Gặp Thầy Tạ

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

091.
Tác giả: Không Ô
Thẩm Lục Dương đăm đăm nhìn màn hình điện thoại.
Nhóm chat “Gia đình hạnh phúc” vốn đang rôm rả bỗng rơi vào sự im lặng kỳ lạ chỉ vì ba chữ “Thầy Tạ” đơn giản xuất hiện.
Cả đám loi choi mồm mép tép nhảy đồng loạt im bặt. Vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
“Việc gì phải khổ thế chứ,” Thẩm Lục Dương xé vỏ cây kẹo mút trong miệng, không nhịn được cười, “Tự rước hoạ vào thân.”
Cậu hả hê gõ chữ, dường như vừa mới nhìn điện thoại xong.
Thầy Thẩm: Làm gì đấy? Sao Thầy Tạ lại vào nhóm thế? Các em muốn học bù Toán à? Định làm thêm vài bộ đề sao?
Thầy Thẩm: @Thầy Tạ, bài tập Toán hôm nay giao thêm cho năm đứa nó mấy tờ đi, tinh thần cầu tiến này thật cảm động.
Thầy Thẩm: Em sắp cảm động phát khóc rồi đây.
Đòn sau hiểm hơn đòn trước.
Thẩm Lục Dương cảm thấy thả câu như vậy thì đám loi choi này cũng nên hiểu rằng, một boss cấp bậc như Thầy Tạ thật không dễ đối phó.
Đặc biệt anh ấy là Alpha cấp S, nước sâu lắm, tụi nó còn trẻ, chưa nắm bắt nổi. Phải để thầy Thẩm đây lo chỗ đó.
Thầy Thẩm, người luôn quan sát rất nhạy bén, đang tính gửi tin nhắn riêng giải thích chút với Tạ Nguy Hàm thì trong nhóm đột ngột xuất hiện một loạt tin nhắn nữa.
Như đốt dây pháo, nổ lách tách vang trời.
Anh Lỗi không văn hóa: Chào thầy Tạ tan học!!!
Chiêm Chiêm: Cúi đầu chào.jpg
Chiêm Chiêm: Thầy ơi vết thương trên cổ thầy có nghiêm trọng không ạ? Thầy vất vả quá, bị thương rồi mà vẫn giảng bài cho bọn em!
Lê: Thầy vất vả rồi ạ.
Anh Bành rất phiền: …Vất vả rồi.
Đinh Nhất Phàm là 1: Thầy không cần khách sáo với bọn em đâu, bọn em với thầy Thẩm là người một nhà, thầy với thầy Thẩm là một đôi, làm tròn lên thì chúng ta là người một nhà!
?
Thẩm Lục Dương trừng mắt nhìn màn hình. Vậy mà cũng có lý phết?
Chiêm Chiêm: Đúng! Đừng khách sáo!
Anh Lỗi không văn hóa: Thầy Thẩm như anh ruột của em vậy, thầy cũng là anh ruột của em!
Đinh Nhất Phàm là 1: Em chính là em ruột của thầy!
Chiêm Chiêm: Anh!
Lê Thân Vũ: Anh.
Anh Bành rất phiền: …Anh.
Thẩm Lục Dương xem mà bật cười, đây là trò gì vậy.
Đây là màn kịch nhận người thân trong đội sao? Anh ruột còn chưa gật đầu đâu đấy!
Cậu liếc nhìn cửa văn phòng, Tạ Nguy Hàm tan học đã lâu mà vẫn chưa về, chắc có việc gọi đi rồi.
Cậu quyết định nhân lúc đối phương chưa thấy tin nhắn này, sẽ đá anh ra khỏi nhóm, coi như lớp trưởng Chiêm lỡ tay mời nhầm.
Vừa định ra tay, tin nhắn trong nhóm lại hiện ra.
Thầy Tạ: Vết thương không sao, gọi thầy Tạ là được rồi.
Thầy Tạ: @Lê Thân Vũ, trưa nay qua lấy đề.
Nhóm chat im lặng vài giây, rồi tin nhắn lại tuôn ra như nước, mọi người cùng đồng thanh rên rỉ rằng Thẩm Lục Dương đề nghị quá đáng, nhưng cả buổi cũng không dám nói thầy Tạ, người luôn nghe lời thầy Thẩm, cũng có vấn đề.
Thẩm Lục Dương cười mãn nguyện, nói một câu “Vậy đi, hôm nay không thêm đề Lý nữa” coi như xong.
