Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai
Bữa mì ấm áp và những toan tính
Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ một chữ 'đau' đơn giản ấy lại như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào lòng Triều Dương, còn đau hơn gấp bội nhát dao mà Tô Tần đã đâm vào.
Liêu Tinh Thần thấy cậu có vẻ sắp khóc, lập tức đau đầu, vội vàng đổi giọng: “Không đau, tôi lừa cậu thôi.”
Tại sao lại nói dối như vậy, Liêu Tinh Thần không có ý định tìm hiểu.
Băng gạc dày cộm thế này, làm sao có thể không đau. Triều Dương chỉ nghĩ người này đang cố tỏ ra kiên cường, trong lòng càng thêm áy náy: “Xin lỗi.”
Liêu Tinh Thần không nhịn được cười: “Cậu xin lỗi cái gì?”
Triều Dương: “Là tớ liên lụy cậu bị đánh.”
Bị đánh thì không phải, nhưng liên lụy thì đúng là có một chút. Liêu Tinh Thần nhớ đến bánh sô cô la bị ăn mất, gật đầu nói: “Ừm, đúng là cậu nên chịu trách nhiệm.”
Trong phòng khách thoáng qua hương thơm rau xào từ nhà cách vách, lúc này Triều Dương mới phản ứng kịp bản thân còn đang nằm trong lòng Liêu Tinh Thần, mặt cậu đỏ bừng lên.
Cậu làm như vô ý dịch chuyển đứng dậy, đi vào trong nhà bếp: “Dì Hoa trưa nay không về à? Tớ nấu cho cậu một bát mì nhé.”
Liêu Tinh Thần cảm thấy mới mẻ: “Cậu còn biết nấu mì?” Anh cho rằng Triều Dương là người hoàn toàn không biết bếp núc.
Kỹ thuật nấu mì là do kiếp trước Triều Dương học được từ chỗ ông Lý. Khi đói nhất trong những ca trực đêm khuya, cậu thường tự nấu bữa khuya cho mình ngay trong phòng an ninh.
“Tớ có thể nấu. Mì Dương Xuân, mì xào dầu hành, mì xào trứng gà, cậu thích ăn loại nào?”
“A, cậu bị thương, vẫn nên ăn mì Dương Xuân đi.”
(*)
mì dương xuân
mì mỡ hành
mì xào trứng gà
Nói xong, Triều Dương thuần thục đeo tạp dề vào người, dây buộc thắt chặt làm lộ ra vòng eo thon gọn dưới bộ đồng phục rộng thùng thình.
Ánh mắt Liêu Tinh Thần vẫn luôn dán chặt vào cậu, nhìn cậu bận rộn trong bếp, đâu ra đấy, từ nấu nước luộc mì, rửa rau đến thái thịt.
Điện thoại để trên ghế sô pha rung lên mấy lần, Liêu Tinh Thần ấn vào nút nhận, ánh mắt vẫn chú ý đến nhất cử nhất động ở nhà bếp: “Vâng?”
Trần Hoa xoa xoa bả vai cứng đờ, bà vừa hoàn thành một ca cấp cứu, vừa từ phòng phẫu thuật bước ra đã nhận được tin con trai đánh nhau ở trường.
“Tại sao lại đánh nhau?”
Giọng Trần Hoa thờ ơ, không trách cứ cũng chẳng mấy quan tâm: “Lần này là vì chuyện gì?”
Liêu Tinh Thần gác chân lên bàn trà: “Có người cướp đồ ăn vặt của con.”
Đầu bên kia điện thoại: “…”
Đây là cái lý do lạ lùng gì thế này? Lông mày Trần Hoa nhíu lại: “Không phải con không thích đồ ăn vặt sao?”
Hơn nữa, đồ ăn vặt gì mà quý giá đến mức phải đánh nhau với người ta luôn?
Liêu Tinh Thần khựng lại, đổi một lời giải thích khác nghe hợp lý hơn: “À, là do tên đó làm bẩn bàn học của con.”
Lý do này nghe còn đáng tin, Trần Hoa bị thuyết phục, phê bình con trai mấy câu: “Chiều nay mẹ sẽ bảo ba con kiểm tra camera xem sao, đối phương có bị thương nặng không?”
Trước tiên bảo kiểm tra camera rồi mới hỏi đến thương thế của đối phương, Liêu Tinh Thần nghe xong liền biết mẹ anh thật sự muốn tìm hiểu chuyện gì.
