Vết Thương và Bảng Điểm

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

068.
Tác giả: Không Ô
Khoe khoang xong rồi thì bắt tay vào việc.
Thẩm Lục Dương dựa vào ghế xem xét kỹ bảng điểm, so sánh kết quả kỳ thi cuối kỳ trước với kết quả kỳ thi tháng Mười của học kỳ này, phát hiện có một học sinh thay đổi cực kỳ rõ rệt.
Nhìn thấy tên đó, cậu chau mày.
Vân Hàn.
Lần trước sau khi từ phòng y tế về, Tông Úy Tình đã tìm Thẩm Lục Dương, nói rằng Vân Hàn không tiết lộ bất cứ thông tin hữu ích nào, cứ chỉ nói rằng mấy vết thương ghê gớm kia là do sơ ý ngã.
Tông Úy Tình gọi điện cho gia đình cậu bé, bố mẹ đều nói không rõ. Người cha nóng nảy còn định đến trường tìm ban giám hiệu nói lý, nhưng hôm sau công ty có việc nên đi công tác, chuyện cứ thế chìm xuống.
Hỏi bạn trong lớp, kể cả bạn cùng bàn với Vân Hàn cũng không biết gì nhiều. Cậu học sinh này thường ngày hướng nội, không thân thiết với ai.
Tóm lại, chẳng ai biết gần đây Vân Hàn đang làm gì, đã gặp chuyện gì.
Thẩm Lục Dương khẽ cau mày, cây bút vòng tròn hai chữ “Vân Hàn” trên bảng điểm.
Tiết thứ hai buổi sáng, môn Vật lý.
Thẩm Lục Dương cầm bảng điểm vào lớp, vừa mở cửa đã bị đám học trò gọi hỏi đầy “yêu thương”.
“Thầy ơi hôm qua thầy đi đâu đấy?”
“Có phải trời lạnh nên bị cảm không thầy?”
“Thầy ơi, thầy có giống giáo viên bên cạnh xin nghỉ để lấy vợ không?”
“Thầy ơi thầy ơi…”
Thẩm Lục Dương bước lên bục giảng, tuy rất muốn cười nhưng trong lòng lại ấm áp. Cậu chống hai bàn tay lên bàn, nhìn những học sinh líu ríu dưới lớp, giọng hiền từ: “Không lấy vợ. Chuyện lớn như lấy vợ thì thầy nhất định báo trước với các em.”
Có người nói ầm lên: “Thầy chắc chắn sẽ FA với chúng em!”
Thẩm Lục Dương “hờm” một tiếng, nắm tay che miệng ho khan, cố nén cười: “Ngại quá, hôm qua thầy không đi lấy vợ.”
“Thầy đi yêu đương rồi.”
Cả lớp im vài giây rồi phá lên la hét vì bị cho ăn cơm chó.
“Thầy Thẩm phản bội rồi!”
“Vợ thầy có xinh không ạ?”
“Phát kẹo mừng!”
Thẩm Lục Dương quay lại, nhìn người hỏi “vợ thầy có xinh không”, trong lòng gật gù. Đâu chỉ là xinh…
Hướng Lỗi giơ tay ồn ào: “Thầy ơi, khi nào cho bọn em xem mặt? Thầy đăng bảng điểm lên vòng bạn bè mà không có bài công bố chính thức sao? Vợ thầy không ghen à?”
Lời nói khiến Thẩm Lục Dương giật mình, hai giây sau cậu thành thật nhận lỗi: “Thầy quên mất rồi.”
Cậu vỗ trán, lúc này mới nhận ra rồi bật cười: “Chuyện này hình như… toang rồi?”
Dưới bục giảng cười ầm lên.
Thẩm Lục Dương chờ đám học trò cười đủ rồi mới giơ bảng điểm lên: “Được rồi được rồi, cười vậy là đủ rồi, tan học thầy đăng ngay, bù lại cho các em.”
