Chương 92: Mùi Hương Nguy Hiểm

Sau Khi Giúp Vai Chính Thụ Thoát Khỏi Kẻ Điên, Tôi Bị Nhắm Đến thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

092.
Tác giả: Không Ô
Thẩm Lục Dương im lặng, trong lòng bật ra câu hỏi: Sao lại đổi thành cậu rồi?
Pheromone Alpha cấp S màu đỏ nhạt lặng lẽ ngưng tụ đầu ngón tay Tạ Nguy Hàm. Ngay lúc Thẩm Lục Dương cố gắng giãy giụa, muốn đặt tay trở lại đùi đối phương, ngón tay trắng nhợt của anh động nhẹ. Pheromone nồng độ cao chẳng lãng phí một chút, toàn bộ nhỏ vào lòng bàn tay cậu.
Cảm giác như một liều độc phát tác nhanh chóng: hấp thụ, xâm chiếm, cám dỗ… chỉ trong chớp mắt.
Yết hầu Thẩm Lục Dương trượt lên xuống, hơi thở dồn dập, đầu óc như bị rót vào một ly rượu pha thuốc. Tim đập bất chợt ngưng lại, ngay khi nó nảy lần nữa, trước mắt cậu chao đảo, như được phủ một lớp lụa mỏng màu đỏ nhạt, mờ ảo đến mức không còn nhìn rõ cả bục giảng.
Lòng bàn tay cậu từ ấm áp chuyển thành nóng rực. Nhiệt độ lan theo mao mạch, tê dại và bồn chồn từ chân tay lan lên thân thể. Cậu chật vật cúi đầu, dùng sức ấn tay Tạ Nguy Hàm đang nắm lấy ngón tay mình xuống đùi.
Giọng anh đứt quãng, dù khoảng cách gần nhưng nghe gần như không rõ.
“Thầy Tạ, thu pheromone lại chút…”
Tình thế đảo ngược y như vừa rồi – phản kháng chẳng có bao nhiêu nhưng đổi lại là sự xâm phạm ngày càng quá trớn.
Ngón tay lạnh của Tạ Nguy Hàm siết lấy cổ tay nổi gân xanh của cậu, tỉ mỉ x** n*n trên xương cổ tay lồi ra, theo đường gân xanh lên, ép toàn bộ pheromone kia vào sâu trong da.
Tư thế cường thế, nhưng động tác lại điềm tĩnh như kẻ ngoài cuộc, thờ ơ mà vẫn đầy hứng thú nhìn Thẩm Lục Dương giãy giụa vô vọng.
Sự tương phản khiến sống lưng cậu tê rần, ánh mắt mờ mịt, đờ đẫn, hơi thở mất kiểm soát vài lần, lại bị chính cậu cố gắng kìm nén trở lại.
Đang định tiếp tục cầu cứu, Tạ Nguy Hàm bất ngờ bao bọc tay cậu, động tác trói buộc trên người lại thêm mềm mại mê hoặc.
Thẩm Lục Dương chần chừ giữa việc sa vào rừng rậm hay giãy giụa bỏ chạy, cuối cùng bị không gian không phù hợp này đánh thức lý trí.
Mu bàn tay đã hấp thụ quá nhiều pheromone, mũi giày cậu dùng sức ấn xuống sàn, cọ cọ không ngừng, sự bồn chồn tương phản rõ với đôi giày da đen bên cạnh.
Sau vài lần giãy giụa, Thẩm Lục Dương lật tay lại, nắm chặt cổ tay Tạ Nguy Hàm không cho anh di chuyển.
Nhưng pheromone trong cơ thể cậu vẫn băng qua khắp nơi, lúc thì kích thích khiến vành mắt đỏ lên, lúc lại mềm mại như một phiến lá lớn, ôm lấy cậu giữa không gian sương sớm ướt đẫm.
Cậu cố gắng tự kiểm soát, hiệu quả thấp, trái lại khiến lồng ngực phập phồng rõ hơn.
Đại trượng phu co được thì duỗi được… Thẩm Lục Dương nhận thua. Cậu muốn Tạ Nguy Hàm nghĩ cách.
