Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ
Chương 35: Tang lễ im lặng
Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phương Ngọc trợn to đôi mắt, há miệng muốn thét nhưng đã không kịp nữa.
Trần Tuệ! Sao Như Tuệ lại là Trần Tuệ?
Câu hỏi ấy đến chết nàng cũng chẳng tìm được lời đáp.
Phương Ngọc chết vào một ngày bình thường, bị chính chồng nàng si mê suốt đời, dùng dây thừng siết chết.
Chết không nhắm mắt.
Trong phòng ngập tràn tiếng than khóc của Nghiêm Lập Nho, Như Tuệ đứng sau lưng hắn, cúi đầu nhìn Phương Ngọc đã lìa đời, trong lòng chẳng thấy chút khoái cảm khi báo thù.
Hai mươi năm sau khi cả nhà nàng chết oan, kẻ đầu sỏ gây tội mới chết trước mặt nàng, nàng chỉ cảm thấy mọi chuyện đều đến quá muộn.
Ánh mắt nàng cuối cùng dừng lại trên lưng Nghiêm Lập Nho, Phương Ngọc đã chết, vậy thì... đến lượt con trai của bọn họ.
"Lão gia, kế tiếp phải làm sao?"
Nghiêm Lập Nho buông dây thừng đã thắt chết Phương Ngọc, đứng lên nói: "Đừng lo, giật hết châu ngọc trên người nàng ta xuống, dùng sức mạnh một chút."
Như Tuệ có chút ngây ra, rồi làm theo lời hắn dặn.
Nàng giật xuống chiếc trâm ngọc trên đầu Phương Ngọc, khuyên tai đá quý và dây chuyền trên cổ, còn cả hai chiếc vòng ngọc đeo tay.
Bởi vì giật mạnh quá, ở cổ và vành tai Phương Ngọc đều để lại vết thương.
Khi nàng lấy trang sức xong, Nghiêm Lập Nho bước vào phòng, đi đến cạnh bàn, tìm góc đẩy ngã cái bàn, bình hoa trên đó đổ vỡ đầy đất.
Sau đó hắn xé màn giường, giật cả chăn chưa gấp xuống giường, gối đầu cũng bị ném xuống cuối giường.
Chỉ thay đổi đôi chút, căn phòng đã trông giống như có người tranh chấp bên trong.
"Lão gia, xong rồi."
Như Tuệ trao trang sức cho Nghiêm Lập Nho, hắn cất gọn đồ, nói với nàng: "Đi thôi, ra đường đừng nói gì cả."
Như Tuệ gật đầu, đi theo sau Nghiêm Lập Nho ra ngoài.
Sau khi ra khỏi phòng, Nghiêm Lập Nho để cửa mở toang, dẫn Như Tuệ tiếp tục đi về phía trước.
Trong viện, tình lang trẻ tuổi của Phương Ngọc đang đứng đó lo lắng bất an, hình như đang đợi bọn họ ra.
Nhìn thấy Nghiêm Lập Nho, hắn không những không chạy trốn mà còn bước lên đón.
"Đại nhân, chúng ta đã hẹn..."
Nghiêm Lập Nho cắt ngang: "Yên tâm, ta đã nói từ trước là sẽ không truy cứu ngươi, ta và Phương Ngọc còn việc muốn nói, ngươi đến quán rượu ở đầu đường chờ."
"Vâng, vâng, tiểu nhân đi liền."
"Đừng để nha hoàn và phu xe ở cửa nhìn thấy." Giọng Nghiêm Lập Nho vẫn bình thản.
"Tuyệt đối sẽ không."
Chàng trai trẻ nghe lời, như nhận được thánh chỉ, cả người nhẹ nhõm thở phào, không ngẩng đầu lên mà chạy ra ngoài.
Như Tuệ đoán trước, việc Phương Ngọc ngoại tình quả nhiên Nghiêm Lập Nho đã biết từ lâu, ngay cả tình nhân của nàng, cũng là do hắn tìm về.
Nghiêm Lập Nho quả nhiên chưa từng làm nàng thất vọng, đối với người khác ác, đối với chính mình càng ác.
