Chương 18: Ngôi sao lẻ loi phiêu bạt

Sau Khi Hoán Đổi Thân Xác Với Một Omega

Chương 18: Ngôi sao lẻ loi phiêu bạt

Sau Khi Hoán Đổi Thân Xác Với Một Omega thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

18. "Cảm ơn, cậu cũng vậy."
Bạch Dã cũng không rõ vì sao mình lại ngửi mùi pheromone của Diệp Thanh Mạn trong tình huống trớ trêu như thế.
Khi cô ôm sách đến, nhìn thấy gió khẽ thổi lọn tóc của Diệp Thanh Mạn, những bông hoa quế từ bên ngoài cửa sổ bay vào, mang theo hương hoa quế thoang thoảng.
Lúc đó, cô không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ tự hỏi: pheromone của Diệp Thanh Mạn sẽ có mùi vị thế nào nhỉ? Chắc chắn sẽ thơm hơn hoa quế gấp vạn lần.
Đến gần, Bạch Dã đặt sách xuống, đối mặt với Diệp Thanh Mạn.
Sáng nay, họ đã nhìn nhau từ khoảng cách mười mét, nhưng giờ đây, ở cự ly gần đến thế, khi Bạch Dã nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Diệp Thanh Mạn, cô mới thực sự cảm nhận được sức cuốn hút từ khí chất thanh lịch, điềm tĩnh hòa quyện với khuôn mặt xinh đẹp của nàng.
Khí chất lạnh lùng của Diệp Thanh Mạn là điều mà Bạch Dã, khi ở trong cơ thể nàng, không thể nào có được. Bạch Dã hiểu rõ cơ thể Diệp Thanh Mạn, từng chi tiết nhỏ trên khuôn mặt, cũng như Diệp Thanh Mạn hiểu cô. Nhưng cô chưa bao giờ nhìn thấy Diệp Thanh Mạn với khí chất ấy trong gương.
Bạch Dã cảm thấy đầu óc mình như bị đóng băng.
Sau đó, Diệp Thanh Mạn khẽ cong khóe mắt, nở một nụ cười mờ nhạt với cô.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Bạch Dã trống rỗng, cô gần như theo bản năng cúi người xuống, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc của Diệp Thanh Mạn, rồi tiến sát đến cổ nàng.
Ngoài thời kỳ phát tình, Omega thường không tiết ra pheromone trừ khi cố ý. Nhưng ở những nơi riêng tư như vùng cổ, vẫn có thể ngửi thấy một chút hương thoang thoảng.
Bạch Dã cảm thấy hương hoa quế lập tức phai nhạt. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang đến một luồng khí lạnh, nhạt nhòa nhưng ngọt ngào. Ban đầu, mùi hương ấy giống như bạc hà, nhưng rất nhanh sau đó lại được thay thế bằng một cảm giác rộng lớn hơn, đó là mùi hương của tuyết sơn* trên cánh đồng tuyết.
*mùi hương của trầm hương và gỗ tuyết tùng
Quả nhiên, mùi hương ấy thơm hơn hoa quế cả ngàn, vạn lần.
Tim Bạch Dã đập rộn ràng, cô theo bản năng nở một nụ cười rạng rỡ nói: "Pheromone của cậu thơm thật đấy."
...
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Mọi người trong trường đều biết, Diệp Thanh Mạn có tính cách tàn nhẫn, dưới vẻ ngoài điềm tĩnh, tự phụ, ẩn chứa một trái tim bạo lực mà không ai dám chọc vào. Đừng nói trong trường, ngay cả trong giới kinh doanh của Hải Thành, cũng không có nhiều người dám đắc tội với nàng.
Nhưng giờ đây, một học sinh chuyển trường, được đồn là con gái riêng của Bạch gia, ngay trong ngày đầu tiên, đã ngồi cạnh Diệp Thanh Mạn. Ngồi cạnh thì thôi đi, cô ta còn vuốt tóc Diệp Thanh Mạn, tiến sát đến cổ nàng để ngửi pheromone. Ngửi xong còn mỉm cười dịu dàng nói "thơm thật".
Trong phút chốc, ánh mắt của các bạn học nhìn Bạch Dã đều thay đổi, từ kinh ngạc, đến kính nể, rồi cuối cùng là tiếc thương—kiểu tiếc thương dành cho người sắp chết.
Bạn học nhỏ ơi, còn trẻ mà đã không muốn sống nữa, thật đáng tiếc thay.
Ngoài cửa lớp học, Bạch Trì càng sững sờ hơn, che miệng lại, vai run lên bần bật, cố gắng kìm nén tiếng cười. Hắn cảm thấy, hắn đã có thể hình dung ra Bạch Dã sẽ bị dạy dỗ một trận nên thân đến mức nào!
...
Bạch Dã nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong không khí của lớp học. Cô có chút lo lắng chớp mắt. Thực ra, sau khi hoàn hồn, cô cũng thấy hành vi vừa rồi của mình thật ngốc nghếch.