Cậu hạ thấp giọng, đuôi âm run rẩy, vừa đáng thương vừa tự làm tự chịu: “Thầy Tạ, em sai—”
“Chỗ này rất quan trọng! Nào, mời một thầy cô chia sẻ kinh nghiệm giảng dạy của mình…” Chủ nhiệm lấy lại tinh thần, quét mắt xuống dưới.
Ánh mắt ông ta chạm phải vẻ kinh ngạc mơ hồ của Thẩm Lục Dương.
Ông liếc thấy quyển sổ trên bàn cậu, cây bút hờ hững trong tay phải, mắt sáng lên, lập tức hỏi nhiệt tình.
“Thành tích Vật lý lớp thầy Thẩm luôn tiến bộ ổn định. Dù là giáo viên mới, nhưng thành quả rõ rệt, lần trước còn đi công tác, trao đổi kinh nghiệm với trường khác!”
“Nào! Mời thầy Thẩm chia sẻ một chút, thầy nghĩ sao về ‘tính khả thi của sự sôi nổi trong lớp học song hành với uy tín của giáo viên’?”
Trong lòng Thẩm Lục Dương cảm thấy vô số alpaca chạy qua. Ngượng như đôi tình nhân bị bắt quả tang nắm tay ở sân thể dục, mất vài giây mới nghe đầy đủ câu hỏi của chủ nhiệm.
May là kiểu hỏi này không giống giảng bài, cậu không cần đứng dậy.
Thẩm Lục Dương cố gắng trấn tĩnh, dù tai vẫn đỏ và giọng khàn, nhưng vẫn ra vẻ nghiêm túc: “Ừm… Tôi có chút tâm đắc, cũng không hẳn là kinh nghiệm. Tôi thấy sự sôi nổi trong lớp không nhất thiết phải cao mới hiệu quả, ví dụ như… ừm…”
Cậu trợn to mắt, không thể tin nổi mà vẫn ép chặt tay Tạ Nguy Hàm đang ngưng tụ pheromone, muốn ngoảnh đầu nhìn nhưng không dám, muốn hít thở mạnh cũng không tiện, cả người như sắp bốc cháy.
Pheromone Alpha cấp S đúng là thứ phạm quy nhất cuộc đời!
Chủ nhiệm nghe say sưa, thấy cậu im bặt liền khuyến khích: “Thầy Thẩm, ví dụ như gì?”
Thẩm Lục Dương run run, nghiền môi hít một hơi, ngón tay siết chặt, khống chế động tác Tạ Nguy Hàm, đáy mắt ngấn nước mờ ảo. Cậu mím môi, nặn ra nụ cười kiên cường, nghiến răng giữ giọng không run: “Ví dụ như lớp học của thầy Tạ.”
Sự thật chứng minh, Tạ Nguy Hàm đúng là đã nương tay với cậu. Giờ cậu nắm chặt hết sức, nhưng đối phương vẫn dễ dàng bật ra, pheromone Alpha cấp S như không tiếc tiền mà xoa vào lòng bàn tay cậu.
“Lớp học thầy Tạ thì… ừm… rất khác, học sinh ngoan ngoãn, không quậy phá, thành tích cũng… rất, rất ưu tú…” Tim cậu đập thình thịch, căng thẳng, xấu hổ, hoảng loạn cùng lúc đổ về.
Cậu vắt óc tìm từ, vừa mềm mỏng co ngón tay lại, chui vào lòng bàn tay Tạ Nguy Hàm, ngoan ngoãn nương theo.
Chỉ thiếu nước viết chữ “Em sai rồi” lên lòng bàn tay anh.
“Nhưng cách thức này không hợp với kiểu giáo viên như tôi…” Thẩm Lục Dương căng thẳng liếc mắt sang bên.
Tạ Nguy Hàm thu lại vẻ mặt, khoé miệng khẽ cong, tập trung nhìn cậu đầy tán thưởng. Như một tiền bối đầy kỳ vọng.
“Hậu bối” này sắp bị tiền bối phạt đến khóc thật mất.
