Hương Pheromone Quấn Quýt

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

046.
Tác giả: Không Ô
“Pheromone?”
“Ừm… muốn nữa, hôn chút nữa đi.”
Tạ Nguy Hàm nhẹ nhàng kéo tay về. Khi Thẩm Lục Dương vồ tới, anh nắm lấy cổ tay cậu, khẽ cười an ủi: “Vậy ra ngoài nhé?”
Thẩm Lục Dương dụi vào vai anh, gật đầu, giọng ủ rũ: “Ừm.”
Tạ Nguy Hàm ngước mắt, ánh cười sâu hơn. Tay đang giữ cổ tay cậu hơi buông ra, lập tức bị đối phương xiết chặt hơn, như thể không muốn buông. Anh nhắm mắt làm ngơ cho cặp tay đang quấn quít, ngay khi cửa phòng bị bật mở, anh đỡ vai cậu đứng dậy.
Cung Uyển Quân vừa bước vào đã chào Khương Noãn Vũ đang đứng đó với vẻ mặt kinh ngạc, đến khi thấy hai người bên này mới giật mình.
“Thầy Thẩm sao vậy? Không khỏe sao?”
Tâm trí Thẩm Lục Dương chợt tỉnh lại chút, cậu ngẩng đầu, vẫn quấn tay vào Tạ Nguy Hàm, dựa vào người anh, thốt ra lời nói dối: “Đi vệ sinh.”
Cung Uyển Quân chớp mắt: “...À.”
Không thể hiểu nổi đám Alpha này, đi vệ sinh cũng phải đi cùng người…
Cô hơi lo lắng: “Nếu không khỏe thì vào phòng y tế đi, lúc tôi đỗ xe thấy cửa đó mở, bác sĩ Phương chắc cũng tới rồi, hai người…”
“Cô Cung,” Khương Noãn Vũ cúi đầu viết gì đó, mặt không cảm xúc ngắt lời cô: “Báo cáo hôm qua viết chưa?”
Cung Uyển Quân như học sinh buổi sáng bỗng phát hiện mình quên làm bài tập, hét lên rồi chạy về phía bàn làm việc: “Á! Tôi quên mất! Ôi phiền chết đi được, một đống báo cáo vô dụng, Khương Khương, cô viết chưa?”
“Chưa,” Khương Noãn Vũ liếc về phía người đang dịu dàng tựa vào Tạ Nguy Hàm, không biết phải nói gì, “Không định viết nữa.”
Cửa phòng đóng lại.
Thẩm Lục Dương nhanh hơn cả Tạ Nguy Hàm, kéo anh sải bước. Cậu không biết mình định đi đâu, chỉ biết mình sắp phát điên vì nóng, muốn… uống rượu.
Khi đi ngang hành lang tầng ba, Tạ Nguy Hàm đột ngột kéo cậu lại, mở cửa một phòng rồi đẩy cậu tiến vào, đóng chặt cửa, khóa lại gọn ghẽ.
Thẩm Lục Dương còn chưa quan sát kịp căn phòng thì đã ôm vai anh, hôn liên hồi.
Đôi môi khô vì nóng chạm lên môi anh, đỏ mọng hơi lạnh, hơi thở gấp gáp pha lẫn nóng nực. Cậu nhíu mày, kiễng chân nhưng vẫn giữ khoảng cách, không đưa lưỡi ra; tuy nhiên sự tiếp xúc đơn thuần vẫn không giảm bớt cơn sốt.
Sau một lúc, Thẩm Lục Dương nhận ra như vậy chẳng ăn thua, mà cũng không nỡ buông ra, nên đưa mặt vào hõm cổ Tạ Nguy Hàm, chóp mũi và môi lần lượt cà vào da, để lại vết ngứa.
Cái ôm chặt khiến lồng ngực đập mạnh truyền qua lớp áo mỏng, lên đến trái tim vẫn đang giữ nhịp đều. Dường như tần số tim đang dần hòa nhịp, chậm rãi, gần như không thể nhận ra.
“Thầy Tạ,” Thẩm Lục Dương sụt sịt, “Anh không nóng sao? Em nóng quá.”
Cậu vừa nói vừa dùng môi và răng cọ vào xương quai xanh anh, để lại những vệt đỏ nhạt, đầu lưỡi vô thức để lại dấu ướt.
Tạ Nguy Hàm cúi đầu, từng nụ hôn ướt át lướt nhẹ lên má, tai, rồi cằm cậu. Cuối cùng anh dừng lại bên vành tai ửng hồng, cười khẽ, để lại một vết đỏ mờ.
Giọng nói trầm đầy quyến rũ: “Nóng lắm à?”
Thẩm Lục Dương bị hôn đến mức dán mình vào người anh, vai run rẩy. Cậu vừa né tránh vừa như cố tình dâng mình lên, mặc kệ đối phương muốn làm gì.
Giọng khàn khàn kèm tiếng thở nhẹ, yết hầu lăn đều, một bên má sượt vào cổ trắng lạnh: “Đừng, hôn như thế.”
