Hồn nhiên bên người

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

057.
Tác giả: Không Ô
Kéo lê cơ thể đến chỗ nào thì cũng tạm ổn nhưng chẳng thấy thật sự thoải mái, sau khi vệ sinh cá nhân sơ sài, Thẩm Lục Dương vơ đại một bộ đồ thoải mái, dựa vào sofa bật ti vi làm nền âm thanh.
Nhớ ra mình đến đây là để làm việc, cậu cầm điện thoại lên, lướt qua nhóm chat của sáu giáo viên đi công tác.
Tám giờ sáng tập trung, lúc đó cậu ngủ li bì nên không đi. Vừa rồi, một trong các giáo viên khối 12 đã gửi tin nhắn trong nhóm —— hai giờ chiều họp.
Hai giờ. Thẩm Lục Dương liếc đồng hồ, bây giờ mới 11:20, vẫn còn kịp.
Tuy Tạ Nguy Hàm đã xin nghỉ giúp cậu cả ngày, nhưng chiều vẫn phải đi. Nếu không, báo cáo chẳng biết nhét cái gì vào, bịa chuyện lung tung thì về không biết giải thích thế nào với Chủ nhiệm.
Đang loay hoay suy nghĩ lát nữa phải dùng vẻ mặt tự nhiên nhất để đối mặt Tạ Nguy Hàm, trong đầu đột ngột vang lên tiếng “Xè——”. Âm thanh vừa quen vừa lạ.
Cậu sững vài giây, dò hỏi: “Hệ thống? Cậu còn sống không?”
【Xè—— Xè—— Sống, s, ống…】
Giọng này. Thẩm Lục Dương hỏi mà không hy vọng nhiều: “Cậu còn sửa xong được không đấy?”
【Dương, Dương—— Nhiệm vụ—— hoàn thành… 50%, mời, tiếp tục—— cố… gắng…】
【Rẹt—— Xè—— Hệ thống đang sửa chữa…】
“Hả?” Thẩm Lục Dương bật dậy khỏi sofa, gọi vào hư không: “Hệ thống! Hệ thống!”
【Hệ thống đang sửa chữa——】
Thẩm Lục Dương: “…” Thôi, lại sập nguồn nữa rồi.
Đây đúng là “hấp hối bỗng bật dậy”, để nhắc cậu nhiệm vụ đã hoàn thành một nửa. Hơi cảm động.
*
垂死病中惊坐起 – một câu thơ/meme mạng chỉ việc đột ngột tỉnh dậy giữa lúc ốm nặng.
Cơ mà, hoàn thành nửa là theo cách nào…?
Không thể nào là thời gian trong sách trôi qua một nửa, cô cốt truyện mới vài tháng, mà thời gian trong sách cần năm năm mới kết thúc. Vậy thì trường hợp thứ hai —— Tạ Nguy Hàm yêu một người không phải Thời Phàm.
Một người không phải!
Yêu!
Thẩm Lục Dương đột ngột nhận ra ý nghĩa thông báo. Tim đập thình thịch, lồng ngực phập phồng, ngón tay từ nắm chặt chuyển sang buông ra.
Tạ Nguy Hàm thật sự có thể cảm nhận cảm xúc yêu thích! Cậu thành công rồi.
Mới bao lâu, cậu đúng là… thiên tài yêu đương.
Thẩm Lục Dương hớn hở đi đi lại lại trong phòng, chống tay lên cửa kính sát đất nhìn ra biển, sóng gợn lăn tăn dưới ánh mặt trời phản chiếu muôn màu. Cậu cười cong mắt, khóe miệng nhếch cao. Trong bụng vui sướng không ai chia sẻ, vừa háo hức vừa bức bối khó chịu.
Ngơ ngẩn nhìn ra mặt biển một lúc, cậu chạy vào sofa lấy điện thoại, rồi lại chạy ra cửa kính chụp một tấm ảnh, gõ gõ màn hình đăng một bài lên vòng bạn bè ở chế độ công khai.
Thẩm Lục Dương: Hãy gọi tôi là tiểu thiên tài
Ảnh đính kèm: Một bàn tay giơ ngón cái, nền là cửa kính sát đất của khu khách sạn view biển nổi tiếng ở thành phố K và biển rộng bao la phía sau.
Chắc là trưa Chủ Nhật, mấy người ít ỏi trong WeChat của cậu khá rảnh, chẳng mấy chốc hiện lên đủ chấm đỏ. Thẩm Lục Dương dựa vào cửa sổ, ngân nga hát một lát rồi bấm vào xem.
Cung Uyển Quân: Tay thầy Thẩm đẹp quá
Quý bà Ninh Uyển Xu xinh đẹp là mẹ tôi: Cục cưng đi đâu chơi thế? Ôm ôm.jpg
Tông Úy Tình: Ngón cái.jpg
Khương Noãn Vũ: Hai người thành rồi à?