“Quay lại chuyện chính, thành tích tổng thể của lớp chúng ta lần này cực tốt, đứng thứ chín toàn khối.”
Nhớ đến lời hẹn với bạn trai ở văn phòng lúc nãy, cậu đổi giọng: “Không thể để các em lao động vất vả mà không có gì. Thầy sẽ thưởng các em, Chiêm Tĩnh Diệu, lát nữa tan học em thống kê xem mọi người muốn ăn gì nhé, bánh kem, sô-cô-la, lẩu… đều được. Đừng khách sáo với thầy, thầy có tiền.”
Chưa rõ ai hét lên “Vãi!”, cả lớp lập tức náo loạn.
“Ê ê ê, tan học hẵng bàn, bây giờ bàn thì đâu còn gì ăn,” Thẩm Lục Dương gõ gõ mặt bàn bằng đốt ngón trỏ, cơ thể vẫn chưa khỏe lại, yếu ớt vẫy tay: “Im một chút đi đám giặc cỏ, thầy vẫn… đang cảm đấy!”
Cả lớp im bặt ngay.
“Mặc dù tổng thể đã tiến bộ, nhưng có vài bạn… tụt lại một chút,” Thẩm Lục Dương dừng lại, ánh mắt thoáng nhìn qua Vân Hàn, “Không loại trừ khả năng viết bài không thuận tay, tan học những bạn này theo thầy lên văn phòng để chúng ta nghiên cứu chút.”
Tan học, Thẩm Lục Dương vừa thu dọn bài kiểm tra vừa nhẹ nhàng điểm danh: “Người đầu tiên… Vân Hàn theo thầy lên văn phòng một chuyến. Tiết sau… Bành Tuấn lên nhé.”
Bành Tuấn, do căng thẳng khi thi Vật lý nên làm không tốt: “…” Cậu ta biết ngay mà!
Thẩm Lục Dương nở nụ cười giả trân với Bành Tuấn rồi quay sang Vân Hàn, nụ cười lúc này chân thật hơn nhiều: “Đi nào, lên văn phòng ăn chút đồ ăn vặt với thầy.”
Bành Tuấn cảm nhận được tiêu chuẩn kép: “…”
Cậu ta “chậc” một tiếng, bực bội cất bài thi Vật lý, nói với bạn cùng bàn Hướng Lỗi: “Thầy Thẩm cố ý đúng không?”
Lê Thân Vũ vừa đi ngang qua bàn: “Ồ, tao thấy đúng là vậy.”
Bành Tuấn: “…” Cảm ơn vì đã nhắc, đm.
Thẩm Lục Dương đứng ở cửa chờ một lúc, Vân Hàn gầy gò nhỏ bé mới bước ra. So với hồi mới khai giảng, đứa trẻ này thay đổi khá nhiều.
Cậu vẫn nhớ lần đầu tiên đến lớp, vừa tan học Vân Hàn đã tới tìm cậu hỏi bài, buổi tự học tối cũng thường xuyên qua nhờ… là một học sinh ham học.
Nhưng lần này, điểm số của Vân Hàn từ mức ổn định 70-80 tụt xuống chỉ còn hơn 30. Một sự sa sút đáng sợ.
Học sinh có nền tảng tốt dù có sa sút cũng không thể nghiêm trọng đến vậy. Chắc chắn có điều gì đó ảnh hưởng đến trạng thái của cậu bé.
Ngẫm nghĩ bao lâu chỉ như trong chớp mắt. Vừa nhìn thấy Vân Hàn, Thẩm Lục Dương lập tức bật cười ấm áp như mùa xuân, nói như đùa: “Lần này em khiến thầy sợ hết hồn. Bành Tuấn chắc lại căng thẳng, còn em thì sao? Có phải bị ốm không?”
Vân Hàn cúi đầu, giọng lí nhí: “…Vâng.”
