Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ
Chương 12: Trái tim cô ấy bị bệnh rồi
Sau Khi Gửi Nhầm Tin Nhầm Tin Nhắn Cho Người Yêu Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dụ Từ nghiến răng nhìn anh, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy sự bướng bỉnh. Tính cách của cô mấy năm nay không thay đổi bao nhiêu, chẳng khác gì hồi mười sáu tuổi, vẫn là một khẩu pháo nhỏ.
Cô nắm lấy cổ tay anh, im lặng nhìn anh: "Có lẽ là vậy, có thể anh yêu tôi."
Tất cả lửa giận trong Cận Hoài Tiêu bị những lời này làm tan thành mây khói, giống như một cú đấm vào con gấu bông mềm mại.
Trong lúc giằng co, cổ áo rộng hơi tuột xuống, để lộ vết sẹo trên bả vai gần xương quai xanh. Vết sẹo này cũng đã gần mười năm, anh từng đưa cô đi phẫu thuật xóa sẹo nhiều lần, đến bây giờ đã lành lại, chỉ còn một vệt sẹo màu trắng nhợt nhạt.
Dụ Từ chú ý đến ánh mắt của anh, khóe môi cong lên nở nụ cười: "Tôi vẫn luôn nghĩ, nếu không có vết sẹo này, liệu chúng ta có còn bên nhau không?"
"Cận Hoài Tiêu, anh thật sự chưa từng hiểu tôi đến vậy sao? Rất nhiều chuyện anh cũng chưa từng biết."
Dụ Từ đẩy anh ra, quay lưng chỉnh lại quần áo.
"Tôi trở thành như vậy không phải vì anh, anh không cần phải chịu trách nhiệm với tôi."
Khuôn mặt cô ấm áp dịu dàng là thế, vậy mà lại nói ra những lời lẽ sắc như dao nhọn đâm vào trái tim người khác.
Thậm chí Cận Hoài Tiêu còn cảm thấy, mình sắp bị cô ấy chọc tức đến mức muốn hộc máu.
Dụ Từ không nghe thấy tiếng động phía sau, cô cúi đầu im lặng mấy giây, cũng đoán được tám phần anh đã tức đến chết rồi. Cô không thể diễn tả cảm giác trong lòng mình, chỉ thấy đứng trong căn phòng này quá ngột ngạt.
Không muốn ở chung với anh, cô định mở cửa rời đi. Tay phải vừa đặt lên nắm cửa, phía sau có một người lao tới. Anh áp sát vào lưng cô, tay anh vươn lên nắm lấy bàn tay phải của cô.
"Dụ Từ, chuyện này không công bằng với anh."
Giọng nói của anh run rẩy, có thể nghe thấy sự kiềm nén trong đó.
"Em không công bằng với anh, em nói chia tay là chia tay. Nhưng anh đã làm sai điều gì? Anh ngoại tình hay bạo lực, không chăm sóc em chu đáo hay điều kiện của anh không tốt khiến em không hài lòng? Em nói anh không yêu em nghĩa là sao, em đã hiểu lầm điều gì..."
"Không." Giọng Dụ Từ lạnh băng: "Tôi không thích anh, chỉ đơn giản là vậy."
Cận Hoài Tiêu đi rồi. Anh đã rời đi ngay sau khi cô nói câu đó.
Lúc anh rời đi đã đầy tức giận, Dụ Từ nghe thấy tiếng đóng cửa mạnh. Cơn giận này có lẽ anh ta đã kìm nén suốt mấy năm nay, nghĩ lại thì cũng phải, một kẻ vốn là con cưng của trời, thất bại lớn nhất chính là bị cô ruồng bỏ.
Dụ Từ khó thở, dạ dày cuộn trào khó chịu, đột nhiên cô mở cửa chạy vào phòng vệ sinh, úp mặt vào bồn rửa tay nôn khan, nhưng khi nôn ra thì chỉ toàn là nước chua.
Cô bị sặc, lại ho dữ dội, như thể muốn ho ra cả tim gan phèo phổi.
Cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra, bên cạnh có một chiếc ghế nhỏ được kéo tới. Kiều Kiều leo lên chiếc ghế nhỏ, bàn tay bé xíu vỗ nhẹ vào lưng cô.
"Cô ơi, cô không khỏe sao? Kiều Kiều giúp cô gọi 120 có được không ạ?"
Dụ Từ nói không thành lời, nôn khan mấy lần, Kiều Kiều lo lắng đến mức cuống quýt cả lên. Cô bé muốn gọi điện cho Dụ Thần và Lâm Kim Miên, nhưng lại bị Dụ Từ chặn lại.