Thẩm Lục Dương tự làm tự chịu, chỉ đành kiên cường: “Trạng thái lớp học của tôi… tương đối hoạt bát hơn, dùng cách đó để duy trì sự gần gũi với học sinh… ừm…”
Tay cậu như đồ bỏ đi, chẳng còn sức phản kháng, chỉ có thể dùng giày thể thao chặn giày da Tạ Nguy Hàm, phản kháng yếu ớt, đồng thời khàn giọng nói vội cho xong câu: “…Để học sinh có thể thoải mái tới nhờ tôi kiểm tra, bù đắp kiến thức bất cứ lúc nào, nhằm bổ khuyết thiếu sót của tôi trong lớp.”
Nói xong, cả người cậu như vừa vớt từ dưới nước lên, kiệt sức tựa vào ghế.
Chủ nhiệm hôm nay không đeo kính, cũng không nhìn kỹ, nghe xong liền vỗ tay hưởng ứng, còn ghi lại đoạn này.
Ngay sau đó, ông tuỳ cơ chọn một giáo viên khác lên thuyết trình PPT. Vận may của Thẩm Lục Dương cuối cùng cũng đến, người đó không phải cậu, cũng không phải Tạ Nguy Hàm.
45 phút dài như một năm.
Buổi báo cáo người khác nghe sao cậu không rõ, riêng mình thì ấn tượng cực kỳ sâu sắc.
Rốt cuộc, cậu đã tự kiểm chứng cho thế gian thấy: “trên đầu chữ Sắc là một con dao*”.
*Thành ngữ Trung Quốc, ý nói hành động trêu đùa của thầy Thẩm lập tức mang lại hậu quả tai hại cho chính bản thân.
Sau giờ tan học, đợi các giáo viên rời hết, Thẩm Lục Dương run rẩy bò ra bàn, vừa bơ phờ vừa “phấn chấn” nói: “Đợi lát nữa hẵng về nhé, thầy Tạ…”
Tạ Nguy Hàm nhẹ nhàng x** n*n gáy cậu, cười khẽ: “Được.”
Vì vài giọt pheromone ấy, Thẩm Lục Dương mơ màng cả ngày, mãi đến tối mới phục hồi tinh thần.
Diễn tập xong với Chiêm Tĩnh Diệu, Tạ Nguy Hàm tiện miệng rủ Thẩm Lục Dương qua chỗ anh ở.
Cậu vốn đã có kế hoạch, liền lấy cớ: “Hôm nay mẹ có việc tìm em, mai em qua” để từ chối.
Cậu nghĩ: cứ tay không qua đó mãi, mọi thứ ăn mặc đều là của Tạ Nguy Hàm. Dù cao tương đương, cậu vẫn thấp hơn vài centimet, luôn bất tiện.
Vì vậy, cậu định về nhà thu dọn hành lý, dọn cơ bản cả người lẫn đồ đạc, chính thức bắt đầu sống chung, tạo bất ngờ cho bạn trai!
Vừa về đến nhà, Thẩm Lục Dương bắt đầu dọn dẹp. Đang sắp xong thì điện thoại reo.
Cậu kẹp điện thoại vào vai, gập vali lại, quỳ một gối đè lên, vừa khó nhọc khóa vừa hỏi: “Alo, mẹ à?”
“Cục cưng, có nhà không? Mẹ đi ngang qua đây, muốn ghé thăm con chút.”
Thẩm Lục Dương nín thở, nghiến răng khóa vali: “Có! Mẹ lên đi! Con xuống đón mẹ!”
“Không cần, mẹ đến ngay đây.”
Ninh Uyển Xu xách hai túi ni lông to đầy đồ ăn vặt và rau củ.
Nói là “tiện đường ghé qua”, thực ra bà nhớ con trai nên tan làm liền chạy qua, nghĩ rằng nếu Thẩm Lục Dương không có nhà thì để ở phòng bảo vệ cho cậu mang về.
Dù con trai biết nấu cơm, dọn dẹp, bà vẫn lo cậu đối phó qua loa, không ăn uống tử tế.
