45. Chúc mừng sinh nhật hai mươi tuổi, Triệu Hi

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình

Chúc mừng sinh nhật hai mươi tuổi, Triệu Hi

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ăn bánh xong, cho Nhóc Con đi ngủ, Triệu Hi dường như nhận ra ánh mắt Khương Hồi cứ thoảng qua nhìn mình, bỗng nhiên quay lại: "Chú nhỏ hôm nay sao cứ nhìn em?"
Khương Hồi cười khẽ: "Hai mươi tuổi rồi, em thấy khác trước... nhìn thêm vài lần thì sao?"
Triệu Hi không nhịn được cong môi: "Được, cứ nhìn thoải mái, em không tính phí."
Khương Hồi đẩy vai cậu, không bận tâm đến lời ám chỉ của cậu: "Đi tắm đi."
Triệu Hi chớp mắt, liếc nhìn đồng hồ, mới sáu rưỡi. Thật ra cậu định nói chuyện nghiêm túc với chú nhỏ, nhưng bầu không khí đang tốt như vậy, nhắc đến lại có vẻ không hợp.
Thôi, để mai rồi nói.
Cậu ngoan ngoãn đi tắm.
Vừa tắm xong, mở cửa phòng ngủ chính, cậu thấy Khương Hồi đang ngồi ở đầu giường. Rèm cửa kéo kín, chỉ có ánh đèn ngủ vàng mờ nhạt.
Tóc Khương Hồi còn ẩm, anh ngả người tựa vào thành giường, tay cầm bức ảnh chụp chung của họ.
Triệu Hi khẽ bước tới, lấy máy sấy trong tủ: "Sao lại xem cái này?"
Ngón tay Khương Hồi lướt trên đôi mắt rạng rỡ của cậu trong ảnh, anh đặt khung ảnh trở lại, hờ hững nói: "Nhìn bừa thôi."
Trong tiếng máy sấy vo ve trầm thấp, Khương Hồi hơi buồn ngủ, bỗng nhớ về đêm đầu tiên Triệu Hi sấy tóc cho mình.
Hồi đó cậu chỉ mới mười tuổi, còn vụng về, cao ngang anh lúc ngồi, thỉnh thoảng lại hỏi có nóng không, có đau tóc không... từng động tác cẩn thận của cậu ấy toát lên một sự tôn kính kỳ lạ.
Giờ thì khác rồi.
Khác ở chỗ nào? Chắc là động tác của cậu thuần thục hơn, từ kính trọng đã hóa thành trân trọng.
Tóc Khương Hồi không dài, vừa mới cắt gần đây, sấy chẳng tốn bao nhiêu sức lực.
Chưa đến năm phút, anh nắm cổ tay cậu: "Xong rồi."
Triệu Hi kiểm tra tóc anh đã khô hẳn, sấy thêm nửa phút nữa mới cất máy: "Tóc phải khô mới được. Gần đây trời lạnh, chú nhỏ chú ý đừng để bị cảm lạnh."
"À đúng rồi," Triệu Hi đóng tủ lại, quay người nói: "Em xem dự báo thời tiết, mai hình như có tuyết, lại sẽ kéo dài vài ngày. Chú nhỏ có muốn đi trượt tuyết không?"
Khương Hồi khựng lại: "Trượt tuyết à?"
Triệu Hi: "Dư Thư đi vài lần rồi, Giang Thành có mấy câu lạc bộ trượt tuyết khá lớn. Em thấy cậu ấy khoe năm ngoái đi thú vị lắm đấy, chú nhỏ muốn đi không?"
Khương Hồi mím môi: "Để xem sau đã."
Triệu Hi ngẩn người, cũng không ép: "Được."
Chú nhỏ gần đây dường như chẳng hứng thú với bất kỳ hoạt động giải trí nào cậu đề cập đến.
Theo trực giác, cậu cảm thấy dạo này màu sắc trên người Khương Hồi như phai nhạt đi, như thể... có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Khương Hồi không để cậu nghĩ ngợi sâu thêm, vươn tay, móc ngón tay ra hiệu: "Lại đây."
Triệu Hi đứng dậy, đi hai bước tới trước mặt anh.
Khương Hồi: "Thấy em không hứng thú lắm với văn bản chuyển nhượng cổ phần, giờ tôi tặng thêm quà nhé?"
Triệu Hi cúi nhìn, ánh mắt anh dưới ánh đèn mờ ảo khiến cậu thoáng thất thần, rồi bị anh kéo cổ, cúi xuống hôn.
