Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai
Triều Dương và 'Lão Cán Bộ'
Sau Khi Ngủ Dậy, Trúc Mã Liền Biến Thành Bạn Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liêu Tinh Thần không hiểu sao đột nhiên lại hỏi câu đó. Có lẽ vì tối qua anh đã nghe thấy lời xin lỗi nhẹ nhàng từ cậu, hoặc cũng có thể anh đang nghi ngờ động cơ học tập của Triều Dương.
Anh uống nhầm thuốc à? Hay có lẽ, anh chỉ đơn thuần là rảnh rỗi sinh nông nổi thôi.
Nín thở chờ một lúc lâu mà không nhận được câu trả lời, sự kiên nhẫn của Liêu Tinh Thần dần cạn kiệt, anh chỉ muốn rời đi ngay lập tức: “Không biết thì thôi vậy.”
Triều Dương không hề mê chơi game. Khi Tô Tần cùng những người khác chơi, cậu chỉ ngồi bên cạnh xem phim bộ. Xem đến mệt mỏi rã rời, không thể chống đỡ được nữa, cậu cũng không chịu rời đi mà cứ thế gục xuống ngủ ngay trên chiếc bàn máy tính chật hẹp.
Sự khác thường của Triều Dương khiến không chỉ Từ Lỗi mà ngay cả Lâm Tử và lão Cao cũng đều cảm thấy không thể tin nổi.
“Biết mà, biết mà.”
Triều Dương kích động giấu điện thoại đi, hắng giọng một cái rồi bắt đầu giải thích: “Ờm… ‘lạt mềm buộc chặt’ nằm trong ba mươi sáu kế binh pháp, ý là muốn tóm được kẻ thù thì nên cố tình buông lỏng trước, để người đó lơ là phòng bị, sau khi kẻ thù lộ sơ hở thì sẽ tóm gọn hắn vào trong tay.”
Triều Dương hỏi ngược lại: “Tại sao tớ lại phải đi?”
Trước kia Triều Dương đã bám riết lấy Tô Tần như thế nào, hai người bọn họ biết rõ hơn ai hết.
Cái thằng nhóc này làm được cái gì chứ, chỉ có cái tính mặt dày là số một. Ông Lý nhịn cười trêu cậu: “Cháu cứ nhắm mắt nói bừa, sao không nói thẳng là Tiểu Thần cũng là của cháu luôn đi?”
Trong khoảnh khắc, Liêu Tinh Thần rất muốn đuổi phắt cái tên nhóc đầu óc toàn chuyện yêu đương này xuống xe. Nhưng rồi anh nhận ra có điều gì đó không đúng, bèn cúi đầu cười nhạo một tiếng.
Liêu Tinh Thần mím môi nén ý cười, khi lên đến tầng năm mới trả lại cặp sách cho cậu. Triều Dương nhận lấy, nói một tiếng cảm ơn, vừa định xoay người đi thì chợt nghe anh nói: “Buổi chiều còn muốn đi nhờ xe đến trường nữa không?”
Tiếng cười khẽ của anh khiến Triều Dương giật mình. Cậu đẩy đẩy lưng anh, giả vờ bình tĩnh nói: “Cười cái gì mà cười, tớ trả lời xong rồi đấy. Trả lời được rồi thì cậu phải đưa tớ về nhà chứ.”
Khuôn mặt cậu lập tức đỏ bừng, một phần vì nóng, phần còn lại vì ngượng.
Anh bỗng nhiên nổi hứng trêu chọc một phen, nói: “Không cho.”
Đồ ngốc, chính vì cậu đã trả lời nên tôi mới không muốn đưa cậu về nhà.
“Không đến được, gần đây học tập khá bận rộn.”
Liêu Tinh Thần không hiểu sao đột nhiên lại hỏi câu đó. Có lẽ vì tối qua anh đã nghe thấy lời xin lỗi nhẹ nhàng từ cậu, hoặc cũng có thể anh đang nghi ngờ động cơ học tập của Triều Dương.
Liêu Tinh Thần nghĩ vậy, tâm trạng bỗng chốc tốt hơn nhiều. Anh nghiêng nửa người trên, cúi nhìn Triều Dương, không chút nể nang vạch trần trò diễn nhỏ của đối phương: “Học vẹt theo giải thích trên mạng à?”
Triều Dương lấy ra bút và vở mới mua từ trong cặp, gần như đã hoàn toàn quên mất người này rồi: “Không ra sao cả, tớ cũng chưa đến Đình Vượng.”
