Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuông vào lớp tiết tự học buổi sáng vừa reo, toàn bộ tòa nhà học im ắng hẳn đi. Chỉ riêng lớp 11-7 là vẫn vô kỷ luật, phần lớn học sinh trong lớp vẫn đang ăn sáng, khiến căn phòng tràn ngập đủ loại mùi thức ăn.
Trường Thế Ninh áp dụng mô hình lớp học nhỏ, mỗi học sinh được xếp riêng một bàn. Vì dáng người cao lớn, Liêu Tinh Thần được xếp ở vị trí cuối góc lớp.
Áo sơ mi đồng phục trên người anh trắng tinh không một hạt bụi, cúc áo cài chặt đến tận chiếc cuối cùng trên cổ. Mái tóc dài màu nâu nhạt rủ xuống trán, cùng với cặp kính đen gần như che khuất cả khuôn mặt.
Anh mím chặt môi, đưa tay đẩy mạnh cánh cửa sổ sang hết cỡ. Trong nháy mắt, một cơn gió nhẹ thổi ngang qua, cuốn sạch mọi hỗn tạp mùi hương trong phòng ra ngoài.
Rốt cuộc cũng hít thở được chút không khí trong lành, bấy giờ Liêu Tinh Thần mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Anh lấy tai nghe ra đeo vào rồi bắt đầu giải đề thi.
Chỗ ngồi bên cạnh bỗng có tiếng động vang lên, một chiếc cặp màu đen được đặt mạnh xuống bàn.
Tô Tần từ cửa sau chậm rãi bước vào phòng học lớp bảy, dáng vẻ còn ngái ngủ. Hắn ngồi vào ghế, theo thói quen hằng ngày mà khom lưng xuống, thò tay vào ngăn bàn tìm đồ.
Mò mẫm một lúc lâu mới phát hiện bên trong hoàn toàn trống rỗng.
Không có đồ ăn cũng chẳng có nước uống.
“Bữa sáng của tao đâu?” Vẻ mặt Tô Tần khó chịu, hắn ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào Lâm Tử đang ngồi ăn gì đó, hỏi: “Mày cầm đi à?”
Lâm Tử vừa mới cắn một miếng lạp xưởng đầy mỡ bóng loáng, nghe xong lời này liền sợ đến mức nuốt ực vào bụng. Trong lòng thầm nhủ, ai dám trộm bữa sáng của đại ca chứ: “Cái này là em mua ở hàng ông lão kia mà.”
Học sinh Thế Ninh không ở lại trường mà đều chọn ở ngoại trú. Các quầy bán quà vặt trong trường cái gì cũng có, chỉ duy nhất không bán đồ ăn nóng. Vì thế mà mỗi buổi sáng sớm, cổng trước và cổng sau trường Thế Ninh luôn bày đầy các quán hàng rong: bánh bao hấp, bánh nhân trứng, bún xào chay lạnh, cơm nếp hấp… đủ loại món ăn có thể đáp ứng khẩu vị đa dạng của mọi người.
Lâm Tử nói hàng ông lão chính là gian hàng bán cơm nếp, không có tên quán. Người ta gọi là ông lão bởi vì người bán hàng là một ông già tóc bạc trắng xóa.
Cơm nếp hấp của ông được làm thành từng viên tròn trịa, chắc nịch. Cắn một miếng vừa thơm vừa mềm, hơn nữa lạp xưởng được làm thủ công, có thể nói là tuyệt hảo. Đã ăn thử một lần thì sẽ không thể nào thèm nhìn cơm nếp hấp của hàng khác nữa, thực sự được tất cả học sinh trường Thế Ninh chào đón.
Chỉ có duy nhất một khuyết điểm to đùng đó chính là cực kỳ khó mua, phải nói là khó như lên trời vậy.
Mỗi buổi sáng ông lão đều tùy hứng bày hàng bán, vừa bán xong là dọn ngay. Ngoại trừ việc cố định bán hàng ở cổng sau, thì thời gian bán hàng hay vị trí gian hàng cũng không cố định.
Nếu như gặp phải thời tiết xấu hoặc trong nhà có việc gì đó, ông lão còn có thể vô tình biến mất mấy ngày liền, khiến cho một đám học sinh chuyên lùng sục mua đều về tay không.
Đúng chuẩn một ông chủ kiểu Phật hệ (tùy duyên), chỉ có thể gặp chứ không thể cầu. Người nào mua được đều có thể tự tin xưng một tiếng “Âu Hoàng” (ý chỉ người có vận may xuất sắc, theo ngôn ngữ mạng).
