Để tìm người yêu cho Tạ Nguy Hàm

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy hãy bật chế độ hiển thị hình ảnh của trình duyệt để đọc đầy đủ.
004.
Đi đâu để tìm người yêu cho Tạ Nguy Hàm?
Tác giả: Không Ô
Edit: Sâm
Một đêm mất ngủ. Thẩm Lục Dương mơ về thời đại học, lúc cậu chọn tiếng Đức làm môn tự chọn.
Ngày xưa, cuối kỳ chỉ cần một cây bút, một cuốn sách, một buổi tối, một phép màu ——
Thế nhưng kết quả không như ý, cậu trượt.
Vật lý thời cấp ba của cậu cũng ổn, mức khá, nhưng số lần đếm trên đầu ngón tay. Cũng đã bốn năm rồi.
Cậu nhìn giáo án viết tay phóng khoáng của nguyên chủ, mục tiêu giảng dạy được ghi bằng ba chữ to đùng sáng loáng —— “Tổng ôn tập”.
Thằng này khá, thằng này thực sự khá.
Giờ muốn ôn lại cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Sáng ra rửa mặt, cậu chọn chiếc ba lô màu đen giản dị nhất giữa dãy túi lòe loẹt, khoác bộ đồ thể thao đen đơn sơ, xỏ đôi giày trắng… Nhìn lại thành quả ôn đêm qua, mơ mơ màng màng đi ra khỏi khu dân cư, tìm chỗ ăn sáng theo ký ức để lót dạ.
Cả đêm không chợp mắt, cậu không dám lái xe nên ngồi xe công cộng đến trường.
Khi đến cổng thì đã gần năm giờ rưỡi.
Không ngờ đến sớm vậy mà cửa phòng làm việc không khóa.
Cậu đẩy cửa, trong phòng tối đen, ánh mắt quét quanh. Trên chiếc ghế sofa cạnh bàn làm việc bên phải, Tạ Nguy Hàm đang nằm trên đó.
Ghế nhỏ, một chân anh gập lại, một chân thẳng chạm sàn, khoác áo đen, mắt nhắm nghiền, lồng ngực nhè nhẹ phập phồng, hình như đang ngủ bù.
Thẩm Lục Dương quả quyết quay đi. Cậu cũng buồn ngủ, nhưng còn nhiều kiến thức chưa hiểu, không thể vừa lên lớp đã nói “tiết này tự học”.
Cậu nhẹ nhàng ngồi vào chỗ mình, lấy máy tính bảng và tập tài liệu, vừa tra Baidu (*) vừa viết.
(*) Baidu là công cụ tra cứu của Trung Quốc, tương đương Google.
Trong tiết tự học tối qua, lúc giải đáp thắc mắc, thầy Tông chủ nhiệm nói hôm nay sẽ chữa bài kiểm tra hàng tuần của tuần trước.
Cậu nhớ lại được chút ít, nhưng chưa giảng qua lần nào nên nhiệm vụ lúc này là hiểu rõ bài thi để khỏi lúng túng.
Đọc liền hơn hai mươi phút, đầu bắt đầu nhức. Cậu lấy dầu cù là mua ở hiệu thuốc bôi lên thái dương.
Chừng mười giây sau, đầu hơi quay, một luồng gió nhỏ cuốn dầu cù là từ thái dương thổi “vù” vào mắt, cậu trợn mắt nhìn bài thi rồi bật khóc nức nở.
Lau nước mắt, viết vài kiến thức trọng tâm lên giấy nhớ, Thẩm Lục Dương âm thầm chửi thầm hệ thống.
Đêm qua nhờ hệ giống giúp, nó lại trả lời “Loại chuyện này không giúp được, giống như cậu muốn biết kết quả xổ số hôm nay, tôi không có quyền nói.”
Thật ra chữ nguyên văn là “□□的号码”, không rõ là số gì nên cậu đoán là xổ số vì hợp hoàn cảnh.
Thẩm Lục Dương nghĩ không ra, sao dạy vật lý lại liên quan tới xổ số.
Chẳng lẽ hệ thống cho rằng đối với cậu, biết đáp án vài đề vật lý còn khó hơn trúng xổ số?
Oắt đờ hợi?
“Thầy Thẩm, đến sớm vậy à?”
Thẩm Lục Dương quay lại.