“Mẹ yên tâm, đánh trong nhà vệ sinh, không chụp được.”
Trần Hoa nhẹ nhõm thở phào, giận trách: “Con đó. Ở ngay trong trường học của nhà mình, con có thể an phận một chút được không? Lỡ như chuyện này mà làm lớn ra thì con nói xem ba con sẽ xử lý thế nào đây?”
Ba của Liêu Tinh Thần là Liêu Chí Hàng hiện là viện trưởng bệnh viện Tân Giang, đồng thời cũng là hiệu trưởng trường Thế Ninh. Chuyện này không phải bí mật gì ở đại viện Tân Giang, nhà nào cũng biết rõ.
Nhưng trong trường học gần như không có ai biết hết.
Gia đình họ Liêu cố ý giấu giếm, người biết chuyện cũng không đi kể lung tung, còn Liêu Tinh Thần thì càng khinh thường việc khoe khoang những mối quan hệ này.
Anh thậm chí còn không muốn đi học ngay dưới mí mắt ba mình, cứ như bị giám sát: “Nếu đã lo lắng chuyện này thì trước đây sao còn để con học ở Thế Ninh nữa?”
“Trường học khác lấy đâu ra ban thực nghiệm hả?” Trần Hoa không muốn mổ xẻ vấn đề này với con trai, “Không nói cái này nữa, con ăn cơm chưa?”
Liêu Tinh Thần: “Chưa ăn.”
Trần Hoa liếc nhìn lịch để bàn, trên đó ghi đầy các ca phẫu thuật đã hẹn trước: “Mẹ có thể về một lát, mẹ quay về nấu cơm cho con.”
“Không cần.” Liêu Tinh Thần ngăn bà lại: “Mẹ cứ ở lại bệnh viện nghỉ ngơi cho tốt đi, có người ở nhà nấu cho con ăn rồi.”
“Ai?”
Liêu Tinh Thần cười cười: “Hàng xóm tầng trên.”
Tắt điện thoại không bao lâu, hai bát mì Dương Xuân thanh đạm, tươi ngon được bưng lên. Triều Dương còn chuẩn bị thêm một quả trứng luộc. Cảm giác áy náy trong lòng cậu vẫn chưa tan biến, cách chuộc lỗi duy nhất là đối xử tốt nhất có thể với Liêu Tinh Thần.
“Nếu không để tớ đút cậu ăn nha?”
Liêu Tinh Thần bị thương ở tay phải, Triều Dương lo lắng anh cầm đũa bất tiện, bưng tô mì muốn đút.
Thực ra Liêu Tinh Thần thuận tay trái, tay phải bị thương cũng không đến mức không cầm nổi đũa. Nhưng không biết xuất phát từ mục đích gì, anh cứ thế tự coi mình là người tàn tật, đến sinh hoạt thường ngày cũng không thể tự lo liệu.
Nỗi đau lòng của Triều Dương hiện rõ trên mặt. Liêu Tinh Thần nhìn thấy hết, đột nhiên cảm thấy trái tim ấm áp.
Trước đây anh đánh nhau chưa bao giờ thua trận, nhưng hôm nay là lần đầu tiên có người dùng ánh mắt như vậy, quan tâm anh.
Liêu Tinh Thần cảm thấy vô cùng hưởng thụ.
Hai người ở rất gần nhau, Triều Dương vừa đút anh ăn vừa xem xét vết thương trên mặt đối phương. Một mảng bầm tím đen càng làm vùng da xung quanh trắng hơn, tạo nên một vẻ đẹp không hoàn chỉnh.
Cậu nhìn đến ngẩn người, cuối cùng đến mì cũng quên cả đút.
Ánh mắt Triều Dương quá trực tiếp, quá nóng rực, Liêu Tinh Thần không thể nào xem nhẹ, ngước mắt hỏi: “Sao vậy?”
Triều Dương quay mặt đã hơi nóng của mình sang một bên, nói: “Không sao.”
Hai người với hai tâm tư khác nhau ăn hết một tô mì. Chớp mắt đã đến xế chiều, còn bốn mươi phút nữa là đến giờ lên lớp. Triều Dương dọn dẹp bát đũa trong bếp xong lại cắt một đĩa trái cây bưng ra đặt trước mặt Liêu Tinh Thần.
“Tớ đến trường trước, đến tối sẽ sang thăm cậu.”
Liêu Tinh Thần liếc nhìn thời gian, cảm giác có chút không buông được: “Sao phải đi sớm như vậy?”
