48. Chương 48: Tiệc ngắm sen

Sau Khi Nàng Ấy Bị Đuổi Khỏi Hầu Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cách đó không xa, một chiếc xe ngựa cực kỳ xa hoa đang dừng lại. Trưởng công chúa Phúc Ninh tư thế lười biếng vén rèm nhìn ra bên ngoài.
Nàng vẫn còn thắc mắc, chàng trai vừa rồi còn cưỡi ngựa đi theo bên xe, sao trong nháy mắt đã không thấy đâu?
Nàng nhìn ra ngoài một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được người.
"Nó đang làm gì thế?" Ngữ khí của Trưởng công chúa Phúc Ninh mang theo nghi ngờ.
Mẹ hầu hạ bên cạnh nhìn thấy A Triền, liền mỉm cười nói: "Thoạt nhìn dường như cô nương nào đó gặp phiền phức, Bạch đại nhân tiến lên giúp một tay đó ạ."
"Nó? Giúp đỡ?" Trưởng công chúa Phúc Ninh dường như muốn cười thành tiếng, Bạch Hưu Mệnh lúc nào cũng lãnh đạm khó gần, ngay cả gặp tỷ tỷ nàng cũng đều lạnh nhạt, lại còn chủ động giúp đỡ người khác?
Lần này tuy nàng mời Bạch Hưu Mệnh tới, nhưng khi sai người đưa thiệp mời, nàng không hề nghĩ đối phương sẽ đồng ý.
Dọc đường đi, nàng vắt hết óc tìm vài đề tài trò chuyện với Bạch Hưu Mệnh, nàng không lên tiếng thì Bạch Hưu Mệnh sẽ im lặng, đối với nàng còn như vậy, chẳng lẽ đối với người khác thì khác?
"Vị cô nương kia nhìn vô cùng đáng thương, đoán chừng Bạch đại nhân cũng nhất thời mềm lòng." Sau khi mẹ hầu nói xong, còn nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
"Sao nữa?"
"Cô nương kia... Nhìn có hơi quen, dường như là đích nữ nhà Tấn Dương Hầu?" Mẹ hầu nói không chắc chắn. Trong ấn tượng của bà, tuy đối phương dung mạo giống đích nữ nhà Tấn Dương Hầu, nhưng cử chỉ lại hoàn toàn khác biệt.
"Hóa ra là cô ấy." Trưởng công chúa Phúc Ninh tới chút hứng thú, "Ta nhớ rõ Tấn Dương Hầu đã đoạn tuyệt quan hệ với cô ấy rồi?"
"Quả thật như thế."
"Nếu gặp được, cũng đưa cho cô ấy một tấm thiệp mời đi, đông người thêm náo nhiệt."
"Vâng." Mẹ hầu cười đáp, nghĩ thầm nào phải là đông người thêm náo nhiệt, rõ ràng là công chúa muốn xem náo nhiệt.
Khi mẹ hầu đi lấy thiệp mời, A Triền vẫn thì thầm nói chuyện với Tiết thị.
Tuy tên đầu kia gây chuyện đã bị vệ phủ Tấn Dương Hầu trói đi rồi, A Triền không chịu bỏ qua như vậy, nàng ấn huyệt Thái Dương, mày nhẹ nhăn lại: "Mới vừa rồi Hầu phu nhân thật sự quá hung dữ, đúng là dọa ta sợ hãi."
Tiết thị bị dáng vẻ kệch cỡm này của A Triền chọc giận gần chết, hít một hơi thật sâu, khóe mắt thoáng nhìn thấy Bạch Hưu Mệnh vẫn ngồi trên lưng ngựa, mắt lạnh nhìn bà ta, cố rặn ra một nụ cười giả lả: "Hôm nay đều do ta hành động không ổn."
A Triền lộ vẻ mặt kinh ngạc: "Hầu phu nhân thế mà lại xin lỗi người khác như vậy, thoạt nhìn không chân thành hơn lần trước nha."
