Chuỗi Phật Duyên và Bữa Tối Táo

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

082.
Tác giả: Không Ô
Tổ Tự nhiên, trừ Cung Uyển Quân, đều rất bình tĩnh đón nhận “mối tình công sở” này.
Cung Uyển Quân tuy có phần sốc, nhưng vẫn trịnh trọng trao cho Thẩm Lục Dương “chuỗi phật duyên” cô xin ở chùa năm ngoái.
“Đây là chuỗi hạt lần trước tôi cầu nhầm. Tôi muốn cầu đào hoa, không hiểu sao sư phụ lại cho chuỗi cầu nhân duyên bền chặt… Vừa hay tôi tặng cho hai người, chúc hai người bên nhau lâu dài.”
Cô vừa nhận lấy bánh mì nhỏ từ tay Thẩm Lục Dương, sợ cậu từ chối nên lập tức thành khẩn nói.
“Đừng từ chối nhé, chuỗi phật này không mất tiền, sư phụ lúc đó chắc đã đoán trước được hai người rồi… Sư phụ thật tính chuẩn, lần sau tôi còn phải đi thêm nữa…”
“Cảm ơn chị Uyển Quân, vậy tôi xin nhận.”
Thẩm Lục Dương vừa nói vừa nhận lấy chuỗi hạt. Đó là một đôi, màu đỏ sậm, hạt to hơn vòng tay một chút, hai viên xâu sát nhau trên sợi dây đỏ bện chỉ vàng.
Không rõ là gỗ gì, hạt châu tỏa ra mùi hương tự nhiên. Thẩm Lục Dương ngửi thử, thấy đầu óc tỉnh táo, tinh thần thư thái… Tạ Nguy Hàm nhất định sẽ thích.
Cậu cầm chặt chuỗi hạt, nói với các giáo viên tổ Tự nhiên: “Ngày mai tôi phát kẹo mừng cho văn phòng, phát luôn theo hộp. Cô Tông mọi người thích loại nào? Chuyện vui thì đừng khách sáo với tôi! Tôi có tiền mà!”
Nghe có đồ ăn, Khương Noãn Vũ đang bận cũng ngẩng đầu lên, giơ tay vô cảm nói: “Kẹo dẻo có nhân, loại hộp quà VIP. Cái hộp tặng bạn gái thì gói xinh một chút, cảm ơn.”
Thẩm Lục Dương nhanh tay ghi lại. Cậu biết loại kẹo này Khương Noãn Vũ thích, lần nào cũng chia cho mọi người.
Ngọt ngào, hơi gắt cổ. Tạ Nguy Hàm không thích, nhưng khi cậu đút cho anh, anh vẫn ăn, vẻ mặt tự nhiên khiến cậu đút tới ba bốn lần mới nhận ra mà hỏi: “Thầy Tạ anh có thích ăn không?”
Có Khương mở đầu, các giáo viên khác cũng nói tên mấy loại kẹo hộp không đắt tiền.
Thẩm Lục Dương ghi lại xong, mới nhớ ra bạn trai mình đang “biến mất”, thuận miệng hỏi Khương Noãn Vũ: “Khương Khương, thầy Tạ đâu rồi?”
“Phòng hiệu trưởng họp.”
“Họp gì? Lại đi công tác à?”
Khương Noãn Vũ nhấp trà kỷ tử, mí mắt sụp xuống. Nhắc đến quy định vô lý của trường, cô như thở dài, mắt lạnh: “Chuẩn bị tiết dạy chuyên đề. Mỗi tổ cử hai người, một tuần bớt ra mấy ngày đến đó họp báo cáo tiến độ soạn bài, còn phải trao đổi kinh nghiệm, tìm người dạy thử… Lãnh đạo đầu óc lờ đờ thì biết dạy cái gì, suốt ngày chỉ biết họp, họp đến mức trên đầu mọc cả cây cỏ như Cừu Trưởng thôn.”
*Cừu Trưởng thôn Cừu Chậm chạp – nhân vật trong phim “Cừu Vui Vẻ và Sói Xám”, đầu thường mọc cỏ lúc suy nghĩ.