"Đi thôi."
Nghe hắn nói, Như Tuệ có chút lo lắng quay đầu lại nhìn một lượt: "Cứ như vậy mà đi rồi sao?"
Nghiêm Lập Nho thấy dáng vẻ nàng lo lắng, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng: "Đừng lo, sẽ không có ai phát hiện đâu."
Hai người tránh nha hoàn và phu xe của Phương Ngọc, rời khỏi ngõ Tả Chi, đến trước xe ngựa Nghiêm phủ đỗ trên đường. Xe ngựa không trở về Nghiêm phủ mà đi đến một cửa hàng bán trang phục ở con ngõ bên cạnh.
Cửa hàng này làm ăn không tốt lắm, chưởng quầy đang ngủ gà ngủ gật trước quầy.
Sau khi Nghiêm Lập Nho bước vào, gõ gõ vào mặt quầy, chưởng quầy đột nhiên tỉnh dậy: "Nghiêm đại nhân?"
"Gọi huynh đệ họ Diệp đến gặp ta."
"Vâng, tiểu nhân lập tức đi gọi." Chưởng quầy nhanh chóng đồng ý, cũng không trông cửa, thân hình linh hoạt đi ra sân sau qua cửa phụ.
Rất nhanh, một đôi huynh đệ có vài phần giống nhau đi ra. Thấy Như Tuệ cũng ở đây, hai người cảnh giác nhìn nàng một cái, sau đó hành lễ với Nghiêm Lập Nho: "Nghiêm đại nhân, có việc gì cần chúng tôi đi làm?"
Nghiêm Lập Nho nói: "Bên ngoài ngõ Tả Chi có xe ngựa đỗ, phu xe và nha hoàn trên xe, còn có một nam tử trẻ tuổi tên Ninh Thông ở quán rượu Phúc đầu đường, khống chế bắt bọn họ. Phu xe thì giết, tạo hiện trường giả là chết vì bị đánh lén, ném vào căn nhà thứ hai bên tay trái ngõ Tả Chi. Hai ngày sau vào cuối giờ Mùi, để đôi nam nữ kia đánh xe ra khỏi thành, số trang sức này đặt trong bọc hành lý của họ."
Hắn đưa số trang sức nhận từ chỗ Như Tuệ cho hai huynh đệ: "Đã nghe rõ chưa?"
Một người nhận trang sức, không chút do dự đáp: "Nghe rõ rồi ạ, chúng tôi lập tức đi."
Bóng dáng hai người nhanh chóng biến mất. Nghiêm Lập Nho dẫn Như Tuệ quay lại xe ngựa, lúc này xe ngựa mới chạy về hướng Nghiêm phủ.
Hai người ra phủ một chuyến này, vẫn chưa hề làm kinh động tới bất kỳ ai, cũng không có ai dám chỉ trỏ nam chủ nhân trong phủ.
Đến giờ Dậu, mấy nha hoàn trong viện Phương Ngọc bắt đầu lo lắng, trước đây khi phu nhân ra ngoài chưa bao giờ muộn như vậy mà còn không về nhà, chẳng lẽ gặp phải chuyện gì?
Các nàng vẫn chờ đến giờ Tuất, đã cấm đi lại ban đêm rồi, vậy mà phu nhân vẫn chưa quay về.
Đại nha hoàn Phùng Hạ vốn hầu hạ Phương Ngọc rốt cuộc không chịu nổi áp lực, vội vàng chạy đến viện Nghiêm Lập Nho.
"Lão gia, phu nhân ban ngày ra ngoài, đến nay vẫn chưa về phủ." Phùng Hạ thấp thỏm quỳ trên mặt đất, không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Nghiêm Lập Nho.
Nàng là nha hoàn hầu hạ bên cạnh Phương Ngọc, coi như lúc đầu không biết mỗi lần phu nhân ra cửa làm gì, nhưng thời gian lâu rồi, kiểu gì cũng phát hiện trên người đối phương dấu vết ái muội không nên tồn tại.