Vẻ mặt Tiết thị cứng lại, nhớ tới lần trước bà sai người tới tiệm của Quý Thiền gây phiền phức, kết quả Hầu gia bị người tấu lên triều đình, bà cũng bị hoàng đế chính miệng răn dạy.
Lần trước mang đến ảnh hưởng ác liệt đến nay vẫn còn, vốn bà còn tính toán tìm cho con gái một mối hôn nhân tốt, gần đây mời vài phu nhân đến phủ chơi lại nhiều lần đều bị từ chối.
A Triền nhắc nhở: "Hầu phu nhân, Bạch đại nhân còn đang nhìn đấy."
Tiết thị cắn hạ giọng dặn dò nha hoàn đằng sau: "Đi lấy ngân phiếu hai trăm lượng lại đây."
Nha hoàn đứng sau không dám nhiều lời, vội vàng chạy về lấy ngân phiếu, rồi nhanh chóng trở lại, nhét ngân phiếu vào tay Tiết thị.
Tay Tiết thị run rẩy đưa ngân phiếu cho A Triền, trên mặt không thể lộ vẻ không vui: "Đây là phí an ủi, ngươi chớ có chối từ."
A Triền nhanh chóng vươn tay lấy hai tấm ngân phiếu, sau đó cười xinh đẹp với Tiết thị: "Hầu phu quả thực hào phóng, chuyện này thôi, đều là hiểu lầm."
"Đúng vậy, đều là hiểu lầm." Thấy Quý Thiền cuối cùng không hề cắn chết không bỏ, Tiết thị nhẹ nhàng thở ra, bà lại nói với Bạch Hưu Mệnh, "Bạch đại nhân, ta không quấy rầy nữa."
Cũng không đợi Bạch Hưu Mệnh đáp lại, bà nói xong lập tức dẫn theo nha hoàn và hộ vệ bước nhanh về xe ngựa nhà mình, như sợ bị gọi lại.
A Triền liếc mắt nhìn xe ngựa phủ Tấn Dương Hầu một cái, Tiết Oánh và Tiết Chiêu đang nhìn qua cửa sổ xe về hướng nàng, nàng nghĩ thầm, tiệc ngắm sen này quả thật náo nhiệt.
Chờ Tiết thị đi rồi, Bạch Hưu Mệnh mới xoay người xuống ngựa.
Hôm nay chàng mặc bộ đồ cưỡi ngựa màu trắng tay áo bó, cổ tay áo thêu một con rồng cuộn phức tạp màu bạc, miệng rồng há to. Bên hông buộc đai lưng cùng màu, sau khi xuống ngựa càng làm nổi bật dáng người eo nhỏ chân dài.
Ánh mắt A Triền ngắm qua ngắm lại bên hông chàng, ừ, hôm nay tên này không đeo đao.
"Dùng ta rất thuận tay nhỉ?"
Mới vừa rồi Bạch Hưu Mệnh còn để mặc A Triền tự do phát huy, đảo mắt đã thấy tên này có xu thế trở mặt.
"Đâu có đâu có, rõ ràng là đại nhân lấy giúp người làm niềm vui mà." Miệng nhỏ của A Triền như được bôi mật, "Hôm nay nhờ có đại nhân ở đây, nếu không có đại nhân, ta cũng không biết nên làm gì mới được."
"Bản quan không phải lấy giúp người làm niềm vui." Ánh mắt Bạch Hưu Mệnh dừng trên tay A Triền, tính ám chỉ rất rõ ràng.
Tay A Triền giấu về phía sau lưng, Bạch Hưu Mệnh thong thả ung dung lên tiếng: "Lợi dụng bản quan tống tiền Tấn Dương Hầu phu nhân, nếu nói lớn chuyện ra, sẽ làm bại hoại quan thanh của bản quan, ngươi nói xem phải bị tội gì?"