“Dạy chuyên đề?” Thẩm Lục Dương cười, chờ một lúc mới nói tiếp, trường này đúng nhiều trò, dăm bữa lại bày ra việc. Cậu suy nghĩ rồi hơi bất mãn: “Sắp tới lễ kỷ niệm trường rồi, thầy Tạ còn phải chuẩn bị tiết mục nữa, nhiều việc vậy sao sắp xếp xuể?”
Khương Noãn Vũ ngao ngán trước quyết định nhảm nhí của bọn lãnh đạo: “Nói là giáo viên tự nguyện đăng ký, nhưng nhân sự nội bộ đã xếp hết, thầy Tạ chắc chắn phải đi.”
Thẩm Lục Dương đã đoán được rồi, “Ồ” một tiếng: “Một tổ hai người, vậy người còn lại…”
Khương Noãn Vũ nhìn cậu, ánh mắt lạnh tanh: “Là tôi.”
Thẩm Lục Dương im lặng. Cậu không hỏi tại sao cô không đi họp, rõ ràng cô không vui, cô cũng chẳng muốn đi.
Một tuần bớt ra mấy ngày đến đó họp báo cáo tiến độ, còn phải giảng dạy trao đổi kinh nghiệm…
Thẩm Lục Dương dừng lại, suy nghĩ một chút mắt sáng lên: “Khương——”
Khương Noãn Vũ: “Không muốn đi thì đừng hỏi tôi, đi thay tôi đi, cảm ơn cậu.”
Thẩm Lục Dương: “…” Cậu lặng lẽ giơ ngón cái.
Về chỗ ngồi, cậu vô tình mở khóa điện thoại, chấm đỏ vòng bạn bè sáng bất thường, cậu chạm vào.
Hiện lên không phải bình luận sắp nổ, mà là bài đăng Tạ Nguy Hàm vừa đăng vài giây trước.
Thầy Tạ: Quả táo của tôi.
Ảnh không phải do Thẩm Lục Dương gửi, mà là một tấm cậu chưa từng thấy.
Trong ảnh, Tạ Nguy Hàm chỉ lọt vào ống kính bằng một bàn tay đặt trên bàn, khớp xương rõ ràng, trắng trẻo. Thẩm Lục Dương nhận ra ngay tay anh.
Đó chính là cậu đang cúi ăn cơm, mày mắt thả lỏng, vẻ mặt hưởng thụ, ăn uống rất tập trung. Bối cảnh là nhà Tạ Nguy Hàm, buổi tối, ánh đèn vàng cam phủ lên, nhuộm một lớp lãng mạn như dưới ánh nến.
Nhìn quần áo cậu mặc, cậu đoán tấm ảnh chụp ngay ngày cậu chính thức tỏ tình với Tạ Nguy Hàm. Hai người đi siêu thị, rồi về nấu cơm, cùng xem phim “Flipped”.
Lúc đó cậu đang mê nhan sắc và tay nghề nấu ăn của Tạ Nguy Hàm, trong đầu toàn suy nghĩ lát nữa phải dò hỏi thế nào, tỏ tình ra sao… Anh giơ điện thoại lên, cậu còn tưởng anh chụp đồ ăn.
Thẩm Lục Dương như đứa trẻ tìm được kẹo giấu kín, hưng phấn nghĩ. Có lẽ lúc đó Tạ Nguy Hàm đã hơi thích cậu rồi?
Nhìn bốn chữ “Quả táo của tôi”, cậu nhớ lại mọi chi tiết bên anh, cố tìm điểm liên quan đến quả táo.
Ký ức tua ngược, cuối cùng dừng ở vài tháng trước——
Lần đầu tiên cậu đến nhà Tạ Nguy Hàm ăn cơm, lúc hai người bàn luận nghiêm túc về bệnh nhân rối loạn nhân cách chống đối xã hội, Tạ Nguy Hàm nói: “Trước đây tôi không thích trái cây, giờ lại rất thích táo.”
Cậu chính là quả táo.
Tim đập thình thịch, càng lúc càng nhanh. Một suy đoán khó tin hơn khắc họa trong đầu…
Thật ra ngay từ lúc đó, Tạ Nguy Hàm đã thích cậu rồi? Chỉ là anh chưa nhận ra cảm xúc lạ mang tên “thích”, nên mới ví cậu như loại trái cây mình thích ăn.
