Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư
Chương 113: Dòng sông máu
Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Phải diệt ngay tên thiên sư đó đi, kẻo để hắn can thiệp vào cuộc hiến tế sắp tới."
Tình hình lúc này nghiêm trọng hơn nhiều so với dự đoán của Địa Tiên. Chúng buộc phải đẩy nhanh tiến độ.
"Quách Hạo, việc của bọn ta đã khiến người khác nghi ngờ rồi. Không thể chần chừ thêm nữa, tránh 'đêm dài lắm mộng' đấy."
"Ta chỉ còn thiếu hai mạng người nữa là có thể hoàn thành 'hồi sinh'. Sáng mai, dù dùng thủ đoạn gì, ngươi cũng phải tìm đủ người về đây cho ta."
Đó chính là tối hậu thư của Địa Tiên.
Quách Hạo cuối cùng cũng nhận được nhiệm vụ nằm trong tầm tay. Dưới ánh mắt lạnh lẽo, gương mặt hắn hiện lên nụ cười đắc thắng.
"Địa Tiên yên tâm, miếu Địa Tiên đã chuẩn bị suốt một năm, việc tìm hai kẻ tự nguyện dâng hiến sinh mệnh cho ngài cũng không khó."
Nếu không xong, hắn định sẽ dùng chính tên trộm bị Địa Tiên bắt giữ trong phòng chứa xác để lấp chỗ trống. Quách Hạo tự tin nghĩ vậy, nào ngờ người đó đã được cứu đi từ lâu.
"Tốt." Gương mặt Địa Tiên hiện lên nụ cười tàn nhẫn. Dù thiên sư lợi hại đến đâu cũng không thể địch nổi bộ xác mới do hắn dày công chế tạo.
Các ngươi cứ ngoan ngoãn chờ chết đi!
Một đêm trôi qua vèo vèo.
Bình minh dần hé mở, những tiếng chim hót líu lo trên cành vang vọng khắp không gian, đánh thức mặt đất đang chìm trong giấc ngủ.
Bên bờ sông.
Ôn Dĩ Tắc tỉnh dậy trước tiên. Hàng mi rung động nhẹ, đôi mắt đen dần lấy lại vẻ tinh anh quen thuộc.
Anh nhìn quang cảnh lạ lẫm xung quanh, vô thức định ngồi dậy liền cảm thấy vai phải bị thứ gì đó đè nặng. Quay sang nhìn, anh phát hiện Ninh Trạch Tiêu đang rúc vào lòng mình ngủ say, hai tay ôm chặt cánh tay anh như ôm gối trên giường.
Ninh Trạch Tiêu ngủ ngon lành, gương mặt lúc ngủ đẹp đến nao lòng. Hàng mi dài đậm như chiếc bàn chải nhỏ, tương phản rõ rệt với làn da trắng sứ và đôi môi hồng nhạt.
Ôn Dĩ Tắc vừa cử động, Ninh Trạch Tiêu cũng bừng tỉnh bởi sự thay đổi xung quanh. Ánh mắt cậu sắc sảo hẳn lên, chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt màu nâu nhạt phản chiếu gương mặt người đàn ông đang ở ngay sát mình.
"Tỉnh rồi à?" Ôn Dĩ Tắc nhếch môi, lộ ra nụ cười đầy mê hoặc.
Ninh Trạch Tiêu sững người ra, như thể bị "nhan sắc" đập vào mắt lúc vừa tỉnh dậy, khiến cậu đứng hình mất vài giây.
Sau khi hoàn hồn, cậu lập tức kéo giãn khoảng cách an toàn với Ôn Dĩ Tắc, làn da trắng nõn ửng lên một tầng hồng hào kiều diễm. Ninh Trạch Tiêu đảo mắt nhìn quanh quất, không dám đối diện với anh.
Tối qua, hai người đã ôm nhau ngủ sao?
Ninh Trạch Tiêu giơ tay lên, bất ngờ phát hiện trên người mình đang khoác chiếc áo khoác đen, nhìn kiểu dáng thì chắc chắn là đồ của Ôn Dĩ Tắc. Kì lạ thật, sao cậu chẳng có chút ấn tượng nào về việc chiếc áo này được đắp lên người mình từ lúc nào nhỉ?