Tạ Nguy Hàm vừa ngồi dậy, có vẻ ngủ không ngon nên đấm cổ một cái, hơi cong môi nhìn cậu.
Trong phòng chỉ có ánh sáng lờ mờ từ máy tính bảng, chiếu nghiêng lên nửa mặt phải anh, nửa mặt kia chìm trong bóng tối. Có lẽ vừa thức, da hơi nhợt, bắt đầu hé hồng, đôi mắt nhắm nửa, dường như vẫn còn hơi mệt mỏi.
Tựa như con quỷ dữ ẩn trong đêm, vừa nguy hiểm vừa mê đắm.
Không nhận được phản hồi, Tạ Nguy Hàm gọi một lần nữa bằng giọng trầm ổn: “Thầy Thẩm?”
Thẩm Lục Dương phải nhéo mình một cái mới tỉnh, lắc đầu cám cảnh cả đêm dài, chào: “Thầy Tạ, chào buổi sáng.”
Anh đứng dậy, không lại gần mà ngồi vào ghế của mình.
“Đang soạn giáo án à?”
Cảm giác vừa đè nén bởi vẻ đẹp ấy đổ ra, cậu thở dài: “Ừm.”
Cầm ly nước hơi ngập ngừng, Tạ Nguy Hàm nhẩn nha nở nụ cười: “Gặp khó khăn gì không?”
Thẩm Lục Dương quay qua nhìn anh, ánh mắt sáng lên: “Gặp nhiều khó khăn lắm, nếu được hỗ trợ, tôi nguyện làm trâu làm ngựa!”
Ý cười nơi khóe môi Tạ Nguy Hàm đậm hơn, anh ung dung thả lát chanh vào cốc nước, ngón tay thon sạch gõ nhẹ vào mặt ly rồi nhìn cậu: “Nếu không phải ‘đề vật lý ——’ như hôm qua” Ba từ ấy được nhấn nhá sâu, “Tôi có thể giúp thầy Thẩm xem qua.”
Hôm qua? Đề vật lý gì? …
Ồ, là tấm ảnh chị đại ngực bự đi giày cao gót cậu vừa tiện tay ném vào thùng rác phòng ngủ.
Cậu đỏ mặt, nhưng vì tương lai tươi sáng mà bất chấp: “Hôm qua là ngoài ý muốn, mình hãy quên đi!” Cậu đứng lên, quay lại chủ đề chính: “Thầy Tạ ơi, anh giúp xem mấy đề này, tôi sắp bị chúng tra tấn đến phát điên rồi.”
Tạ Nguy Hàm khẽ cười, gõ ngón tay lên bàn phát “tap tap” đều đặn.
Thẩm Lục Dương lập tức cầm bút chạy tới.
Khoảng bảy giờ, Tông Úy Tình đến văn phòng, thấy hai giáo viên trẻ ôn tập cùng nhau, vui đến không biết nói gì.
Người trẻ, cố lên!
Sau một thời gian được dạy bởi thầy Tạ, Thẩm Lục Dương không chỉ thán phục mà còn tôn sùng người đàn ông này.
Học thức uyên bác, cách cư xử lễ độ, lại không nói nhiều.
Chẳng hỏi vì sao một giáo viên vật lý như cậu tự dưng mất trí nhớ đến mức nhầm công thức, hay vì sao tính cách thay đổi 180 độ.
Trong tai giờ chỉ còn giọng trầm trầm, gợi cảm giảng giải, tiếng ngòi bút vàng viết Thể Sấu Kim uyển chuyển trên trang giấy đầy xóa sửa.
[ Dương Dương à, cậu không thấy hẹn hò chốn công sở rất nguy hiểm sao? ]
Thẩm Lục Dương: Thầy Tạ tuyệt đỉnh, nếu tôi là con gái, chắc chắn sẽ theo đuổi thầy ấy.
[ … ]
[ Quả nhiên, tôn thờ là chất xúc tác tình cảm tốt nhất của nhân loại. ]
Sáng nay Thời Phàm không đến, nghe nói người nhà ốm nên xin nghỉ. Cậu chợt nhớ tới truyện “Tình Mất”, Thời Phàm có CP.