Nhận thức này khiến tim Thẩm Lục Dương rộn ràng, cậu dán mắt vào điện thoại, khóe miệng nhếch lên, lâu sau mới xoa miệng rồi “thả tim” cho bài đăng.
Cậu nóng lòng chờ Tạ Nguy Hàm họp xong về xác nhận suy đoán.
Lướt vòng bạn bè, dưới ảnh hiện ra loạt bình luận.
Bình luận của Bác sĩ Phương nổi bật giữa chuỗi “Chúc mừng”, “Bên nhau dài lâu”.
Phương Dịch: Chúc mừng xuất viện, tôi rất vui.
Thẩm Lục Dương nhìn mà cười, viết “hôn hôn” rồi mở bình luận của bài mình.
Bác sĩ Phương vẫn thế.
Phương Dịch: Cảm tạ, ngài chính là thần y tái thế.
Nhưng đặc sắc nhất vẫn là bình luận của học sinh.
Anh Bành phiền phức: ?
Chiêm Chiêm: wcwcwcwc! Hút oxy đi!
*wc – viết tắt 卧槽 (wò cáo), tương tự “vãi”, “đệt”
Đinh Nhất Phàm là 1: Chuyện của thầy Thẩm còn vô lý hơn chuyện mình là 0!
Anh Lỗi vô văn hóa: Vãi nồi, bài văn mẫu của Chiêm Tĩnh Diệu viết thật à?
*
小作文 – tiểu tác văn, lóng chỉ bài viết dài bày tỏ cảm xúc.
Lê: Tôn trọng, chúc phúc.
Thẩm Lục Dương cười không ngớt, mãi mới thấy lời của Hướng Lỗi có vấn đề. Cậu ta viết “bài văn mẫu” gì thế?
Cán sự Chiêm còn bí mật gì mà thầy Thẩm chưa biết?
Mãi đến tiết hai Tạ Nguy Hàm mới về. Cuộc họp đúng như Khương nói, vừa vô ích vừa dài.
Trước khi công khai không sao, giờ công khai rồi, Thẩm Lục Dương lại ngại khi thân mật quá mức ở văn phòng.
Cậu cố nén cái chân muốn nhảy dựng, lao vào lòng Tạ Nguy Hàm nhưng chỉ dám gật đầu.
Tạ Nguy Hàm: “?”
Anh hơi nhíu mày, ngồi ghế, nhìn Thẩm Lục Dương đang mong chờ mà kiềm chế, như sắp bào mòn cả chân ghế.
Anh hất cằm ra hiệu cậu sang bên.
Nụ cười nở rạng trên mặt Thẩm Lục Dương. Cậu như nhận được thánh chỉ, phóng khỏi ghế, kéo thêm ghế nhỏ ngồi cạnh anh.
Cậu lấy chuỗi phật ra cho anh xem. Khi nhận được “thích” đầy khẳng định, cậu cảm ơn Cung Uyển Quân rồi nói muốn thay Khương Noãn Vũ cùng Tạ Nguy Hàm dạy chuyên đề. Tạ Nguy Hàm không do dự, đồng ý luôn, không cần hỏi lãnh đạo.
Cậu tận dụng đặc quyền ở mấy chỗ không có lợi này.
Cậu đứng dậy ra hiệu “OK” với Khương Noãn Vũ. Khương Noãn Vũ - người vừa thoát được lãnh đạo ngớ ngẩn và cuộc họp vớ vẩn - hài lòng gật đầu, cầu mong Thẩm Lục Dương đừng “ăn” thảm.
Thẩm Lục Dương nhớ ra điểm chính, dừng hai giây rồi tiến tới hỏi: “Thầy Tạ, tấm ảnh đó và quả táo…”
Cậu ngẩng đầu, mắt đầy mong đợi: “Có phải ngay lần em đến nhà anh, anh đã có cảm tình với em không?”
Tạ Nguy Hàm nghiêng đầu nhìn cậu. Anh cười, đôi mắt cong cong, ánh sáng long lanh như sao, chiếu vào mắt sâu của anh, phóng khoáng không phòng bị, xua tan lạnh lẽo.
Ánh sáng ấy đốt tan bóng tối, mọi giá lạnh đều tan thành hơi ấm.