Nếu không phải lần này cấm đi lại ban đêm rồi phu nhân vẫn chưa về nhà, nàng ta cũng không dám kinh động lão gia.
"Ngươi có biết phu nhân đi đâu không?"
"Nô tỳ không biết, nhưng phu nhân dẫn theo Phùng Xuân cùng đi."
Phùng Hạ nói xong đợi một lúc lâu cũng không thấy chủ tử đáp lại, lén ngẩng đầu, chỉ thấy Nghiêm Lập Nho nghiêm mặt như đang suy tư gì đó.
Sau một lúc lâu mới nghe hắn lên tiếng: "Chuyện này không được nói cho bất kỳ ai, đặc biệt là mấy nha hoàn trong viện phu nhân, nếu bọn chúng dám ra ngoài nói lung tung, bản quan không tha cho ai cả."
"Vâng, nô tỳ nhất định sẽ không để họ nói lung tung."
"Trở về đi, nếu có người hỏi, cứ nói phu nhân đến chùa Linh An ở ngoại ô ở lại mấy ngày."
"Nô tỳ hiểu rõ."
Trên đường trở về, Phùng Hạ chưa vào viện đã bị một ông lão cản lại.
"Tiểu nha đầu, phu nhân các ngươi đâu?" Ngô lão đầu hỏi thăm.
Phùng Hạ vẻ mặt tự nhiên nói lý do thoái thác Nghiêm Lập Nho đã dạy nàng ta cho ông cụ này: "Phu nhân đến chùa Linh An ở ngoại ô, nói muốn ở lại mấy ngày."
Ngô lão đầu hơi nhíu mày: "Sao trước đó không nghe nói tới? Mấy nha hoàn các ngươi cũng không đi theo sao?"
"Là phu nhân quyết định tức thì, phu nhân chỉ nói với lão gia chúng ta."
"Ồ." Nghe nói Nghiêm Lập Nho biết được việc này, Ngô lão đầu cũng không truy vấn nữa, chắp tay sau lưng dạo bước rời khỏi.
Ngày hôm sau sau khi Phương Ngọc biến mất, trong phủ cũng không có bất kỳ khác thường gì, ngoại trừ Như Tuệ và mấy nha hoàn Phương Ngọc, tất cả mọi người đều cho rằng nàng ấy chỉ ra ngoài một chuyến.
Nhưng sáng sớm hôm đó, Kinh Triệu Doãn tự mình đến nha môn bộ Hình.
Gặp được Nghiêm Lập Nho, vị Kinh Triệu Doãn kia trên mặt lộ ra vẻ khó xử, ấp a ấp úng một hồi lâu, rốt cuộc mới nói mục đích chuyến này: "Nghiêm đại nhân, hạ quan nhận được bá tánh ở ngõ Tả Chi báo án, nói phát hiện một nhà đêm không đóng cửa, có kẻ trộm xâm nhập, đi vào không lâu thì kẻ trộm vừa kêu giết người vừa tông cửa chạy ra."
Nghiêm Lập Nho hình như có chút kinh ngạc: "Chẳng lẽ người chết có quan hệ với án xác sống gần đây?"
Kinh Triệu Doãn thấy miệng đắng chát, căng da đầu nói: "Người chết kia hình như là tôn phu nhân."
"Cái gì?" Nghiêm Lập Nho sửng sốt, "Ngươi nói cái gì?"
Kinh Triệu Doãn cúi gằm đầu, không dám nhìn vẻ mặt giờ khắc này của Nghiêm Lập Nho, lại nhanh chóng lặp lại một lần: "Người chết kia hình như là tôn phu nhân."
Nghiêm Lập Nho im lặng hồi lâu mới hỏi: "Nàng ấy chết như thế nào?"
"Tôn phu nhân dường như đã xảy ra tranh chấp với người khác, bị người đó dùng dây thừng siết cổ chết. Đồ trang sức trên người phu nhân đều biến mất không thấy, tên trộm xâm nhập tòa nhà vẫn chưa lục soát trang sức, hắn ta cũng không thừa nhận mình đã lấy bất cứ thứ gì."