Cô bé chỉ có thể bắt chước dáng vẻ người lớn, vỗ vỗ lưng cô, rót cho cô một ly nước ấm.
Đợi Dụ Từ cuối cùng cũng đỡ hơn phần nào, nôn hết mọi thứ ra ngoài, hai tay cô chống vào bồn rửa tay, ngước mắt nhìn bản thân trong gương.
Xương quai xanh nhô lên, sắc mặt tái nhợt, gầy đến mức có thể làm người mẫu.
Chuông cửa đột nhiên vang lên, Kiều Kiều liền chạy ra cửa chính.
"Ai vậy ạ?"
"Xin chào, giao đồ ăn."
Kiều Kiều được người nhà dạy là không được tùy tiện mở cửa, cô bé vội quay vào: "Cô ơi, là người giao đồ ăn ạ."
Dụ Từ súc miệng, đi đến cửa chính cất giọng: "Để ở cửa đi, làm phiền anh rồi."
Qua mắt mèo, cô nhìn thấy nhân viên giao đồ ăn rời đi. Dụ Từ mới dám mở cửa, trên mặt đất đặt một túi đồ ăn.
Kiều Kiều hỏi: "Cô, ai mua vậy ạ?"
Dụ Từ nhìn thấy trên túi đồ ăn có ghi tên người nhận. Thật là vô lương tâm.
Món ăn là cháo Bát Bảo và bánh bao chiên, còn có một phần cháo bí đỏ và bánh quẩy.
Biết cô hôm nay chưa ăn tối thì còn ai khác nữa? Chỉ có Kiều Kiều và Cận Hoài Tiêu.
Cận Hoài Tiêu rời khỏi chung cư, xe của anh dừng ở gần nhà trẻ Kiều Kiều. Trước tiên phải gọi xe taxi quay lại nhà trẻ.
Mười giờ rưỡi, trên đường vắng vẻ, điện thoại hiện lên thông báo từ ứng dụng giao hàng, đồ ăn đã được giao tới.
Cận Hoài Tiêu mở Wechat, danh sách trò chuyện trên cùng chỉ có mình cô ấy. Ảnh đại diện của Dụ Từ là ảnh chân dung của cô, một tấm ảnh chụp từ phía sau lưng. Mái tóc xoăn màu hạt dẻ nhạt lấp lánh dưới ánh mặt trời, cô mặc một chiếc áo len dệt kim màu vàng non. Một góc mặt nhìn thấy lờ mờ để lộ đường nét xương quai hàm rất đẹp.
Vòng bạn bè của cô trung bình hai tháng mới có một bài viết, phần lớn liên quan đến Kiều Kiều, cô hầu như không xuất hiện trong ảnh.
Nhưng Dụ Từ trước đây rất thích du lịch và khám phá các quán ăn. Trong vài năm yêu nhau, họ đã đi đến ba mươi thành phố, khám phá hàng trăm quán ăn ngon.
Điện thoại rung lên, một tin nhắn WeChat hiện lên, đến từ một tài khoản WeChat khác của anh, cũng là tài khoản WeChat mà Dụ Từ đã xóa vào năm đó.
Kỷ Tuân: [Cậu đi đâu rồi?]
J: [Có gì à?]
Kỷ Tuân: [Không phải cậu hỏi tôi dạo gần đây có rảnh hay không sao?]
J: [Tôi mới từ nhà Tiểu Từ ra, một lát về nhà.]
Kỷ Tuân: [Tôi đi qua nhà cậu.]
J: [Ừm.]
Xe taxi dừng ở cổng nhà trẻ, Cận Hoài Tiêu tìm thấy chiếc xe của mình. Chỗ của anh cách chỗ này rất xa, lái xe phải hơn một tiếng, đợi lúc về đến nhà thì đã sang ngày mới.
Mở cửa, trong phòng khách đèn sáng trưng. Vừa bước vào là một đại sảnh dài, bên ngoài cửa kính sát đất là khung cảnh đêm tuyệt đẹp nhất của cả thành phố. Nội thất trang trí rất đơn giản, chính xác hơn là gần như chẳng có gì, chỉ có tường được sơn và sàn được lát gạch, đến cả đồ nội thất tử tế cũng chẳng có, chỉ có vài chiếc ghế lười vứt chỏng chơ trong phòng khách.
Cận Hoài Tiêu thay giày ở huyền quan, không thèm liếc nhìn người đang ngồi trong phòng khách, đẩy cửa phòng ngủ bước vào.