Thôi thì... đã ngửi pheromone rồi thì thôi đi? Sao lại phải làm giữa ban ngày ban mặt như vậy? Thật là ngông cuồng quá đỗi.
Không biết Diệp Thanh Mạn có cảm thấy ngại không.
Hàng mi của cô khẽ run, đôi mắt vàng kim dường như mất đi một chút ánh sáng. Vẻ ngây ngô khi suy nghĩ của cô lọt vào mắt Diệp Thanh Mạn. Diệp Thanh Mạn nhếch môi đỏ, khẽ cười. Rõ ràng đã sáu năm trôi qua, Bạch Dã ngày càng phát triển, xinh đẹp một cách đầy cuốn hút, nhưng nàng lại dường như thấy được một Alpha nhỏ ngây ngô ngày nào, đến cả thời kỳ dịch cảm cũng không biết.
Bạch Dã mở miệng, định nói lời xin lỗi, rồi chuyển chủ đề, để chuyện này qua đi. Không ngờ cô vừa mở lời, Diệp Thanh Mạn đã đột nhiên nắm lấy cằm cô, khiến cô không kịp phản ứng.
"Ưm..." Giọng Bạch Dã nghẹn lại, lập tức biến thành một tiếng rên khẽ ấm ức.
Cô có chút muốn lùi lại, nhưng Diệp Thanh Mạn giữ rất chặt, rõ ràng là không muốn cho cô trốn. Bạch Dã có muốn giãy ra cũng không phải không được, nhưng nhiều năm qua đã quen nghe lời Diệp Thanh Mạn, hợp tác với nàng, nên cô không vùng vẫy. Vẻ mặt ngông cuồng trên mặt cô gái biến mất hoàn toàn, thậm chí trông rất ngoan ngoãn.
Chỉ có đôi mắt vàng kim vẫn nhìn chằm chằm Diệp Thanh Mạn, ngơ ngác và ấm ức chớp chớp.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh hoàng của tất cả mọi người, Diệp Thanh Mạn đưa ngón tay cái lên, dịu dàng lướt qua đôi môi của Bạch Dã, nhẹ nhàng xoa xoa. Môi Bạch Dã đỏ mọng như quả anh đào, một màu sắc tràn đầy sức sống. Dưới lực nhấn của ngón tay thon dài của Diệp Thanh Mạn, môi cô hơi trũng xuống, trông có vẻ đáng thương một cách khó tả.
Tóc Bạch Dã che khuất tai, nhưng ở góc độ người khác không nhìn thấy, tai cô đã đỏ bừng.
Cô không biết Diệp Thanh Mạn đang làm gì, thậm chí còn ngây ngô nghĩ, có phải mình bị Diệp Thanh Mạn bắt nạt không? Không không không, ai lại bắt nạt người theo cách này chứ?
"Cảm ơn, cậu cũng vậy." Diệp Thanh Mạn mở miệng, giọng nói trong trẻo như suối, ẩn chứa một nụ cười.
Bạch Dã bỗng nhiên hoàn hồn.
Diệp Thanh Mạn không biết từ lúc nào đã rút tay về. Nàng nhìn Bạch Dã đang ngây ngốc, nhíu mày: "Sao không ngồi xuống? Muốn tớ giúp cậu kéo ghế à?"
"Ưm... Không không không, tớ, tớ..." Bạch Dã luống cuống kéo ghế ra, ngồi phịch xuống. Diệp Thanh Mạn rất tự nhiên lấy sách giáo khoa trên bàn cô, từng cuốn từng cuốn cẩn thận sắp xếp lại.
Diệp Thanh Mạn hỏi: "Có muốn tớ giúp cậu viết tên không?"
Bạch Dã vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại, theo bản năng gật đầu: "Ừm, cảm ơn."
Diệp Thanh Mạn bình thản lấy sách về bàn mình, nghiêm túc và cẩn thận viết tên. Bạch Dã nhìn thấy khuôn mặt nghiêng điềm tĩnh và xinh đẹp của nàng, không khỏi nghĩ, hình như Diệp Thanh Mạn từ nhỏ đã như vậy. Bất kể trải qua chuyện gì, nàng cũng có thể điềm đạm trò chuyện, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
...
Ngoài Bạch Dã, những người khác trong lớp cũng bị sốc đến mức chưa thể bình tâm trở lại.
Họ! Đã! Nhìn! Thấy! Cái! Gì! Thế! Này!
Chị Mạn Mạn của họ, người tàn nhẫn và không gần gũi với ai, sau khi bị một Alpha bất cần đời công khai ngửi pheromone, không những không tát cô ta một cái, mà còn vuốt môi cô ta rồi nói "cảm ơn" ư???
Và cái không khí mờ ám vừa rồi là sao chứ? Nhìn thế nào cũng giống như Diệp Thanh Mạn đang trêu đùa Bạch Dã?
Chắc chắn là họ nhìn lầm rồi, nhìn lầm rồi phải không? Nhìn lầm rồi mà—!
Có người đập đầu vào bàn, có người véo tay, có người mặt không biểu cảm nhưng răng run bần bật.
Đây chắc chắn là một giấc mơ QAQ.