[ Cuối cùng cậu cũng nhớ mục tiêu bảo vệ khi xuyên sách rồi hả? Tôi tưởng cậu bị thầy Tạ mê quắc cần câu rồi. ]
Bỏ qua giọng điệu quái của hệ thống, Thẩm Lục Dương bỗng nhận ra một vấn đề.
Thẩm Lục Dương: Nếu tôi làm Thời Phàm và người đó hẹn hò thì có được xem là hoàn thành nhiệm vụ không?
[ Không đâu Dương Dương ơi ~ Cậu chỉ có thể chọn hoàn thành toàn bộ cốt truyện trong truyện để đảm bảo sự ổn định thế giới, hoặc khiến thầy Tạ mất hứng thú với Thời Phàm trước khi hết cốt truyện mới tính là hoàn thành nhiệm vụ. ]
Thẩm Lục Dương: Mất hứng thú? Chỉ là tạm thời thôi, đều là giáo viên cùng trường cùng văn phòng, lỡ sau này lại có hứng thú thì chẳng phải tôi thất bại rồi à.
[ Thông minh! Vậy còn cách thứ ba —— ]
Thẩm Lục Dương: Nói.
[ Vừa ngăn Thời Phàm và Tạ Nguy Hàm nảy sinh tình cảm, vừa nghĩ cách khiến Tạ Nguy Hàm yêu người khác. ]
[ Đánh thức hoàng tử đang ngủ, chỉ cần một nụ hôn của kỵ sĩ. ]
Thẩm Lục Dương: Kỵ sĩ???
Thẩm Lục Dương: … Thầy Tạ thích con trai?
[ Chính xác √ ]
Thẩm Lục Dương hít dài: Thời Phàm cũng thích nam… Vậy… lỡ Thời Phàm thích thầy Tạ thì sao?!
[ … Về lý thuyết không thể, ngay cả trong “Tình Mất Plus”, Thời Phàm cũng bị ép buộc. ]
Thẩm Lục Dương: À ha!
Vậy để có cuộc sống mới, cậu phải tìm ở đâu người khiến Tạ Nguy Hàm yêu?
Thẩm Lục Dương suy ngẫm một lúc.
Thế thì chỉ có một Omega chất lượng cao mới xứng đôi với thầy Tạ.
Tiết học đầu chiều là vật lý, Thẩm Lục Dương bước lên bục như đại cô nương, căng thẳng đọc lại ghi chú thầy Tạ viết xong mới yên tâm, đẩy cửa lớp.
Lớp ồn như nồi sủi, rồi từ từ im.
Một học sinh nghịch ngợm hơn hai mươi năm như cậu thấy lớp ồn ào vẫn thân thuộc.
Cậu đứng trên bục, mặt đơ cứng, nói vài câu rồi chỉnh đống bài cần chữa.
Ngồi sau cùng, Lê Thân Vũ không thích giáo viên vật lý mới ngày nào cũng mặc tắc kè.
Giảng bài chẳng có trật tự, thường không giải thích được, tiêu chuẩn kép cho học sinh giỏi và yếu…
Một công tử đi cửa sau vào trường nhưng lại dạy lớp 12. Cả lớp bức xúc, còn cố gây rối, tìm hiểu ra điểm yếu của “hắn” —— sợ mạnh, hù yếu.
Không dám chống lại đám Alpha hàng sau.
Nhưng hôm nay, Lê Thân Vũ cau mày, thầy Thẩm không nói gì, cứ úp mở khó hiểu.
Bành Tuấn quay nhìn cậu ta, gật đầu.
Bành Tuấn vỗ mạnh bàn báo hiệu, lớp 11/21 bỗng im hẳn.
Thẩm Lục Dương ngẩng lên, thấy Bành Tuấn vẫn đặt tay trên bàn. Khi người đó phát hiện mình, một tiếng “chậc”, khinh thường.
Nhóc cá biệt của lớp đây rồi.
Thẩm Lục Dương thấy thân thiết, muốn nói: “Anh là đàn anh cá biệt của em,” nhưng ngại thời điểm nên quay lại viết công thức, bảo: “Vào học.”
Lác đác tiếng đứng lên chào.
Lác đác tiếng “Em chào thầy”.
Chưa kịp đáp đã lác đác ngồi xuống.
Lông mày cậu khẽ nhíu. Một tay chống bục, nghiêng người nhìn xuống lớp, cười: “Lớp mình đổi lời chào thành bán tự động từ lúc nào? Đứng có khẩu lệnh, ngồi lại không.”