"Chủ nhân căn nhà đó là ai?"
"... chủ nhân căn nhà là một nam tử tên Ninh Thông, căn nhà này vốn là tôn phu nhân sang tên cho hắn ta. Sau khi tôn phu nhân chết, người tên Ninh Thông này cũng biến mất."
Sau lưng Kinh Triệu Doãn đã toát mồ hôi lạnh, ông ta cũng không phải lần đầu xử án, đều tra được tình trạng này còn có gì không rõ nữa đâu?
Vị phu nhân kia nhà Nghiêm đại nhân chẳng những cắm sừng thiệt bự cho ngài ấy, còn bị tình nhân giết chết.
Chuyện này một khi truyền ra ngoài, Nghiêm đại nhân sợ là không còn chút thể diện nào.
"Đa tạ Tống đại nhân báo việc này cho Nghiêm mỗ, vụ án này..."
Kinh Triệu Doãn vội nói: "Vụ án này sẽ giao lại cho bộ Hình, Nghiêm đại nhân yên tâm, bản quan vẫn chưa nói nội tình vụ án này cho bất kỳ ai."
Nghiêm Lập Nho khẽ gật đầu.
Sau khi bộ Hình tiếp nhận án này, Nghiêm Lập Nho giao vụ án cho tâm phúc.
Ngày hôm sau, người nọ truy ra dấu vết hung thủ, sau khi bọn chúng đánh xe ra khỏi thành, trực tiếp bắn chết cả hai người.
Người nọ dẫn theo Tư lại bộ Hình tìm được trang sức thuộc về Nghiêm phu nhân trên xe ngựa, chứng thực nam tử trong xe là hung thủ giết hại Nghiêm phu nhân.
Ngay sau đó, bọn họ lại biết được nữ tử trong xe lại là nha hoàn bên cạnh Nghiêm phu nhân, nguyên nhân gây ra vụ hung án này cũng tìm được rồi.
Tình nhân mà Nghiêm phu nhân nuôi nảy sinh tình cảm với nha hoàn bên cạnh ả ta, hai người quyết tâm bỏ trốn, bất hạnh thay không có lộ phí, ngay khi Nghiêm phu nhân đến chỗ tình nhân thì bị tình nhân giết hại, lấy đi trang sức quý giá trên người ả ta, cùng nhau lưu lạc thiên nhai.
Hung thủ giết người và đồng lõa bởi vì chống cự lại khi bắt giữ nên bị giết chết ngay tại chỗ, vụ án này cũng không có bất kỳ điểm gì đáng ngờ, như vậy là có thể kết án.
Khi Phương Ngọc rời phủ ngày thứ ba, Tư lại bộ Hình đến cửa, chuyển thi thể ả ta về Nghiêm phủ, mọi người trong Nghiêm phủ mới biết được phu nhân nhà bọn họ không đi chùa miếu gì cả, mà là bị người ta hại chết.
Nghiêm Trình rốt cuộc cũng được thả ra từ trong từ đường, nghe được tin mẹ mình bị giết dường như choáng váng, rõ ràng mấy ngày trước còn sống yên lành, sao đột nhiên đã chết rồi?
Hắn ta đỏ hoe mắt bắt lấy cánh tay Tư lại bộ Hình kia, rống lên: "Mẹ ta rốt cuộc là chết như thế nào?"
Tư lại kia ấp a ấp úng cũng không chịu nói.
Nghiêm Trình càng cho rằng trong đó có bí mật không thể cho ai biết, nắm cổ áo người nọ: "Ngươi có nói hay không, tin hay không giờ ta sẽ lấy mạng ngươi!"
Tư lại kia rốt cuộc không nhịn được lớn tiếng nói: "Nghiêm phu nhân bị tình nhân và nha hoàn bên cạnh bà ấy hại chết."
Tiếng khóc tiếng la trong nháy mắt đều biến mất.
Ngô lão đầu nghe được tin tức chạy đến, bước chân cũng khựng lại, sắc mặt vô cùng xuất sắc.
