Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai
Nếu Được Đọc Lại Từ Đầu
Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mười giờ tối ngày 11 tháng 11.
Gió nổi lên bất chợt, toàn bộ khu Thạch Giang chìm trong sự vắng vẻ hiu quạnh, chỉ có Bệnh viện tổng hợp Tân Giang vẫn sáng đèn, người ra vào tấp nập. Ngay sát đó, chỉ cách một bức tường, khu ký túc xá nhân viên Đại viện Tân Giang cũng nhộn nhịp không kém.
Vào khoảng thời gian giao ca trực đêm, chú Lý vừa đẩy cửa phòng an ninh ra đã bị mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mặt. Trên sàn nhà la liệt vỏ chai rượu rỗng. Tháng mười một ban đêm trời rất lạnh, lại còn mưa, nhiệt độ trên sàn nhà xuống thấp. Chú Lý đã lớn tuổi, không thể khiêng nổi Triều Dương. Ông đành dọn dẹp đống chai lọ trước, rồi tìm cho cậu một chiếc áo khoác đắp tạm lên người. Chú Lý vội mở cửa sổ cho thoáng mùi, rồi lay lay người đang nằm dưới đất, kinh ngạc hỏi: “Gặp phải chuyện gì mà thành ra thế này chứ?”
Giữa đống chai lọ ngổn ngang ấy là một chàng thanh niên trẻ tuổi tuấn tú đang cuộn mình ngủ say, hai má đỏ bừng cùng ánh mắt ngập hơi nước, xem ra đã say không ít. Triều Dương chợt bị gió lạnh thổi vào khiến cậu tỉnh táo đôi chút. Cậu tự mình uống thêm một ngụm rượu lớn, rồi nghiêng đầu cợt nhả nói: “Chú Lý à… Cháu, cháu rốt cuộc thất tình rồi.”
“Ôi trời ơi, Tiểu Dương Dương à, sao cháu lại uống nhiều như thế hả?” Chú Lý thốt lên. Vành mắt cậu đỏ hồng, lẩm bẩm vài tiếng ồm ồm, vừa tủi thân vừa đáng thương: “Hôm nay Vu Tiểu Lạc trở về rồi.” “Tô Tần đã đồng ý lời tỏ tình của cậu ta rồi.” “Toàn bộ bạn bè ở Thế Ninh đều nhìn tôi như một thằng hề.”
Thất tình ư? Chú Lý chẳng hiểu mô tê gì. Triều Dương có đối tượng yêu đương từ khi nào chứ? Chẳng lẽ là người bên ngoài đại viện? Vì sao đến ông cũng không phát hiện ra chút gió nào? Nghĩ đến khả năng này, chú Lý bỗng có chút tức giận.
Phải biết rằng, ở Đại viện Tân Giang này, tùy tiện túm lấy một người qua đường cũng đều là người tốt nghiệp trường đại học trọng điểm, là nhân tài được quốc gia bồi dưỡng… Thế nhưng, tên nhóc đang nằm trên mặt đất này lại là một ngoại lệ. Triều Dương là người duy nhất trong đại viện mà đã nhiều năm rồi vẫn không thi đậu được trường đại học trọng điểm. Thậm chí trường hạng ba cậu còn chưa đậu. Sau khi tùy tiện lấy được bằng tốt nghiệp của một trường đại học nào đó, tuổi còn trẻ thế mà lại chui rúc ở đại viện này làm một nhân viên bảo an. Không phải nói công việc này có gì không tốt, nhưng ở nơi nhân tài đông đúc, tranh đua nhau đã trở thành phong trào như Tân Giang này, thì sẽ bị coi là rất nhục nhã, sẽ bị người khác sau lưng châm chọc mắng là một tên ăn hại. Thế mà lại không có ai mắng Triều Dương như vậy.
Lý do cứu vớt được cậu là bởi vì Triều Dương có một gương mặt nhu thuận, trắng nõn sạch sẽ, hơn nữa lúc cười rộ lên mi mắt cong cong, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ có lực sát thương cực cao. Miệng cũng rất ngọt, có tài ăn nói, dỗ cho tất cả ông bà cụ trong đại viện này mặt mày đều hớn hở tươi rói. Là một người có tính cách thú vị, ngàn dặm mới tìm được một, cũng bởi vậy mà Triều Dương trở thành người được chào đón nhất trong đại viện, ai ai cũng muốn tranh giành giới thiệu cháu gái nhà mình cho cậu cả.