Trước đây Lâm Tử may mắn được ăn thử một lần, liền nhớ mãi không quên hương vị thơm ngon ngào ngạt của miếng lạp xưởng do ông lão ấy làm ra. Thế nên hôm nay cậu ta cố ý dậy thật sớm, vòng qua một con đường thật dài chạy đến cổng sau, gặp vận may chó ngáp phải ruồi mà xếp hàng thêm hai mươi phút mới mua được.
Tô Tần ngửi được mùi thơm quen thuộc, cơn đói cồn cào càng làm hắn thêm bực bội: “Bữa sáng của tao đâu?”
Lâm Tử và lão Cao nhìn nhau, trong lòng hiểu rõ nhưng không dám lên tiếng.
Suốt một năm qua, bữa sáng của đại ca bọn họ đều do Triều Dương phụ trách đi mua, mỗi ngày luôn đúng giờ đưa đến lớp bảy. Mùa hè là bánh mì cùng sữa đậu nành, mùa đông lại là cháo gạo kê cùng bánh bao nóng hổi, mỗi ngày đổi một loại, dinh dưỡng cân bằng cực kỳ phong phú.
Tô Tần đã quen với việc mỗi ngày đến lớp với cái bụng đói, sau khi ngồi xuống liền có đủ thứ đồ ăn bày sẵn, thoải mái ăn trong cả ngày.
Vốn dĩ dù mưa dù gió chưa từng gián đoạn, hôm nay vì sao bữa sáng tình yêu bỗng dưng biến mất? Đáp án quá rõ ràng.
Tô Tần chợt nhận ra nguyên nhân đến từ phía người nào đó, mặt lại đen kịt.
Sau lưng Lâm Tử truyền đến từng đợt áp lực thấp. Cậu ta khó khăn lắm mới ăn xong phần cơm nếp hấp trong tay, cứ như nhai sáp. Nghĩ thầm, chuyện cứ để như vậy cũng không phải biện pháp hay, cả ngày thật sự rất tra tấn người khác đó, phải làm hòa không khí thôi.
Cậu ta quyết định thay Triều Dương tìm một lý do giải vây: “Đại ca nè, em cảm thấy ngày hôm qua nhóc người hầu không phải cố ý làm như vậy đâu.”
“Chắc chắn là do quá thẹn thùng nên mới nói sai.”
Lão Cao ở bên cạnh gật đầu lia lịa phụ họa theo. Dù sao thì cũng giữa ban ngày ban mặt, ngay trên sân khấu ngôi sao tỏ tình với người ta, người có gan cũng chưa chắc làm được, hơn nữa da mặt phải đủ dày cơ.
Nhóc người hầu kia khuôn mặt non nớt, da dẻ mịn màng, chỉ nhìn chằm chằm vào Tô Tần lâu một chút mà hai má cũng trở nên ửng hồng. Hiển nhiên da mặt sao mà dày cho nổi.
Lão Cao nói: “Triều Dương cũng thích anh cả một năm rồi, lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau anh, anh đi đâu cậu ta cũng theo đó.”
“Trong mắt ngoài anh ra thì căn bản chẳng có ai khác, bức thư tình kia chắc chắn một trăm phần trăm là viết cho đại ca.”
Tô Tần nhớ tới bữa sáng ngày hôm qua nào là sữa đậu nành cùng bánh cuốn nhân tôm trứng, còn có khuôn mặt ngại ngùng tươi cười lúc Triều Dương hẹn hắn đến sân khấu ngôi sao, trong lòng hơi xao động.
“Vậy… tại sao tên nhóc đó lại trốn tránh tao?”
Lâm Tử rất muốn nói là tại vì anh hung dữ quá: “Có thể là do cảm thấy đã làm sai chuyện nên không còn mặt mũi gặp anh nữa.”
Tô Tần nhướn mi: “Làm sai chuyện còn không biết đường đến giải thích?”
“Còn có một loại khả năng khác.”
Lão Cao đột nhiên chợt nảy ra ý tưởng, chen lời vào: “Triều Dương là cố ý trốn tránh anh đó, có cái câu gì diễn tả nó ấy nhỉ?”
Cậu ta lục lọi trong đầu mãi, mãi mới lôi ra được một câu thành ngữ, vỗ đùi cái bốp lập tức kêu to: “Phải rồi, gọi là lạt mềm buộc chặt!”
Lâm Tử – một học sinh dốt đặc cán mai – mờ mịt hỏi: “Cái gì gọi là lạt mềm buộc chặt?”