"Tối qua thấy cậu ngủ say, sợ nửa đêm trời lạnh nên tôi lấy áo khoác cho cậu." Ôn Dĩ Tắc giải thích đơn giản, cậu không biết cũng là chuyện thường.
Ngay sau đó, giọng Ôn Dĩ Tắc chuyển hướng: "Nhưng nhìn tình hình sáng nay thì lo lắng của tôi là đúng, lúc ngủ cậu suýt chút nữa là bò tọt vào lòng tôi luôn rồi."
Ôn Dĩ Tắc vừa trêu chọc Ninh Trạch Tiêu vừa xoa vai đau nhức của mình, đây gọi là "gánh nặng ngọt ngào" chăng?
Nghe vậy, Ninh Trạch Tiêu xấu hổ giơ tay che mặt, chỉ muốn đào một cái hố để tự chôn mình xuống. Thật là mất mặt quá đi mà!
Ôn Dĩ Tắc đứng dậy, thoải mái vươn vai. Không khí buổi sớm tràn ngập mùi đất ẩm và hương hoa cỏ, hít một hơi thật sâu như gột rửa hết mọi mệt mỏi. Anh bước tới bên bờ hồ, vốc một vốc nước mát để rửa mặt đơn giản.
Dãy núi phía xa ẩn hiện trong màn sương mù như một bức tranh thủy mặc đẹp đến say lòng người.
"Vẫn chưa dậy sao? Nhiệm vụ hôm nay của chúng ta không ít đâu."
Rửa mặt xong, Ôn Dĩ Tắc quay lại nơi họ cắm trại. Đống lửa cháy cả đêm giờ chỉ còn là lớp than đen xám, thỉnh thoảng bốc lên vài sợi khói trắng lượn lờ.
Ninh Trạch Tiêu do dự một lát, cuối cùng đành thu lại tâm tư đang rối bời, ngoan ngoãn ra bờ hồ vệ sinh cá nhân. Cậu vừa nâng một vốc nước sạch lên thì tầm mắt bị một thứ gì đó đang trôi theo dòng nước thu hút.
"Cái gì thế kia? Một chiếc chiếu à?"
Ninh Trạch Tiêu nhìn đến xuất thần, Ôn Dĩ Tắc cũng bị sự chú ý của cậu lôi cuốn, liền nhìn theo. Một chiếc chiếu đang bị dòng suối chảy xiết cuốn xuống hạ lưu, chớp mắt đã đến cửa sông giao với hồ.
"Hình như trong chiếu có bọc thứ gì đó."
Ôn Dĩ Tắc nêu lên nghi vấn, giữa chiếc chiếu có một chỗ lồi lên bất thường, giống như có vật gì bị gói bên trong.
"Đúng vậy." Ninh Trạch Tiêu phụ họa, cậu cũng phát hiện ra điểm này.
Giây tiếp theo, trong cơn va đập dữ dội của dòng nước, thứ ẩn giấu bên trong chiếc chiếu vô tình lộ ra một góc – một vật dị thường trông giống như đùi người phơi bày ra trước mắt hai người.
Vật dưới chiếc chiếu vẫn nằm im bất động như đã mất khả năng phản kháng, làn nước trong vắt xung quanh bị nhuộm thành màu cam hồng bởi dòng máu không ngừng rỉ ra.
Ôn Dĩ Tắc: "!!!"
Ninh Trạch Tiêu: "Đây là...!"
Cả hai kinh ngạc nhìn nhau. Họ đã trôi từ miếu Địa Tiên xuống hạ lưu, chẳng lẽ cái xác bọc trong chiếu kia cũng từ miếu Địa Tiên mà ra?
"Con sông này bắt nguồn từ đỉnh núi, chảy qua nửa trấn Sơn Vụ. Nếu nó thật sự trôi từ miếu Địa Tiên đến đây, chẳng lẽ người ở đó đã ra tay với người vô tội sao?"
Sáng sớm ra đã có án mạng?
Ninh Trạch Tiêu vuốt cằm, ánh mắt trở nên nghiêm trọng.