Bên ngoài phòng bảo vệ xuất hiện một bóng người mơ hồ. Giữa làn mưa rơi có thể lờ mờ nhìn thấy dáng người của người nọ rất cao, tay cầm chiếc ô màu đen bước đi không nhanh không chậm, trên người anh mặc một cái áo khoác màu xám gần như hòa làm một thể với bóng đêm. Bởi vì trên mặt người nọ đeo một chiếc kính, tròng kính ngẫu nhiên sẽ lóe lên tia sáng nên cho dù đi giữa màn mưa mịt mù vẫn có thể dễ dàng nhìn thấy được.
Chú Lý vừa liếc mắt một cái đã nhận ra người đến là ai, ông ló đầu ra ngoài cửa sổ nói: “Tiểu Thần đó hả, tới đúng lúc lắm, mau mau giúp chú đưa Tiểu Dương về nhà với.” Chú Lý đã sớm biết rõ tính nết của từng người sống ở đây như lòng bàn tay, ngay cả khu vườn phía Tây bên kia có bao nhiêu con mèo hoang, con nào dính người con nào lạnh lùng, ông cũng biết rõ hết. Chú Lý trông coi ở cánh cổng ra vào đại viện này mấy chục năm rồi, bên trong cho dù là có chuyện to chuyện bé gì của nhà ai xảy ra cũng đều không thoát khỏi tai mắt ông.
Liêu Tinh Thần dừng chân lại, ánh mắt mệt mỏi lộ ra phía sau mắt kính, mặt mày anh hờ hững, không chút để ý hỏi: “Ai ạ?” Giọng nói so với tuyết mùa đông còn lạnh hơn vài phần. Chú Lý đã sớm quen với kiểu nói chuyện này của anh rồi nên cũng chẳng so đo. Ông quay đầu lại chỉ vào người nằm trên đất nói: “Triều Dương đó, uống say quá nên nằm trên sàn nhà cả buổi rồi. Cháu tiện đường thì đưa nó trở về đi.”
Liêu Tinh Thần đi đường cũng liêu xa liêu xiêu, cứ như nếu có một cơn gió nhẹ thổi qua cũng sẽ thổi bay anh đi luôn vậy. Anh trầm tĩnh lại ít nói, cho dù là đối xử với ai cũng luôn mang theo vẻ mặt lạnh nhạt… Tất nhiên, chú Lý cũng biết Liêu Tinh Thần mắc bệnh thích sạch sẽ, hơn nữa còn cực kỳ ghét những người say rượu. Nhưng người đứng trong làn mưa lại dường như căng cứng cả người, nửa bước cũng không nhúc nhích, toàn thân như viết rõ hai chữ ‘cự tuyệt’ to đùng.
Nhưng lúc này lại chỉ có mỗi mình anh có thể đưa Triều Dương trở về nhà được thôi. Chú Lý đau lòng cho con rể tương lai, cố gắng thuyết phục nói: “Hôm nay mưa to đất lạnh, ngủ thêm nữa không khéo sẽ ngủ thành bệnh mất. Hơn nữa…” Ông ném ra con bài lớn: “Tiểu Dương hình như là thất tình, thật sự đau lòng. Tiểu Thần nè, cháu chịu ấm ức một chút, mang nó trở về đi.”
Nghe thấy hai chữ “thất tình”, lông mày của Liêu Tinh Thần khẽ nhíu lại. Anh nhìn lướt qua chú Lý, thấy rõ một người đang nằm cuộn tròn trên mặt đất. Triều Dương người cao chân dài, cái áo bành tô màu xanh quân đội đắp trên người cậu vẫn để lộ một đoạn mắt cá chân mảnh khảnh ra ngoài, nhìn qua thật sự rất lạnh. Liêu Tinh Thần im lặng một lúc lâu, cuối cùng gật đầu.