Triều Dương đeo cặp sách lên trên lưng, nói: “Đi xe buýt nên phải đi sớm mới kịp.”
Liêu Tinh Thần lấy chìa khóa xe đạp ra: “Cậu đạp xe của tôi mà đi.”
Đạp xe thì có thể ở lại đây lâu hơn hai mươi phút nữa.
Triều Dương lắc đầu từ chối, sao cậu còn dám có bất cứ liên quan nào đến Liêu Tinh Thần nữa chứ? Lỡ như Tô Tần nhìn thấy cậu đạp xe của Liêu Tinh Thần đi học rồi lại nổi điên chạy đi đánh người thêm một trận nữa thì biết làm sao bây giờ?
Sau này cậu phải giữ một khoảng cách với anh mới được.
Triều Dương vừa đi được vài phút thì Từ Lỗi đã mò đến.
Cậu ta vừa vào cửa đã lập tức chú ý đến băng gạc trên tay Liêu Tinh Thần, trừng lớn mắt: “Móa, sao cậu lại bị thương nặng vậy?!”
Năm đó, vì vấn đề hộ khẩu mà Từ Lỗi và Liêu Tinh Thần bị chuyển đến khu vực khác học tiểu học và cấp hai, mãi đến cấp ba mới quay về khu Thạch Giang.
Làm bạn học lâu năm như vậy, đây là lần đầu tiên Từ Lỗi nhìn thấy vết thương trên mặt người này, phản ứng đầu tiên chính là: “Thân thủ của Tô Tần lợi hại đến vậy sao?!”
“Cậu cảm thấy có thể sao?”
Liêu Tinh Thần cười nhạo, anh gỡ băng gạc xuống. Chỗ hổ khẩu (phần giữa ngón trỏ và ngón cái) có một vết thương rất nông, máu đã sớm khô lại.
Nói ra thật xấu hổ, lâu quá không đánh nhau nên chân tay hơi cứng. Vết thương này là do lúc anh đánh Tô Tần, không cẩn thận va phải phần gạch men bị vỡ nên bị cứa phải, tự mình gây ra.
Từ Lỗi phì cười: “Vết thương bé tí tẹo đó mà cậu quấn một đống băng gạc dày cộm vậy hả?!”
Băng gạc trong nhà nhiều thì cũng không nên lãng phí thế đâu?
Liêu Tinh Thần nói: “Cũng không phải tớ quấn.”
Buổi sáng lúc anh đến phòng y tế, bác sĩ của trường vừa lúc vắng mặt, chỉ có một đàn chị lớp mười hai tham gia tiết thực hành ở đó.
Đàn chị ấy rõ ràng vẫn chưa quen thuộc với phòng y tế, quấn băng gạc được một nửa mới phát hiện không tìm thấy kéo đâu. Liêu Tinh Thần lười chờ, liền dứt khoát để cô quấn hết số băng gạc còn lại lên tay anh.
Từ Lỗi bái phục, lại hỏi: “Vậy vết thương trên mặt cậu là thế nào? Sao lại bị?”
Liêu Tinh Thần cắn một miếng táo bỏ vào miệng, không ngờ lại rất ngọt: “Ừm, cố ý để tên họ Tô đó đánh.”
“Vì sao?”
Còn vì cái gì nữa, đương nhiên là bởi vì người chứng kiến. Nếu như không phải có người bỗng xuất hiện, Tô Tần làm sao có cơ hội đánh được anh.
Ngày đầu tiên nhập học cấp ba, Liêu Tinh Thần đã đồng ý với ba mẹ rằng, bất kể thế nào cũng không thể để người khác nhìn thấy mình đánh nhau.
Bởi vậy nên lúc phát hiện bên ngoài có người bước ngang qua nhà vệ sinh, Liêu Tinh Thần lập tức thu tay về, cố ý để lộ sơ hở cho Tô Tần vung một quyền đến.
Thực ra vết thương không nặng, chỉ có điều da anh quá trắng nên chỗ máu bầm tím kia lộ ra nhìn khá đáng sợ. Triều Dương vì quá quan tâm nên hóa loạn, vẫn luôn không chú ý tới.
Từ Lỗi nghe xong toàn bộ sự thật, giơ ngón cái lên bội phục nói: “Vẫn là cậu trâu bò nhất, nhưng mà… tên nhãi Tô Tần kia sao lại vô duyên vô cớ chọc đến cậu vậy?”
Liêu Tinh Thần thuận miệng đáp: “Có lẽ là vì Triều Dương.”