“Khoan đã.”
Giống như đi thi gian lận bị giám thị bắt quả tang tại trận, phản ứng đầu tiên của Triều Dương là vội vàng che lấy túi quần đựng điện thoại. Che xong cậu mới muộn màng nhận ra hành động này của mình căn bản là giấu đầu lòi đuôi.
Khuôn mặt cậu lập tức đỏ bừng, một phần vì nóng, phần còn lại vì ngượng.
Gần đây cậu vẫn luôn cố gắng theo kịp tốc độ học của Thế Ninh, thế nhưng tốc độ của Thế Ninh quá nhanh, cứ như đang lắp hỏa tiễn vậy.
Triều Dương không nhịn được, lập tức xù lông: “Còn đi đâu được nữa hả, về nhà chứ!”
Đối với học sinh ưu tú mà nói, gian lận chính là điều tối kỵ, còn nghiêm trọng hơn cả việc để giấy trắng không viết gì. Triều Dương thật sự muốn tìm một cái lỗ để chui xuống cho rồi, cũng chẳng còn mặt mũi nào mà tiếp tục đòi đi nhờ xe nữa.
Trưa hôm nay, bọn họ và Tô Tần cùng nhau ngồi phơi nắng suốt một tiếng đồng hồ ở Đình Vượng, cảm giác như sinh mạng sắp bị phơi khô đến bốc hơi, vậy mà cũng chẳng thấy bóng dáng của cái tên hầu cận kia đâu.
Cậu nhảy xuống xe, đứng đối mặt với Liêu Tinh Thần, trông rất giống một đứa trẻ làm sai chuyện, giọng nói phát ra cực kỳ nhỏ bé: “Cậu… có thể tiện tay giúp tớ mang cặp sách và chồng vở này về không…”
“Vở ghi của cháu á? Một túi to như vậy?”
Liêu Tinh Thần nói: “Không thể.”
Khóe miệng Liêu Tinh Thần thoáng cong lên, anh cầm lấy chồng vở ghi và cặp sách từ trong tay cậu bỏ vào rổ xe phía trước, đúng là nặng thật.
Cả đại viện chỉ có mỗi mình cậu gọi Liêu Tinh Thần như vậy, bởi vì cậu cảm thấy anh thật sự rất giống một lão cán bộ.
Triều Dương: “……..”
Liêu Tinh Thần đáp: “Nể mặt đống vở ghi này của cậu đấy.”
Keo kiệt! Máu lạnh! Không có tình người! – Triều Dương thầm mắng liên hồi trong lòng, nhưng ngoài mặt lại bày ra bộ dạng đáng thương cực kỳ: “Vậy… cậu có thể cho tớ mượn hai đồng được không?”
Trong khoảnh khắc, Liêu Tinh Thần rất muốn đuổi phắt cái tên nhóc đầu óc toàn chuyện yêu đương này xuống xe. Nhưng rồi anh nhận ra có điều gì đó không đúng, bèn cúi đầu cười nhạo một tiếng.
Dù sao cậu cũng là người từng trải, từng bị thời gian và xã hội mài giũa, đàn ông co được dãn được. Đừng nói vì năm đấu gạo mà phải khom lưng, chỉ cần không để cậu phải đi bộ về nhà thì cho dù phải làm trâu làm ngựa cho Liêu Tinh Thần, cậu cũng đồng ý hết.
Triều Dương nhảy xuống xe quay qua chào hỏi: “Chú Lý, chú ăn cơm chưa ạ?”
Liêu Tinh Thần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Triều Dương một lúc, trong lòng cảm thấy thú vị. Bình thường người này gặp anh đều hận không thể đi đường vòng, vậy mà hôm nay lại chủ động đến gần muốn đi nhờ xe và hỏi mượn tiền anh nữa, đã vậy còn có ý đồ làm nũng đáng yêu.
Triều Dương bừng tỉnh sau cơn kinh ngạc, không nói hai lời liền vội vàng tót lên chỗ ngồi phía sau, ngón tay gắt gao túm chặt lấy vạt áo của Liêu Tinh Thần như sợ đối phương sẽ đổi ý.
Liêu Tinh Thần dựng xe ngay ngắn, tay trái cầm cặp sách, tay phải xách túi đựng vở đi đến. Trên người anh mặc đồng phục màu trắng thẳng thớm, nhưng vạt áo lại xuất hiện vài nếp gấp không hài hòa, là do Triều Dương túm chặt mà thành.
Anh uống nhầm thuốc à?