Vừa dứt lời, vành tai lại bị hôn sâu, cảm giác mềm mại ướt át trượt qua. Cả người Thẩm Lục Dương run lên, tê mê kéo dài sau gáy. Cơ thể như bị con rắn lạnh quấn lấy, vảy hiện rõ, vòng eo mềm mại dần bị bóp chặt, đầu lưỡi lướt qua da nóng rực.
Hương nước hoa thoang thoảng trước đó bất ngờ bùng lên, tràn đầy, đậm đặc như rượu mạnh, bùng nổ trong cơ thể, phần nào làm dịu cơn khô nóng.
Nhưng dù sao vẫn là rượu độc giải khát.
Lý trí Thẩm Lục Dương như bị treo lơ lửng, nụ hôn này là lưỡi dao cắt đứt sợi chỉ ấy. Cậu run rẩy, ôm chặt người kia, ngẩng đầu, bất chấp mọi thứ mà định hôn lên.
Tạ Nguy Hàm mỉm cười, ánh mắt u ám lúc nãy nay đã được giải phóng. Anh thong dong ngẩng đầu, khiến nụ hôn đang cố gắng tìm đường đổ xuống chỉ chạm cằm, rồi rơi vào khoảng không.
Chú chó ngốc không nhận ra mà còn mở miệng, mãi mới thấy sai sai. Cậu ngẩng lên định chạm môi, bị tay dài thon thướt chặn lại.
Cậu dụi môi khô, dụi mắt mơ màng rồi bắt đầu ra điều kiện: “Thầy Tạ, tôi từng giúp anh rồi.”
Ý cậu là: anh cũng phải giúp tôi.
Tạ Nguy Hàm nhẹ nhàng thu tay lại, cúi đầu dùng mũi chạm vào cậu, rồi từ tốn tách ra. Ánh mắt vẫn dịu dàng, giọng nói mang vẻ dụ dỗ: “Dương Dương, sao lại muốn?”
Thẩm Lục Dương đâu ngờ hôn cũng phải trả lời câu hỏi. Cậu chớp mắt lia lịa, cố gắng sắp xếp đống suy nghĩ ấy: “Vì… vì anh là Tạ Nguy Hàm, tôi muốn hôn anh. Tôi đã giúp anh rồi, thầy Tạ, anh cũng phải…”
Lại quay về chủ đề “Tạ Nguy Hàm phải cho tôi hôn”.
Tạ Nguy Hàm kiên nhẫn huấn luyện chú chó keo hết sức. Anh xoa tai cậu, thấy cậu ngoan ngoãn nghiêng đầu dựa vào lòng bàn tay, mi mắt hờ hững che đi sự hỗn loạn, dịu giọng: “Chỉ muốn như vậy với tôi à?”
Thẩm Lục Dương không do dự: “Chỉ muốn với anh.”
Dưới ảnh hưởng của nước hoa, lời thật tuôn ra: “Muốn hôn, muốn sờ sờ, thầy Tạ, cho sờ sờ được không?”
Cậu vừa nói vừa đặt tay lên xương quai xanh, ấn nhẹ. Nhưng ánh mắt vẫn dán vào đôi môi đỏ anh.
Tạ Nguy Hàm chiều chuộng cho cậu mân mê vùng xương quai xanh, rồi lại chặn môi cậu lần nữa, hỏi: “Kỳ nhạy cảm của tôi đã qua rồi, Dương Dương, sao vẫn muốn?”
Thẩm Lục Dương ngây ra một chút.
Đúng, mọi chuyện này vốn để làm dịu kỳ nhạy cảm thường xuyên. Kỳ cảm ấy đã hết, vậy thì… không nên nữa sao?
Cậu mím môi, giọng nhỏ: “Vẫn muốn.”
“Còn lúc không thấy tôi thì sao?” Tạ Nguy Hàm nâng cằm cậu lên, cắn nhẹ môi. Gương mặt yêu kiều như yêu tinh, dụ dỗ tiểu tiên sa ngã.
“Vẫn nhớ tôi chứ?”
“Nhớ, muốn gặp anh,” Thẩm Lục Dương nắm tay anh, rồi lại úp mặt vào hõm cổ để ngửi pheromone, “Thầy Tạ, hôm qua anh không trả lời tin nhắn tôi.”
Tạ Nguy Hàm nhíu mày: “Lúc nào?”
“Buổi chiều.”
“Tôi đang họp. Đợi lâu khó chịu à?”
Cậu dùng mũi cọ vào xương quai xanh anh, nghiêm túc: “Khó chịu… Tôi muốn ăn cơm với anh.”
Tạ Nguy Hàm hiểu ngầm, hỏi tiếp: “Ăn xong thì sao?”
Thẩm Lục Dương đỏ tai, hạ giọng như nói bí mật: “Sau đó tôi có… nhiệm vụ.”
Bàn tay anh lướt lên cổ cậu, nhẹ vuốt, đầu ngón chạm tuyến nhạy cảm. Giọng tò mò: “Nhiệm vụ gì?”
Cậu lắc đầu.
Không thể nói.
