46. Chia Ly Định Mệnh

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình

Chia Ly Định Mệnh

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện giờ không liên lạc được...”
---
Khương Hồi không quay đầu lại, anh mở cửa lớn.
Gió đêm lạnh buốt ùa vào mặt, làm tỉnh táo những suy nghĩ đang rối bời của anh.
Bánh xe vali “lạch cạch” lăn trên nền đất, cho đến khi bóng anh đi xa, khuất dần.
Khi quay đầu nhìn con phố trống vắng, anh bất giác nhẹ nhõm, may mắn vì Triệu Hi đã không đuổi theo.
Thật ra cũng chẳng cần đuổi theo, trong mắt cậu, anh chỉ đi nước ngoài, đâu phải đi chết.
Từng vô số lần, Khương Hồi tự an ủi rằng họ giống nhau, để kìm nén cảm giác đố kỵ ngày càng lớn dần trong lòng.
Nhưng giờ nghĩ lại, họ thật sự giống nhau sao?
Không.
Không giống.
Khương Hồi đứng trong gió lạnh, nghe tiếng gió rít bên tai, cúi mắt suy nghĩ.
Anh luôn cố an ủi, thuyết phục mình, rằng họ là một. Dù hoàn cảnh hay thân phận thay đổi, chỉ cần gương mặt giống nhau, họ mãi mãi là một người.
Nhưng rốt cuộc vẫn khác.
Môi trường trưởng thành khác biệt đã tạo nên hai con người hoàn toàn khác nhau.
Triệu Hi là Triệu Hi, Khương Hồi là Khương Hồi.
Anh luôn tự hỏi, tại sao?
Tại sao Triệu Hi có được mọi thứ, còn anh thì không?
Sau bao năm, anh vẫn không thể buông bỏ những ý nghĩ tăm tối đó.
Dù được cứu rỗi là tốt, nhưng Triệu Hi rốt cuộc vẫn không phải Khương Hồi mà anh muốn.
Anh cúi đầu, tay đặt bên thái dương, khẽ nhắm mắt.
Thừa nhận đi, anh chưa bao giờ thật sự cứu được chính mình.
Người anh cứu, chỉ là Hắc Tể mười tuổi.
Còn Khương Hồi mười tuổi, mười lăm tuổi, thì chẳng ai có thể cứu vớt.
… Anh thật sự thấy Triệu Hi giờ như vậy là tốt sao?
Không hẳn.
Những lúc Triệu Hi xuất hiện trước mọi người một cách rực rỡ, anh chỉ nhìn theo…
Sự ghen tỵ chất chứa trong lòng khiến anh gần như phát điên.
Anh cứu Triệu Hi, còn anh thì sao? Ai có thể cứu anh?
Ngay từ khoảnh khắc hai người gặp gỡ, con đường chia ly đã được định sẵn.
Cuộc đời họ như hai đường thẳng song song, vì một tai nạn mà giao nhau ngắn ngủi, quấn quýt thân mật. Nhưng đến cuối cùng vẫn phải đối mặt với hiện thực lạnh lẽo.
Trước tuổi hai mươi, Khương Hồi không phải là người kiệt xuất. Sau tuổi hai mươi, Khương Hồi cũng chẳng phải người tốt lành gì.
Bao năm qua, anh cố đè nén tâm lý méo mó, hèn hạ này. Dù ở bên Triệu Hi có giảm bớt, nhưng không mất hẳn.
Mối quan hệ mất cân bằng này, sớm muộn gì rồi cũng phải kết thúc.
Khương Hồi không muốn trước mặt “mình” của quá khứ, lộ ra sự ghen ghét bất bình xấu xí.
Rốt cuộc là anh có lỗi với Triệu Hi.
Hãy xem anh như một lữ khách qua đường không đáng để lưu luyến, dù yêu hay hận, rồi thời gian sẽ cuốn trôi tất cả và cậu sẽ quên anh đi.
Như bao mối tình thoáng qua khác.
Hãy quay về đi, đó mới là thế giới của anh.
Triệu Hi sẽ có một tương lai tươi sáng, và tương lai ấy, không nên có sự hiện diện của anh.
Anh luôn hiểu, cuộc chia ly này là định mệnh, không thể thay đổi. Nhưng khi ngày ấy thật sự đến…
Khương Hồi đưa tay, ngón tay lướt qua má.
Lại phát hiện một chút ẩm ướt còn đọng trên đầu ngón tay.