Ngoài ý muốn rất dễ nghe.
“Cặp sách cũng là của cháu luôn.”
Anh bỗng nhiên nổi hứng trêu chọc một phen, nói: “Không cho.”
Cậu gọi một tiếng: “Lão Liêu.”
Không phải là không có tiền, mà là không cho mượn, ý ngầm là quyết tâm muốn cậu phải đi bộ về nhà.
Đối mặt với tên hàng xóm học bá dầu muối không ăn này, Triều Dương hoàn toàn chịu thua, chỉ có thể cam chịu quay người cúi đầu bước đi.
Triều Dương không muốn cùng Tô Tần làm căng mọi chuyện, cậu gửi trả một tin nhắn rồi cúi đầu tiếp tục đọc sách.
“Khoan đã.”
Tô Tần không nói một lời nào, ngồi trên ghế hàng ăn vặt hút hết hơn nửa bao thuốc lá, cuối cùng vác theo bộ mặt đen thui rời đi, vẻ mặt không thể nhìn ra là tức giận hay có cảm xúc nào khác.
Liêu Tinh Thần vươn tay kéo lấy cổ áo cậu, giống như đang xách một con mèo nhỏ dễ dàng tóm được người về. Sâu trong ánh mắt anh giấu đi ý cười không thể phát hiện: “Đi đâu?”
Triều Dương không nhịn được, lập tức xù lông: “Còn đi đâu được nữa hả, về nhà chứ!”
Khóe miệng Liêu Tinh Thần thoáng cong lên, anh cầm lấy chồng vở ghi và cặp sách từ trong tay cậu bỏ vào rổ xe phía trước, đúng là nặng thật.
Chiếc xe đạp của Liêu Tinh Thần thuộc kiểu dáng bình thường nhất, màu xám đậm rất phổ thông. Trước đây Triều Dương luôn chê bai nó không phô bày được phong cách đẹp trai ngầu lòi, nhưng bây giờ trong lòng lại thầm cảm thấy may mắn. May mà nó không phải dạng xe leo núi, nếu không thì ngay cả chỗ cho cậu đi nhờ cũng không có luôn.
Đối mặt với tên hàng xóm học bá dầu muối không ăn này, Triều Dương hoàn toàn chịu thua, chỉ có thể cam chịu quay người cúi đầu bước đi.
Anh nghiêng đầu chỉ chỉ vào yên sau, nói: “Leo lên đi, chở cậu về nhà.”
Nín thở chờ một lúc lâu mà không nhận được câu trả lời, sự kiên nhẫn của Liêu Tinh Thần dần cạn kiệt, anh chỉ muốn rời đi ngay lập tức: “Không biết thì thôi vậy.”
Mà Tô Tần ngay cả một ánh mắt quan tâm cũng không thèm ban phát cho cậu.
Triều Dương bừng tỉnh sau cơn kinh ngạc, không nói hai lời liền vội vàng tót lên chỗ ngồi phía sau, ngón tay gắt gao túm chặt lấy vạt áo của Liêu Tinh Thần như sợ đối phương sẽ đổi ý.
Keo kiệt! Máu lạnh! Không có tình người! – Triều Dương thầm mắng liên hồi trong lòng, nhưng ngoài mặt lại bày ra bộ dạng đáng thương cực kỳ: “Vậy… cậu có thể cho tớ mượn hai đồng được không?”
Cậu chơi xấu hô to: “Lên rồi thì tớ sẽ không xuống nữa đâu.”
Tiếng cười khẽ của anh khiến Triều Dương giật mình. Cậu đẩy đẩy lưng anh, giả vờ bình tĩnh nói: “Cười cái gì mà cười, tớ trả lời xong rồi đấy. Trả lời được rồi thì cậu phải đưa tớ về nhà chứ.”
Chiếc xe đạp của Liêu Tinh Thần thuộc kiểu dáng bình thường nhất, màu xám đậm rất phổ thông. Trước đây Triều Dương luôn chê bai nó không phô bày được phong cách đẹp trai ngầu lòi, nhưng bây giờ trong lòng lại thầm cảm thấy may mắn. May mà nó không phải dạng xe leo núi, nếu không thì ngay cả chỗ cho cậu đi nhờ cũng không có luôn.
Một cái đuôi luôn lẽo đẽo phía sau, gọi là tới đuổi chẳng đi, một ngọn cỏ dại. Không chỉ liên tục mấy ngày trời không đến đưa bữa sáng cho mình, mà còn cố ý tránh mặt không gặp, vài lần hẹn gặp nhau ở Đình Vượng cũng bị đối phương kiếm cớ từ chối.