Ngài mới không có cái thứ quan thanh này, A Triền chửi thầm trong lòng.
Sau đó nàng rút ra một tấm trong hai tấm ngân phiếu, đưa ra trước mặt Bạch Hưu Mệnh.
Bạch Hưu Mệnh chỉ cúi mắt nhìn, căn bản không nhận.
Hai người giằng co lát sau, A Triền lòng đau như cắt, đưa nốt cả tấm ngân phiếu thứ hai, lúc này chàng mới duỗi tay nhận lấy, sau đó vô cùng thuận tay nhét vào trong ngực áo.
Người này rốt cuộc đã trải qua bao nhiêu lần loại chuyện thế này mới thành thạo như vậy!
Nàng tức giận muốn nhảy dựng lên, giữa ban ngày ban mặt, vậy mà lại bị người ta trấn lột! Còn có vương pháp không?
May mắn không phải tiền của nàng, nhưng hai trăm lượng bạc này cũng không thể tiêu uổng.
"Đại nhân, ngài có thể cho ta mượn vài người được không, người trong thôn trang này thoạt nhìn đều rất dữ, ta sợ bọn họ không chịu đi, lát nữa còn muốn gây sự với ta."
Nếu A Triền muốn thu hồi thôn trang, người ở đây không thể tiếp tục dùng được nữa.
Hôm nay nhóm người này có thể bị Tiết thị xúi giục muốn đuổi gia chủ nàng đi, ngày sau còn không biết sẽ làm ra chuyện gì, nàng không định giữ lại dù chỉ một người.
Bạch Hưu Mệnh: "Hôm nay không dẫn người theo."
"Ồ, đại nhân hôm nay không phải tới làm việc, vậy thì tới làm gì?" Vẻ mặt A Triền đầy bất ngờ hỏi.
"Ngắm hoa."
"Đại nhân cũng có sở thích thư thái tao nhã thế sao, cũng không biết loài hoa trông thế nào mới có thể dẫn được đại nhân tới." Nàng quả thật vô cùng tò mò, không phải là chủng loại hiếm thấy quý báu gì trong thiên hạ chứ, thật muốn xem thử quá.
Khi hai người còn đang nói chuyện, mẹ hầu chưởng sự bên cạnh công chúa đã đi tới, trước tiên hành lễ với Bạch Hưu Mệnh, sau đó đưa cho A Triền một tấm thiệp mời: "Quý cô nương, đây là thiệp mời công chúa đưa cho cô nương, mấy ngày nay nếu cô nương có rảnh, còn mong cô nùng cùng tới tham gia tiệc ngắm sen."
Trưởng công chúa Phúc Ninh không phải lần đầu tổ chức tiệc ngắm sen, trước đây Quý Thiền đã cùng mẹ nàng tới một lần, biết yến tiệc sẽ tổ chức liên tục ba bốn ngày.
A Triền nhận thiệp mời: "Còn mong mẹ hầu thay ta cảm ơn trưởng công chúa, ta sẽ đi."
Nói xong, nàng lại hỏi thêm: "Có thể dẫn người đi cùng không?"
"Đương nhiên là có thể."
A Triền không cảm thấy trưởng công chúa đột nhiên nhìn nàng thuận mắt mới lâm thời bổ sung một tấm thiệp mời, tám phần là nể mặt Bạch Hưu Mệnh.
Được rồi, hai trăm lượng bạc mua được một tấm thiệp mời tới tiệc ngắm sen, vẫn là nàng kiếm lời.
Mẹ hầu chưởng sự định rời đi, lúc này Bạch Hưu Mệnh nói: "Làm phiền mẹ hầu giúp ta một việc."
"Ngài cứ nói."
"Người trong thôn trang này không được sạch sẽ, dọn dẹp hết bọn họ đi, rồi thay một nhóm người mới."
Mẹ hầu nhìn thôn trang ở gần đó, cười nói: "Việc này đơn giản, giờ nô tỳ sẽ dặn dò người đi xử lý."
