Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai
Chương 18: Phân Lớp
Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Triêu Dương chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Quán trà sữa mới mở rất đông khách, ba người họ vất vả lắm mới tìm được một chiếc ghế dài còn trống.
Liêu Tinh Thần ngồi cạnh Triêu Dương, hắn dang rộng hai chân, mọi vẻ điềm tĩnh thường ngày dường như đã tan biến trong bầu không khí ồn ào náo nhiệt của quán trà sữa.
Từ Lỗi tự động bỏ qua việc Đại ma vương không ăn đồ ngọt, gọi hai ly ô long phô mai hương đào: “Dương, đây là món bán chạy nhất ở đây, cậu thử đi.”
Mấy bàn bên cạnh cũng có học sinh Thế Ninh, mọi người đều đang bàn tán về việc phân lớp sắp tới.
Từ Lỗi chắc chắn sẽ vào lớp thực nghiệm, cậu ta hớp một ngụm trà sữa thật lớn, ra vẻ nói: “Tuần sau không còn học chung lớp với mày nữa rồi, buồn thật đấy.”
“Anh em à, tao sẽ nhớ mày lắm! Mày nhất định cũng phải nhớ tao đấy!”
“Nhớ cái con khỉ.” Triêu Dương đá chân cậu ta dưới bàn, “Hôm nào mà chẳng gặp, tao chán rồi.”
Đây là lời con người nói ra được sao? Vẻ mặt Từ Lỗi u sầu: “Má, mày ngày nào cũng gặp anh Thần mà sao không thấy than chán?”
Liêu Tinh Thần đang kèm cặp Triêu Dương học, Từ Lỗi sau vụ bài tập kia cũng đã biết chuyện này. Ban đầu cậu ta còn tỏ ra kinh ngạc, nhưng dần dần cũng quen.
“Nếu tính ra thì có khi thời gian hai người ở bên nhau còn nhiều hơn thời gian gặp tao. Muốn chán thì cũng phải chán người này trước chứ?”
Triêu Dương cắn ống hút nheo mắt cười, gần như buột miệng thốt ra: “Mày đùa chắc, làm gì có chuyện gặp trai đẹp mà chán được?”
Đem nhan sắc mình ra so với giáo thảo thì đúng là tự chuốc lấy nhục, Từ Lỗi khinh thường mắng một câu: “Tệ bạc, không có tình người!”
Triêu Dương không ý kiến.
Chẳng ai chú ý rằng có người tay đang chơi game nhưng lại bấm chiêu loạn xạ, chiêu cuối cũng chẳng trúng ai. Đồng đội trong khung chat không ngừng mắng chửi, cuối cùng trận đấu kết thúc với kết quả thảm hại.
Liêu Tinh Thần thua nhưng không hề tức giận.
Hắn ngó trái ngó phải, vẻ mặt vẫn bất động nhưng lại dịch chuyển gần Triêu Dương hơn, đột nhiên hạ giọng hỏi: “Trà sữa ngon không?”
Tay Triêu Dương bỗng run lên, cậu ngơ ngác ngẩng đầu: “Hả? Có, nhưng mà ——”
Chưa dứt lời, Liêu Tinh Thần đã nhanh chóng cúi đầu ngậm lấy ống hút trong cốc của cậu, nhàn nhạt uống một ngụm.
Thật sự rất ngọt, ngọt từ đầu lưỡi lan đến tận tim gan.
Điều hòa trong quán mở ở mức vừa đủ, thế nhưng Triêu Dương cảm giác mặt mình sắp bốc khói, cậu nói lắp bắp: “Cậu, không phải chứ, cậu uống của tớ làm gì? Nếu muốn thì gọi một ly đi chứ.”
Liêu Tinh Thần miễn cưỡng đáp: “Khát nước nên xin một hớp thôi, làm gì mà dễ giận thế?”
Triêu Dương cắn môi không nói gì.
Đây không phải vấn đề dễ giận hay không. Ống hút này cậu đã ngậm rồi còn cắn đi cắn lại mấy cái, Liêu Tinh Thần ngậm vào như vậy……
Triêu Dương tự nhiên nghĩ đến từ “hôn gián tiếp”, tim đập nhanh hơn.
Má nó chứ, không sợ trai đẹp biết trêu người, chỉ sợ trai đẹp trêu người mà còn không tự biết.