Khương Hồi, người từ nhỏ đến lớn hiếm khi khóc, bị đánh không khóc, bị bạn bè phản bội không khóc, bị cả cộng đồng mạng chửi bới khắp nơi không khóc, bị cấp trên quấy rối không khóc, tự tay chôn xác mèo tam thể… anh cũng không khóc.
…Giờ đây, vì một cuộc chia ly vốn đã được định sẵn, anh lại rơi lệ.
Khương Hồi ngẩn ngơ nhìn đầu ngón tay thật lâu, cho đến khi hệ thống bắt đầu đếm ngược.
Anh khẽ hít vào, đứng dậy, đẩy vali vào sân bay.
Điện thoại trong túi reo, anh khựng bước, nhưng không lấy ra xem.
Tin nhắn của Triệu Hi: “Chú nhỏ đến nơi nhớ báo bình an cho em ^v^”, cuối cùng chẳng ai thấy.
Khương Hồi không quay lại, bóng dáng biến mất trong màn đêm.
【Đếm ngược kết thúc nhiệm vụ, mười, chín… ba, hai, một.】
Khi đồng hồ đếm ngược kết thúc nhiệm vụ điểm đến giây cuối cùng, một tia sáng trắng lóe lên trước mắt Khương Hồi.
【Đang rời khỏi thế giới nhiệm vụ.】
Ánh sáng trắng kéo dài nửa phút, sau khi mở mắt, Khương Hồi ngẩn ngơ thật lâu.
Trên đầu là trần nhà trắng toát, mũi ngửi thấy mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện.
Anh chậm rãi ngồi dậy, thấy mình mặc đồ bệnh nhân, gần giống với lúc anh mới xuyên không vào thân xác “Triệu Hồi”.
Khác là giờ anh cắm máy thở và ống oxy, trên mu bàn tay còn cắm kim truyền dịch.
Đang do dự có nên rút mấy thứ này để vào nhà vệ sinh xem có thật sự đã về chưa, tiếng 002 vang lên trong đầu: 【Chúc mừng ký chủ, đã trở về dòng thời gian ban đầu!】
Khương Hồi hơi thả lỏng: “Mày chưa đi à?”
【Sắp giải trừ kết nối rồi.】 002 nói, 【Nhiệm vụ ký chủ hoàn thành rất xuất sắc, nhờ ảnh hưởng từ hệ thống, cơ thể anh sẽ từ từ hồi phục, không cần lo. Nhưng còn một việc…】
Nó nói: 【Vì có sự liên kết tình cảm với nhân vật ở thế giới song song, để tránh những hiểu lầm không đáng có, anh có thể lựa chọn xóa bỏ ký ức của “Triệu Hi” về khoảng thời gian ở bên anh. Ký chủ có muốn xóa không?】
Khương Hồi: “…Không cần.”
Anh cúi nhìn ngón tay gầy gò, khẽ nói: “Giải trừ kết nối luôn đi.”
Anh quá hiểu Triệu Hi, như cách Triệu Hi hiểu anh.
Sẽ không có hiểu lầm, ngay khoảnh khắc Triệu Hồi thật sự trở lại, Triệu Hi chắc chắn phân biệt được nguyên chủ không phải anh.
Anh không muốn cậu quên mình, dù hận hay yêu, đoạn tình cảm này không thể chỉ có mình anh nhớ.
Anh ích kỷ như vậy đấy. Triệu Hi sớm nên hiểu rằng, một người dám thử thách tình yêu với “cháu trai” trên danh nghĩa, sao có thể là người tốt được?
Hơn nữa, sau khi xuyên qua, anh dùng số mới để liên lạc, xem như số công việc, lúc đi đã vứt thẻ sim.
Khi thấy số điện thoại của nguyên chủ khác với số của anh, cậu hẳn sẽ hiểu ra mọi chuyện.
002 không khuyên nhủ thêm, dù sao thì quyết định của ký chủ, nó có khuyên cũng vô ích: 【Được, vậy… tạm biệt nhé?】
“Ừm.”
【Đang yêu cầu giải trừ kết nối hệ thống, đang giải trừ… ba, hai, một.】
Khương Hồi khẽ nói: “Tạm biệt.”
【Tạm biệt. Ký chủ, chúc anh sau này sống thật vui vẻ.】
Lại một tia sáng trắng lóe lên.
Khương Hồi im lặng hai giây, trong lòng gọi: “Tiểu Nhị.”
Không ai đáp.
Giờ đây, mọi thứ thật sự đã kết thúc.
Khương Hồi tựa đầu giường, thoáng chốc ngẩn ngơ.
Y tá đang tuần tra thấy anh tỉnh lại, liền đẩy cửa bước vào, kinh ngạc kêu lên và vội vàng gọi bác sĩ phụ trách.