Vì Triều Dương á?
Từ Lỗi suy nghĩ mất mấy giây, linh quang chợt lóe lên. Quan hệ giữa Liêu Tinh Thần và Triều Dương không tính là thân thiết, cậu là người đứng giữa nên vẫn luôn biết rõ.
Vậy mà khoảng thời gian trước, Triều Dương chẳng hiểu sao lại đối xử nhiệt tình với Liêu Tinh Thần hơn hẳn. Từ Lỗi từng tò mò hỏi lý do, lúc ấy cậu nhận được câu trả lời là đơn thuần vì muốn mượn vở ghi chép.
Nhưng liên hệ với vài tình huống mới xảy ra hôm nay mà xem, Từ Lỗi cảm thấy mọi chuyện hình như không đơn giản như vậy. Mượn vở ghi thôi có cần phải ân cần đến thế không? Trực tiếp mở miệng hỏi là được rồi mà?
Chẳng lẽ ý của Triều Dương không nằm trong lời nói, thực ra cậu ấy có mục đích khác?!
“… Cậu nói, là Triều Dương cố ý tiếp cận tôi sao?”
Nghe xong phân tích của Từ Lỗi, Liêu Tinh Thần có chút im lặng: “Vì để kích thích tên họ Tô kia?”
Thì ra cuối cùng anh chẳng qua chỉ là một quân cờ sao???
Cái gọi là liên lụy chính là ý này sao?
“Chậc, trước đây Tô Tần đâu có để ý đến Triều Dương đâu? Nhưng kể từ khi cậu xuất hiện, số lần cậu ta tìm Triều Dương tăng lên hẳn.”
“Còn vì Triều Dương mà đánh nhau với cậu.”
Từ Lỗi càng suy luận càng cảm thấy mình đúng là thiên tài nhỏ tuổi trong giới tình yêu, với logic đơn giản đạt điểm tuyệt đối. Cậu chợt nhớ đến điều gì đó, bỗng hưng phấn vỗ tay nói:
“A đúng rồi đúng rồi! Sáng nay Tô Tần còn chủ động tìm Triều Dương nói muốn ở bên nhau nữa!”
Trái tim Liêu Tinh Thần trực tiếp rơi thẳng xuống vực, giọng nói cũng bị phủ một tầng băng dày lạnh lẽo: “Vậy hai người đó đã ở bên nhau rồi sao?”
Từ Lỗi lắc đầu: “Không có đâu, hình như Tô Tần đang muốn bắt cá hai tay, Triều Dương không đồng ý.”
“Tôi đoán là Tô Tần đang ép đối phương chia tay đó.”
Liêu Tinh Thần: “…”
Anh có hơi hối hận vì buổi sáng đã hạ thủ lưu tình, đáng lẽ phải đánh cho tên đó răng rơi đầy đất mới đúng.
Từ Lỗi biết tâm trạng Liêu Tinh Thần không được tốt, có ý tốt an ủi anh: “Ài, cậu thông cảm cho Triều Dương một chút.”
Chu Khải kết thúc buổi kiểm tra nghiên cứu, biết chuyện hòn ngọc quý của mình bị đại ca trường bắt nạt đã tức giận đến mức ngay cả cơm cũng ăn không vô. Ông gọi điện thoại cho Liêu Tinh Thần, dặn dò cậu ở nhà nghỉ ngơi dưỡng thương cho tốt: “Cuối tuần cũng không cần đến, em nghỉ ngơi hai ngày đi.”
Có đến trường hay không không quan trọng, dù sao cũng chỉ là giải bài thi.
Liêu Tinh Thần ngồi vào bàn học, tiện tay rút một bài thi toán trong bộ đề thi đua, chuẩn bị giết thời gian, nhân tiện sắp xếp lại suy nghĩ.
Anh quét mắt nhìn đề bài, trước mắt hiện ra hình ảnh Triều Dương với gương mặt giàn giụa nước mắt. Cầm bút đánh dấu phần quan trọng trong đề bài, cặp mắt đầy vẻ đau lòng của Triều Dương lại thoáng qua.
Đặt bút viết xuống một chữ ‘Giải’, giọng nói đầy nức nở của Triều Dương hỏi anh có đau hay không lại văng vẳng đâu đây…
“…”
Ngồi bất động suốt hai tiếng, một bộ đề còn chưa làm được một phần ba, cuối cùng Liêu Tinh Thần dứt khoát đặt bút xuống.