Dứt lời, bà lại nhìn về phía Quý Thiền, dò hỏi: "Quý cô nương có yêu cầu gì với những hộ nông dân mới không?"
A Triền nghĩ ngợi rồi trả lời: "Thành thật yên phận là được."
"Được, cô nương chờ một lát, giờ ta sẽ tìm người tới dọn dẹp thôn trang."
Chờ vị mẹ hầu này đi rồi, A Triền lập tức nói với Bạch Hưu Mệnh: "Cảm ơn đại nhân, đại nhân cũng thật tốt quá."
Bạch Hưu Mệnh liếc mắt nhìn nàng một cái, xoay người lên ngựa, quay đầu ngựa lại đi tới xe ngựa của Trưởng công chúa Phúc Ninh.
"Đại nhân đi thong thả, trên đường cẩn thận, ngày mai ta đi tìm đại nhân cùng ngắm hoa nha." Người đã đi rồi, A Triền vẫn còn ân cần vẫy chiếc khăn tay nhỏ của nàng.
Hai trăm lượng bạc ngon bổ rẻ, cảm tạ người phủ Tấn Dương Hầu khẳng khái giúp tiền nha.
Mẹ hầu chưởng sự bên cạnh công chúa quả nhiên sấm rền gió cuốn, bên kia đoàn xe đi tới Hà Viên còn đang chậm rãi đi về phía trước, bà đã phái người dẫn vài hộ vệ vào thôn trang.
Chỉ một lát, những hộ nông dân vốn ở đó đã bị xếp thành hàng rồi đuổi ra khỏi thôn trang.
A Triền dẫn theo Trần Tuệ và Lâm Tuế vào thôn trang nghỉ ngơi, phát hiện những người này khi rời đi, còn quét tước thôn trang một lượt.
Quản sự được phái tới sợ A Triền chờ sốt ruột, còn cố tới một chuyến nói với nàng, những hộ nông dân mới qua một canh giờ nữa là có thể tới, đều đã được chọn lựa kỹ càng.
Quả nhiên không bao lâu, những hộ nông dân mới đều tới, A Triền chọn từ những người này một người thoạt nhìn khôn khéo hiểu chuyện làm trang đầu, thôn trang này của nàng đã coi như hoàn toàn thu về.
Trang đầu sau khi nhậm chức, ngay lập tức sai người thu dọn chỗ ở cho các nàng, nghe các nàng muốn tự mình nấu cơm, cũng không nhiều lời, chỉ chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu nấu ăn tươi ngon đưa tới.
Ăn cơm xong, A Triền hứng thú bừng bừng kéo Trần Tuệ và Lâm Tuế đi hồ nước ngắm hoa sen, đáng tiếc nơi này hoa sen thưa thớt chỉ có mấy nụ hoa, thoạt nhìn trong thời gian ngắn cũng không tính nở hoa.
A Triền có chút thất vọng, nói với Lâm Tuế: "Ngày mai chúng ta vẫn nên tới Hà Viên ngắm hoa đi, vừa hay buổi sáng ngắm hoa xong rồi, buổi chiều đi thăm em trai của cô."
"Đều được." Năm trước Diêu thị cũng không dẫn nàng tới tham gia tiệc ngắm sen, Lâm Tuế cũng không ngại ngắm hoa trước rồi mới đi.
A Triền nghĩ ngợi lại nói: "Từ trong thành ra ngoài vội vàng, không mang theo quà cáp gì, ngày mai bắt từ thôn trang hai con gà mái mang theo."
Nàng đã biết, tới thăm nhà người khác phải mang quà, gà mái chạy khắp thôn trang trong mắt A Triền chính là món quà quy cách rất cao.
Lâm Tuế nghĩ đệ đệ bị thương ở chân, hẳn nên uống chút canh gà bồi bổ, nên đồng ý.
