Triều Dương đã từng có một bạch nguyệt quang, một bóng hình đẹp đẽ nhưng cũng chính là vực sâu chôn vùi cả thanh xuân của cậu. Vì người ấy, cậu cam tâm tình nguyện làm "lốp dự phòng" suốt mười năm ròng, để rồi cuối cùng, thứ cậu nhận lại chỉ là sự cay đắng, biến mình thành một trò cười trong mắt người đời. May mắn thay, số phận cho cậu cơ hội làm lại. Trọng sinh về năm mười bảy tuổi, Triều Dương tỉnh dậy đúng vào khoảnh khắc định mệnh: ngày cậu định trao lá thư tình cho bạch nguyệt quang ấy. Nhưng lần này, Triều Dương chỉ nở một nụ cười nhạt, rút lại lá thư đã đưa ra một nửa. "Thật ngại quá," cậu nói, "Tôi... đưa nhầm người rồi." Bạch Nguyệt Quang ngơ ngác: "???". Cậu ta không hiểu, Triều Dương cũng chẳng cần cậu ta hiểu. ─── ・ 。゚☆: .☽. :☆゚. ─── Thoát khỏi vòng xoáy của tình yêu mù quáng, Triều Dương quyết tâm đoạn tuyệt quá khứ, không còn là "học sinh cá biệt" mà chỉ chuyên tâm học hành, hướng tới cánh cổng đại học danh giá. Và để thực hiện mục tiêu đó, cậu không ngần ngại "vươn móng vuốt" về phía người bạn thân từ thuở nhỏ, người luôn đứng đầu mọi bảng xếp hạng – Liêu Tinh Thần. Từ "Lão Liêu ơi, bài này làm sao?" đến "Lão Liêu à, cậu kèm tôi môn Tiếng Anh nhé?", Triều Dương bám riết không rời. Liêu Tinh Thần, học bá lạnh lùng top 1 toàn trường, khẽ gỡ bàn tay đang "quấy rối" bài thi của Triều Dương, gương mặt tuy "đau khổ" nhưng giọng nói lại dịu dàng đến lạ: "Cậu không phải vẫn luôn thích Tô Tần sao?" Liêu Tinh Thần hỏi, và ngay lập tức đưa ra một lời đề nghị "không thể từ chối": "Tôi sẽ giúp cậu theo đuổi cậu ta!" Triều Dương: "???". Cậu chỉ muốn học thôi mà! Không, tôi không có! Cậu hiểu lầm rồi! Ông đây vất vả lắm mới được trọng sinh, thoát kiếp "liếm cẩu", ai thèm làm cái đuôi bám theo người khác nữa chứ!