Một nhóm người vây quanh, nhìn anh như thể đang nhìn một sinh vật lạ.
Anh Lý, người quản lý của anh, nhận được tin báo liền chạy đến.
Thấy anh tỉnh thật, y thở phào: “Ai cũng bảo cậu hết hy vọng rồi. Cậu hôn mê nửa tháng trời, người ta còn nói cậu đã thành người thực vật, vậy mà giờ lại tỉnh lại được sao?”
Mới chỉ nửa tháng thôi sao?
Ánh mắt Khương Hồi mơ hồ.
Nhưng nhìn mọi thứ giờ đây, như thể đã qua rất nhiều năm, đầy xa lạ.
Anh mượn điện thoại của anh Lý, lật xem những tin nhắn trước khi “sống lại”, nhưng tin nhắn với Triệu Hi không còn được ghim ở đầu danh sách.
Mở camera trước, thấy gương mặt quen thuộc của mình, anh bất giác thất thần.
Anh Lý thấy lạ: “Sao vậy? Trông cậu… có vẻ không ổn lắm.”
Khương Hồi mãi mới cười, cất điện thoại, nhàn nhạt đáp: “Không sao, chỉ là tôi đang nghĩ… ai là kẻ đã gây ra tai nạn này?”
Anh Lý nghiêm túc, nhìn quanh phòng, đặt quả táo đang gọt xuống, kề sát anh, hạ giọng: “Tôi điều tra rồi, dù cảnh sát chưa có kết luận cuối cùng, nhưng chắc là do Tập đoàn Giải trí Thịnh Hưng.”
Công ty cũ của anh.
Kể từ khi hủy hợp đồng và lập studio riêng, anh đã không còn để ý đến họ nữa. Vậy mà một năm sau, họ lại giở trò.
Khương Hồi không quá bất ngờ, lạnh lùng cười: “Biết rồi, có tin mới nhớ báo tôi.”
Triệu Hồi đã trả xong phần nợ của mình…
Giờ thì đến lượt anh.
Triệu Hi nhìn theo bóng Khương Hồi rời đi, mãi mới hoàn hồn. Cậu chạy lên lầu, tìm một căn phòng có thể nhìn ra ngoài, đứng bên cửa sổ nhìn bóng anh khuất dần vào màn đêm.
Gửi tin nhắn xong, cậu ngồi bên giường phòng ngủ chính, chờ rất lâu vẫn không thấy trả lời.
Cậu tự an ủi mình, chắc chú nhỏ đã lên máy bay rồi, khi nào hạ cánh sẽ nhắn lại cho cậu thôi.
Cậu nằm xuống, ôm chăn còn vương chút hơi ấm, nhớ lúc vừa bị chú nhỏ làm tỉnh giấc, không biết vì sao, cậu không lập tức dậy.
Bao năm nay vì chú nhỏ hay gặp ác mộng, cậu đã trở nên vô cùng nhạy bén, sao có thể không nhận ra động tĩnh khi anh rời giường được chứ?
Cậu muốn xem chú nhỏ định làm gì.
Nhưng chú nhỏ chẳng làm gì, chỉ kéo chăn đắp cho cậu, rồi mặc đồ đi.
Anh muốn lặng lẽ rời đi thật…
Triệu Hi ngay lập tức nhận ra.
Cậu đứng dậy, khoác áo, đứng trước cửa, tay đặt trên tay nắm nhưng mãi không mở, không biết mình sợ gì.
Có quá nhiều điểm đáng ngờ.
Nếu chỉ đi du lịch, sao chú nhỏ lại không nói trước? Sao lại gấp gáp đặt vé? Sao nửa đêm lại lén đi?
Còn nhiều hơn nữa, nhưng Triệu Hi không dám nghĩ tiếp.
Nghe tiếng bước chân khẽ dừng gần phòng mèo, cậu vẫn mở cửa.
Thấy cửa phòng mèo mở, chú nhỏ vào trong, như để tạm biệt Nhóc Con, ánh mắt Triệu Hi dừng trên chiếc vali ở cầu thang.
Cậu không biết mình nên làm gì, bước tới định giúp Khương Hồi xách vali xuống, nhưng khi nhấc lên… chiếc vali nhẹ bẫng, như thể chẳng chứa gì bên trong cả.
Triệu Hi khựng lại, không mang xuống. Cậu xuống lầu, đợi bên sofa, đầu óc rối bời.
Trực giác mách bảo có điều gì đó không ổn, nhưng cảm xúc lại cố gắng trốn tránh trực giác ấy.