Bản thân lão Cao cũng là kẻ có kiến thức nông cạn, giải thích lung tung cho cậu ta: “Thì là… bề ngoài cậu đối xử với người ta rất xa cách nhưng trên thực tế lại yêu đến chết đi sống lại.”
Cách nói “Yêu đến chết đi sống lại” này làm cho tâm trạng của Tô Tần chợt trở nên tốt hơn hẳn. Nhìn vào phần ăn sáng trong suốt một năm qua, hắn quyết định tha thứ cho Triều Dương, không so đo chuyện ngày hôm qua nữa, còn hạ mình gửi một tin nhắn thoại qua nói sau khi tan học gặp nhau ở Đình Vượng.
Lão Cao giơ ngón cái lên khen ngợi hắn nói chuyện rất nhẹ nhàng, nghe giống như là đang dỗ người.
Lâm Tử cũng cam đoan nếu Triều Dương nghe thấy đoạn tin nhắn này chắc chắn sẽ vui mừng đến mức nhảy cẫng lên.
Trong tai nghe điện thoại đang phát nhạc nhẹ, nhẹ nhàng thư thái, có thể giúp người tĩnh tâm nhưng khả năng cách âm lại không tốt lắm. Liêu Tinh Thần dùng tay trái chống đầu, tay phải cầm bút vô thức viết ra một câu thành ngữ trên mặt giấy bài thi.
Kiểu chữ mạnh mẽ viết nguệch ngoạc, hoàn toàn không giống với đống phương trình hóa học viết ở ngay bên cạnh.
Lạt mềm buộc chặt?
Liêu Tinh Thần khoanh tròn vài lần quanh bốn chữ nọ, còn viết thêm mấy dấu chấm hỏi. Trong lòng cực kỳ hoài nghi với chỉ số thông minh của Triều Dương đó, có lẽ không thể nào nghĩ ra được thủ đoạn khôn khéo đến vậy.
Vậy hôm nay vì sao không đến đưa bữa sáng nữa? Đến đưa bữa sáng cũng không cần gặp Tô Tần đâu…
Liêu Tinh Thần cân nhắc hồi lâu vẫn không thể đưa ra kết luận nào.
***
Lớp Một.
Triều Dương không biết chuyện gì đang chắp tay vái ba vái trước tấm khẩu hiệu, bắt đầu hành trình học tập của bản thân.
Tiết đầu tiên của sáng nay là môn số học.
Vi Quốc Học bước vào lớp, trong tay cầm theo bài thi được làm trong lần thi phân loại trước ngày khai giảng.
Danh sách thành tích ngày hôm qua đã thông báo trước rồi, cũng đã thông báo cho phụ huynh. Hôm nay chủ yếu là giải thích đề bài. Vi Quốc Học không có thói quen đứng trên bục giảng viết lên bảng, khi dạy lại thích chạy xuống dưới phòng học.
Một bên vừa giảng bài, một bên vừa chấn chỉnh kỷ luật lớp học.
Ông cầm bài thi đi từ phía sau phòng học vào, mỗi lúc đi ngang qua từng hàng chỗ ngồi, ông đều cúi đầu liếc mắt nhìn lên mặt bàn của từng học sinh.
Có bài thi, có bút, và một câu khẩu hiệu “Học tập thật tốt, mỗi ngày luôn hướng về phía trước.”
Học sinh nọ đang ngồi ở chỗ mình cúi đầu viết chữ, không làm việc riêng.
Vi Quốc Học rất vừa lòng gật gật đầu, tiếp tục đi về phía trước kiểm tra.
Mà khoan, hình như có cái gì đó sai sai?
Vi Quốc Học bước được hai bước chợt cảm thấy có gì đó kỳ quái lại quay trở về. Ánh mắt lúc nhìn Triều Dương, lúc nhìn bàn học, cứ nhìn qua nhìn lại mất vài lần, cuối cùng cũng phát hiện ra điều bất thường.
Triều Dương thế mà thật sự đang nghe giảng bài sao?
Đây là cái kỳ tích gì thế này?
Không chỉ có mỗi Vi Quốc Học cảm thấy vô cùng kinh ngạc, toàn bộ giáo viên dạy lớp Một đều cảm thấy bản thân đã vào nhầm lớp và nhìn nhầm người rồi. Hơn hết là cho tới tận lúc trưa, chỗ ngồi của Triều Dương, thậm chí chính cậu ta, cũng đã trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Ngay cả giáo viên dạy lớp 12 ở lầu trên cũng phải chạy xuống chụp vài tấm hình làm kỷ niệm, toàn bộ văn phòng đều đang thảo luận về sự khác thường của Triều Dương.