Chiêm Chiêm: @Thầy Thẩm @Thầy Tạ, tối nay phải tổng duyệt một lần, ngày mai mang theo trang phục, đến hội trường diễn tập chính thức ạ.
Chiêm Chiêm: Vất vả cho hai thầy rồi!
Thầy Thẩm: OK
Thầy Tạ: Ừ
Chữ “Ừ” vừa hiện lên, cửa văn phòng bị đẩy ra.
Thẩm Lục Dương ngẩng đầu, gặp ánh mắt Tạ Nguy Hàm đang bước vào, cậu giơ điện thoại lên lắc lắc, cười: “Đây là nhóm chat của em và mấy học sinh kia, bọn nó nói nhiều lắm, anh thấy ồn thì có thể thoát ra.”
Tạ Nguy Hàm khẽ nhướng mày, bước lại bên cạnh cậu, không trả lời mà đổi chủ đề rất tự nhiên.
Một tay anh chống lên bàn, tay kia đặt lên sau gáy Thẩm Lục Dương, đầu ngón tay giấu trong mũ hoodie nhẹ xoa, rồi nghiêng người nói khẽ: “Lát nữa cùng đi họp.”
Cổ Thẩm Lục Dương hơi ngượng, rụt lại một chút, rồi lại nhanh chóng nghiêng về phía anh, hưởng thụ tay anh mát-xa, ngước nhìn: “Họp gì cơ?”
“Diễn tập trước cho tiết học chuyên đề,” Tạ Nguy Hàm mỉm cười, cụp mắt xuống nhìn cậu, “Quên rồi à?”
Thẩm Lục Dương chớp mắt, mơ hồ nhớ ra.
Khương Noãn Vũ đã nói với cậu là Tạ Nguy Hàm đi họp… Vì đây là tiết chuyên đề mang tính hình thức, không có nội dung gì quan trọng, mà Khương Noãn Vũ lại không muốn đi, nên cậu đã đổi với Khương Noãn Vũ.
“Ồ, cái này á, chưa quên,” cậu bình tĩnh lật mở giáo án chưa động vào, vẻ mặt như mọi thứ đều trong tầm kiểm soát, “Tiết sau đi à? Em có cần mang giấy bút không?”
“Không cần,” Tạ Nguy Hàm liếc xuống bàn tay phải cậu vẫn quấn băng, ngón cái ấn nhẹ gáy cậu, “Tay hết đau rồi à?”
Thẩm Lục Dương vốn vẫn viết vài chữ đơn giản được, nhưng anh chỉ ấn một cái, một luồng điện chạy từ gáy xuống lưng, cả người rung lên, chữ “Hàm” dưới ngòi bút xiêu vẹo bay mất. Nét chữ như học sinh tiểu học thôi, mới viết một chữ đã thấy mỏi.
“Mang theo đi,” cậu hơi đỏ tai, cố giữ bình tĩnh kéo ra quyển sổ khác, “Trông cho ra dáng nghiêm túc nghe giảng.”
Khương Noãn Vũ chú ý sang, hỏi: “Cậu làm PPT chưa?”
Động tác viết tên của Thẩm Lục Dương khựng lại, cậu ngơ ngác: “PPT gì cơ?”
Khương Noãn Vũ khoác vẻ “biết rồi”.
“PPT thuyết trình cho tiết chuyên đề, không thì cậu đi họp làm gì? Tuần trước thầy Tạ nói rồi mà.”
Thẩm Lục Dương sững sờ, vô thức quay sang Tạ Nguy Hàm: “Tiết sau đi luôn á? Em làm tạm một cái bây giờ có kịp không? Em quên mất rồi!”
Tuần trước Tạ Nguy Hàm đúng là đã nói với cậu, nhưng lúc đó đầu óc cậu chỉ nghĩ đến ở bên bạn trai, nên dời việc làm PPT sang thứ Bảy, Chủ Nhật. Mà thứ Bảy, Chủ Nhật…
Cậu với bạn trai đã chơi hơi hoang dã… tay bị thương, não cũng như hỏng, quên sạch bách.
Cậu che mặt tự nhắc: “Em…”
“Tôi làm giúp em rồi.” Tạ Nguy Hàm thấy cậu mặt hoảng hốt, lúc đó ném chút “khúc xương” nhỏ, giọng dịu dàng đến mức cậu suýt rơi lệ.
Anh xoa đầu cậu an ủi, mỉm cười: “Cùng tôi qua đó là được.”