Chiếc xe đạp chạy men theo con sông tiến về phía trước. Liêu Tinh Thần trước nay luôn ít nói, Triều Dương đi theo cũng im lặng suốt dọc đường. Cuối cùng, lúc sắp về đến nhà thì cậu không nhịn nổi nữa.
“Vâng vâng vâng, đều là của Tiểu Thần hết, Tiểu Thần tốt nhất, được rồi chứ ạ?”
Ông Lý lấy cây quạt phe phẩy mấy cái về phía mặt cậu, thổi râu nói: “Không biết lớn nhỏ, gọi ai là chú Lý đó hả? Ta là ông nội mi đó!”
Cậu gọi một tiếng: “Lão Liêu.”
Cậu nhảy xuống xe, đứng đối mặt với Liêu Tinh Thần, trông rất giống một đứa trẻ làm sai chuyện, giọng nói phát ra cực kỳ nhỏ bé: “Cậu… có thể tiện tay giúp tớ mang cặp sách và chồng vở này về không…”
Cả đại viện chỉ có mỗi mình cậu gọi Liêu Tinh Thần như vậy, bởi vì cậu cảm thấy anh thật sự rất giống một lão cán bộ.
Triều Dương không hiểu ra sao cả: “Hả? Vở ghi thì thế nào?”
“Ừm.”
Trong lòng Triều Dương âm thầm niệm mấy lần câu kính già yêu trẻ, quyết định không bất hòa với ông Lý.
Từ Lỗi nghĩ đến một người: “Nếu không cậu đến mượn vở của Thần ca xem đi, chữ của cậu ấy đẹp.”
Giọng nói của lão cán bộ mang theo âm mũi khàn khàn, hòa lẫn cùng cơn gió sông những ngày hè, tạo nên một cảm giác trầm thấp lười biếng đến lạ.
Cậu chơi xấu hô to: “Lên rồi thì tớ sẽ không xuống nữa đâu.”
Dù sao cậu cũng là người từng trải, từng bị thời gian và xã hội mài giũa, đàn ông co được dãn được. Đừng nói vì năm đấu gạo mà phải khom lưng, chỉ cần không để cậu phải đi bộ về nhà thì cho dù phải làm trâu làm ngựa cho Liêu Tinh Thần, cậu cũng đồng ý hết.
Ngoài ý muốn rất dễ nghe.
Đương nhiên đi nhờ xe không thể nào ngồi không được. Để cảm ơn, mỗi lần Triều Dương đều mang cho Liêu Tinh Thần một ít đồ vật này nọ, như là sữa hay bánh bích quy bơ lòng đỏ trứng… Tất cả toàn là đồ ăn, còn là kiểu thực đơn mỗi ngày đều không lặp lại.
Đồ ngốc, chính vì cậu đã trả lời nên tôi mới không muốn đưa cậu về nhà.
Triều Dương cảm giác được vành tai mình hơi run lên, đưa tay lên xoa xoa mới quanh co hỏi một câu: “Vì sao vậy?”
Bậc thầy "la liếm" bỗng nhiên biến mất không tăm hơi, người chịu ảnh hưởng lớn nhất đương nhiên chính là người trong cuộc.
“Ừm.”
Đáp án đó là do cậu chép nguyên xi từ trên Baidu xuống, theo lý mà nói thì không nên được tính mới phải. Vậy mà vì sao Liêu Tinh Thần vẫn đồng ý chở cậu về?
Tốc độ theo kịp căn bản chẳng là gì so với tốc độ mở rộng của dòng sông kiến thức.
Liêu Tinh Thần đáp: “Nể mặt đống vở ghi này của cậu đấy.”
Nền tảng cơ sở vốn đã kém, vò đầu bứt tai vất vả lắm mới nhét hết nội dung chương cũ vào đầu, vừa ngẩng lên liền phát hiện giáo viên vậy mà đã nói xong ba chương nội dung mới rồi.
Triều Dương không hiểu ra sao cả: “Hả? Vở ghi thì thế nào?”
Liêu Tinh Thần nghĩ vậy, tâm trạng bỗng chốc tốt hơn nhiều. Anh nghiêng nửa người trên, cúi nhìn Triều Dương, không chút nể nang vạch trần trò diễn nhỏ của đối phương: “Học vẹt theo giải thích trên mạng à?”
Liêu Tinh Thần hỏi lại: “Cậu mua nhiều vở ghi như vậy để làm gì?”