Triệu Hi nhận ra điều gì đó, thuận theo đáp lại, vừa vuốt ve lưng anh, vừa khó khăn lắm mới tách ra được một chút: "Chú nhỏ, gần đây anh gặp chuyện gì à?"
Khương Hồi vẫn trả lời câu cũ: "Không có."
"Đừng nghĩ nhiều, hôm nay sinh nhật em." Thấy Triệu Hi im lặng, Khương Hồi vuốt ve môi cậu, khàn giọng nói: "Vui vẻ lên chút đi."
Tối nay Khương Hồi đặc biệt nhiệt tình.
Thường thì trong chuyện này, Triệu Hi luôn chủ động hơn, Khương Hồi dù phối hợp, nhưng rất ít khi tự mình chủ động.
Nhưng hôm nay thì khác.
Như muốn nhấn chìm mình trong biển dục vọng, chìm vào cuộc vui không cần nghĩ đến quá khứ hay tương lai, Khương Hồi ghì chặt vai Triệu Hi, không chịu buông ra chút nào.
Triệu Hi chưa kịp nghĩ ngợi được bao lâu, đã bị anh kéo theo cùng chìm đắm, đầu óc quay cuồng trong những nụ hôn gấp gáp, nồng cháy.
Họ ôm nhau lăn trên giường, giữa tiếng thở đan xen và những nụ hôn buông thả, Triệu Hi bị anh ôm lấy eo, hôn lên khóe mắt cậu hết lần này đến lần khác.
Mỗi khi cậu nghĩ anh không chịu nổi, giây sau anh lại như con rắn dài lạnh lẽo bám víu lấy, mang theo những nụ hôn như chưa đủ thỏa mãn và cơ thể lạnh giá, lại quấn chặt lấy cậu một lần nữa.
Triệu Hi khàn giọng: "Chịu không nổi nữa đâu, chú nhỏ."
Khương Hồi chỉ hôn nhẹ khóe môi cậu, thì thầm: "Không sao."
Thật ra, anh có rất nhiều lời muốn nói.
Anh không cần tương lai Triệu Hi đã hứa, không cần những lời thề chưa chắc thành hiện thực, cũng không cần cậu biết tên thật và quá khứ của anh.
Anh chỉ mong Triệu Hi nhớ hơi ấm cơ thể mình.
Nhớ rằng anh đã từng đến.
Nhưng lời đến miệng rồi, tất cả đều tan vào những nụ hôn nóng bỏng.
Trong cơn mơ hồ, nhìn vẻ mặt kìm nén của Triệu Hi trong bóng tối, anh lại nghĩ... thôi.
Là anh thất hứa, là anh phụ lòng cậu.
Không nhớ cũng chẳng sao, nếu có hận anh cũng được.
Người như anh vốn dĩ không đáng được yêu.
Anh nhắm mắt, theo nhịp đung đưa của sợi dây chuyền bạc trên cổ Triệu Hi, cùng chìm trong khoái lạc, quấn quýt đến tận cùng.
...
Mọi chuyện xong xuôi đã hơn mười giờ tối, màn đêm đã sâu thẳm. Khương Hồi từ chối lời đề nghị giúp đỡ của cậu, tự mình đi tắm.
Triệu Hi ôm anh trở về giường, đang mơ màng chìm vào giấc ngủ thì anh bất ngờ nói: "Mai tôi phải đi nước ngoài."
Không khí trong phòng đột nhiên ngưng đọng.
Triệu Hi vốn đang vùi đầu vào vai anh ôm chặt, nghe vậy liền hơi ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng: "Gì cơ?"
Khương Hồi không nhìn cậu, vẫn nhắm mắt. Cánh tay trắng ngần lộ ra trong không khí, đầy những dấu đỏ mập mờ vừa để lại, nhưng giờ anh lại nói một cách vô cảm: "Vé máy bay là chuyến sáng sớm."
Đầu óc Triệu Hi trống rỗng, cậu nhớ lại những bất thường gần đây của anh, không tự chủ được mà liên kết chúng lại. Bao nhiêu lời muốn nói dồn đến miệng, cuối cùng chỉ hóa thành: "Tại sao?"
"Công ty giao cho em tôi cũng yên tâm rồi, hiếm khi rảnh rỗi, nên muốn đi chơi một chút." Anh nói một cách hời hợt: "Không phải em từng nói sao? Đừng cứ ở mãi trong nhà."
Triệu Hi từng nói như thế, còn bảo muốn đi cùng anh.