Từ Lỗi đã uống xong cốc trà sữa từ lâu, cậu ta ngậm ống hút hút không khí cùng với đá tan trong cốc, nghi ngờ đánh giá hai người trước mặt.
Cậu ta mơ hồ cảm giác được bầu không khí giữa Liêu Tinh Thần và Triêu Dương không đúng lắm, mà không đúng kiểu gì thì cậu ta cũng chẳng rõ.
Nói chung là rất quái lạ.
***
Thi xong một ngày thì danh sách phân lớp được công bố. Không có gì bất ngờ, học tra Triêu Dương bị phân xuống lớp 11, còn Liêu Tinh Thần thì lên tầng cao nhất.
Hai người tách nhau ra ở cầu thang tầng năm. Một người làm trong hội học sinh đi kiểm tra xung quanh như thường lệ, một người đi tìm lớp mới. Triêu Dương đến lớp khá sớm. Lúc đó trong lớp 11 mới chỉ có vài học sinh, nhìn quanh chẳng quen ai.
Cậu tìm một chỗ gần hành lang ngồi xuống, ngẩng đầu ra bên ngoài là có thể nhìn thấy lớp 7 ban thực nghiệm.
Triêu Dương cảm giác gần đây khả năng học tập của mình có tăng lên đôi chút mà đã ảo tưởng được học chung lớp với Liêu Tinh Thần.
Đúng là kỳ lạ, rõ ràng ở nhà có thể gặp nhau bất cứ lúc nào, lên trường học cũng chỉ cách nhau hai tầng, tại sao cậu cứ cảm thấy mình và Liêu Tinh Thần rất xa cách nhỉ?
Đến gần giờ lên lớp, lớp học cuối cùng cũng trở nên náo nhiệt hẳn. Từ Lỗi ngủ quên, một tay cầm quả bóng rổ, một tay vất vưởng nửa cái xíu mại, miệng vẫn đang ngậm túi sữa đậu nành, bước một phát ba bậc thang chạy lên tầng 7.
Cậu ta chạy quá nhanh, ở khúc rẽ tầng bốn vô tình đụng phải một người.
Thân hình Từ Lỗi cao to mặc bộ đồng phục thể dục, cậu học sinh nhỏ gầy bị đâm trúng bất lực ngã lăn quay ra bậc thang, kêu lên một tiếng mềm mại: “Ui da.”
“Xin lỗi, xin lỗi.”
Từ Lỗi còn không thèm nhặt lại trái bóng rổ đang lăn lông lốc, cậu ta quay sang nhìn người dưới đất, giúp người ta đứng dậy: “Bạn học, cậu có sao không?”
“Không sao, không sao.”
Cậu học sinh kia phủi phủi bụi bẩn trên người, giọng nói nhẹ như nước: “Là do tớ đi không cẩn thận, không trách cậu được.”
Từ Lỗi xác nhận mấy lần rằng y không có vấn đề gì mới nhặt bóng rổ lên. Lúc chuẩn bị rời đi thì đối phương gọi lại: “Cho hỏi, lớp thực nghiệm ở đâu thế?”
Từ Lỗi bất ngờ: “Cậu cũng ở lớp thực nghiệm hả?”
Cậu nam sinh gật đầu, vẻ mặt điềm đạm đáng yêu: “Đúng thế, tôi mới chuyển từ trường khác đến hôm nay nên chưa quen lắm, tìm nửa ngày trời chẳng thấy lớp đâu.”
Hóa ra là học sinh chuyển trường. Cũng có không ít người vì muốn học lớp thực nghiệm mà chuyển vào Thế Ninh, Từ Lỗi nhiệt tình giúp đỡ, nói: “Tôi chỉ cậu đi nhé, tôi và cậu cùng lớp.”
Lúc Từ Lỗi lên đến lớp thì vị trí trống còn lại không nhiều. Cậu ta chọn một cái bàn phía dưới, cách Liêu Tinh Thần một tổ.
Học sinh chuyển trường kia cũng ngồi xuống cạnh Từ Lỗi, ngượng ngùng nói: “Cảm ơn cậu đã dẫn tôi đến lớp.”
Từ Lỗi qua loa đáp lại: “Cảm ơn cái gì, bạn bè cùng lớp thì nên giúp đỡ lẫn nhau thôi.”
Học sinh chuyển trường nhỏ nhẹ mở miệng: “Cậu tốt thật đấy.”
