Rượu vang đỏ cùng pheromone

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

079.
Tác giả: Không Ô
Âm thanh dứt, không khí như bị kéo vào một chiều không gian khác. Xung quanh im ắng đến mức Thẩm Lục Dương có thể nghe rõ từng nhịp thở của bản thân.
Cậu nuốt nước bọt, vừa định nói gì thì mùi ca cao nóng trong không khí đột nhiên như bị đánh thức, bốc lên từng đợt như đang run rẩy dữ dội.
Môi Tạ Nguy Hàm áp vào tai cậu. Hơi thở nóng ấm mang theo pheromone nặng nề, vừa điên cuồng vừa cố nén, giọng nói quyến rũ đầy mị hoặc như một cuốn sách cấm, cuốn hết phần lý trí còn lại trong Thẩm Lục Dương. Nó thay bằng một khát khao đói cồn cào, tràn ngập cơ thể cậu một lần nữa, đến mức ngay cả hơi thở cũng bị át đi bởi pheromone của người kia tuôn ra từ khóe miệng.
“Như em mong muốn, bé yêu.”
Giây tiếp theo, sắc rượu đỏ tràn ngập cả không gian. Mùi ca cao nóng mờ mịt bấy lâu cuối cùng cũng tìm thấy lối thoát, sôi trào hòa vào hương rượu vang đỏ, như tự hy sinh rồi hóa thành từng giọt ngọt ngào say đắm cùng đối phương.
Trước mắt Thẩm Lục Dương như được phủ một lớp lụa đỏ mỏng, đôi mắt cậu thất thần cảm nhận pheromone của Alpha cấp S thấm qua da, hòa vào máu; nhớp nháp, ướt át, vừa khiến người ta ngạt thở lại vừa say mê…
Cả người cậu căng cứng, mắt mờ nhìn thân thể Tạ Nguy Hàm. Đầu gối cậu khó nén mà nhúc nhích, cố tìm một lối thoát từ mọi phía. Vừa không thể chịu được, lại vừa muốn chịu đựng.
Chỉ cần pheromone đều được cậu “ăn” hết, Tạ Nguy Hàm sẽ không còn phải kìm nén bản thân, cũng bớt khó chịu… Cậu là người đặt ra quy tắc, cậu vốn phải gánh lấy cái giá của nó.
Hương rượu vang đỏ giống như chủ nhân đến muộn, vừa hiện diện đã chiếm trọn quyền lực của ca cao nóng, thậm chí là từng tấc da thịt.
Trong từng phân tử oxy đều ngập rượu vang. Làn da đang đói khát nỗ lực hấp thụ pheromone đỏ chói, thu nhận từng giọt rượu nhỏ li ti do nồng độ cao mà ngưng tụ trên bề mặt, giống như ly ca cao nóng sắp đông trong ngày lạnh, bỗng bị đánh thức bởi thứ rượu cháy bỏng, trong chớp mắt tan chảy khắp cơ thể.
Thẩm Lục Dương bị thứ rượu tràn trề ấy chuốc say. Cậu há miệng hít từng ngụm khao khát, ngón tay bấu chặt vào vai Tạ Nguy Hàm… Yết hầu đột ngột ướt nhẹp, vòng eo gầy bị một đôi tay thon dài xiết chặt đầy tàn nhẫn rồi đẩy ra phía sau, mở ra khoảng không dư để thỏa mãn “yêu cầu” ban đầu của cậu.
Lưng eo va vào mặt bàn cứng, Thẩm Lục Dương bị ép phải ưỡn ngực đón nhận nụ hôn đầy xâm lược của đối phương.
Cảm giác ẩm ướt trượt từ yết hầu, lan dọc đôi môi còn vương thuốc hồng. Động tác có phần trêu chọc, nhưng lực tay ở eo lại đau đớn. Cậu vừa cảm nhận nụ hôn ngọt ngào gợi dục, vừa trải qua cơn đau khi cả cơ thể bị khống chế bất động.
Động tác của bàn tay càng lúc càng mạnh, cơn đau siết eo có thể chịu nổi, nhưng cảm giác bị khống chế hoàn toàn khiến cậu bối rối. Cả người như bị cuốn vào một vòng xoáy lộng lẫy, đầu óc quay cuồng, cơ thể nhạy cảm đến đáng sợ.
Giống như bàn chân trần chạm tới cỏ ướt vào sương chiều, từng lá cỏ ẩm lướt trên da, để lại vệt nước lạnh. Vừa tận hưởng, lại vừa không chịu nổi.
Cậu bắt lấy cổ tay Tạ Nguy Hàm, cố giữ yên, cơ bụng căng, nhịp thở gấp gáp, như muốn lắc hông trốn tránh ngón tay cái đang ấn sâu, nhưng vì bị giữ chặt nên giãy giụa dù thế nào cũng như đang bị vò trong lòng bàn tay ma thuật.
Sự phản kháng chẳng thấy đâu, ngược lại càng giống cách một đứa trẻ được cưng chiều nên thêm hư.
“Thầy Tạ.” Thẩm Lục Dương thở gấp, như vừa xem một bộ phim gay cấn, adrenaline dâng cao, khóe mắt đỏ rực, hơi thở nóng rẫy.