Nhưng vào lúc này, nghe câu đó, cậu chỉ thấy bất an.
Cậu há miệng, tay trên cánh tay anh siết chặt lại, giọng cậu vô thức trở nên căng thẳng: "Đi đâu?"
"Chưa biết, đi dạo thôi, trước tiên thì qua Pháp."
"Sao lại gấp gáp thế?"
"Hai hôm trước tôi mới nghĩ đến chuyện này, hôm nay mới quyết định, sợ để vài ngày nữa lại không muốn đi." Theo một nghĩa nào đó, đây không hẳn là nói dối.
"Để em đi cùng anh."
"Em còn phải học, lại vừa làm CEO, không thể tùy tiện bỏ đi được. Đừng có quậy phá."
Triệu Hi há miệng, mãi nửa ngày cũng không biết nói gì, ngực cậu nghẹn lại, như thể trong khoảnh khắc đó, giọng nói chẳng còn là của chính mình.
Mãi sau, cậu chỉ thốt ra được: "Vậy để em tiễn anh."
Khương Hồi nhàn nhạt đáp: "Không cần."
Một lúc lâu sau, Triệu Hi hạ giọng xuống: "Chú nhỏ, anh luôn nói không sao, nhưng em cảm nhận được dạo này tâm trạng anh không tốt... thật sự không thể nói cho em biết sao?"
Nói xong, cậu quen thuộc cọ trán vào tóc mai anh, đó là tư thế làm nũng cậu thường dùng.
Khương Hồi lại mềm lòng.
Im lặng hồi lâu, anh nói: "Vài ngày nữa về, em sẽ biết."
Triệu Hi không hài lòng lắm, nhưng không muốn hỏi nhiều khiến anh thấy phiền: "...Vậy nói rồi nhé, anh về phải nói cho em biết đấy."
Khương Hồi không nói gì nữa.
Anh vỗ vai cậu: "Ngủ đi."
Tim Triệu Hi đập thình thịch, trong lòng vẫn thấy bất an.
Cậu ôm chặt anh, bị anh đẩy ra vì nóng nực, tủi thân nói: "Mai anh đi rồi, còn không cho em ôm một chút sao?"
Khương Hồi im lặng.
...
Mười một giờ rưỡi, Khương Hồi đúng giờ mở mắt.
Thật ra anh không ngủ, nhưng mất ngủ đã thành thói quen, chẳng còn ảnh hưởng nhiều đến anh nữa.
Anh cẩn thận rời khỏi vòng tay Triệu Hi, mặc quần áo rồi xuống giường.
Hiếm khi Triệu Hi không bị anh làm tỉnh giấc, có lẽ tối nay cậu cũng mệt mỏi rồi.
Chân Khương Hồi vẫn còn run rẩy, vài giờ trôi qua, cảm giác đau nhức càng trở nên rõ ràng, nhưng anh không phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ quay lại nhìn Triệu Hi.
Dưới ánh đèn mờ, Triệu Hi khẽ cau mày, ngủ không được yên giấc.
Vóc dáng cậu vạm vỡ hơn anh, thường dậy trước và rời đi trước. Đây là một trong số ít lần hiếm hoi Khương Hồi thấy cậu ngủ một mình.
Hóa ra lúc ngủ cậu cũng trông khá đẹp trai.
Anh muốn vươn tay vuốt phẳng nếp nhăn trên trán cậu, nhưng cuối cùng lại kìm nén.
Kéo chăn đắp cho cậu xong, anh lấy áo khoác và điện thoại, rồi nhẹ nhàng ra khỏi phòng.
Ra đến cửa, anh mặc áo vào xong, vào kho lấy chiếc vali, vì sợ gây ra tiếng động nên lặng lẽ xách đến cầu thang.
Đi ngang qua phòng mèo, anh khẽ mở cửa nhìn vào.
Nhóc Con đang ngủ trong ổ, hơn năm nay được họ nuôi dưỡng nên chẳng còn chút cảnh giác nào, ngay cả tiếng mở cửa cũng không làm nó tỉnh giấc.
Khương Hồi đến trước ổ mèo, ngồi xổm xuống, vuốt ve nó.
Nhóc Con mơ màng mở mắt, kêu rừ rừ đầy thoải mái, như không hiểu tại sao chủ nhân lại xuất hiện vào lúc này.
Nhưng chưa vuốt ve được bao lâu, anh đã đứng dậy, khẽ dỗ dành: "Ngủ đi, không sao đâu."