Lớp có nhiều học sinh mới, tiết tự học buổi sớm bị giáo viên chủ nhiệm chiếm dụng để mọi người trong lớp tự giới thiệu bản thân.
“Chào mọi người, tên của mình là Lâm Tử Duệ, mọi người gọi mình là Lâm Tử nhé…”
Lâm Tử vừa giới thiệu xong đã bị tiếng “đụ má” cắt ngang. Triêu Dương hiếu kỳ ngẩng đầu, mới phát hiện tầm mắt của cả lớp đang hướng ra cửa, cậu cũng nhìn theo.
Thấy rõ người ở cửa là ai, mắt Triêu Dương lập tức tròn xoe như chuông đồng, suýt chút nữa bị dọa chết.
Chỉ thấy Tô Tần tay cầm tờ đơn xin chuyển lớp vừa nhận được từ lớp trưởng, bước vào phòng học lớp 11, dừng lại trước chỗ ngồi của Triêu Dương dưới sự chú ý của mọi người.
Gã quay đầu nói với bạn học đằng sau: “Cậu có thể đổi chỗ cho tôi không?”
Bạn học ngồi bàn đằng sau nào có ai dám từ chối, nhanh chóng thu dọn đồ dùng rồi chạy biến. Tô Tần ngồi xuống ngay sau lưng Triêu Dương, liên tục nhìn chằm chằm vào gáy cậu.
Triêu Dương cảm nhận được ánh mắt của Tô Tần, nhưng cũng không dám quay đầu lại.
Đáng lẽ Tô Tần phải được xếp vào lớp 12 chứ, sao lại đột nhiên đổi lớp? Hơn nữa sao cứ phải là lớp 11 mới được?
Má nó chứ, chẳng lẽ là vì cậu?
Tô Tần tới đây đúng là vì Triêu Dương.
Khoảng thời gian Triêu Dương không ở cạnh gã, Tô Tần cứ cảm thấy xung quanh thiếu vắng, tháng ngày trôi qua thật trống trải và chậm chạp.
Ngồi ở quán net suốt đêm cũng không có ai thức đêm canh chừng. Ra Đình Vượng hút thuốc cũng chẳng còn ánh mắt nóng rực nào nhìn vào gã. Người từng hầu hạ, cung phụng, tươi cười đối xử với gã đã chẳng thấy đâu….
Tô Tần cho rằng mình không hề để tâm đến Triêu Dương, mất thì thôi, chẳng buồn tiếc. Ai ngờ sau khi người đi rồi gã mới phát hiện Triêu Dương có vai trò quan trọng đến thế nào trong lòng gã.
Gã muốn đưa người trở về.
Tô Tần lấy trong cặp sách ra gói chocolate ném lên bàn Triêu Dương: “Tôi nhớ là cậu thích ăn cái này, sau này ngày nào tôi cũng sẽ mua cho cậu ăn.”
Triêu Dương đưa trả lại, giọng điệu khách khí nhưng xa cách: “Cảm ơn, tôi có thể tự mua được.”
Phần giới thiệu bản thân lớp nào cũng có. Liêu Tinh Thần không có hứng thú với bạn học mới, hắn ngồi một chỗ viết bài cho Triêu Dương để học bù buổi tối.
Trải qua một tháng học bổ túc với cường độ cao, hắn mới phát hiện năng lực tiếp thu của Triêu Dương cực kỳ giỏi. Hơn nữa trí nhớ cậu cũng tốt, chỉ cần không liên quan đến các phép toán logic, chỉ đơn thuần là kiến thức khác thì cậu có thể ghi nhớ ngay trong một lần học.
Liêu Tinh Thần bình tĩnh soạn kế hoạch học tập cho cậu một lần nữa. Nếu như thực hiện tốt, thì học kỳ sau bọn họ có thể học chung lớp được rồi.
Giờ nghỉ giải lao, Từ Lỗi lao đến trước mặt Liêu Tinh Thần, kinh ngạc nói: “Má! Cậu biết gì không? Triêu Dương và Tô Tần học chung lớp.”
Tay đang viết của Liêu Tinh Thần khựng lại, vẻ mặt đột nhiên lạnh đi: “Cậu nói gì?”
Từ Lỗi đưa điện thoại cho hắn, bên trong là lịch sử trò chuyện WeChat.