“Anh… pheromone… nhiều quá, đừng bóp nữa, eo em đau.”
Loại thuốc hồng dịu lạnh trên da đã biến mất hoàn toàn, không sót lại chút nào. Cậu chống một tay lên vai Tạ Nguy Hàm, cảm nhận môi ướt rời khỏi cổ mình, vừa thở phào nhẹ nhõm vừa hụt hẫng.
Cậu ngước nhìn khuôn mặt Tạ Nguy Hàm. Anh nhẹ nhếch môi, lướt l*ềm qua vệt thuốc hồng ở khóe môi. Trong mắt anh hiện lên tia thỏa mãn, trên làn da tái nhợt phảng phất vài đốm hồng rực.
Như những mẩu dâu tây vụn điểm trên lớp kem béo ngậy gợi cảm. Tỏa ra hương thơm ngọt ngào.
Thẩm Lục Dương nhìn lâu rồi như bị thôi miên, cúi xuống hôn lên, liếm vệt hồng phấn trên khóe môi. Cậu nhìn gương mặt đẹp mê của Tạ Nguy Hàm đầy đói khát. Như kẻ nghiện rượu mới cai được một ngày, đã tham lam uống say không biết trời đất.
Cậu nói lắp bắp: “Thầy Tạ, anh thơm quá… Em… đói rồi.”
Hương rượu vang đỏ là thứ cậu yêu nhất đời này. Thẩm Lục Dương vừa nói vừa vùi mặt vào cổ anh, môi áp lên làn da trắng lạnh mịn màng từng “trái dâu”.
Vừa “ăn” vừa nói, giọng không rõ ràng kèm nụ hôn ướt át: “Thầy Tạ, anh thấy dễ chịu hơn không? Nếu còn khó chịu thì cứ đưa hết pheromone cho em, em chịu được, thật mà.”
Tạ Nguy Hàm kéo cậu ép sát vào lòng, tay trái trượt từ eo ra sau lưng, nhẹ nhàng vuốt từng đốt sống nổi lên. Đầu ngón tay lướt qua, như đang tìm một đốt xương đặc biệt, nơi ẩn chứa cảm giác bí ẩn.
Nụ hôn đặt lên cổ và xương quai xanh anh, nói là hôn thì không bằng gọi là một chú chó ham ăn đang lén lút nếm. Ăn say mê đến mức lắc hông, duỗi tay, áp sát vào da mà ghì chặt, phát ra tiếng khịt khịt.
Hơi thở Tạ Nguy Hàm rõ ràng trở nên gấp gáp. Anh cảm nhận cảm giác mềm mại lan ra từ cổ, ngả đầu tựa vào lưng ghế, bộc bạch hết “đồ ăn ngon” cho chú cún háu đói kia tha hồ dùng thử.
Nụ hôn dày đặc, hòa cùng pheromone ca cao nóng như liều thuốc mạnh, quấn lấy rồi cắn nuốt từng dây thần kinh. Yết hầu Tạ Nguy Hàm trượt lên xuống rõ, anh khẽ mở đôi môi mỏng, phát ra tiếng thở gấp khống chế. Đôi mắt hé mở, sắc đỏ đậm dần trở nên tươi tắn.
Đầu ngón tay đang di chuyển cuối cùng dừng lại ở tuyến thể sau gáy Thẩm Lục Dương. Móng tay cắt tròn ấn sâu, lún vào tuyến thể nhạy cảm. Khi đối phương run rẩy, anh bắt đầu day mạnh.
Thẩm Lục Dương trợn to mắt, như rắn bị nắm chặt, ngậm yết hầu anh không dám động đậy.
Nơi yếu ớt nhất bị tấn công, cảm giác kích thích khiến toàn thân cậu run lên. Cậu như cầu xin, run rẩy áp mình vào ngực Tạ Nguy Hàm, cố cuộn tròn sao cho không ai chú ý, nhưng ngón tay sau gáy vẫn không buông tha.
Pheromone đọng lại đầu ngón tay hóa thành giọt đỏ tươi tỏa mùi rượu nồng. Theo động tác day, pheromone Alpha cấp S nồng độ cực cao, không báo trước nhỏ vào tuyến thể của một Alpha bình thường—— sự cám dỗ ngọt ngào nhất mang theo khát khao chiếm hữu tàn nhẫn.
Tim Thẩm Lục Dương đập thình thịch, cổ họng phát ra âm thanh kỳ lạ.
Đồng tử cậu co rúm, khó tin rằng tiếng ấy là của mình. Cậu vội bịt miệng, nghiến răng, nhíu mày cố nhịn.
Ngọn lửa trong người bùng lên khiến cậu sôi trào, cấp bách cần cứu tinh xuất hiện để dập tắt nó, hoặc tiếp tục thổi bùng hơn nữa.
Cậu khô miệng, muốn hít thở sâu nhưng phải bịt miệng để ngăn âm thanh khiến Phương Dịch phát hiện điểm bất thường. Hai tay rối rắm che miệng, nhưng nhu cầu cơ thể với người trước mặt cứ tăng dần—— cậu tiến thoái lưỡng nan giữa mâu thuẫn.