“Học tập ạ.” Triều Dương thành thật khai báo, “Bỏ lỡ chương trình học nhiều quá rồi nên phải bắt đầu lại từ đầu.”
Năm đó ông Lý còn chưa phát hiện ra tâm hồn thú vị của Triều Dương, cũng chưa nhìn trúng cậu làm con rể nhà mình. Lúc này, trong mắt ông Lý, Triều Dương năm mười bảy tuổi chính là một thằng nhóc nghịch ngợm mà đến chó cũng ghét.
Nhà để xe nằm ngay bên cạnh phòng an ninh của đại viện, nhìn thấy là người quen, ông Lý phe phẩy quạt hương bồ nói với ra ngoài cửa sổ: “Sao hôm nay hai đứa lại về cùng nhau vậy nè?”
Triều Dương nhảy xuống xe quay qua chào hỏi: “Chú Lý, chú ăn cơm chưa ạ?”
Tô Tần sĩ diện, không thể chấp nhận sự thay đổi này của Triều Dương.
Ông Lý lấy cây quạt phe phẩy mấy cái về phía mặt cậu, thổi râu nói: “Không biết lớn nhỏ, gọi ai là chú Lý đó hả? Ta là ông nội mi đó!”
Liêu Tinh Thần dựng xe ngay ngắn, tay trái cầm cặp sách, tay phải xách túi đựng vở đi đến. Trên người anh mặc đồng phục màu trắng thẳng thớm, nhưng vạt áo lại xuất hiện vài nếp gấp không hài hòa, là do Triều Dương túm chặt mà thành.
Nhà để xe nằm ngay bên cạnh phòng an ninh của đại viện, nhìn thấy là người quen, ông Lý phe phẩy quạt hương bồ nói với ra ngoài cửa sổ: “Sao hôm nay hai đứa lại về cùng nhau vậy nè?”
Ông Lý giơ ngón cái khen ngợi anh: “Tiểu Thần thật là chăm chỉ học tập, mới vừa khai giảng đã mua nhiều sách đến thế rồi.”
Người trong đại viện xưa nay có một truyền thống, đi đôi với lời khen ngợi thì phải có lời chê trách. Ông Lý khen xong liền bắt đầu mắng Triều Dương đang đứng bên cạnh với hai bàn tay trắng: “Cháu lo mà học theo người ta kìa.”
Trong lòng Triều Dương âm thầm niệm mấy lần câu kính già yêu trẻ, quyết định không bất hòa với ông Lý.
Triều Dương đứng bên cạnh dụi mắt: “Ông Lý ơi, túi đó không phải sách đâu ạ, nó là vở ghi, của cháu hết đó.”
“Cặp sách cũng là của cháu luôn.”
Năm đó ông Lý còn chưa phát hiện ra tâm hồn thú vị của Triều Dương, cũng chưa nhìn trúng cậu làm con rể nhà mình. Lúc này, trong mắt ông Lý, Triều Dương năm mười bảy tuổi chính là một thằng nhóc nghịch ngợm mà đến chó cũng ghét.
Triều Dương: “……..”
“Vở ghi của cháu á? Một túi to như vậy?”
Anh nghiêng đầu chỉ chỉ vào yên sau, nói: “Leo lên đi, chở cậu về nhà.”
Đối với học sinh ưu tú mà nói, gian lận chính là điều tối kỵ, còn nghiêm trọng hơn cả việc để giấy trắng không viết gì. Triều Dương thật sự muốn tìm một cái lỗ để chui xuống cho rồi, cũng chẳng còn mặt mũi nào mà tiếp tục đòi đi nhờ xe nữa.
Cái thằng nhóc này làm được cái gì chứ, chỉ có cái tính mặt dày là số một. Ông Lý nhịn cười trêu cậu: “Cháu cứ nhắm mắt nói bừa, sao không nói thẳng là Tiểu Thần cũng là của cháu luôn đi?”
Liêu Tinh Thần không hiểu sao đột nhiên lại hỏi câu đó. Có lẽ vì tối qua anh đã nghe thấy lời xin lỗi nhẹ nhàng từ cậu, hoặc cũng có thể anh đang nghi ngờ động cơ học tập của Triều Dương.
Liêu Tinh Thần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Triều Dương một lúc, trong lòng cảm thấy thú vị. Bình thường người này gặp anh đều hận không thể đi đường vòng, vậy mà hôm nay lại chủ động đến gần muốn đi nhờ xe và hỏi mượn tiền anh nữa, đã vậy còn có ý đồ làm nũng đáng yêu.