Gương mặt Thẩm Lục Dương không gây áp lực, nhưng khi cúi người về phía trước nhìn học sinh bàn đầu, đối phương chỉ giữ vẻ nghiêm một giây rồi cúi đầu.
Nếu không tạo được khuôn phép thì thôi, tiết này không cần giảng nữa.
Thẩm Lục Dương quăng phấn, học theo thầy Tạ, gõ ngón lên bàn.
Âm thanh đều đặn cùng vẻ mặt bình tĩnh khiến lớp học xôn xao.
Lớn lên là “cá biệt”, Thẩm Lục Dương quen cách gây chuyện và hiểu cả cách quản lý học sinh.
Cậu nhìn Bành Tuấn nhưng nói cả lớp với giọng rất ân cần: “Vừa rồi ai đập bàn?”
Bành Tuấn đá chân, nhìn cậu với vẻ khinh thường, tóc ngắn, khuyên bạc trên tai, thái độ kiêu căng.
Thế là không nhịn được, nhóc còn non lắm.
Thẩm Lục Dương lia nhìn camera trên tường, nhớ nguyên chủ từng bị học sinh đánh ở góc chết sau khi báo cáo bọn này với chủ nhiệm.
Mới đi dạy hơn một tuần mà đã trải nghiệm đủ kiểu, đúng là tài năng.
Cậu cầm bài kiểm tra vật lý, búng nhẹ: “Bạn Bành Tuấn.”
Bành Tuấn tựa lưng trên ghế, kiểu ngồi rất hiên ngang, “bang” một tiếng đứng dậy, nhìn Thẩm Lục Dương khiêu khích: “Sao?”
Thẩm Lục Dương tìm tên trong danh sách lớp như tán gẫu: “Làm bài chưa?”
“… Chưa làm.”
“Ừ, ngồi xuống.” Cậu viết lên giấy nhớ: “Tối nay em sẽ phải làm thêm bài so với bạn khác, tan học thầy sẽ gọi mẹ em để mẹ giám sát cho xong.”
Chưa kịp “giáo viên bộ môn gọi phụ huynh” khiến đối phương ngỡ ngàng, Thẩm Lục Dương đã bước xuống bục, cười rạng rỡ, chỉ tay vào bài kiểm tra, vui vẻ: “Giờ thầy muốn kiểm tra bài tập về nhà, các em đặt lên bàn.”
Nỗi sợ ăn sâu trong DNA khiến lớp tĩnh lại, Thẩm Lục Dương không cho cơ hội trốn tránh, bắt đầu kiểm tra từ hàng đầu gần cửa.
Hai nữ sinh nhìn có vẻ thật thà, đưa bài cho cậu xem.
Một học sinh hàng hai cạnh lối đi chưa làm, Thẩm Lục Dương “ồ” rồi vỗ vai: “Đừng căng thẳng, em đứng lên trước đi, lát thầy thống kê.”
Cậu học sinh nuốt nước bọt, đứng dậy.
Không hiểu sao, từ giáo viên vật lý này, cậu cảm nhận áp lực không liên quan pheromone.
Nếu Thẩm Lục Dương nghe được tiếng lòng, cậu sẽ nói: “Xin lỗi làm nhóc sợ, thầy cũng từng là cá biệt oai phong, chỉ là đã nhốt ngựa bên vực rồi ở ẩn.”
“Bạn nữ thứ hai từ trái bên hàng thứ ba, đừng chép, đứng dậy.”
“Đứng lên.”
“Đứng lên.”
“Em cũng chưa làm?”
Đi hơn nửa lớp, hơn chục người phải đứng —— chủ yếu hai hàng cuối, tất cả đều đứng lên.
Như một tụ điểm của tập đoàn cá biệt.
Thẩm Lục Dương đứng cạnh Lê Thân Vũ, nhìn khắp lớp, thốt lên vẻ thật: “Các em đang đứng ôm cột sao? Ngoan cường thật đấy.”
____________________
Sâm: Truyện này cả QT lẫn raw đều hơi khó hiểu nên mọi người thấy chỗ nào kỳ cục thì bỏ qua giúp mình nhé ᕦ(ò_óˇ)ᕤ Mình sẽ cố hết sức để truyện dễ hiểu nhất có thể nhen
Hết chương 4