Tạ Nguy Hàm khẽ nhếch môi, thừa nhận không chút nặng nề: “Phải.”
Thẩm Lục Dương thỏa mãn, như được đút đường. Cậu ngả người ra sau ghế: “Em thấy cuộc đời em bây giờ đã viên mãn rồi.”
Buổi tối, Thẩm Lục Dương không bất ngờ mà đến nhà Tạ Nguy Hàm.
Cậu không nằm im đợi đút ăn. Nghỉ trên sofa một lát, cảm thấy lưng đỡ mỏi liền chạy vào bếp tìm anh.
Cậu thò đầu vào, hăng hái: “Thầy Tạ, anh đang làm gì vậy?”
“Canh sườn.” Tạ Nguy Hàm cầm dao thái rau, dây buộc tạp dề đen khoe thân hình vai rộng eo thon, động tác vừa mắt. Tiếng dao “cộc cộc” đều đặn trên thớt.
Cắt xong phần nào, anh quay sang nhìn Thẩm Lục Dương, cười hỏi: “Dương Dương, em muốn giúp không?”
Thẩm Lục Dương liền đẩy qua, như móc treo ôm anh từ phía sau, dồn hết trọng lượng lên lưng anh. Hơn là giúp, còn giống phá đám.
Cậu nín cười, nghiêm túc úp mặt vào lưng anh, tay sờ lên bụng dưới, cảm giác khiến cậu khô miệng khô lưỡi, miệng lại lẩm bẩm: “Aizz… mệt quá thầy Tạ, em không muốn động đậy.”
Âm thanh dao trên thớt dừng hai giây rồi vang trở lại, không còn thong dong như lúc trước.
Tạ Nguy Hàm dung túng chú chó sau lưng, ném từng đợt bóng thẳng vào tim anh.
Vải đồ đen mịn, đầu ngón tay Thẩm Lục Dương quyến luyến lướt lung tung. Cậu hít sâu mùi hương anh mang, buồn bã than: “Thầy Tạ, em hơi căng thẳng. Bác trai… bác trai thích kiểu con cháu thế nào ạ? Sao hôm đó em say đến vậy, mất hết thể diện…”
Từ cuộc gọi hôm qua đến giờ tim cậu vẫn chưa bình tâm, ban ngày thì niềm vui tình ái lấn át nên tạm quên.
Tạ Nguy Hàm đặt dao xuống, cùi chỏ chạm eo cậu. Anh thấy lo lắng của cậu thú vị, an ủi: “Chỉ là buổi gặp mặt thôi mà.”
“Không phải đâu!” Thẩm Lục Dương ngẩng đầu, ôm anh, nghiêm túc nói: “Đây là ấn tượng đầu tiên. Ấn tượng đầu tiên của anh với mẹ em tốt biết bao, ấn tượng đầu tiên của anh với ai cũng đặc biệt tốt… Kết quả là em say đến mắt cũng sắp không mở nổi, ngay cả họ trông ra sao em cũng sắp không nhớ nổi.”
Nói tới đây, cậu thở dài: “Nhưng mà… mắt bác trai đặc biệt giống anh, siêu đẹp, như chứa cả dải ngân hà, vừa u tối vừa xinh đẹp.”
Nói xong, cậu chẳng còn hy vọng gì cho buổi Chủ nhật gặp phụ huynh.
Tạ Nguy Hàm nhếch môi, mỉm cười như trêu chú chó tự cho mình gây họa, anh cố tình không đi vào trọng điểm: “Thích mắt của tôi à?”
Chú chó xoay ra trước mặt anh, hơi nhón chân hôn mí mắt, cọ mũi vào mũi anh: “Thích, lúc anh nhìn em, em cảm nhận được.”
Hàng mi dài rủ xuống, con ngươi sậm chuyển động như ly rượu say. Anh nhìn sâu vào Thẩm Lục Dương, vừa ngọt vừa cay, khiến cậu chóng mặt.
Anh khẽ hỏi: “Cảm nhận được gì?”
Thẩm Lục Dương không thể chống lại khuôn mặt ấy, bất kể lần đầu hay bây giờ đều hút hồn cậu. Cậu l**m môi, áp vào môi anh, giọng mơ hồ nhưng chắc nịch: “Cảm nhận được… em là người đặc biệt.”