“Mấy người ở lớp 11 sắp phát điên rồi, giáo bá đột nhiên xuất hiện rồi còn ngồi ngay sau Triêu Dương nữa chứ.”
“Tôi đã nói rồi, Triêu Dương học dốt thế mà cũng dám đăng ký ban khoa học tự nhiên, hóa ra là muốn học chung lớp với Tô Tần, chậc chậc.”
“. . . . . . . . . . .”
Liêu Tinh Thần khép quyển vở ghi chép lại.
Giận thì có giận nhưng tan học vẫn phải đưa người ta về nhà. Liêu Tinh Thần với vẻ mặt lạnh lùng không muốn ai làm phiền, đứng ở chỗ cũ đợi người.
Vì chuyện của Tô Tần nên Triêu Dương khó chịu cả buổi sáng. Tô Tần cứ chủ động bắt chuyện với cậu, dù cậu có lạnh nhạt đến mấy cũng không dập nổi nhiệt tình của đối phương.
Lâm Tử lén lút nói với Triêu Dương, Tô Tần hình như ỷ vào quan hệ trong nhà mà nói với giáo viên chủ nhiệm để được đổi lớp. Nói cách khác, mặc kệ Triêu Dương có vào lớp nào đi nữa, gã đều có cách chạy theo.
Trừ khi cậu vào lớp thực nghiệm.
Với thành tích hiện tại của cậu thì làm sao có thể vào đó? Hơn nữa cậu cũng không muốn làm bác sĩ!
Trong lòng Triêu Dương bị một khối đá lớn chặn lại, không thể nào dứt ra được. Cậu cho rằng chỉ cần chờ đến lúc tan học, thấy mặt Liêu Tinh Thần là có thể bớt khó chịu đi một chút, nhưng kết quả lại phát hiện sắc mặt đối phương còn kém hơn mình.
Triêu Dương đành nuốt oán hận vào bụng, đi tới chọc chọc cánh tay Liêu Tinh Thần: “Làm sao vậy? Trông cậu có vẻ không vui lắm?”
Giọng nói của Liêu Tinh Thần hơi buồn, rõ ràng là đang không vui: “Không có gì, đi thôi, về nhà nào.”
Triêu Dương mất mát “ừ” một tiếng. Đang định đi thì đã bị người sau lưng vỗ níu lại.
Từ Lỗi nhiệt tình giới thiệu học sinh chuyển trường đang đi bên cạnh: “Liêu Tinh Thần, bạn học lớp chúng ta đó, buổi sáng cậu cũng gặp rồi. Đây là Triêu Dương ở lớp 11, bọn tôi ở chung khu nhà.”
Học sinh chuyển trường kia lễ phép nhìn Triêu Dương nở nụ cười, giọng nói vui vẻ ngọt ngào: “Chào cậu, tôi tên Vu Tiểu Lạc, hôm nay mới chuyển vào lớp thực nghiệm trường Thế Ninh.”
Triêu Dương sững sờ tại chỗ, cậu không đáp lại cũng chẳng nói chuyện, chỉ cảm thấy da đầu tê dại. Gần đây cậu đúng là quá say mê học tập nên mới quên mất nhân vật này, chẳng còn chút cảnh giác nào.
Sự xuất hiện của Vu Tiểu Lạc lại càng khiến tảng đá trong lòng cậu lớn thêm vài phần. Triêu Dương không thể nào đối xử tốt với người này, cậu chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.
Cậu nhảy lên phía sau xe, ôm chặt lấy eo Liêu Tinh Thần, vùi mặt vào người hắn lên tiếng cầu xin: “Lão Liêu, tớ muốn về nhà.”
Liêu Tinh Thần nghe Triêu Dương dùng giọng điệu như vậy nói với mình, trái tim lập tức mềm nhũn. Chiếc xe đạp màu xám cứ thế nghênh ngang rời đi, hai người không ai thèm chào hỏi học sinh mới.
Từ Lỗi lúng túng đứng tại chỗ. Liêu Tinh Thần không quan tâm người ta thì cậu ta có thể hiểu, nhưng tại sao tính tình Triêu Dương cũng xấu đi thế này?
Có lẽ là do tâm trạng không tốt. Từ Lỗi vừa định giải thích như vậy thì đã thấy Vu Tiểu Lạc vành mắt đỏ ửng, nói: “Làm sao bây giờ? Hình như bạn cậu không thích tôi.”