Đầu ngón tay Tạ Nguy Hàm rời đi không dấu vết, chuyển sang bóp cằm cậu. Lực tay dịu dàng, anh cong môi hỏi: “Em khó chịu à?”
Thẩm Lục Dương sắp bị cảm giác trong đầu giày vò đến phát điên. Tay vẫn trên miệng, không dám buông, chỉ có thể chống chân ngồi thẳng, dùng chóp mũi chà vào đôi môi đã bị cậu cắn đỏ của Tạ Nguy Hàm.
Đáy mắt cậu đỏ hoe, như con chó bị bịt mõm bằng kim loại, van xin người kia giải thoát. Tiếng yếu ớt bật ra từ cổ họng, cậu nghiến răng, trán dựa vào ngực Tạ Nguy Hàm, mơ hồ thổ lộ khao khát: “Thầy Tạ, em đói…”
Tiếng vừa dứt, Thẩm Lục Dương bị bế lên, cả người rời khỏi ghế. Sự thay đổi đột ngột khiến cậu từ cúi đầu thành ngẩng lên nhìn Tạ Nguy Hàm. Còn chưa kịp nhìn rõ, cậu đã bị ép giữa thân hình thon dài mạnh mẽ của anh và chiếc bàn, lưng eo bị mặt bàn cứng đè lên, vừa đau vừa kỳ quái.
Pheromone rượu vang đỏ vốn dịu dàng lả lướt nay trở nên điên cuồng khát khao, kéo theo mùi ca cao nóng đang còn bình thản cũng run rẩy, mang đến những cơn run sâu tận sau gáy.
Không đợi cậu kịp nhắc “Phương Dịch đang ở ngoài”, Tạ Nguy Hàm đã mạnh tay bóp cổ, ép cậu buông tay, để miệng được thở, hít lấy khí trời.
Nhưng pheromone Alpha cấp S nhỏ vào người quá mạnh, âm thanh lại tràn ra. Ngay khi Thẩm Lục Dương định bịt miệng lần nữa, Tạ Nguy Hàm đã cứu cậu khỏi vẻ cùng cực đó, cúi xuống hôn.
Hai người ghì sát trước bàn, hôn nhau không che giấu khát vọng. Sự chiếm hữu tàn bạo chính là tình yêu cuộn trào dành cho nhau.
Cảm giác ngạt thở và nụ hôn cuồng nhiệt đan xen, Thẩm Lục Dương chìm vào giấc mê ngọt ngào không muốn tỉnh, tận hưởng đến quên cả hít thở, rồi lại bị lòng bàn tay Tạ Nguy Hàm đẩy vực, cái bàn ép vào lưng nhắc chút lý trí.
Không khí trong miệng ngày càng ít, cậu ôm bả vai anh mà ấn chặt, áp ngực vào ngực, cảm nhận tim anh cũng đang rực lửa. Nghe Tạ Nguy Hàm không che giấu mà trở nên mềm yếu vì yêu, trao cho cậu những lời nhỏ thì thầm cực kỳ quyến rũ.
Thẩm Lục Dương chẳng nhận ra đây là một mồi nhử ma quỷ, ngốc nghếch gặm lấy. Trong lòng, trong mắt cậu chỉ thấy:
Anh không giữ lại gì cho mình, mình cũng không được giữ lại chút nào nữa.
Cậu giữ lấy gáy Tạ Nguy Hàm, nửa ngồi trên bàn, đè anh xuống mà hôn.
Âm thanh chưa kịp nuốt vào cổ họng lại tuôn ra, Thẩm Lục Dương muốn kiềm chế nhưng không thể, chỉ đành sốt ruột hơn mà nhấc bắp chân cọ vào ống quần đối phương, thúc giục Tạ Nguy Hàm giúp mình giải quyết.
Một hành động làm nũng vụng về giữa lúc thân mật. Đổi lại là một nụ hôn ướt át bên rìa vực ngạt thở.
Cậu vô thức muốn ngả người nằm trên bàn nhưng bị kéo lại. Tiếng nói khàn khàn nguy hiểm của Tạ Nguy Hàm lượn bên tai, anh khẽ hôn thì thầm: “Ngoan, quay người qua.”
Thẩm Lục Dương ngẩn ra hai giây, mặt đỏ bừng, môi khô mím chặt, đáy mắt trong veo ẩn chứa vẻ nóng nảy lạ thường.
“Thầy Tạ,” lưỡi môi khô khốc lắp bắp, Thẩm Lục Dương giơ tay ấn vào yết hầu anh, cảm nhận động mạch rung rinh, vẫn cố chấp muốn bù đắp: “Lần này, để em chủ động…”
Tạ Nguy Hàm khẽ nhướn mày, dung túng để Thẩm Lục Dương đè anh lên ghế, thực hiện nghĩa vụ “chủ động” của mình.
________
Lời tác giả: Đừng có “trồng dâu” trên cổ! Đừng! Rất nguy hiểm! Dương Dương “trồng” ở sau tai và xương quai xanh!