Cậu nhận đồ từ tay bà, nặng trĩu, không kìm được cau mày: “Sao mẹ không để thư ký xách giúp, để con xuống đón là được rồi.”
Ninh Uyển Xu thản nhiên xoa ngón tay bị quai túi hằn đỏ, xoa đầu cậu, nhìn con trai lòng bà dịu đi: “Có phải mập hơn chút không? Dạo này tập gym à?”
Thẩm Lục Dương cũng cười: “Có ạ? Chắc tại thầy Tạ nấu ngon, con không giữ được chế độ.”
Đang nhắc chuyện, bà liếc thấy chiếc vali da trên sàn, hỏi: “Quyết định dọn đến sống chung với Tạ Nguy Hàm rồi à con?”
Trước mặt mẹ, cậu hơi ngượng, nghe thế liền gật đầu thật thà.
“Đúng rồi,” cậu đặt đồ xuống, ngồi xổm phân loại từng món lên bàn trà, “Mẹ, mẹ có quen tiệm trang sức nào không, con muốn mua nhẫn.”
“Nhẫn?” Ninh Uyển Xu ngạc nhiên, chuyến này đến đúng dịp. Bà nghiêm túc trở lại, con trai chịu nói, không giấu giếm, đây là chuyện tốt.
Bà suy nghĩ một lát, hỏi: “Cục cưng, con định cầu hôn chính thức à?”
Không ngờ con trai mình cầu hôn, bà vừa ngỡ ngàng vừa tự hào.
Thẩm Lục Dương không biết mẹ xếp Tạ Nguy Hàm vào vị trí nào, cuối cùng tìm được bậc phụ huynh để bàn, liền nói thẳng: “Không phải cầu hôn, con chưa nghĩ đến bước chính thức như vậy.”
Cậu hơi ngại gãi đầu, cười híp mắt, nhìn gói mì ramen như nhìn người thương.
“Con chỉ muốn đeo nhẫn cho anh ấy, xác nhận mối quan hệ, để anh ấy cảm thấy an toàn… Cho người khác thấy chúng con đã có chủ.”
Ninh Uyển Xu nghe càng thấy mấy từ “cảm giác an toàn”, “mối quan hệ”, “đeo cho anh ấy” thật đầy ẩn ý.
Ra là con trai bà ở “bên Alpha” trong chuyện tình đồng giới A-A…
Thân phận hoán đổi khiến cảm giác khác hẳn.
“Gả con trai” và “con trai cưới vợ” sao mà giống nhau được.
Nụ cười trên mặt bà càng đậm, vui mừng nhìn Thẩm Lục Dương nói kế hoạch.
Nhưng càng nghe bà càng thấy hơi thiệt thòi cho “con dâu”, suy nghĩ một lát, đưa ra lời khuyên đời trước: “Cục cưng, cầu hôn không cần nhiều người chứng kiến, cũng không cần xe sang đồng hồ hiệu. Bản chất của những thứ đó là hai chữ – thành ý.”
“Con có thể chọn dịp chỉ hai đứa, nhưng phải lãng mạn và chính thức. Chiếc nhẫn là lời hứa suốt đời, sao có thể làm đại khái?”
Động tác Thẩm Lục Dương dừng lại, ánh mắt mở to như tỉnh ngộ.
Đơn giản không có nghĩa là qua loa. Dù không phải cầu hôn, hành động “tặng nhẫn” cũng không cho phép cậu làm đại khái.
Cậu ngồi xuống bên mẹ, ngoan ngoãn hỏi làm sao thể hiện sự nghiêm túc.
Ninh Uyển Xu kể lại “chiến tích” của cha cậu, Thẩm Đường Bình hồi trẻ. Dù hơi ngượng vì quá nghiêm túc, nhưng tất cả là chân thành.
Năm thứ hai đại học, Thẩm Đường Bình tự tay trồng vườn hoa hồng, mời bà và vài sinh viên khác tới thảo luận bài vở. Lúc mọi người lạc nhau, ông ôm bình lưu ly đựng sao giấy tự gấp, quỳ gối cầu hôn.
