng limited trên bàn, nhớ chiếc siêu xe dưới lầu, nhẹ nói: “Đủ rồi ạ. Mẹ, con cũng lớn rồi, để mẹ lo lắng thì mất mặt lắm.”
Mẹ Thẩm còn nói chuyện phiếm rồi dặn con giữ sức, đừng kết bạn lung tung, đừng để bản thân tủi thân, chỉ là không nhắc lại mười vạn nữa.
Nghĩ lại, có lẽ bà không tin con trai thực sự không cần.
Thẩm Lục Dương thở dài.
Loại chuyện này không thể vội được.
Cậu mở tủ lạnh, thấy chỉ còn đồ ăn nhanh và rượu, đành gọi cơm hộp.
Trước khi ngủ, cậu gọi hệ thống.
Thẩm Lục Dương: Thống Thống, ngày mai tôi có nhiệm vụ không?
[ Không thể báo trước đâu ~]
[ Có điều chiều mai cậu có một lớp. Dương Dương, kiến thức vật lý trung học, cậu nhớ được bao nhiêu?]
Thẩm Lục Dương, sinh viên ngành ngoại ngữ đại học, đã bốn năm không động đến vật lý:……
Hết chương 3