Hai người vui sướng đạt thành nhất trí, lại bàn bạc kỹ càng hành trình ngày mai, rồi từng người về phòng nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, chưa đến giờ Mẹo, A Triền đã bị tiếng gà trống gáy đánh thức, cả người đờ đẫn.
Sau khi rời giường, nàng lập tức quyết định đổi món quà ngày hôm qua đã quyết định thành một con gà trống và một con gà mái, trước khi ra cửa còn dặn trang đầu cột chắc chúng lại, chờ nàng trở lại sẽ xách theo chúng đi tặng người, lần này cũng không hề cảm thấy đau lòng chút nào.
Ba người ngồi xe ngựa dọc con đường bên cạnh thôn trang chạy sâu vào bên trong, rẽ ngoặt vài lần, đi về phía trước một lúc, đã thấy Hà Viên được xây dựng tựa vào núi.
Hà Viên được xây dựng dựa núi gần sông, cảnh đẹp trong núi ôm lấy khu vườn.
Sau khi đưa thiệp mời, các nàng được mời vào trong vườn.
Hà Viên chiếm diện tích lớn, trong vườn có vài hồ nước lớn nhỏ, trồng rất nhiều hoa sen loại khác nhau, nhưng đại bộ phận đang nở. Trên mặt nước còn có hành lang và đình hóng gió, giúp người ta thưởng thức hoa sen trên mặt nước.
Nếu không muốn đến đình hóng gió ngắm hoa, còn có thể ngồi thuyền.
Ba người đi dạo ở Hà Viên hơn một canh giờ, cuối cùng chọn ngồi thuyền.
Ngồi trên thuyền đi trên mặt nước, bên cạnh là muôn vàn đóa hoa sen nở rộ, Trần Tuệ và Lâm Tuế đều thưởng thức cảnh đẹp, chỉ có A Triền mãnh liệt yêu cầu rời thuyền, người chèo thuyền chỉ chèo hai vòng không biết sao đành đưa các nàng về bờ.
A Triền lên bờ chân còn mềm nhũn, lần đầu tiên nàng ngồi thuyền, kết quả phát hiện mình say thuyền.
Thấy dáng vẻ này của A Triền, Trần Tuệ buồn cười cùng Lâm Tuế đỡ nàng, tìm chỗ hành lang ít người qua lại, để nàng ngồi ghế đá bên cạnh nghỉ ngơi một lúc, Trần Tuệ đi phòng bếp lấy thức ăn.
Nơi Hà Viên cả ngày cung cấp thức ăn, lúc nào muốn ăn có thể tới phòng bếp bưng đi. Sau khi Trần Tuệ rời đi, A Triền nghỉ ngơi một lúc lâu mới bình phục lại.
Nàng dựa vào vai Lâm Tuế lẩm bẩm: "Lát nữa ăn xong chúng ta sẽ đi luôn, nơi này khắc ta!"
Lâm Tuế nghĩ đến vẻ mặt vừa rồi của A Triền như thể sắp bị người chèo thuyền hại chết, nhịn cười: "Hôm qua không phải cô nói muốn cùng vị Bạch đại nhân ngắm hoa à?"
"Không ngắm, chúng ta không có duyên phận cùng ngắm hoa."
"Được rồi." Có thể là được về thôn tâm tình tốt, hôm nay Lâm Tuế hiếm khi nói thêm mấy câu, "Trong thôn cũng có hồ nước, bên trong nuôi không ít cá, trước ta và đệ đệ thích nhất câu cá bên hồ, lát nữa ta có thể dạy cô câu cá, bà Vương Tam làm cá ăn rất ngon."
"Hay đó." A Triền tới hứng thú, quấn lấy Lâm Tuế hỏi trong thôn còn có gì chơi vui.