Triều Dương và Liêu Tinh Thần sống chung một tòa nhà, hai người là hàng xóm tầng trên tầng dưới. Mẹ của cả hai lại làm bác sĩ chung một văn phòng nên thường xuyên qua lại với nhau. Cho nên trong mắt của mọi người trong đại viện, Triều Dương và Liêu Tinh Thần chính là bạn bè tốt lớn lên từ nhỏ cùng với nhau. Cho dù có đổi thành người khác cũng sẽ cảm thấy không còn ai thuận đường hơn anh nữa cả. Mặc dù cả hai cùng lớn lên từ nhỏ với nhau, cũng thường xuyên đi theo người lớn trong nhà cùng nhau ngồi ăn chung một bàn tiệc liên hoan các thứ, nhìn bề ngoài thì quan hệ rất tốt. Nhưng trên thực tế, lúc ở riêng chưa từng có lần nào trao đổi khơi thông được với nhau, giống như hai người xa lạ vậy.
Trong trí nhớ suốt mười mấy năm qua của Triều Dương, tên hàng xóm lầu dưới này lúc nào cũng mang một cặp kính đen dày cộm, tóc mái dài màu nâu nhạt lòa xòa rơi trước trán che mất cả nửa khuôn mặt, làn da lại trắng đến mức giống như bị bệnh. Mặc kệ là khí chất hay diện mạo đều thực sự quá mức âm nhu, là loại hình mà Triều Dương không ưa nổi nhất. Cậu chẳng biết nên ở chung với Liêu Tinh Thần như thế nào, mà đối phương cũng không chủ động đến tìm cậu. Triều Dương cậu đây thật sự có phần chẳng ra làm sao, dùng chính lời nói của cậu mà nói á, ngay cả trộn lẫn chung một chỗ với đám quỷ cũng còn được, nhưng duy chỉ cái loại người trong trẻo lạnh lùng giống Liêu Tinh Thần này thì cậu chẳng thể nào xuống tay nổi.
Cậu cảm giác được bản thân được người ta cõng trên lưng bước lên lầu. Trong lúc mơ màng mở mắt ra, đập vào mắt là gương mặt với góc nghiêng cực đẹp gần trong gang tấc. Đẹp đến mức làm trái tim cậu ngừng đập. Đây là lần đầu tiên Triều Dương nhìn rõ bộ dáng Liêu Tinh Thần trong khoảng cách gần như vậy mà không có bất cứ thứ gì ngăn che. Triều Dương lắc lắc đầu, muốn xua tan cái ảo giác này đi. Cậu cảm thấy bản thân mình đã say đến mức sinh ra ảo giác mất rồi… Bóng đèn trong cầu thang khá tối, đôi mắt hẹp dài của Liêu Tinh Thần hơi rũ xuống, con ngươi đen bóng, lông mi vừa dày vừa dài, môi mỏng khẽ mím, đường cong sóng mũi và khuôn cằm cương nghị mạnh mẽ, dáng người cường tráng anh tuấn. Quả thực là có mắt không tròng! Phung phí của trời!
Nhận ra người nằm trên lưng đã tỉnh, Liêu Tinh Thần dừng lại trước cửa 601, nói: “Đi xuống mở cửa.” Tuy là Triều Dương đã tỉnh nhưng men say thì vẫn còn, cậu nắm chặt lấy bả vai Liêu Tinh Thần bắt đầu chơi xấu, sống chết cũng không chịu leo xuống: “Máy nhận dạng hư rồi, vân tay không mở được cửa.” Liêu Tinh Thần nhìn những con số trên bàn phím số thông minh, chịu đựng xúc động muốn ném bay người trên lưng xuống mặt đất, khó có được mà kiên nhẫn hỏi: “Mật mã là bao nhiêu?” Có ai đời nào đến mật mã nhà mình mà cũng không biết không? Triều Dương cúi đầu chôn mặt vào hõm vai Liêu Tinh Thần, thanh âm bắt đầu nghẹn ngào: “Mật mã… là sinh nhật của Tô Tần, không muốn nói cho cậu.” Triều Dương ấp úng cả nửa ngày, mới lẩm bẩm mở miệng: “Tôi, không biết.” Liêu Tinh Thần quay đầu lại, dùng ánh mắt như đang nhìn tên đần mà liếc cậu một cái.