“Ừm.”
Triều Dương không nhịn được, lập tức xù lông: “Còn đi đâu được nữa hả, về nhà chứ!”
Chiếc xe đạp leo núi màu đỏ đầy phong cách của Triều Dương bị bỏ quên ở ven đường cả một đêm, quả nhiên đã bị bọn trộm chôm đi mất. Sau khi Dương Hân Lan biết được, bà đã mắng cậu một trận "lên bờ xuống ruộng".
Triều Dương không cách nào giải thích.
Muốn trách thì trách cái hình tượng học sinh hư của cậu đã quá khắc sâu trong lòng mọi người, một chốc một lát không thể nào thay đổi được.
“Vâng vâng vâng, đều là của Tiểu Thần hết, Tiểu Thần tốt nhất, được rồi chứ ạ?”
Trong lòng Triều Dương âm thầm niệm mấy lần câu kính già yêu trẻ, quyết định không bất hòa với ông Lý.
Triều Dương không cách nào giải thích.
Liêu Tinh Thần mím môi nén ý cười, khi lên đến tầng năm mới trả lại cặp sách cho cậu. Triều Dương nhận lấy, nói một tiếng cảm ơn, vừa định xoay người đi thì chợt nghe anh nói: “Buổi chiều còn muốn đi nhờ xe đến trường nữa không?”
Trong lòng Triều Dương đang lo lắng vấn đề này đây nè, cậu thụ sủng nhược kinh gật đầu: “Muốn muốn muốn.”
Liêu Tinh Thần vặn mở cửa nhà, báo một cái thời gian: “Hai giờ mười phút, đến trễ không chờ.”
Triều Dương không muốn cùng Tô Tần làm căng mọi chuyện, cậu gửi trả một tin nhắn rồi cúi đầu tiếp tục đọc sách.
Không phải là không có tiền, mà là không cho mượn, ý ngầm là quyết tâm muốn cậu phải đi bộ về nhà.
“Đúng rồi, cậu với Tô Tần ra sao rồi?” Buổi chiều, vừa vào đến lớp, Từ Lỗi đã gấp gáp hỏi Triều Dương: “Hòa thuận chưa?”
Triều Dương lấy ra bút và vở mới mua từ trong cặp, gần như đã hoàn toàn quên mất người này rồi: “Không ra sao cả, tớ cũng chưa đến Đình Vượng.”
Triều Dương cảm giác được vành tai mình hơi run lên, đưa tay lên xoa xoa mới quanh co hỏi một câu: “Vì sao vậy?”
Từ Lỗi hỏi: “Vì sao lại không đi?”
Triều Dương hỏi ngược lại: “Tại sao tớ lại phải đi?”
Liêu Tinh Thần vươn tay kéo lấy cổ áo cậu, giống như đang xách một con mèo nhỏ dễ dàng tóm được người về. Sâu trong ánh mắt anh giấu đi ý cười không thể phát hiện: “Đi đâu?”
Từ Lỗi mờ mịt, mãi lâu cũng không nói nên lời, rốt cuộc thì cái thế giới này bắt đầu sai ở chỗ nào vậy?
Sự khác thường của Triều Dương khiến không chỉ Từ Lỗi mà ngay cả Lâm Tử và lão Cao cũng đều cảm thấy không thể tin nổi.
Trong mắt Triều Dương, Từ Lỗi cũng xem như là một học sinh giỏi. Vở ghi của học sinh giỏi cũng giống như bí tịch võ lâm vậy, không dễ cho người ngoài mượn. Cậu giống như nhặt được trân bảo mà nhận lấy, kết quả mới vừa mở ra trang đầu tiên liền bật dậy ném trả quyển vở về chính chủ.
“Cậu viết thành cái quái gì thế này? Hệt như chó cào vậy, có chắp vá kiểu gì tớ xem cũng không hiểu được!”
Trưa hôm nay, bọn họ và Tô Tần cùng nhau ngồi phơi nắng suốt một tiếng đồng hồ ở Đình Vượng, cảm giác như sinh mạng sắp bị phơi khô đến bốc hơi, vậy mà cũng chẳng thấy bóng dáng của cái tên hầu cận kia đâu.
Tô Tần không nói một lời nào, ngồi trên ghế hàng ăn vặt hút hết hơn nửa bao thuốc lá, cuối cùng vác theo bộ mặt đen thui rời đi, vẻ mặt không thể nhìn ra là tức giận hay có cảm xúc nào khác.