Ôn Dĩ Tắc tiếp lời: "Tôi chưa từng nghe trấn Sơn Vụ có tập tục thủy táng. Nghĩ đến thói quen của lũ điên ở miếu Địa Tiên, việc giết người phi tang xác cũng không có gì lạ. Nếu chuyện này thật sự do chúng làm, thì dưới đáy sông này e rằng..."
-- Còn rất nhiều xác chết khác.
Anh cố ý bỏ lửng câu nói để Ninh Trạch Tiêu tự hình dung. Cùng lúc đó, cái xác bọc chiếu bị nước cuốn vào giữa hồ, "ùm" một tiếng rồi chìm nghỉm xuống đáy.
Ninh Trạch Tiêu lập tức cảm thấy bất an tột độ, cậu chủ động đề nghị: "Dĩ Tắc, chúng ta phải nhanh chóng quay lại miếu Địa Tiên."
Để miếu Địa Tiên phải làm đến mức này, e rằng đối phương cũng đang sốt ruột và sắp tung ra chiêu trò hiểm độc gì đó.
"Ừ, chúng ta sẽ dọc theo hướng thượng nguồn con sông mà chạy về." Ôn Dĩ Tắc gật đầu đồng ý.
Ở một phía khác.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong nhà, làm bừng sáng hai người đang say ngủ trên giường.
Tiếu Địch bị ánh nắng gắt chiếu tỉnh trước, hắn vô thức đưa tay che mắt, lý trí lập tức quay trở lại. Hắn nhớ rõ mình đã thức canh cả đêm, mãi đến khi trời hửng sáng mới chợp mắt một lát, không ngờ lại ngủ quên mất.
Tiếu Địch nhìn Thuần Hạc Cư đang ngủ bên cạnh một cái rồi xỏ giày xuống giường. Hắn đi quanh phòng một lượt nhưng không thấy dấu vết của Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu đâu. Cả đêm hai người họ không về, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện ở miếu Địa Tiên sao?
Sự bất an trong lòng Tiếu Địch không ngừng thôi thúc. Cuộc trò chuyện với Thuần Hạc Cư tối qua khiến hắn nhận ra tình hình vô cùng nghiêm trọng. Để phòng hờ, hắn biên tập lại những thông tin mình có được thành tài liệu văn bản rồi gửi cho Linh Môn.
Vừa gửi xong tin nhắn, Tiếu Địch nghe thấy tiếng động trong phòng ngủ.
"Anh tỉnh từ lúc nào thế?"
Tiếu Địch quay đầu lại, thấy Thuần Hạc Cư đã thức dậy, đang mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình tựa vào tường. Phần tóc mái có lẽ do lúc ngủ bị ép nên dựng ngược lên một lọn trông khá ngộ nghĩnh.
"Tỉnh rồi à?" Tiếu Địch chủ động tiến lại gần.
Thấy thần thái của vị luật sư đã khôi phục không ít, quầng thâm dưới mắt cũng mờ đi nhiều.
"Ừm." Thuần Hạc Cư bỏ tay đang dụi mắt xuống, đôi mắt vẫn còn mơ màng nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng người quen, anh thắc mắc: "Dĩ Tắc với Trạch Tiêu đâu rồi?"
"Họ cả đêm không về." Tiếu Địch nghiêm giọng.
Vị luật sư lập tức tỉnh hẳn cả ngủ, lọn tóc dựng đứng cũng như bị dọa cho xẹp xuống. Anh nắm lấy tay Tiếu Địch, cuống cuồng nói: "Có khi họ gặp chuyện rồi, chúng ta phải đi tìm họ ngay!"
Nếu còn chờ đợi thì hậu quả khôn lường! Lũ điên ở miếu Địa Tiên thực sự sẽ giết người đấy!
"Ừ." Tiếu Địch cũng có ý đó. Trước khi ra cửa, hắn đặc biệt dặn dò Thuần Hạc Cư: "Tôi sẽ đưa cậu đi cùng, nhưng cậu nhất định phải theo sát tôi, tuyệt đối không được hành động một mình."