Thẩm Lục Dương khựng lại không rõ ràng, hỏi tiếp: “Bị cảm à? Đỡ hơn chưa?”
Vân Hàn mím môi, mắt luôn hướng xuống đất: “Đỡ nhiều rồi ạ.”
Sợ cậu bé căng thẳng trong văn phòng, Thẩm Lục Dương dẫn Vân Hàn xuống lầu dạo, vừa đi vừa nói: “Đi đưa bài kiểm tra cho thầy nhé.”
Vân Hàn gật đầu, ngoan ngoãn, ánh mắt hơi đờ đẫn và rụt rè.
“… Mấy buổi tự học tối nay không thấy em qua, có phải do thời gian ôn các môn khác gấp quá không?” Thẩm Lục Dương đang đi xuống lầu hai, định đi tiếp thì bất ngờ dừng lại vì cảnh tượng trước mặt. Cậu tò mò, kéo theo Vân Hàn đang ngơ ngác đứng lại.
Ở góc cầu thang, Tạ Nguy Hàm đang nói chuyện với một giáo viên mà Thẩm Lục Dương không quen.
Người giáo viên ấy đã lớn tuổi, tóc hoa râm, trước ngực đeo thẻ giáo viên của trường Ngũ Trung. Thẻ của nguyên chủ đã bị Thẩm Lục Dương vứt đi đâu không biết, đến cả giáo viên bằng tuổi Tông Úy Tình cũng không còn đeo cái thẻ này nữa.
Điều khiến Thẩm Lục Dương bất ngờ là sắc mặt của Tạ Nguy Hàm. Rất kính trọng, mang theo sự khiêm nhường của hậu bối, cư xử rất lịch sự.
Nói không ngoa, ở trường trung học này không ai khiến cậu lộ ra vẻ mặt như vậy, và cũng chẳng ai dám.
Thẩm Lục Dương gãi gãi đầu, vừa định có một buổi gặp gỡ lãng mạn, chào người yêu một tiếng thì nghe giáo viên lớn tuổi kia cười vang, vỗ vai bạn trai cậu nói:
“Thoáng cái cháu đã lớn vậy rồi. Hồi đó còn bảo muốn định hôn ước từ bé cho cháu với cháu trai ông đấy! Hai đứa hồi nhỏ thân lắm, thằng bé từ tiểu học đến cao trung, rồi đại học, cứ theo cháu mãi, giờ lại chẳng mấy khi gặp nhau… Tiếc thật.”
Tạ Nguy Hàm cong môi, mặt ôn hòa đáp: “Ngài nói đùa rồi, bọn cháu bây giờ vẫn rất tốt ạ.”
“Vậy thì tốt! Có thời gian thì cùng nó đến thăm ông nhé, ông giờ nghỉ hưu rồi, người già chẳng có việc gì, các cháu thì bận rộn…”
Tạ Nguy Hàm gật đầu: “Lát nữa cháu sẽ liên lạc với cậu ấy ngay.”
Thế là đèn đỏ bật sáng.
Thế là chuông báo động vang lên.
Thẩm Lục Dương biết rồi. Cậu vỗ vai Vân Hàn, ánh mắt vẫn nhìn theo bóng lưng hai người kia, trầm giọng nói: “Vân Hàn, nếu lúc em làm bài Lý mà lại có người lấy trộm bài thi Toán của em, em sẽ làm gì?”
Vân Hàn ngơ ngác nhìn cậu, thật thà nói: “Em… em sẽ mách thầy cô ạ.”
Thẩm Lục Dương híp mắt lại, đuôi mắt nhìn dữ dằn như cún con nheo lại, nét thân thiện biến mất, giống như chó sói khoe nanh.
Cậu hít một hơi sâu, ung dung bước tới, giọng điềm tĩnh: “Nói đúng rồi, thầy bây giờ cũng đi ‘mách thầy cô’ đây.”