Tuy ông ta được Hầu gia phái tới bảo vệ Phương Ngọc, nhưng cũng sẽ không thời thời khắc khắc bảo vệ bên người.
Có đôi khi Phương Ngọc không cần, thì ông ta sẽ không theo.
Ông ta chưa bao giờ nghĩ tới, lúc Phương Ngọc không cần ông ta đi theo, là đến chỗ tình nhân.
Ngô lão đầu cũng không có tin vào lời nói vừa rồi của Tư lại bộ Hình kia, tiến lên xốc vải bố trắng phủ trên người Phương Ngọc lên tra xét.
Ông ta phát hiện trên gáy Phương Ngọc có một vết thương do va chạm, nhưng không phải bởi vậy mà chết, mà là bị người siết cổ chết.
Ông ta dễ dàng suy đoán ra quá trình trước khi Phương Ngọc chết, ả ta bị người khác đẩy ngã gáy đập vào cái gì đó, sau đó hung thủ dùng dây thừng siết chết ả ta.
Dấu vết trên vành tai và trên cổ là khi trang sức bị giật đi để lại, sau khi hung thủ kia giết người đã lấy đi trang sức của ả ta.
Ngô lão đầu đứng lên, nhìn về phía Nghiêm Lập Nho đi vào phủ cuối cùng, ngữ khí như chất vấn: "Nghiêm đại nhân, chuyện cô nương nhà chúng ta bị hại lớn như vậy, vì sao không nói cho ta?"
Sắc mặt Nghiêm Lập Nho lại càng khó coi hơn so với ông ta: "Ngươi cả ngày đi theo phu nhân, vì sao không nói cho bản quan là nàng ấy thường xuyên ra khỏi phủ là đi đâu?"
Cơn giận của Ngô lão đầu tức khắc giảm đi vài phần: "Ta không biết việc này."
"Chẳng lẽ bản quan không nên biết?" Nghiêm Lập Nho hít sâu một hơi, "Nàng ấy đêm không về ngủ, bản quan còn vì thanh danh nàng ấy mà tìm lấy cớ giúp, kết quả thì sao? Ngươi biết hôm qua khi Kinh Triệu Doãn đến cửa, bản quan suy nghĩ tới chuyện gì không?"
Ngô lão đầu im lặng không nói gì.
"Thể diện của bản quan, bị nàng ấy làm mất hết." Nghiêm Lập Nho đen mặt, gằn từng chữ.
Giờ phút này, ngay cả Nghiêm Trình kiêu ngạo cũng không dám hé răng một chữ.
Sau một lúc lâu, cảm xúc Nghiêm Lập Nho dần dần bình phục, mới lên tiếng: "Vụ án này hai kẻ hiềm nghi vì chống cự lại nên bị xử quyết ngay tại chỗ, vụ án này đã được kết án rồi."
Nói xong hắn quay sang bên cạnh nói: "Quản gia."
"Lão gia."
"Đặt mua đồ làm tang lễ cho phu nhân."
"Vâng."
Nghiêm Lập Nho lại nhìn về phía Ngô lão đầu: "Các hạ còn có nghi vấn gì?"
Ngô lão đầu vốn định chất vấn hành vi của Nghiêm Lập Nho lệnh thủ hạ giết chết hai kẻ hiềm nghi, nhưng lại nghĩ lại, dường như có thể hiểu rõ cách xử lý này của hắn.
Nếu người bị hiềm nghi không chết, người bị nhốt đại lao bộ Hình, khẩu cung hỏi ra, chuyện con gái của Trấn Bắc Hầu yêu đương vụng trộm với người khác còn bị giết có khả năng không giấu được.
Đến lúc đó không riêng gì Nghiêm Lập Nho mất mặt, Hầu gia nhà bọn họ cũng mất mặt.
Cuối cùng, ông ta chỉ có thể nói: "Không có."
Nghiêm phủ tổ chức lễ tang rất khiêm tốn, bá tánh xung quanh cũng không biết được đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết phu nhân Nghiêm Thanh Thiên mấy ngày trước gặp chuyện bất trắc, bị kẻ xấu làm hại.