Ánh mắt Tạ Nguy Hàm lóe lên, anh buông tay đang vuốt ve, nhẹ đẩy cậu ra: “Vậy thì không được, Dương Dương.”
Thẩm Lục Dương giật mình, vội níu lấy anh: “Cô Khương nói không chạm vào thì không biết, anh cho tôi chạm một chút, tôi sẽ biết ngay.”
Tạ Nguy Hàm khẽ mỉm, hỏi: “Biết cái gì?”
Cậu bị nước hoa kích thích, toàn thân nóng rực, nhưng vì anh cứ hỏi, nên còn giữ được chút ý thức: “Không hôn thì không biết, thầy Tạ, cho tôi hôn một cái nhé?”
“Câu hỏi cuối,” anh buông tay, cúi xuống, ôm lấy eo cậu, dùng kỹ thuật đẩy nhẹ, rồi chạm môi cậu, giọng thấp: “Thích nhẹ nhàng, hay đau một chút?”
Tai Thẩm Lục Dương nóng bừng, nuốt nước bọt, bật ra: “Đau một chút ưm—”
Vai cậu giãy giụa, người như sụp xuống, chỉ còn cách dán thật chặt vào anh. Cổ họng chẳng còn lời, chỉ còn hơi thở gấp gáp. Môi và đầu lưỡi bị mút đến tê, vừa đau vừa sướng, ngạt thở.
Ngón tay cậu bấu nát vai áo anh, làm nhăn cả vải. Những đường chỉ xa xỉ như sinh ra để tan nát trong giây phút này, sẵn sàng hy sinh để chiều chuộng chú chó mất kiểm soát.
Ngón tay Tạ Nguy Hàm ấn lên gáy cậu, lực không nhẹ không nặng, từng chút một, để lại dấu tay trên da mật ong đầy mồ hôi, khêu gợi vô ngôn.
Đầu ngón lạnh lướt qua vành tai nhạy cảm, khiến Thẩm Lục Dương cố gắng kiễng chân né tránh, dù chân đạp chặt nhưng vẫn không dập tắt cảm giác đau đớn vốn làm cậu nhíu mày.
“Thầy Tạ,” cậu gọi một cách hỗn loạn giữa những nụ hôn ướt át, như gọi tên an toàn khi không chịu nổi, “Thầy Tạ, Tạ Nguy Hàm…”
Safeword, từ quy ước dùng trong BDSM để dừng lại khi quá sức chịu đựng.
Hương rượu mềm mại lan tỏa, bao phủ, biến căn phòng nhỏ thành hầm rượu kín, khiến cậu say đến mờ mịt, quên cả đau đớn.
Thẩm Lục Dương bị đẩy vào cửa. Chút sau, cảm giác ướt át dữ dội dội lên tuyến thể, kích thích đến mức tay cậu phải bám chặt cửa, cánh tay căng, đốt ngón trắng bệch.
Có lẽ đoán trước điều gì sắp đến, cậu nhắm mắt, nghiến răng, giãy dụa vô vọng: “Thầy Tạ, em có thể cắn anh không? Cũng là Alpha mà…”
Một Alpha bình thường chẳng biết xấu hổ đưa ra lời mời mạo phạm. Tạ Nguy Hàm hôn lên da cậu, nghe thế liền cắn nhẹ, để lại dấu chiếm hữu. Hàng mi anh hơi rũ, như suy nghĩ hay chỉ chăm chú nếm.
Ngay khi Thẩm Lục Dương tưởng bị cắn thật, anh lại ôm vào lòng, giọng trầm ấm vang lên trên đỉnh đầu, cưng chiều: “Để lại cho tôi một dấu răng thật đẹp, ngoan của tôi.”
Cậu nhìn chăm chăm vào gáy anh, da lạnh như ngọc, căng thẳng đến mức nghiến răng. Cậu chưa từng học sinh lý ABO, không biết cắn sao cho đúng. Cố gắng hết sức, chỉ như cún con gặm nhẹ, chẳng rách ra được gì.
Cậu dụi mũi vào anh, thẹn thùng nói: “Thầy Tạ, em không biết…”
Tiếng cười trầm vang lên, anh kéo cậu vào ôm, nâng mặt cậu lên, nhẹ nhàng mút môi. Tiếng môi và răng va vào nhau khiến người ta đỏ mặt.
Khoảng thời gian ngắn được thả ra, anh nhìn Thẩm Lục Dương đỏ rực khắp người.
Tạ Nguy Hàm tựa vào cửa, từ tốn tháo từng cúc áo trên cổ. Vết răng mờ trên xương quai xanh quyến rũ, ánh mắt hẹp dài đầy mê hoặc, nở nụ cười ẩn ý: “Muốn không? Em yêu.”
Yết hầu Thẩm Lục Dương trượt một tiếng “ực”.
________
Sâm: Đoạn “em yêu” mọi người muốn giữ nguyên hay đổi thành từ khác kiểu “bé à”, “bé yêu”, “cưng à”…? Vì raw là “亲爱的” – kiểu thân yêu ơi, người yêu dấu… mà không biết nên để sao nữa. Mọi người có từ nào giới thiệu cho tui nhé.