“Biết mà, biết mà.”
Lâm Tử và lão Cao hai mặt nhìn nhau, Triều Dương thế mà dám cho Tô Tần "phóng máy bay", quả thật là kỳ tích đầu tiên của thế giới đó!
Tên này điên rồi à? Ngày nào cũng hẹn cậu gặp nhau.
Trong lòng Triều Dương âm thầm niệm mấy lần câu kính già yêu trẻ, quyết định không bất hòa với ông Lý.
Trước kia Triều Dương đã bám riết lấy Tô Tần như thế nào, hai người bọn họ biết rõ hơn ai hết.
Nói chi đâu xa, vừa mới kết thúc kỳ nghỉ hè đây thôi, bọn họ cùng Tô Tần đi đến tiệm net chơi suốt cả đêm. Triều Dương ngay cả một bước cũng không rời, nhất quyết đi theo đến cùng.
Triều Dương không hề mê chơi game. Khi Tô Tần cùng những người khác chơi, cậu chỉ ngồi bên cạnh xem phim bộ. Xem đến mệt mỏi rã rời, không thể chống đỡ được nữa, cậu cũng không chịu rời đi mà cứ thế gục xuống ngủ ngay trên chiếc bàn máy tính chật hẹp.
Giọng nói của lão cán bộ mang theo âm mũi khàn khàn, hòa lẫn cùng cơn gió sông những ngày hè, tạo nên một cảm giác trầm thấp lười biếng đến lạ.
Liêu Tinh Thần hỏi lại: “Cậu mua nhiều vở ghi như vậy để làm gì?”
Mà Tô Tần ngay cả một ánh mắt quan tâm cũng không thèm ban phát cho cậu.
Từ Lỗi bị dáng vẻ khắc khổ học tập của Triều Dương làm cho cảm động. Cậu ta lấy ra vở ghi của mình: “Tuy là viết hơi lộn xộn chút nhưng nếu chắp vá lại vẫn có thể xem hiểu.”
Lâm Tử cảm thấy nếu "la liếm" cũng có cấp bậc, Triều Dương nhất định thuộc loại đẳng cấp cao nhất, hơn nữa còn là loại có một không hai, tuyệt nhất trần đời nữa.
Bậc thầy "la liếm" bỗng nhiên biến mất không tăm hơi, người chịu ảnh hưởng lớn nhất đương nhiên chính là người trong cuộc.
Liêu Tinh Thần vặn mở cửa nhà, báo một cái thời gian: “Hai giờ mười phút, đến trễ không chờ.”
Trong lòng Triều Dương đang lo lắng vấn đề này đây nè, cậu thụ sủng nhược kinh gật đầu: “Muốn muốn muốn.”
Một cái đuôi luôn lẽo đẽo phía sau, gọi là tới đuổi chẳng đi, một ngọn cỏ dại. Không chỉ liên tục mấy ngày trời không đến đưa bữa sáng cho mình, mà còn cố ý tránh mặt không gặp, vài lần hẹn gặp nhau ở Đình Vượng cũng bị đối phương kiếm cớ từ chối.
Liêu Tinh Thần nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Triều Dương một lúc, trong lòng cảm thấy thú vị. Bình thường người này gặp anh đều hận không thể đi đường vòng, vậy mà hôm nay lại chủ động đến gần muốn đi nhờ xe và hỏi mượn tiền anh nữa, đã vậy còn có ý đồ làm nũng đáng yêu.
Phương pháp “lạt mềm buộc chặt” không dùng như thế này, hắn muốn tự mình đến hỏi cho rõ ràng.
Tô Tần sĩ diện, không thể chấp nhận sự thay đổi này của Triều Dương.
Phương pháp “lạt mềm buộc chặt” không dùng như thế này, hắn muốn tự mình đến hỏi cho rõ ràng.
Giống như đi thi gian lận bị giám thị bắt quả tang tại trận, phản ứng đầu tiên của Triều Dương là vội vàng che lấy túi quần đựng điện thoại. Che xong cậu mới muộn màng nhận ra hành động này của mình căn bản là giấu đầu lòi đuôi.
Đáp án đó là do cậu chép nguyên xi từ trên Baidu xuống, theo lý mà nói thì không nên được tính mới phải. Vậy mà vì sao Liêu Tinh Thần vẫn đồng ý chở cậu về?
Mà Triều Dương cũng không cách nào hiểu nổi sự thay đổi từ phía Tô Tần.