Cũng giống như nhà của Triều Dương, trong nhà Liêu Tinh Thần cũng chẳng có bóng người. Hơn một nửa gia đình trong Đại viện Tân Giang đều như thế này, đời sống thời gian mãi mãi chẳng có chút quy luật nào, tăng ca suốt đêm là một chuyện rất bình thường. Bàn trà trong phòng khách bị các loại thuốc thử chiếm chỗ, trên mặt đất hay trên ghế sô pha đều chất đầy các loại sách liên quan đến y học, toàn bộ căn nhà gần như chẳng có chỗ nào để đặt chân. Liêu Tinh Thần nhìn một vòng xung quanh, cuối cùng bất đắc dĩ mang người đến phòng ngủ, ném lên trên giường của mình. Căn cứ vào nguyên tắc “tấm lòng thầy thuốc”, Liêu Tinh Thần bèn bật điều hòa đặt ở chế độ nóng, sau đó lấy từ trong tủ quần áo ra một cái chăn lông dày, cẩn thận quấn chặt lấy cả người Triều Dương. Sau khi làm xong hết mọi việc anh mới nhanh chóng rời đi. Liêu Tinh Thần nhận một cuộc điện thoại khám gấp, cũng đã bước ra tới cửa nhưng bỗng nhiên nhớ tới một câu nói của chú Lý lúc nãy “Ngủ thành bệnh mất” lại ma xui quỷ khiến mà vòng trở lại.
Bên ngoài mưa to tầm tã vẫn chưa ngừng rơi. Không biết có phải vì đang say rượu lại còn khóc lớn một trận không, hay là bởi vì Liêu Tinh Thần đã tri kỷ đắp cho cậu một cái chăn lông dày, tóm lại một giấc ngủ này của Triều Dương hoàn toàn không yên ổn. Trong lúc mơ màng cậu đã mơ thấy một giấc mộng…
Tô Tần là người Triều Dương thích nhất từ trước đến giờ, là người cậu đặt ở đầu quả tim, yêu một cách mù quáng suốt mười năm qua. Cậu vì hắn ta, ngay cả làm một cái lốp xe dự phòng cũng cam tâm tình nguyện. Triều Dương từng khờ dại suy nghĩ rằng, lòng người có lạnh lẽo thế nào, qua một thời gian dài cũng sẽ được ủ ấm. Chỉ cần cậu đủ kiên trì, một ngày nào đó Tô Tần nhất định sẽ phát hiện ra cậu là một người tốt. Nhưng tình cảm chung quy không thể dùng cách hèn mọn để dành lấy một điều gì đó. Tiếc rằng Triều Dương hiểu ra đạo lý ấy quá muộn, tuổi thanh xuân tốt đẹp nhất đều đã vứt hết cho chó ăn rồi. Nhớ lại một màn vừa xảy ra không lâu lúc trước, Triều Dương vẫn không nhịn được cảm giác khổ sở và ghê tởm. Cậu rất ít khi nào ở trước mặt ai đó lộ ra bộ dạng yếu đuối, đêm nay lại phá lệ. Nhớ tới những năm tháng quý giá đã đánh mất ấy, trong lòng Triều Dương giống như bị dao cắt qua, cậu thất thanh khóc rống lên, cảm thấy bản thân mình sao lại ngu ngốc như thế chứ. Nếu đời người có thể quay lại một lần nữa thì tốt quá rồi. Triều Dương vừa khóc vừa hối hận trong lòng, nếu thời gian có thể đảo ngược, cậu tuyệt đối sẽ không mang thời gian lãng phí trên người Tô Tần nữa đâu.
Khi Liêu Tinh Thần ở trong bệnh viện đã từng thấy qua rất nhiều loại nước mắt: có người bị bệnh tật hành hạ đến khóc, có người thấy chi phí đắt đỏ trên giấy viện phí mà khóc, cũng có người không chịu nổi áp lực từ phía gia đình mà sụp đổ… Chỉ mỗi chưa từng thấy qua ai bị thất tình mà khóc cả. Bởi vì khi đặt ở trước mặt một sinh mệnh yếu ớt, cái loại tình cảm nhỏ nhoi này căn bản chẳng đáng để nhắc đến.
Triều Dương quơ tay chộp lấy một cái gối ôm vào người, khóc một trận xong liền lăn ra ngủ. Trên lông mi vẫn còn vương lại vài giọt nước mắt, bộ dáng vô cùng đáng thương. Gió Bắc rét lạnh kèm theo mưa to, lúc này đang gào thét men theo khe hở nơi cửa sổ chui vào trong phòng, giống hệt với âm thanh khe khẽ khóc nức nở của người nào đó.