Tiếu Địch hiểu tính cách của Thuần Hạc Cư, nếu cứ khăng khăng ngăn cản thì chỉ khiến đối phương làm ra những chuyện liều lĩnh hơn. Thay vì để anh tự ý hành động, thà rằng mang theo bên mình, để dưới tầm mắt mình mà kịp thời ứng phó.
"Được, được." Ánh mắt Thuần Hạc Cư lấp lánh sự mong đợi, anh nhất định sẽ ngoan ngoãn theo sát Tiếu Địch, không gây thêm phiền phức.
Không nên chậm trễ, Tiếu Địch thay quần áo xong liền đưa vị luật sư ra ngoài. Hai người vừa chạy tới miếu Địa Tiên vừa không ngừng quan sát xung quanh, hy vọng có thể bắt gặp Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu giữa đường.
"Hơi lạ nhỉ, sao đến giờ mà đường phố vẫn không có một bóng người?" Tiếu Địch nhạy bén nhận ra điểm bất thường.
Lẽ ra ở trấn Sơn Vụ hẻo lánh này, người dân thường có thói quen "mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ", nhưng trời đã sáng rõ một lúc lâu rồi mà phố xá vẫn vắng tanh.
Lạ thật.
"Bọn chúng ở đây! Mọi người mau tới đây!"
Giữa con phố trống trải đột nhiên vang lên một tiếng hô hoán lớn, ngay sau đó một đám người không biết từ đâu chui ra. Họ hầm hầm lao thẳng về phía Tiếu Địch và Thuần Hạc Cư, trên tay lăm lăm đủ loại "vũ khí" thô sơ, những lưỡi dao sắc lẹm lóe lên ánh hàn quang lạnh lẽo.
"Chính là hai tên này đã giết chết hai người dân của chúng ta từ sáng sớm! Chúng ta phải bắt bọn giết người này đền mạng!"
Thuần Hạc Cư còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã cảm thấy cả người bị một luồng sức mạnh kéo tuột đi. Tiếu Địch nắm tay vị luật sư quay đầu chạy thẳng, phía sau là đám người đông đúc đang hò hét đuổi theo không ngừng.
"Họ điên rồi sao?" Thuần Hạc Cư lúc này mới phản ứng kịp, cũng chạy thục mạng theo Tiếu Địch.
Anh dần nhận ra có lẽ mình đã bị bôi nhọ, trở thành kẻ "đổ vỏ" thay người khác. Vị luật sư càng nghĩ càng giận, chưa bao giờ anh bị người ta chơi xỏ một vố đau thế này, anh bực bội hét lớn để minh oan:
"Giết người nào chứ? Chúng tôi còn chưa bước ra khỏi cửa khách sạn nữa là, các người không tin thì cứ việc đi kiểm tra camera ấy!"
Cây ngay không sợ chết đứng, Thuần Hạc Cư không thể nuốt trôi cục tức này! Anh nhắm mắt cũng đoán ra kẻ đứng sau trò bôi bẩn này là ai – Miếu Địa Tiên!
Tuy nhiên, lời giải thích của Thuần Hạc Cư chẳng mảy may được để ý. Gã đàn ông mặc đồ đen đứng đầu nhóm người lập tức quát lại:
"Hai tên này không chỉ giết người mà còn nói năng bừa bãi, mọi người đừng để bị chúng lừa!"
Thuần Hạc Cư tức đến nổ đom đóm mắt trước sự trơ trẽn của đối phương, miệng cũng không chịu thua:
"Khéo diễn quá nhỉ! Ngươi có giỏi thì mở mấy cái túi nilon treo trên thần thụ ra cho mọi người xem đi, để mọi người thấy rõ các người rốt cuộc đã làm cái gì?!"
Thuần Hạc Cư gào lớn, cố át đi tiếng ồn ào: "Tại sao trong túi nilon lại có đầu người?! Có phải miếu Địa Tiên các người lén lút giết người rồi phân xác họ không?"
Nào ngờ, gã mặc đồ đen vẫn trơ ra như đá, còn quay lại cắn ngược một cái: "Tên này tâm địa bất chính, dám mở miệng phỉ báng Địa Tiên! Biết đâu toàn bộ vật tế dưới thần thụ đều bị ngươi tráo thành đầu người để cố tình bôi nhọ chúng ta thì sao!"