Kỷ Tuân: "?"
Kỷ Tuân đứng dậy gõ cửa phòng anh: "Thái độ của cậu là sao vậy hả, không phải cậu tìm tôi sao?"
Tiếng nước tí tách vọng qua khe cửa, Kỷ Tuân liền hiểu, người này không phải không để ý tới mình, mà là thích sạch sẽ. Mỗi ngày tan làm về nhà, chuyện đầu tiên phải làm đó là đi tắm trước.
Kỷ Tuân lại ngồi xuống, xem livestream trò chơi một lát, Cận Hoài Tiêu cuối cùng cũng tắm xong.
Tóc đen mềm mại, cùng ngũ quan sắc bén. Anh thay quần áo mặc ở nhà rộng rãi, vòng qua bàn kính đi tới trước tủ lạnh.
"Muốn uống gì?"
Kỷ Tuân: "Tôi muốn uống Coca-Cola không đường."
Cận Hoài Tiêu lấy chai soda cho Kỷ Tuân.
Kỷ Tuân: "..."
Cận Hoài Tiêu cũng lấy một chai cho mình, vặn nắp uống một ngụm, trầm giọng nói: "Trong nhà chỉ có nước suối và soda."
Kỷ Tuân: "Vậy cậu hỏi tôi làm gì?" Đồ điên.
Kỷ Tuân lấy điện thoại ra, trên ghế sofa khẽ nghiêng người: "Có phiền nếu tôi gọi trà sữa không?"
Cận Hoài Tiêu liếc nhìn Kỷ Tuân: "Đồ ăn bên ngoài không được vào đây."
Chung cư xa hoa, gác cổng chỉ nhận thẻ của chủ hộ, đồ ăn chỉ có thể giao tới cổng chung cư.
Kỷ Tuân lườm nguýt anh một cái: "Cũng chẳng hiểu cái chỗ này của cậu có gì hay mà ở. Kiếm được tiền thì mua ngay căn nhà này, nhưng sau khi nhận nhà cũng chẳng thấy cậu vui vẻ hơn chút nào. Người làm thiết kế mà lại chẳng chịu trang trí nhà cửa gì cả, y như một căn nhà thô được trang bị sẵn."
Cận Hoài Tiêu không nói chuyện, hàng mi rũ xuống che khuất đôi mắt, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.
Kỷ Tuân nhìn một cái liền biết anh tức giận mà không có chỗ nào để trút giận, liền nghĩ đến việc ban ngày gọi điện thoại bắt xe: "Hôm nay cậu làm gì?"
"Cháu gái của Tiểu Từ tham gia hoạt động, tôi đi giúp đỡ một tay."
"Cháu gái của cô ấy tham gia hoạt động thì liên quan gì đến cậu?" Vẻ mặt Kỷ Tuân kinh ngạc.
"Kỷ Tuân." Cận Hoài Tiêu ngắt lời anh ấy: "Tiểu Từ bị bệnh."
Kỷ Tuân mắng anh: "Cậu bị bệnh à? Cô ấy đổ bệnh thì liên quan gì đến cậu nữa vậy?"
Cận Hoài Tiêu ngẩng đầu nhìn Kỷ Tuân một cái.
Không cần lên tiếng cũng đủ biết, chỉ cần một ánh mắt, Kỷ Tuân liền biết anh muốn nói gì.
Anh ấy đột nhiên cảm thấy thất bại. Đã năm năm rồi, lúc Dụ Từ chia tay, cả người Cận Hoài Tiêu tiều tụy hẳn đi. Khi đó, tất cả mọi người đều khuyên Cận Hoài Tiêu nghĩ thoáng hơn một chút.
Cứ tưởng sẽ đợi được Cận Hoài Tiêu tự mình thông suốt, ai ngờ lại chờ được tin anh quay về. Mọi đau khổ của anh, cùng với người đã phủ một đám mây u ám lên cả thời niên thiếu của anh, đều ở đây. Anh đã cố gắng rất lâu mới có thể thoát ra ngoài.
Vậy mà anh không chỉ quay lại, mà còn mua nhà, an cư lạc nghiệp, trở về nơi mà thời thanh xuân anh căm ghét nhất.
"Tôi hiểu rồi, cậu quay về là vì Dụ Từ đúng không?" Lời Kỷ Tuân từng không dám hỏi, hôm nay cuối cùng cũng không nhịn được nữa: "Cận Hoài Tiêu, cậu có phải đồ hèn không?"