Thẩm Lục Dương lập tức nắm lấy cánh tay anh đang chống trên bàn, như chú cún lớn dụi đầu vào: “Anh đúng là thiên thần!”
Lợi ích của yêu đương công sở thể hiện rõ lúc này, Khương Noãn Vũ bên kia, người thường xuyên bị phê vì quên giáo án, giờ đây kháng cự “cơm chó” rõ rệt.
Chuông vào lớp vừa reo, Thẩm Lục Dương xách đồ theo Tạ Nguy Hàm lên lầu họp.
Phòng họp tầng sáu, là một phòng học lớn, bàn dàn trải như bàn làm việc, ghế bọc da nhìn rất xịn.
Thẩm Lục Dương chọn góc gần cửa sổ ngồi xuống, kiểu bàn ghế này thật sự là thánh địa để làm việc riêng.
“Tiền của trường chắc dồn hết vào chỗ này rồi,” cậu chệch sang Tạ Nguy Hàm nói nhỏ, “Bàn ghế đều đắt.”
Lời chưa dứt, chủ nhiệm xách cặp bước vào.
“Các thầy cô vất vả rồi, làm mất một tiết học của mọi người, nhà trường vô cùng coi trọng tiết chuyên đề lần này…”
Vào làm vài tháng, Thẩm Lục Dương đã quen lơ là.
Chủ nhiệm vừa nói chưa xong câu, cậu đã mở sổ ghi chép, cầm bút dựa vào ghế ra vẻ chăm chú nghe.
Thực ra ánh mắt cậu từ lâu đã liếc sang Tạ Nguy Hàm đang ngồi bên trái.
Cậu thích nhìn anh mặc vest, hơn nữa sau khi biết Tạ Nguy Hàm phải mặc vest, tần suất vest của anh tăng hẳn.
Thẩm Lục Dương mím môi, đôi mắt cún cụp xuống, che giấu cảm xúc trong đáy mắt.
Đặc biệt khi anh đeo đồng hồ, dựa ghế và vắt chéo chân. Thực sự rất quyến rũ.
Sao người có thể kết hợp gợi cảm và thanh lịch hoàn hảo vậy? Nếu Tạ Nguy Hàm là yêu tinh, có lẽ cậu đã sớm dính chặt – chết cũng phải bên anh.
Cảm nhận ánh mắt của cậu, Tạ Nguy Hàm khẽ nghiêng đầu nhìn.
Phòng họp kéo rèm, đèn không chói, bóng đổ trên gương mặt anh càng sắc.
Đôi môi mỏng hơi mím, màu đỏ nhạt nổi bật với da trắng mịn, đường viền hàm sắc sảo nối với yết hầu cong quyến rũ, tỷ lệ vai lưng hoàn hảo khiến anh dù dựa tự nhiên cũng như tượng điêu khắc tinh xảo.
Những phần cơ thể ấy chỉ nhìn một điểm cũng thôi miên người ta, cộng lại khiến người ta muốn phạm tội.
Ngón tay đặt trên đùi Thẩm Lục Dương ngứa, cổ họng khô, cậu bắt đầu vô thức thuyết phục mình.
Hai người bây giờ là mối quan hệ hợp pháp. Cậu làm vậy không phải tội.
Nhìn chủ nhiệm phía trước sắp ngủ gật và đồng nghiệp xung quanh gà gật, Thẩm Lục Dương nuốt nước bọt.
Lúc ngồi thì vô thức ngồi vào bên trong, lại vô tình để tay trái bị thương gần Tạ Nguy Hàm. Ý trời.
Cậu căng đầu ngón tay gõ lên đường may quần, cẩn thận dịch thân về trước, đảm bảo động tác nhỏ không ai phát hiện, hơi thở nhẹ như không, rồi rụt tay đặt lên đùi Tạ Nguy Hàm.
Trong tầm mắt, vẻ mặt hơi trầm của Tạ Nguy Hàm khựng lại, rồi lập tức như không có gì, tiếp tục nhìn trước mặt.
Bàn tay trái nằm yên trên bàn, bàn tay phải đặt lên đùi.
Thẩm Lục Dương không thấy phản ứng như dự đoán, ngọn lửa kiêu ngạo bùng lên.
Cậu cúi đầu che khoé miệng cong, tay ấm men theo vải quần tây, chậm rãi dịch chuyển, như nhà thám hiểm mới đáp xuống rừng mưa lạ.
Chưa rõ là tiếc hay may, vật đầu tiên chạm vào là bàn tay phải hơi lạnh của anh.