Ngày đưa tang Phương Ngọc, còn có không ít bá tánh nể mặt Nghiêm Thanh Thiên, đứng ở ven đường tế lễ, trong lúc nhất thời rất là bi thương trang trọng.
Hôm sau ngày đưa tang Nghiêm phu nhân, A Triền nghe được câu chuyện ngày xưa Nghiêm Thanh Thiên xử án ở tiệm trà, nghe thấy bàn bên cạnh có người hỏi thuyết thư tiên sinh: "Lão Lưu, nghe nói mấy ngày trước phu nhân của Nghiêm Thanh Thiên bị hại bỏ mình, có việc này à?"
Vị thuyết thư tiên sinh kia vuốt vuốt chòm râu hoa râm: "Đích xác là có việc này."
Chung quanh lập tức ồn ào lên, có người đã hô lên: "Chẳng lẽ là Nghiêm Thanh Thiên giải oan cho bá tánh đắc tội quyền quý, những người đó ám hại Nghiêm phu nhân?"
"Chuyện này thì lão hủ không biết, có điều mọi người không cần lo lắng, hung thủ đã bị đưa ra công lý sau khi Nghiêm phu nhân bị hại không lâu, Nghiêm Thanh Thiên sẽ không bỏ qua bất kỳ kẻ ác nào."
Bàn tay bóc đậu phộng của A Triền hơi dừng một chút, bên tai còn tràn ngập âm thanh "Người tốt không được báo đáp".
Nàng cẩn thận tách vỏ đậu phộng, lấy ra từ bên trong ba hạt đậu phộng đỏ, lại chà sạch lớp vỏ mỏng của đậu phộng, cho từng hạt vào trong miệng, cẩn thận nhai nuốt.
Đậu phộng rang rất thơm, cùng với câu chuyện hôm nay nghe được, càng mỹ vị.
Nửa sau của câu chuyện thuyết thư tiên sinh còn chưa kể xong, A Triền đã thanh toán rồi rời khỏi tiệm trà.
Trước đó vài ngày, Phong Dương đưa tới một cái chìa khóa nhà cùng một chồng khế đất và khế nhà, đều là hồi môn mà mẫu thân Quý Thiền để lại.
Thời gian này nàng vẫn luôn gom lại số hồi môn đó, ngoại trừ thôn trang ở vùng ngoại ô là chưa từng đến, những cửa hàng và căn nhà khác đều đã đến một lần, cũng ký lại khế ước cho thuê cửa hàng với các chưởng quầy.
Hôm nay hiếm khi nàng có thời gian rảnh, ngược lại còn được nghe xong một chuyện hay.
Nghĩ đến Tuệ Nương sống ở Nghiêm phủ còn tính an ổn, không biết nàng ấy khi nào mới có thể rời khỏi Nghiêm phủ, lại sẽ thoát thân như thế nào?
Ý niệm như vậy chỉ chợt lóe ở trong đầu A Triền rồi biến mất, còn chưa kịp nghĩ sâu hơn, lại thấy ngoài cửa hàng của nàng, có một hình bóng có chút quen thuộc đứng đó.
Mãi đến khi đến gần A Triền mới có chút ngoài ý muốn mà gọi ra tên đối phương: "Triệu Văn Nguyệt, sao ngươi lại ở đây?"
Triệu Văn Nguyệt xoay người, nhìn thấy A Triền chậm rãi bước đến, trong mắt hiện lên một tia ghen ghét.
Mình thì ở Tiết gia bị mụ già kia giày vò cả ngày nghỉ ngơi không tốt, người cũng tiều tụy rất nhiều, Quý Thiền nhìn lại càng thêm xinh đẹp động lòng người so với trước kia.
Nếu không phải trong nhà mình xảy ra biến cố, nàng ta vốn sống tốt hơn Quý Thiền nhiều mới đúng.
A Triền vẫn chưa bỏ lỡ cảm xúc trong mắt nàng ta, nhưng cũng không để ở trong lòng, chỉ đi tới trước cửa hỏi: "Hôm nay sao biểu muội lại đến tìm ta? Đã xảy ra chuyện gì à?"