Cận Hoài Tiêu không nói gì, chính anh cũng cảm thấy mình quá hèn. Người ta không muốn nhìn thấy anh, nhưng anh cứ thấy cô là lại muốn đến gần cô, thấy cô gầy gò như vậy thì lại xót xa khó chịu không thôi.
Khi nghe cô muốn đi xem mắt, bỗng nhiên anh nghĩ thông suốt.
Anh phải cố gắng thêm một lần nữa. Kể cả cô có ghét, anh cũng phải biết tại sao cô lại ghét anh.
Lời Kỷ Tuân mắng anh càng lúc càng khó nghe, Cận Hoài Tiêu biết anh ấy muốn mắng để anh tỉnh ngộ.
Nhưng chính anh lại không muốn tỉnh.
Cuối cùng, Kỷ Tuân môi khô lưỡi cháy, uống cạn chai nước soda, ném vỏ chai vào thùng rác.
Trong phòng rất yên tĩnh, lúc này đã hơn một giờ sáng.
Kỷ Tuân nén giận hỏi: "Cô ấy bị làm sao vậy?"
Cận Hoài Tiêu cuối cùng cũng lên tiếng: "Cô ấy gầy đi rất nhiều."
Kỷ Tuân giễu cợt: "Vậy biết đâu chừng người ta giảm cân thì sao?"
Cận Hoài Tiêu lắc đầu: "Không, cô ấy không như vậy. Trước đây cô ấy cũng không mập."
"Cậu chỉ dựa vào những điều này mà khẳng định cô ấy bị bệnh ư?"
Cận Hoài Tiêu im lặng một lát, vươn tay lấy điện thoại trên bàn trà, mở mục ghi chú.
"Hôm nay cô ấy đã nôn một lần, sắc mặt rất trắng, cơ thể run rẩy, trán đổ mồ hôi lạnh. Buổi trưa cô ấy chỉ ăn năm miếng thịt xào ớt chuông và chưa đến nửa muỗng canh trứng xào cà chua, cơm thì chưa được nửa nắm tay. Buổi chiều ăn nửa quả táo. Đây là khẩu phần ăn của cô ấy trong hôm nay."
Kỷ Tuân cau mày: "Cậu nhớ kỹ thế à? Lỡ đâu cô ấy chỉ là ăn không ngon miệng thôi?"
"Không phải đâu. Khi ăn trưa, tôi luôn quan sát cô ấy." Cận Hoài Tiêu ngước mắt nhìn thẳng vào Kỷ Tuân: "Cô ấy rất bài xích chuyện ăn uống, vì tôi có mặt ở đó nên cô ấy đành phải ăn vài miếng qua loa cho có lệ. Buổi tối khi tôi nhắc đến chuyện này, cô ấy phản ứng rất gay gắt."
"Tôi muốn hỏi cậu, sụt cân đột ngột, run rẩy cơ thể, chán ăn, và cảm xúc của cô ấy rất bất ổn, trong các bệnh tâm lý, cậu nghĩ đây là loại bệnh gì?"
Kỷ Tuân là một bác sĩ tâm thần nổi tiếng. Thật ra, khi Cận Hoài Tiêu gọi điện cho anh ấy hôm nay, anh ấy còn thấy hơi ngạc nhiên.
Dụ Từ bị bệnh, Cận Hoài Tiêu tìm một bác sĩ tâm thần như mình làm gì?
Kỷ Tuân dựa vào ghế sofa, khoanh tay trước ngực: "Đầu tiên, cậu phải xác định xem có phải là các bệnh về nội tiết hay tiêu hóa không đã. Còn những triệu chứng như sụt cân đột ngột, chán ăn, run rẩy mà cậu nói, có rất nhiều loại bệnh tâm thần có thể gây ra các triệu chứng này. Ví dụ như rối loạn lo âu, trầm cảm nặng đến mức tự làm tổn thương bản thân bằng cách từ chối ăn uống, vân vân và vân vân... Chưa làm xét nghiệm, tôi không thể cho cậu câu trả lời được."
Cổ họng Cận Hoài Tiêu khẽ nuốt khan, rất lâu sau mới nghe thấy giọng nói của chính mình: "Tôi sẽ đưa cô ấy đi kiểm tra sức khỏe trước. Nếu không phải do nguyên nhân cơ thể..."
Kỷ Tuân thẳng thắn đưa ra câu trả lời: "Vậy thì đó là vấn đề tâm lý, trái tim cô ấy đã bị bệnh rồi."