Dường như hiểu lời anh nói, Nhóc Con nằm xuống lại, lặng lẽ nhìn anh ra cửa, cho đến khi cánh cửa phòng mèo đóng lại.
Khương Hồi xách vali xuống lầu, thấy có một bóng người trên sofa, anh giật mình thót tim, suýt chút nữa thì tưởng nhà có trộm.
Rồi bóng người đó đứng dậy, bước tới, gọi: "Chú nhỏ."
Khương Hồi chợt thả lỏng người, nhận ra là Triệu Hi, trong lòng dâng lên một cảm giác hơi kỳ lạ khó tả...
Triệu Hi xuống đây từ bao giờ?
Chiếc vali để ở cầu thang chẳng chứa gì cả, cậu ấy có phát hiện ra không?
Nhưng khi mở miệng, anh lại hỏi: "Sao em tỉnh rồi, tôi làm ồn em à?"
Giọng điệu của anh bình thường.
Triệu Hi lắc đầu: "Không ạ."
"Anh đi chuyến bay vào giờ này sao?"
Khương Hồi: "Ừm."
"Không để em tiễn anh sao?"
"Thật sự không cần đâu."
Thấy cậu im lặng hồi lâu, Khương Hồi chủ động phá vỡ sự im lặng: "Em muốn nói gì sao?"
Triệu Hi dường như do dự, bước gần hơn, dừng lại bên chiếc vali, nắm lấy tay anh đang đặt trên đó: "...Có thể... không đi không?"
Giọng cậu trầm, nhẹ, như thì thầm trong không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.
Cậu dường như đã nhận ra điều gì đó.
Trong bóng tối, có một sự ăn ý thầm hiểu nhưng chưa từng nói ra đang lắng đọng giữa họ.
Một lúc lâu sau, Khương Hồi im lặng, rồi lắc đầu.
"Không thể."
Từ đầu đến cuối, anh biết rõ, Triệu Hi yêu con người hiện tại này, yêu ánh sáng rực rỡ ẩn dưới lớp da của nguyên chủ, chứ không phải anh, người từng nghèo túng, đau khổ suốt nửa đời.
Tình yêu của họ không hề bình đẳng, vì từ đầu Khương Hồi đã mang theo tâm tư xấu xa, đùa giỡn mà đến với cậu.
Thông tin họ biết cũng không hề bình đẳng.
Vì sự hèn nhát của anh, anh không thể mở miệng nói ra sự thật, cũng không muốn nghĩ đến việc nếu Triệu Hi biết được sẽ phản ứng thế nào.
Đã không có kết cục, chi bằng rời đi cho kịp lúc.
Huống chi anh đã mất đi quyền lựa chọn ở lại.
Khương Hồi muốn rời đi trong im lặng.
Nhưng trong đời này, điều anh trải qua nhiều nhất, cũng như thành thạo nhất, chính là học cách tạm biệt mọi người, mọi thứ.
Tạm biệt con hẻm nhỏ lúc hoàng hôn, người cha đã mang đến mười mấy năm đau đớn, Thẩm Vân Lạc, và mèo nhỏ.
Giờ thì thêm một Triệu Hi nữa.
Trong khoảnh khắc ấy, Triệu Hi hoảng loạn đến nghẹt thở, liếm môi, cố gắng không để lộ vẻ khó coi của mình trước mặt anh: "...Vậy... bao giờ anh về?"
Khương Hồi không đáp lời.
Anh nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra, đẩy chiếc vali lướt qua cậu, đến bên cửa, rồi bật đèn lên.
Đèn sáng chói, ánh sáng lóa mắt chiếm trọn tầm nhìn của Triệu Hi.
Khương Hồi nhìn chiếc đồng hồ treo tường trong phòng khách, giọng nhẹ nhàng, không quay đầu lại.
"Hôm nay hình như tôi chưa nói với em."
Anh khẽ nói: "Chúc mừng sinh nhật hai mươi tuổi, Triệu Hi."
Anh dùng câu chúc sinh nhật này thay cho mọi sự lưu luyến và lời tạm biệt.
Không phải cách gọi thân mật "Hi Hi", không phải lời trêu đùa "cháu nhỏ", mà là cái tên anh đã tự tay chọn: Triệu Hi.
Anh trịnh trọng tạm biệt cậu, trong đêm cuối cùng này, trong câu chúc sinh nhật chứa đựng mọi cảm xúc của anh.
Mong em sau này thuận lợi bình an, tương lai rực rỡ.
Như chính cái tên em đã kỳ vọng.