Phương Dịch: Hai người ngủ với nhau rồi à?
Quý bà Ninh Vận Phương xinh đẹp là bà ngoại tôi: Ra ngoài chơi chú ý an toàn mỉm cười.jpg
Thời Phàm: Mặt trời nhỏ.jpg
Thẩm Lục Dương nhìn chằm chằm hai bình luận nổi bật giữa màn hình, gãi đầu. Cậu muốn xóa, nhưng nghĩ kỹ thì họ cũng nói đúng. Không xóa thì các giáo viên khác cũng đọc được lời của Khương Noãn Vũ…
Thấy thì thấy thôi!
Thầy Thẩm không biết sợ là gì.
Đang lướt bình luận, cửa phòng đột ngột mở. Thẩm Lục Dương ngây ngốc mỉm cười, vừa quay lại liền chạm mặt Tạ Nguy Hàm vừa bước vào. Thượng Đế luôn để bạn gặp người mình thích vào lúc ngớ ngẩn nhất —— một câu chí lý.
Nhìn nhau vài giây, đại não cậu phản nghịch tua đi tua lại cảnh tối qua. Cậu khóc còn thảm hơn trời sập, cả đời chưa từng thấy mình khóc như vậy, còn phải nhìn chính mình trong gương đang co giật, càng thấy thảm.
Mặt đỏ bừng.
Thẩm Lục Dương ngồi phịch xuống sofa, hai giây sau lại bật dậy. Nhìn Tạ Nguy Hàm đã đóng cửa và tiến về phía mình, cậu lúng túng không biết nên tiến lại gần hay ngồi xuống.
Cậu gãi cổ đầy dấu vết, ánh mắt đi chỗ khác, cố tìm chuyện để nói: “Anh về nhanh thật.”
Tạ Nguy Hàm đặt đồ lên bàn ăn, nghe vậy mặt thoáng nở nụ cười. Nhìn cậu, ánh mắt anh dịu dàng: “Không phải em nói đói rồi sao, lại đây.”
Thật sự là vì cậu đói nên anh về ngay.
Lúc anh không có ở đây, Thẩm Lục Dương có thể vì chuyện này mà vui cả buổi. Giờ anh ở đây rồi, cậu lại ngượng đỏ mặt, hai chân cứng đờ, đi không xong, ngồi cũng không xong.
Cậu lết đến ghế rồi ngồi xuống.
Tạ Nguy Hàm ân cần mở hộp thức ăn giúp cậu. Thẩm Lục Dương nhận ra nhãn hiệu này chính là của cửa hàng hôm qua trên đường đến trường, cậu đã nói muốn thử.
Đôi tay xinh đẹp thường cầm phấn, soạn giáo án này giờ tỉ mỉ múc cháo cho cậu… Thẩm Lục Dương bỗng nhớ đến cảnh hôm qua đôi tay ấy ở trong miệng mình, khuấy đảo, kẹp đầu lưỡi cậu.
Yết hầu chợt trượt lên xuống, đầu lưỡi như tê rần. Cậu vô thức véo tay mình.
Tạ Nguy Hàm dường như không nhận ra dấu hiệu bất thường của cậu, bình tĩnh như tối qua chưa có gì xảy ra. Anh chuẩn bị xong từng món, đặt lên trước mặt cậu.
“Không đói à?”
Thẩm Lục Dương vội “À” một tiếng, giả vờ liếc ra chỗ khác, cầm thìa húp một ngụm cháo——
Ngon kinh khủng. Cậu suýt rưng rưng.
Tạ Nguy Hàm ngồi bên cạnh. Ngay khoảnh khắc cậu cúi đầu, ánh mắt dịu hiền anh trở nên đặc quánh, dừng lại ở dấu răng đỏ sau gáy cậu. Khóe môi anh cong dần một độ cong say đắm.
Đó là sự si mê và ám ảnh chiếm hữu không che giấu.
Thẩm Lục Dương hoàn toàn không biết gì. Cậu vừa ăn vừa tự làm công tác tư tưởng. Sớm muộn gì cũng phải trải qua. Nhìn dáng anh cũng không giống… nằm dưới. Đều là người lớn rồi, hưởng thụ cuộc sống thì đâu có gì phải ngại…
Ăn xong, cậu cũng chuẩn bị tinh thần xong. Lau miệng, cuối cùng cũng dám nhìn sang bên cạnh một cách bình thường.
Vừa quay, cậu bất ngờ chạm mặt một gương mặt quá gần. Ánh mắt mơ màng va vào đôi mắt sâu thẳm quyến rũ. Tim Thẩm Lục Dương lập tức loạn nhịp, hơi thở dồn dập, vô thức ngửa ra sau, muốn kéo xa khoảng cách.