Nàng vừa hỏi, vừa dùng chìa khóa mở cửa.
Cửa phòng được mở ra, trong phòng có một mùi hương ngải thảo nhàn nhạt bay ra, trong mùi hương còn mang theo cảm giác mát lạnh, đó là hương viên trừ tà gần đây A Triền làm vì Tết Đoan Ngọ sắp tới.
Bên trong dùng bạc hà, ngải thảo, xương bồ và hương thảo, sau khi điều phối tỏa ra mùi hương dễ ngửi hơn nhiều so với túi thơm chỉ đựng ít hương thảo trừ tà.
Mấy ngày trước tết Đoan Ngọ hương viên trừ tà bán được rất nhiều, tuy rằng bán khá rẻ, cũng không kiếm được mấy đồng tiền, nhưng lại khiến tên tuổi cửa hàng được truyền ra ngoài.
Triệu Văn Nguyệt dường như cũng rất thích mùi hương này, không nhịn được hỏi: "Đây là mùi hương gì?"
"Là hương viên mà ta làm." A Triền tiện tay lấy từ trên quầy một túi thơm đưa cho Triệu Văn Nguyệt.
Triệu Văn Nguyệt có chút ghét bỏ mà nhìn túi thơm trên tay, để sát vào ngửi ngửi mùi hương trên đó: "Đây chính là hương viên ngươi làm?"
"Đúng vậy." A Triền lại hỏi lại, "Hôm nay biểu muội đến là có việc gì?"
"Không có việc gì thì không thể đến tìm ngươi à?" Ngữ khí của Triệu Văn Nguyệt gần như không khách khí, ngay sau đó lại ho nhẹ một tiếng, "Kỳ thật cũng không có gì, chỉ đến xem ngươi sống có tốt không thôi."
Nàng ta vốn muốn tìm A Triền nói chuyện, cuộc sống trong Tiết phủ so với nàng tưởng tượng hoàn toàn không giống nhau, Tiết lang đối với nàng ta vẫn luôn rất tốt, thế nhưng Tiết lão phu nhân rất là xảo quyệt, chẳng những nơi chốn làm nàng ta khó xử, lại còn muốn động vào hồi môn của nàng ta.
Triệu Văn Nguyệt cả ngày bị lão phu nhân kia quấy rầy, Tiết lang gần đây rất bận, căn bản không có tâm trạng nghe nàng ta oán giận, chỉ luôn bảo nàng ta nhường nhịn, trong lòng nàng ta buồn bực, lại không biết nên tố khổ cùng ai.
Mẫu thân không còn nữa, sau khi bạn tốt ngày xưa biết được nàng ta gả cho người ta làm thiếp cũng không lui tới gì với nàng ta, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ còn lại có Quý Thiền.
A Triền cười cười, cũng không để ý lắm tới thái độ của nàng ta: "Biểu muội mời ngồi."
Nàng dẫn Triệu Văn Nguyệt ngồi xuống, lại nói: "Biểu muội gần đây gặp phải chuyện gì phiền lòng?"
Ánh mắt Triệu Văn Nguyệt sáng lên.
"Lại còn có quan hệ với Tiết đại nhân à?"
Triệu Văn Nguyệt liên tục gật đầu, đầu tiên là nói với A Triền về thái độ đáng ghê tởm của Tiết lão phu nhân, sau đó lại nói về Tiết Minh Đường.
"Tướng công gần đây rất là bực bội, ban đêm cũng nghỉ ngơi không tốt, nghe nha hoàn nói chàng ấy đã có một khoảng thời gian không thể ngủ an giấc."
"Nghiêm trọng như vậy, biểu muội là người tri kỷ của Tiết đại nhân, cũng biết là bởi vì sao chứ?" A Triền lộ ra vẻ mặt tò mò.
A Triền nói làm Triệu Văn Nguyệt rất là uất ức, nói hết chuyện mà nàng ta biết ra.