Có lẽ sâu thẳm trong tiềm thức, cậu đã nhận ra điều gì đó bất thường.
Mặc dù bất an đến tột độ, ngoài câu hỏi “Có thể không đi không?”, cậu không hề ngăn cản thêm điều gì.
Cả đêm, Triệu Hi nằm trên giường, ngủ không yên, trằn trọc mãi, chỉ chợp mắt được vài giờ rồi lại giật mình tỉnh giấc.
Trong phòng trống rỗng, ánh sáng chói lòa len qua khe rèm.
Cậu nhìn đồng hồ, tám giờ sáng.
Xuống giường kéo rèm, bên ngoài trắng xóa một màu… Tuyết đã rơi rồi.
Ngẩn ra hai giây, cậu nhớ hôm qua nhắc chuyện trượt tuyết với chú nhỏ, vội xem điện thoại…
Qua một đêm, khung chat được ghim ở đầu vẫn không có tin nhắn trả lời nào.
Triệu Hi mím môi, đoán anh vẫn chưa hạ cánh.
Cậu kiểm tra giờ hạ cánh chuyến bay, xác nhận chuyến đi Pháp lúc nửa đêm, đến mười hai giờ trưa mới hạ cánh, cậu mới cảm thấy hơi yên tâm phần nào.
Triệu Hi điều chỉnh lại tâm trạng, vào phòng mèo thêm thức ăn và nước cho Nhóc Con, rồi thả nó ra chơi.
Nhưng Nhóc Con chỉ ăn vài miếng, chẳng hề hứng thú, cứ nằm dài trong ổ, không buồn nhúc nhích.
Cậu lo nó lạnh mà cảm, nhưng không giống, vì không hắt hơi.
Nếu ngày mai vẫn như vậy, sẽ đưa nó đi bệnh viện kiểm tra.
Xuống lầu, cậu gặp dì Trần đang làm bữa sáng. Mặc dù cậu thích tự tay nấu ăn cho chú nhỏ, nhưng không phải ngày nào cũng có thời gian rảnh, nên dì Trần vẫn rất cần thiết.
Chú nhỏ hình như đã dặn dò mọi người từ trước, nên khi thấy cậu ăn một mình, dì Trần cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên.
Ăn sáng xong, cậu ngồi xe bác Vương đến công ty như mọi khi. Bác Vương cũng không hỏi chú nhỏ đi đâu.
Triệu Hi cảm thấy bên cạnh trống trải lạ thường, có lẽ vì thiếu vắng chú nhỏ. Đây là lần đầu tiên cậu đến công ty một mình.
Những vệ sĩ của Khương Hồi không đi theo anh mà ở lại bên cậu.
Mọi người ở tập đoàn Triệu đã thay đổi cách gọi, Triệu Hi giờ đây được gọi là “Tổng giám đốc Triệu” mới.
Cậu vẫn chưa quen, cứ ngỡ họ đang gọi chú nhỏ. Bao nhiêu bất an ẩn chứa trong sự không quen này, cậu cũng không rõ.
Ngồi vào bàn làm việc của Khương Hồi, cậu phát hiện mọi thứ thuộc về anh đã biến mất chỉ sau một đêm.
…Chú nhỏ đã dọn đi từ lúc nào? Mấy hôm nay anh bận rộn, cậu cũng bận rộn, hoàn toàn không hề nhận ra điều này.
Triệu Hi chuyển hết tài liệu công việc của mình sang, bắt đầu làm việc một mình.
Cứ thế cho đến mười hai giờ trưa, chuông đồng hồ reo, cậu mở điện thoại ra, vẫn là giao diện tin nhắn trống rỗng không một hồi âm.
Không nhịn được nữa, cậu gửi thêm một tin nhắn: Chú nhỏ, nhớ trả lời tin nhắn của em.
Thế nhưng cho đến khi đêm xuống, trở về biệt thự, vẫn không hề có một tin hồi âm nào.
Trước đây chưa từng vậy, dù chú nhỏ có bận gì, vẫn luôn trả lời cậu vài câu.
Triệu Hi bồn chồn không chịu nổi, nếu không phải vì chưa có bất kỳ tin tức liên quan nào, cậu đã suýt nghi ngờ máy bay gặp sự cố rồi.
Ngồi trên xe, cậu liên tục gọi cho chú nhỏ, nhưng chỉ nhận được câu nói máy móc lạnh lùng: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện giờ không liên lạc được...”
Nỗi sợ hãi dần lan rộng trong lòng cậu.
Nỗi sợ ấy dừng lại khi từ sân, cậu nhìn thấy ánh đèn sáng rực trong biệt thự.