Cậu tạm dừng, có kế hoạch.
Như Tạ Nguy Hàm từng làm với mình, Thẩm Lục Dương cố rút lực, lấy đầu ngón tay men theo ngón trỏ lạnh, day nhẹ, hơi thở dài lên giữa lúc quấn quýt.
Cậu vừa liếc lên bục giảng vừa nhìn diện mạo anh, hơi thở rối, ngực phập phồng, cảm giác đói khát lan ra từ tim.
Như thể người bị trêu không phải anh mà là cậu, nhà thám hiểm vô phòng bị bị tán cây che phủ, bị giữ lại bằng cách ẩn giấu vô hại nhất.
Đầu ngón tay như truyền khát khao, mỗi lần chạm gây cảm giác mơ hồ, ngang ngược yêu cầu đáp lại.
Tạ Nguy Hàm im lặng, khoé môi cong ra một chút, rồi lại bình thường.
Ngón tay trắng động nhẹ.
Thẩm Lục Dương ánh mắt hớn hở chẳng che dấu, học theo anh, không đợi đối phương giữ mình đã lặng lẽ rời đi, đáp giữa ngón cái và ngón trỏ.
Đầu ngón áp út như dính vật gì ngượng, bay vài vòng rồi đột ngột chui vào khe giữa các ngón.
Ánh mắt cậu không ngừng dịch giữa bục giảng và khuôn mặt anh.
Vẻ ung dung tao nhã của người đàn ông dường như không đổi, chỉ có ngón tay động, ngón cái và ngón trỏ siết lại, kẹp ngón áp út kiêu ngạo của cậu.
Thẩm Lục Dương cố rút, thử hai lần không được, híp mắt, tiếp tục nổi loạn.
Không ra thì vào sâu hơn.
Vẫn giữ ngón áp út bị kẹp, các ngón khác ôm lấy bàn tay anh, đẩy ngón áp út vào sâu, đầu ngón áp chặt lòng bàn tay, trêu phá vô trật tự.
Kỹ thuật non nớt mà khiến người ta không thể chống cự.
Tạ Nguy Hàm vẫn thản nhiên, nhưng Thẩm Lục Dương thì không còn tỉnh nữa.
Bàn tay anh mềm mại, xương rắn chắc, dù không đổ mồ hôi vẫn trơn láng dễ chịu, bị nắm khiến Thẩm Lục Dương nghĩ tới…
Cậu hít sâu, cúi mặt che sắc đỏ khó kìm nơi đáy mắt. Chân dưới gầm bàn không kìm được mà co, cố giấu sự bất thường, đừng để ai nghĩ cậu nghĩ gì.
Đang ở văn phòng, Thẩm Lục Dương tự nhắc.
Đừng quá trớn, chỉ cầm tay chút thôi, mày còn muốn bay lên trời à.
Nhưng thế này thật sự chưa đủ, ngay cả pheromone cũng không đủ.
Ngón tay bị anh giữ bắt đầu ngọ nguậy, cuối cùng dựa vào cố gắng và sự “nới lỏng” của anh, trượt ra rồi đặt lại lên quần tây.
Thầy Thẩm thèm rượu đến mụ mị, quyết tâm xin chút đồ ngọt.
Một chút pheromone có mùi cacao nóng lạ lan toả, men theo cánh tay đáp vào người Tạ Nguy Hàm.
Ngay tức khắc bay lên như làn sương mỏng, bao lấy anh.
Pheromone của Alpha bình thường này với Alpha cấp S như anh chỉ nhỏ như tia lửa, gió cũng thổi tan được…
Nhưng lúc đối mặt Thẩm Lục Dương, anh lại như một ly rượu dễ cháy.
Đáy mắt đen bị vấy những màu sắc khác.
Anh khẽ nghiêng đầu, nhìn Thẩm Lục Dương đầy ẩn ý, khoé miệng cong nhẹ, như nhắc giáo viên trẻ một điều cần ghi nhớ. Không chút gì lộ liễu.
Thẩm Lục Dương tự hỏi không biết mình “chưa đủ trình” hay sao, tại sao anh không cho phản ứng nào.
Ngón tay vừa động, định kiêu ngạo lần nữa, thì cổ tay bị giữ chặt.
Cậu nhíu mày, nhìn anh.
Cậu muốn nói “em thắng rồi”, nhưng chưa kịp thì Tạ Nguy Hàm đã nắm lấy mu bàn tay cậu, kéo đi.
Đặt lên chân anh.