"Ngươi hẳn là biết vụ án xác sống chứ? Vụ án kia vẫn luôn do phu quân phụ trách, ai ngờ xác sống kia thật là xảo quyệt, vốn là ở phường Xương Bình, hiện giờ lại trốn đến phường Thường Nhạc, đến nay còn chưa bắt được."
A Triền có chút ngoài ý muốn, phường Thường Nhạc kia không phải là phường của Nghiêm phủ à?
Xác sống kia lúc đầu xuất hiện ở phường Xương Bình A Triền vẫn chưa chú ý cho lắm, cho rằng chỉ là tình cờ mà thôi, hiện tại xem ra, nó hình như là đang truy tìm Tuệ Nương?
Tuệ Nương có gì đặc biệt ư?
Nó cắn chết Tuệ Nương, đã ăn máu thịt của nàng ấy...
Đôi mày đẹp của A Triền hơi nhướng lên, máu thịt Tuệ Nương có hòa lẫn bột xương rồng, xác sống kia không phải là nhằm về bột xương rồng đó chứ?
Nhưng nếu nói như vậy, nó nên hướng về phía mình mới đúng chứ?
Có lẽ... Nó muốn là hỗn hợp máu thịt và bột xương rồng. Nó đến nay không thể xuống tay với Tuệ Nương, nói không chừng là bởi vì mùi hương trên người Tuệ Nương bị che lấp, mùi quá nhạt, nó không cách nào tìm chuẩn được mục tiêu.
A Triền bỗng nhiên cười một chút, có suy đoán này, ngược lại làm nàng có một số ý tưởng mới.
"Ngươi cười cái gì?" Triệu Văn Nguyệt khó hiểu hỏi.
"Không có gì." A Triền nói sang chuyện khác, "Nghĩ đến Tiết đại nhân là bởi vì ngày thường áp lực quá lớn, cho nên mới suốt đêm không ngủ được, chuyện này cũng không khó làm."
"Ngươi có biện pháp?" Triệu Văn Nguyệt lập tức truy hỏi.
"Ta có thể điều chế một ít bột hương an thần cho biểu muội, mỗi đêm biểu muội đốt một ít hương này cho Tiết đại nhân, hẳn là có thể giúp ngủ ngon."
"Ngươi có lòng tốt như vậy? Ta nhớ rõ ngươi và Tiết gia vẫn luôn không hợp nhau mà?" Triệu Văn Nguyệt hiếm khi khôn khéo một lần.
Vẻ mặt A Triền thản nhiên: "Ta và người Tiết gia không hợp nhau, nhưng ta muốn kiếm tiền hơn, bột hương đặc chế giá cả cũng không rẻ, tiền trả trước năm lượng, đến lúc nhận hàng trả thêm mười lượng, không có hiệu quả trả lại tiền, bột hương ngươi có thể tùy ý tìm người kiểm tra, thế nào?"
Triệu Văn Nguyệt chỉ hơi do dự một chút là đồng ý, mười lăm lượng bạc mà thôi, đối với nàng ta chỉ là tiền lẻ.
"Được, khi nào ta đến lấy bột hương?"
"Ngày mai là được."
Hôm nay, A Triền phải đi đến hiệu Săn một chuyến, mua hai loại hương liệu đặc thù, ngày mai hẳn là có thể điều chế ra loại bột hương nàng chuẩn bị riêng cho Tiết Minh Đường.
Triệu Văn Nguyệt ném một thỏi bạc nhỏ cho A Triền: "Vậy được, ngày mai ta lại đến tìm ngươi."
Thấy Triệu Văn Nguyệt muốn đi, A Triền gọi nàng ta, xếp cho nàng ta hai viên hương viên: "Biểu muội nhìn tiều tụy rất nhiều, có phải là cũng ngủ không được yên giấc? Có thể treo hai viên hương này ở đầu giường, là có thể ngủ ngon."
Triệu Văn Nguyệt nhận hương viên của nàng rồi đi.
A Triền đứng ở cửa nhìn theo, hai viên hương đó là hương an thần hiệu quả rất tốt, chờ sau khi dùng, nàng ta hẳn là sẽ càng tin tưởng tay nghề điều hương của mình."