Chiếc ghế mất thăng bằng, đồng tử co lại, tay bám bàn cũng không ngăn được quán tính ngã ngửa ra sau.
Toang rồi.
Thẩm Lục Dương khua khoắng, cố không ngã quá xấu. Cậu thật sự không muốn mất mặt trước Tạ Nguy Hàm nữa.
Ngay trước lúc ghế lật, một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo cậu, ôm cả cậu lẫn ghế, kéo vững. Bị đẩy ngược, cậu đâm sầm vào lòng anh.
Giọng dịu dàng vang lên từ đỉnh đầu: “Dương Dương, em đang sợ tôi à?”
Thẩm Lục Dương ngẩng lên từ lồng ngực thơm rượu vang, tim vẫn loạn. Tiếp xúc rõ ràng cách một lớp vest nhưng như bị nhiệt độ đối phương làm bỏng. Cậu đảo mắt lung tung, phủ nhận: “Không có! Chỉ vì gần quá, em… giật mình.”
Tạ Nguy Hàm nới tay ôm eo cậu, bật cười, xua tan sự căng thẳng: “Vậy à. May quá, nếu em sợ, tôi sẽ buồn lắm.”
Tim Thẩm Lục Dương hụt. Cậu nhìn anh: “Thật sự không có! Em không thể sợ anh được.”
Chỉ là… cực kỳ xấu hổ. Cậu cũng không biết sao trước giờ mặt dày như thành lũy.
Cậu bối rối vò đầu. Không ngờ biểu hiện khác thường lại khiến Tạ Nguy Hàm hiểu lầm.
Ngẩng đầu, đối diện đôi mắt đen láy dịu dàng của anh, mọi lời giải thích nghẹn ở cổ họng.
Câu “Nhiệm vụ hoàn thành 50%” vang trong đầu. Cậu hít sâu, hành động nhanh hơn cả suy nghĩ. Cậu bất ngờ nắm lấy bàn tay thon dài, lạnh lạnh của Tạ Nguy Hàm: “Anh xem, em còn dám nắm tay anh đây, em chắc chắn không sợ anh.”
Nói rồi cậu bóp bóp ngón tay dài, rồi lại đan tay mình vào tay anh, cuối cùng dùng tay mình ôm lấy tay anh, lẩm bẩm: “Sao lạnh thế, bên ngoài lạnh lắm à?”
Tạ Nguy Hàm không che giấu ý cười. Anh chống cằm, nghiêng đầu nhìn cậu: “Cũng bình thường, thân nhiệt tôi vốn thấp.”
Thẩm Lục Dương “Ồ” một tiếng, cần mẫn dùng thân nhiệt mình ủ ấm cho anh, nhấn mạnh: “Thầy Tạ, em thật sự không sợ anh.”
Ánh mắt anh thêm sâu thẳm, nhếch môi che giấu cảm xúc không nói nên lời, chỉ còn sự dịu dàng: “Tôi tin em.”
Cử động ủ tay của cậu dừng lại, không tự nhiên gãi tai mà vẫn cười, má ửng hồng.
Ăn cơm xong, Thẩm Lục Dương để mình nằm ì trên sofa, nhìn cảnh biển qua cửa kính lớn. Cậu chụp vài tấm ảnh, gửi cho Ninh Uyển Xu và Ninh Vận Phương, báo đang đi công tác.
Tạ Nguy Hàm ngồi bên cạnh, tay bưng ly cà phê, cùng cậu ngắm khung cảnh ngoài kia.
Thẩm Lục Dương đặt điện thoại xuống, nghiêng đầu nhìn người đàn ông ngay cả sợi tóc cũng toát lên vẻ tao nhã, ung dung. Cổ họng khô, không thể liên kết hình ảnh người đàn ông trước mắt với người tối qua siết cổ mình, dặn “đừng nhịn”.
A! Không thể nghĩ tới.
Cậu tựa vào sofa, dụi vành tai nóng, vội đổi chủ đề: “Thầy Tạ, chiều nay họp gì thế?”
Tạ Nguy Hàm uống ngụm cà phê, nhìn cậu: “Tôi xin nghỉ phép cho em rồi.”
“Em không sao rồi,” Thẩm Lục Dương bóp vai, “Không thể đi công tác hai ngày mà nghỉ một ngày được, về không biết nói sao.”
“Báo cáo của em tôi viết giúp rồi,” Tạ Nguy Hàm cười nhìn, đôi mắt tinh xảo dưới nắng toát vẻ dịu dàng, “Em có thể nộp rồi.”
“Viết xong rồi á?” Vẻ mặt cậu sáng lên, cậu nhanh chóng lăng xăng lại gần anh, “Nhanh vậy, báo cáo cả ngày hôm nay đều viết xong rồi?”