Câu mở đầu chân thành: “Em có thể từ chối anh, thật đấy,” rồi không vòng vo, nói thẳng: “Anh thích em, rất rất thích em.”
Ninh Uyển Xu cười cong mắt như Thẩm Lục Dương: “Lúc đó mẹ lạc khỏi nhóm, không biết bố định làm gì, còn hơi sợ. Sau thấy chân ông run vì căng thẳng, hết sợ luôn.”
“Bố con lúc nào cũng nghiêm nghị, nhưng ở chung lâu sẽ thấy ông rất đáng yêu.”
Thẩm Lục Dương cũng cười, cứ tưởng tượng tự tay trồng hoa, gấp sao giấy… Cách tỏ tình mộc mạc thật.
“Sao toàn là bố con gấp ạ?”
“Ừ, gấp tay, trong mỗi sao viết một câu thơ, mỗi câu không giống nhau.” Nhớ lại thời trẻ, ánh mắt Ninh Uyển Xu dịu dàng như trở thành cô gái ấy, kinh ngạc nhìn Thẩm Đường Bình lúc ấy thẳng thắn tỏ tình. “Mãi đến lúc mẹ có thai con mới phát hiện.”
“Khi con hơn bốn tháng, người giúp việc làm vỡ bình sao bà giữ bao năm. Mẹ buồn rơi nước mắt, bố con dỗ, mỗi ngày gỡ vài sao, rồi ông chép lại thơ vào nhật ký, tối nào đọc cho mẹ nghe để dỗ ngủ…”
Ninh Uyển Xu cười, xoa đầu Thẩm Lục Dương, nghiêng đầu nói: “Ông ấy bảo, đợi gỡ hết sao, Dương Dương của chúng ta sẽ ra đời.”
Lòng cậu vừa xót vừa mềm nhũn, cúi đầu ngoan ngoãn để mẹ xoa tóc.
Vừa định nói gì đó, điện thoại reo.
“Nghe điện thoại đi con.” Bà véo má, vừa vui mừng vừa tự hào con trai trưởng thành.
Thẩm Lục Dương sụt sịt, kìm nén cảm giác cay, nhấn nút: “Alo?”
“Alo, xin chào, có phải anh Thẩm Lục Dương không?”
“Vâng, là tôi.”
“Anh có một bưu kiện, có nhà không ạ?”
“Tôi có, anh mang lên giúp tôi được rồi.”
“Không phiền, tôi giao ngay.”
Ninh Uyển Xu bóc một quả quýt đưa cậu, hỏi chuyện phiếm: “Mua gì cho mình thế?”
Thẩm Lục Dương dụi sống mũi cay, ăn múi quýt ngọt lịm, hơi mờ: “Con không mua gì, chắc là tài liệu giảng dạy trường gửi.”
Bà uống trà nhạt, hình dung tới “con dâu”, cười: “Chắc người khác mua cho con, muốn tạo bất ngờ.”
Cậu dạo này trải qua nhiều thứ, một thời không nhớ ra.
Một phút sau chuông cửa vang.
Thẩm Lục Dương ra mở, cảm ơn shipper rồi ôm thùng carton lớn quay lại.
“To thế,” Ninh Uyển Xu lấy kéo thủ công từ ngăn kéo dưới bàn, “Mở ra là biết ai gửi.”
Cậu không nhớ gì, nhận kéo, cắt băng dính vài đường, trước khi mở còn vô thức liếc dòng chữ “Đồ dùng sinh hoạt” trên phiếu.
Đồ dùng sinh hoạt…
Đồ… dùng… sinh… hoạt?
Chết thật!
Cậu đè tay lên thùng, đôi đồng tử chấn động nhìn mẹ vẫn bình thản.
Cả người cậu không bình tĩnh nổi nữa rồi!
Một bộ “đồ tốt” của cậu, sao giờ mới giao tới! Lại còn đúng lúc mẹ ở đây!
________
Lời tác giả:
Ninh Uyển Xu: Để xem con dâu mua đồ tốt gì cho con trai mình nào.