Lâm Tuế nhớ lại cuộc sống trước kia của mình, nói với A Triền: "Trong thôn bọn trẻ thỉnh thoảng ra sau núi chơi, trên núi có mấy cây ăn quả, tới mùa mọi người đều đi hái quả, nhưng bà không cho phép ta và đệ đệ lên núi, có lần ta lén lên núi lạc đường, vẫn là đệ đệ lén chạy lên núi đưa ta về."
A Triền lặng lẽ nghe Lâm Tuế kể thời thơ ấu ở trong thôn, vẻ mặt nàng điềm tĩnh hiếm thấy, đoạn thời gian bần cùng khổ sở trong mắt người ngoài, nàng lại rất hoài niệm.
"Em trai cô năm nay bao nhiêu tuổi?" A Triền hỏi.
"Năm nay thằng bé vừa tròn mười lăm tuổi." Lâm Tuế không chút nghĩ ngợi trả lời, "Năm trước nó thi đậu đồng sinh, tiên sinh trong thôn đều nói thằng bé thông minh lại chịu khó, về con đường học hành rất có thiên phú."
Nói rồi, vẻ ôn hòa trên mặt Lâm Tuế dần tan đi: "Nếu không phải đám Lâm Hành tâm tư ác độc ép thằng bé lên núi, nó cũng không gãy chân, sau này còn không biết có thể tiếp tục khoa cử hay không."
Khi hai người nói chuyện cũng không phát hiện, hai bóng người đứng cách không xa, nghe rõ cuộc đối thoại của các nàng.
Chờ Trần Tuệ bưng đồ trở lại, hai bóng người đã biến mất không thấy.
Nha hoàn đỡ cánh tay Lâm Đình, ngữ khí mang chút khó chịu: "Khó trách phu nhân coi thường đại cô nương, quả thật là ở nông thôn, vì người ngoài lại có thể nói xấu nhị công tử."
Lâm Đình khẽ cười: "Còn không phải tốt sao, nếu cô ta không nói, nhị ca làm sao biết trong lòng cô em gái ruột oán hận hắn như vậy."
Hai người đi qua cửa thuỳ hoa, trong hoa viên phía trước, có không ít nam nữ trẻ tuổi tụ tập chơi trò.
Ánh mắt Lâm Đình đảo qua đám người, liếc mắt đã thấy Lâm Hành mặc đồ cưỡi ngựa màu đỏ rực, nói khẽ dặn dò nha hoàn: "Lát nữa ngươi nói đúng sự thật nghe được cho nhị ca."
"Cô nương, người muốn..." Ánh mắt nha hoàn sáng lên.
Lâm Đình không nói gì, dẫn nha hoàn cùng đi tới bên cạnh Lâm Hành đang tỷ thí bắn tên với bạn bè.
Lâm Hành buông cung tiễn, xoay người thấy Lâm Đình, hắn cười hỏi: "Sao muội lại tới đây, không phải không thích trò này sao?"
Lâm Đình nói: "Bên chỗ mẫu thân không thú vị, muội mới tới tìm nhị ca."
Nói rồi nàng ta chần chừ, lại nói: "Vừa rồi muội thấy đại tỷ tỷ ở trong vườn."
Nghe nàng nhắc tới Lâm Tuế, Lâm Hành nhíu mày, vẻ mặt không vui: "Nó vào bằng cách nào?"
"Không biết, có lẽ được ai đó dẫn vào."
Lâm Đình hờ hững nói, nàng ta nghiêng đầu nhìn nha hoàn bên cạnh, nha hoàn lập tức tiến lên, giọng nói có phần tức giận: "Nhị công tử, nô tỳ vốn không muốn nói, nhưng vừa nãy đại cô nương nói chuyện với người ta có nhắc tới ngài..."
"Nó nói ta gì?"
"Cô ấy, cô ấy nói với người khác là ngài tâm địa ác độc, đều do ngài hại đệ đệ của cô ấy không thể tham gia khoa cử."