Tên này điên rồi à? Ngày nào cũng hẹn cậu gặp nhau.
“Không đến được, gần đây học tập khá bận rộn.”
Triều Dương không muốn cùng Tô Tần làm căng mọi chuyện, cậu gửi trả một tin nhắn rồi cúi đầu tiếp tục đọc sách.
Lâm Tử và lão Cao hai mặt nhìn nhau, Triều Dương thế mà dám cho Tô Tần "phóng máy bay", quả thật là kỳ tích đầu tiên của thế giới đó!
Gần đây cậu vẫn luôn cố gắng theo kịp tốc độ học của Thế Ninh, thế nhưng tốc độ của Thế Ninh quá nhanh, cứ như đang lắp hỏa tiễn vậy.
Nền tảng cơ sở vốn đã kém, vò đầu bứt tai vất vả lắm mới nhét hết nội dung chương cũ vào đầu, vừa ngẩng lên liền phát hiện giáo viên vậy mà đã nói xong ba chương nội dung mới rồi.
Tốc độ theo kịp căn bản chẳng là gì so với tốc độ mở rộng của dòng sông kiến thức.
Từ Lỗi bị dáng vẻ khắc khổ học tập của Triều Dương làm cho cảm động. Cậu ta lấy ra vở ghi của mình: “Tuy là viết hơi lộn xộn chút nhưng nếu chắp vá lại vẫn có thể xem hiểu.”
Trong mắt Triều Dương, Từ Lỗi cũng xem như là một học sinh giỏi. Vở ghi của học sinh giỏi cũng giống như bí tịch võ lâm vậy, không dễ cho người ngoài mượn. Cậu giống như nhặt được trân bảo mà nhận lấy, kết quả mới vừa mở ra trang đầu tiên liền bật dậy ném trả quyển vở về chính chủ.
“Cậu viết thành cái quái gì thế này? Hệt như chó cào vậy, có chắp vá kiểu gì tớ xem cũng không hiểu được!”
Nói chi đâu xa, vừa mới kết thúc kỳ nghỉ hè đây thôi, bọn họ cùng Tô Tần đi đến tiệm net chơi suốt cả đêm. Triều Dương ngay cả một bước cũng không rời, nhất quyết đi theo đến cùng.
Từ Lỗi thừa nhận chữ viết của mình thật sự quá khó coi. Dù sao thì thứ như vở ghi này cũng là đồ cá nhân riêng tư, lúc viết bài cậu cũng chưa từng lo lắng xem người khác nhìn có thể hiểu được hay không.
Từ Lỗi nghĩ đến một người: “Nếu không cậu đến mượn vở của Thần ca xem đi, chữ của cậu ấy đẹp.”
Chiếc xe đạp leo núi màu đỏ đầy phong cách của Triều Dương bị bỏ quên ở ven đường cả một đêm, quả nhiên đã bị bọn trộm chôm đi mất. Sau khi Dương Hân Lan biết được, bà đã mắng cậu một trận "lên bờ xuống ruộng".
Trước khi mẹ cậu nguôi giận hoàn toàn, Triều Dương không dám nhắc đến chuyện mua xe mới với bà. Nhưng việc ngồi xe buýt đi học thật sự quá dày vò, vì vậy cậu liền mặt dày đánh chủ ý lên người Liêu Tinh Thần.
Mỗi ngày, thời gian Liêu Tinh Thần ra khỏi cửa luôn cố định, không hề thay đổi. Triều Dương chỉ cần sớm chạy đến nhà để xe rồi "ôm cây đợi thỏ" là được.
Đương nhiên đi nhờ xe không thể nào ngồi không được. Để cảm ơn, mỗi lần Triều Dương đều mang cho Liêu Tinh Thần một ít đồ vật này nọ, như là sữa hay bánh bích quy bơ lòng đỏ trứng… Tất cả toàn là đồ ăn, còn là kiểu thực đơn mỗi ngày đều không lặp lại.
Mỗi ngày, thời gian Liêu Tinh Thần ra khỏi cửa luôn cố định, không hề thay đổi. Triều Dương chỉ cần sớm chạy đến nhà để xe rồi "ôm cây đợi thỏ" là được.
Có lần, Liêu Tinh Thần nhận từ cậu nửa quả táo. Triều Dương cắn phần táo của nửa kia, leo lên yên sau xe ngồi, nói một cách mơ hồ không rõ: “Trong nhà còn dư lại có nhiêu đây thôi, cậu chịu khó nhận lấy nha.”