Ngoài cửa lớp, khi nhìn thấy Bạch Dã ngửi pheromone của Diệp Thanh Mạn, Bạch Trì đã nửa ngồi nửa quỳ trên sàn nhà, cười không ngậm miệng được. Hắn đang mong chờ Bạch Dã bị đánh. Nhưng sau khi thấy diễn biến tiếp theo, hắn không giữ được thăng bằng, ngã hẳn xuống sàn. Xương cụt đau nhói.
"Chết tiệt thật!" Bạch Trì trợn tròn mắt, không nói nên lời. Hắn bị sốc đến mức không nghe thấy tiếng chuông vào học.
Giáo viên chủ nhiệm lớp Một hỏi: "Lớp Hai, vào giờ học rồi mà ngồi ngoài lớp chúng tôi làm gì thế?"
Cho đến khi nghe thấy giọng nói nghiêm nghị của giáo viên chủ nhiệm lớp Một, Bạch Trì mới giật mình tỉnh lại, kéo cái mông đang đau, khập khiễng chạy về lớp mình.
...
Tiết sinh hoạt lớp, giáo viên chủ nhiệm dùng cây thước gõ mạnh lên bục giảng vài lần. Tiếng "cạch cạch" vang vọng khắp phòng học. Mọi người trong lớp mới yên tĩnh trở lại, điều đó cho thấy họ đã bị cảnh tượng vừa nãy kích thích đến mức nào.
"Năm nay là lớp 12, bất kể là đối với Alpha, Omega hay Beta, đều là một năm cực kỳ quan trọng... Tất nhiên, lớp chúng ta thì tôi không cần phải nói nhiều, phần lớn các em đều muốn đi du học, đúng không?" Giáo viên chủ nhiệm luyên thuyên một lúc, cuối cùng nhường lại bục giảng cho học sinh, bắt đầu chọn ban cán sự lớp.
Việc chọn đại diện các môn học ban đầu rất thuận lợi, đều có người tự ứng cử. Nhưng đến lượt đại diện môn thể dục, thì lại không có ai lên tiếng.
Ai trong lớp cũng biết, chức vụ đại diện môn thể dục, cũng giống như lớp phó, đều là những công việc vất vả mà chẳng được lợi lộc gì. Ví dụ như đại diện môn thể dục, mỗi tuần phải giúp giáo viên thể dục dọn dẹp dụng cụ, giám sát các bạn tập luyện, còn phải phụ trách sắp xếp các giải đấu thể thao, rất dễ xảy ra mâu thuẫn với bạn học, không cẩn thận còn bị giáo viên la mắng.
Còn lớp phó thì thảm hơn. Lớp trưởng chịu trách nhiệm phát biểu, nhận bằng khen cho lớp, còn lớp phó thì chỉ chịu trách nhiệm làm việc dưới trướng lớp trưởng. Chẳng có công lao hay danh dự gì, ngược lại còn mệt chết đi được.
Thấy không có ai tự ứng cử, giáo viên chủ nhiệm nhíu mày: "Nếu không có ai tình nguyện, tôi sẽ chỉ định người."
Một nam sinh đột nhiên giơ tay: "Thưa thầy, trước đây mỗi học kỳ, đại diện môn thể dục đều là Alpha đỉnh cấp mà? Hay năm nay chúng ta cũng chọn các Alpha đỉnh cấp trong lớp rồi bỏ phiếu đi?"
Thầy giáo suy nghĩ một chút, gật đầu: "Được thôi."
Nhóm nam sinh cùng nhóm với Bạch Trì lén lút trao đổi ánh mắt, làm động tác "chiến thắng". Khí chất của Bạch Dã, vừa nhìn đã biết là một Alpha đỉnh cấp. Đến lúc đó, bọn họ dựa vào số đông, sẽ bầu hết cho Bạch Dã, giao công việc vất vả này cho cô ta.
Giáo viên chủ nhiệm cầm danh sách học sinh, lần lượt viết tên lên bảng. Quả nhiên có tên Bạch Dã.
Thầy giáo vỗ vỗ bục giảng: "Nào, bỏ phiếu đi. Các em viết tên người mình muốn bầu vào giấy, hai phút sau sẽ thu lại và đếm phiếu."
Bạch Dã nhìn ra ý định của đám người kia. Cô nhanh chóng viết một cái tên lên giấy, rồi hai tay ôm đầu, ngả người ra sau, khẽ ngân nga một điệu nhạc dân ca. Cả người trông ngông cuồng không thể tả.
Tờ giấy được truyền từ sau ra trước. Bạch Dã đưa tờ giấy đi trước. Diệp Thanh Mạn đột nhiên hỏi cô: "Cậu viết tên ai vậy?"
Bạch Dã đưa tờ giấy cho nàng xem.
Hai chữ "Bạch Dã" to đùng nằm ngay giữa tờ giấy, đầy vẻ ngông cuồng.
Diệp Thanh Mạn lắc đầu, hiểu ý nở một nụ cười. Trên tờ giấy của nàng, cũng viết tên Bạch Dã.
Lời tác giả:
Tâm hồn đồng điệu