Lâm Hành giận quá hóa cười: "Được lắm, lần trước ta không chơi chết tên tiểu súc sinh kia lại làm nó sinh oán hận, một kẻ chân đất mà muốn thi đậu tiến sĩ à?"
Lâm Đình xua tay ra hiệu nha hoàn thối lui, chờ nha hoàn đi rồi, nàng mới tiến lên hạ giọng trấn an Lâm Hành: "Nhị ca hà tất chấp nhặt cùng đại tỷ tỷ, huynh cũng biết tỷ ấy lớn lên ở nông thôn, vốn không đi học được mấy ngày, không có cảm tình với người trong nhà cũng bình thường."
Lâm Hành hừ lạnh: "Mẫu thân đã đưa nó về nhà hai năm, nó vẫn không tiến bộ, ta nhìn nó đúng là ngữ ăn cháo đá bát, loại người này không nên giữ lại trong phủ."
Lâm Đình thở dài: "Đáng tiếc mẫu thân vẫn mang lòng người mẹ, đại tỷ tỷ lại chỉ coi đệ đệ ở nông thôn của tỷ là người nhà, vừa nghe tỷ nói, dường như muốn vào thôn thăm đệ đệ của tỷ đấy."
Lâm Hành vẻ mặt âm trầm, tự hỏi chuyện gì.
Lâm Đình thấy thế khuyên nhủ: "Nhị ca tỷ thí bắn cung trong vườn có gì thú vị, không bằng mọi người cùng vào núi chơi. Lần trước nhị ca vào núi đi săn gặp chuyện ngoài ý muốn, con thỏ hứa muội cũng chưa mang về, lần này không thể thất hứa."
Lâm Đình đã thuyết phục được Lâm Hành, hắn vốn không hứng thú ngắm hoa, nếu không phải mẫu thân nói trường hợp này cần thiết phải tham dự, hơn nữa bằng hữu của hắn cũng đều tới, hắn cũng thèm vào.
"Cũng đúng." Hơi suy tư một chút, Lâm Hành đồng ý, giọng nói âm trầm: "Vừa hay, vào núi đi săn còn thiếu người dẫn đường, chân của thằng nhãi cũng dưỡng được một thời gian, nên rồi."
Lâm Đình nhìn Lâm Hành bắt đầu hô hào gọi bạn, bàn bạc cùng ra ngoài lên núi đi săn, khóe miệng vểnh cao phải dùng khăn che khuất.
Hủy diệt Lâm Tuế rất dễ dàng, chỉ cần diệt trừ người nàng để ý nhất là được. Với tính tình nóng nảy của nàng, chỉ cần biết chuyện này liên quan đến nhị ca, tất nhiên sẽ giận chó đánh mọi người trong Lâm gia, sau khi việc càng lớn, nàng sẽ càng dễ đoạn tuyệt với Lâm gia.
Lâm Đình từ đầu đã biết cách gây khó dễ cho Lâm Tuế, bằng không cũng không dễ dàng ly gián tình cảm của Lâm Tuế và mẫu thân. Mẫu thân ghét nhất người khác đối ngược lại với bà, nhưng Lâm Tuế nghĩ mình là con gái thân sinh, lời nói việc làm không chỗ nào cố kỵ, đúng là đồ ngu xuẩn.
Chờ nhị ca dọn sạch chướng ngại cho nàng, đến lúc đó ngay cả phụ thân dù có luyến tiếc đứa con gái thân sinh này, ông sớm muộn sẽ bị lời Lâm Tuế nói làm tổn thương, nếu phụ thất vọng với nàng rồi, Lâm Tuế còn lại gì.
Lâm Tuế không muốn nàng ở lại Lâm gia, chẳng lẽ nàng lại hy vọng Lâm gia thêm một Lâm Tuế sao? Từ nhỏ nàng lớn lên ở Lâm gia, Lâm phủ là nhà nàng.
An Tây tướng quân cũng chỉ có một con gái, đó chính là Lâm Đình nàng.\