Giáo viên sinh học của lớp Một vừa mới hết tiết quay về. Cô đứng trước bàn làm việc của Vi Quốc Học luyên thuyên mãi không thôi. Cảm xúc kích động có thể sánh ngang với việc phát hiện ra trùng đế giày không phải động vật đơn bào!
“Ôi chúa ơi, tôi không dám tin hôm nay mình nhìn thấy gì luôn đó.”
“Lúc tôi đi ngang qua cửa sau, vậy mà lại thấy Triều Dương đang ngồi yên tại chỗ viết bài!”
Giáo viên sinh học nghi ngờ mở to mắt, ghé sát vào nhìn kỹ. Tuy rằng trên mặt giấy viết chi chít chữ nghĩa, nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện ra phần lớn đều là những thứ vô nghĩa, nội dung thật sự có liên quan đến bài học thì ít đến đáng thương.
Rất khó đánh giá tên nhóc này rốt cuộc là thật sự nghe giảng hay đang viết vẽ linh tinh, nhưng mà với thái độ như thế cũng đủ để làm mọi người kinh ngạc.
Sự bất thường này chắc chắn có uẩn khúc. Cái thằng nhóc “gấu” này (một cách gọi thân mật nhưng cũng có ý châm chọc những đứa trẻ nghịch ngợm, phá phách) quá mức yên tĩnh chính là đang giả vờ.
Vi Quốc Học thật sự không hiểu nổi Triều Dương đang làm ra trò mê hoặc gì. Ông càng sợ hãi tên nhóc đó không biết lại đang ủ mưu trò gì lớn, có phải lại đang sắp xếp một tiết mục tỏ tình nữa ở sân khấu ngôi sao hay không.
Giáo viên lâu năm nhẹ nhàng trêu ông một câu: “Ôi trời cái này có gì đâu mà khó giải thích, vì tình mà khổ chứ gì nữa.”
Vi Quốc Học: “Vì tình mà khổ?”
Giáo viên trẻ tuổi: “Chuẩn.”
Hôm qua mới tỏ tình thất bại cho nên hôm nay mới có thể sống yên ổn thế này, cái này gọi là biến đau thương thành động lực học tập.
Những giáo viên này đã dẫn dắt biết bao lứa thanh thiếu niên yêu đương rồi, vì người trong lòng mà quyết tâm thi đậu vị trí thứ nhất hoặc là giật giải nhất từ dưới đếm lên cũng thấy quá nhiều lần rồi.
Có người có kinh nghiệm suy đoán hành vi lạ thường này của Triều Dương: “Cái này gọi là yêu càng sâu, càng khổ vì học đó.”
Vi Quốc Học ngửa người ra sau, gần như đã tin sái cổ. Ánh mắt hơi liếc sang phía lão Chu bên kia, nói: “Nói như vậy, tôi còn phải cảm ơn tên nhóc Tô Tần kia à?”
Bàn làm việc của Chu Khải ở bên cạnh chỗ Vi Quốc Học. Ông nghe đoạn đối thoại chẳng ra đâu vào đâu kia, vô cùng khinh thường mà hừ một tiếng.
Triều Dương của lớp Một này ông cũng từng có nghe qua, là một tên nhóc so với Tô Tần còn khó bảo hơn. Chuyện lớn thì không có, nhưng chuyện nhỏ thì gây rối liên miên, suốt ngày chỉ chực chạy đến lớp bảy của họ.
Tuổi còn nhỏ không lo học hành, suốt ngày chỉ biết yêu sớm.
Còn may không ảnh hưởng đến báu vật của ông, bằng không ông nhất định sẽ xử lý tên nhóc đó!
Chu Khải hừ xong khi ngẩng đầu lên mới phát hiện học sinh trước mặt mình vẫn chưa đi, lập tức dịu dàng hỏi: “Còn chuyện gì sao?”
Ánh mắt đó giống như đang nhìn con ruột vậy.
Liêu Tinh Thần là đến đây nộp lại bài tập hè. Lớp bảy có tổng cộng ba mươi sáu học sinh cả thảy, lão Chu cho đám học trò hư đốn đó thêm một ngày làm bài vậy mà đến lúc thu bài cũng chưa đến một nửa lớp nộp. Liêu Tinh Thần vốn muốn báo cho lão Chu tên những người không nộp bài tập, lời đến cửa miệng lại nuốt ngược vào.
Anh thu hồi ánh mắt đang lơ đãng ở đâu đó về, chậm chạp nhấc mí mắt lên. Trên mặt vẫn như cũ không chút cảm xúc thừa thãi nào, hờ hững, toát lên vẻ lạnh lùng: “Không có gì ạ.”