Tạ Nguy Hàm nghe vậy, ánh mắt hơi thu lại. Anh cúi xuống nhìn cậu, ánh mắt khêu gợi, nói: “Dương Dương, tay tôi đang ướt.”
Thẩm Lục Dương ngạc nhiên: “Vâng?”
Ánh mắt anh ghé vào tay cậu, anh nhẹ cắn môi cậu, giọng trầm khàn: “Tay em thì không.”
Cậu nhận ra, lập tức ôm chặt vai anh, hôn lên môi anh.
Nụ hôn không vội vã hoảng loạn mà ướt át, kéo dài. Cậu chìm đắm trong sự mềm mại, ẩm ướt, ấm áp của môi đối phương như nếm viên kẹo, đầu lưỡi l**m láp vị ngọt nhưng dè chừng hết.
Hơi thở nặng nề hòa tiếng nước sôi, đôi vai nhấp nhô kéo khoảng cách hai người đến vô hạn, tiếng nước “chép chép” khiến đỏ mặt nhưng vẫn không nỡ tách nhau.
Kết thúc nụ hôn, Thẩm Lục Dương thở hổn hển.
Tay cậu vẫn ôm Tạ Nguy Hàm, yết hầu trượt, đáy mắt đỏ ửng. Lâu sau cậu nói: “Em vẫn thấy hôm đó em làm không tốt.”
Người vô tâm nay vì sắp gặp phụ huynh bạn trai mà sầu não đến nỗi hôn cũng chẳng ăn thua.
Tạ Nguy Hàm tỳ vào vành tai cậu, nụ hôn ướt át lần theo vành tai, hơi ấm và lực vỗ về, giọng trầm khàn: “Sẽ không ai không thích em.”
Vành tai Thẩm Lục Dương run, tay xuống lưng, cảm nhận tấm lưng rộng và cơ bắp nhịp nhàng, giọng anh vang bên tai, lòng cậu bình ổn kỳ diệu.
“Em sẽ chọn hai phần quà trang trọng mang qua.” Cậu tựa vào anh, đầu cọ trước ngực, cơ bắp mềm mại đàn hồi.
Cậu chuyển đề nhanh: “Thầy Tạ, em chưa thấy anh không mặc quần áo.”
Tình cảm họ tiến triển nhanh, bên nhau chưa lâu, nhưng đã “trọn bộ” ba lần.
Lần nào cuối cùng cậu cũng chỉ còn vài miếng vải mỏng, trong khi lần kín đáo nhất thì đối phương còn không cởi quần tây, chỉ kéo khóa… Dù có lý do là cậu muốn xem anh mặc vest.
Nhưng cậu vẫn cảm thấy thiếu chút gì đó, như bí mật chưa giải mã.
“Nếu em không ngại đây là phòng bếp,” Tạ Nguy Hàm giơ tay, thản nhiên, nhếch môi: “Em có thể xem ngay.”
Thẩm Lục Dương: “…”
“Ực” — âm thanh từ cổ họng cậu.
Dây lý trí cuối cùng cứu cậu. Cậu gãi tai, vẫn dán sát người, quay sang nhìn thớt: “Đồ ăn chưa xong… Hơn nữa xem giờ này quá vội, em có kế hoạch, loại phúc lợi này phải từ từ hưởng.”
Tạ Nguy Hàm bật cười, nghiêng đầu, thích thú nhìn cậu dựng “kế hoạch nhỏ”: “Tôi có cơ hội nghe kế hoạch này không?”
Thẩm Lục Dương không giấu, hôn lên cằm anh, ngập ngừng nói: “Anh đã hứa để em làm boss một lần, anh không được phản kháng, phải nghe em.”
Đáy mắt anh lóe vẻ hiểu, anh nén cười, có vẻ thấy đề nghị chưa đủ hấp dẫn, hỏi tiếp: “Chỉ không được phản kháng?”
Thẩm Lục Dương bối rối, đơ vài giây, môi hé.
Không biết bao lâu sau, cậu lại áp vào anh, hôn thân mật, hỏi: “Vậy… còn có thể làm gì nữa?”