Hôm qua quá cuồng nhiệt, đến nỗi trên người Alpha trẻ vẫn còn hương sô cô la nóng quyện với rượu vang. Ai ngửi cũng không nghi ngờ cậu vừa trải qua một đêm điên cuồng. Dưới nắng, đôi mắt cún con sáng lấp lánh. Vừa nãy còn trốn, giờ vô tư lại gần, dính lấy anh, ngẩng đầu cười hỏi: “Em mời anh ăn cơm nhé, Thầy Tạ.”
Ăn cơm.
Ánh mắt anh tối lại một chút rồi biến mất. Anh khép mi, nhếch môi đồng ý: “Được.”
Thẩm Lục Dương vốn không định xem, nhưng Tạ Nguy Hàm không ngại đưa laptop cá nhân cho cậu, nên cậu cũng đọc một lượt. Bài dài cả vạn chữ, chia làm hai bản.
Đọc xong, cậu kinh ngạc. Cậu thật sự muốn ôm chân Tạ Nguy Hàm mà hét “Đại lão, xin hãy gánh em”.
Sao có người viết cái báo cáo đối phó mà lại nghiêm túc, chỉn chu đến vậy. Cách dùng từ ở hai bản hoàn toàn khác, không thể nhận ra là cùng một người viết.
Thẩm Lục Dương cảm động đến mức bong bóng hồng bay trong tim.
Cậu không biết từ lúc nào đã chuyển từ đầu sofa bên kia sang nửa dựa vào Tạ Nguy Hàm bên này. Cậu co một chân lên, vừa xem báo cáo vừa cong đuôi mắt cười: “Hay là mai em cũng không cần đi nữa, về thẳng trường luôn.”
Tạ Nguy Hàm xoa cái vành tai ửng đỏ của cậu, lực nhẹ, động tác mang theo sự gần gũi và ám ý đặc biệt: “Cũng được.”
Thẩm Lục Dương thấy nhột, rụt vai, nghiêng đầu, không né mà còn quen cọ vào lòng bàn tay anh. Má nóng, ngón tay và tai chạm nhau nhạy cảm khiến cậu thở gấp, nói lắp: “Em đùa thôi, mai nhất định đi. Alpha bị cảm cúm sao có thể nghỉ hai ngày…”
Tạ Nguy Hàm không phản đối, ngón tay đang đặt trên tai cậu trượt dọc má xuống cằm, nhẹ giữ và nâng lên.
Thẩm Lục Dương dự cảm, ngẩng lên, cổ họng khô. Nếu không sai, cảm giác xao động lúc này nên gọi là mong chờ.
Đối phương từ trước đến nay luôn dung túng mọi thứ cậu. Như cậu muốn, anh cúi xuống, đôi môi ấm áp phủ lên, một nụ hôn ướt át, dịu dàng, mang vị đắng cà phê, dây dưa l*m m*t.
Lúc tách ra, đôi môi anh nhạt dần thành đỏ mọng. Đôi mắt trong veo phủ lớp sương mỏng, cậu thều thào: “Thầy Tạ…”
“Ừm,” anh đáp giọng khàn. Tạ Nguy Hàm vuốt tai cậu, cụp mi hỏi: “Hôm qua dọa em sợ à? Xin lỗi, tôi không kiểm soát tốt.”
Bàn tay cậu nắm laptop siết chặt, yết hầu trượt lên xuống: “Không có dọa sợ, chỉ là…”
Anh cúi xuống, đặt nụ hôn lên hàng mi, hỏi: “Gì cơ?”
Ngoài lời hệ thống nói, Thẩm Lục Dương cần sự khẳng định từ người thật. Cậu căng môi: “Chỉ là, anh… có chút thích em rồi, đúng không?”
“Phải,” hàng mi dài che con ngươi đen, Tạ Nguy Hàm thản nhận lòng mình, giọng khàn hỏi: “Có muốn nghe nhịp tim tôi không, Dương Dương.”
Nói xong, anh hôn lên môi cậu, nhẹ nhàng chà xát trên bề mặt ẩm ướt, sung huyết.
Yết hầu của cậu trượt lên xuống. Cậu ngẩng, vụng về đáp lại, nhấc tay đang chống sofa lên, đặt trên ngực anh.
Nhịp tim mạnh truyền qua lòng bàn tay, kết nối với động mạch chính mình. Trong khoảnh khắc, hai nhịp tim đập mạnh gần như trùng khớp.
Thình thịch thình thịch —— Thình thịch thình thịch ——
________
Lời tác giả: Xin trịnh trọng tuyên bố tại đây: Thầy Tạ được! Thầy ấy cực kỳ được! Được đến mức nào thì sau này để Dương Dương kể tỉ mỉ cho các vị nghe…