48. Chương 48

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hóa ra làm người, thật sự không thể quá tham lam.
---
Triệu Hồi bắt taxi về một mình. Khi bước vào nhà, y thấy Triệu Hi ngồi lặng lẽ trên sofa, quần áo vẫn chưa thay. Chiếc điện thoại trên bàn trà rung liên tục, như có tin nhắn đến dồn dập, nhưng cậu chỉ đăm đăm nhìn bình hoa trà trắng đã héo úa trên bàn, không hề nhúc nhích.
Dù vẻ ngoài không khác gì lần đầu Triệu Hồi gặp cậu, nhưng y vẫn cảm thấy toàn thân Triệu Hi bị bao phủ bởi một tầng u ám, nặng nề đến nghẹt thở.
Nhóc Con ngồi bên chân, cọ cọ vào ống quần cậu, nhưng cậu dường như chẳng nghe, chẳng thấy gì.
Do dự một lát, Triệu Hồi thay một đôi giày khác, không phải đôi giày của Triệu Hi.
Nghe thấy tiếng động, Triệu Hi quay đầu nhìn y, ánh mắt không còn chút dao động nào, niềm vui hay giận dữ đều đã biến mất.
Cậu hỏi: "Anh biết chuyện gì đúng không?"
Triệu Hồi ngập ngừng hai giây, nhưng vẫn bước tới dưới ánh nhìn chằm chằm của cậu: "Cậu hỏi có phải là vấn đề tôi đang nghĩ đến không?"
Khi y đi tới, Nhóc Con liền đứng dậy chạy mất. Một con mèo ở tuổi này, lại được nuôi trong nhà ít khi ra ngoài, rất e ngại người lạ.
Phản ứng của nó đã chứng minh suy đoán của Triệu Hi không hề sai.
"Anh Triệu," Triệu Hi khựng lại rồi nói, "Có lẽ tôi nên gọi anh như thế. Tôi xin lỗi vì vừa nãy đã quá kích động, nhưng tôi muốn biết, anh có biết chuyện gì không?"
"Chú nhỏ của tôi đã đi đâu rồi?" Giọng cậu trầm xuống, thoáng chút nghẹn ngào không rõ ràng, rồi nhanh chóng trở lại bình thường: "Anh có thể nói cho tôi biết không? Điều này rất quan trọng đối với tôi."
Đã đến nước này, Triệu Hồi đại khái cũng đã hiểu, không còn trốn tránh nữa, y hỏi: "...Tôi có thể mạo muội hỏi một chút, quan hệ của hai người là gì?"
Y cảm thấy phản ứng này của Triệu Hi không chỉ giống như chú nhỏ đã nuôi nấng mình bỏ đi, mà còn như thể vợ mình bỏ trốn vậy.
Triệu Hi khựng lại: "...Là người yêu."
Giọng cậu trầm xuống, kiên định lặp lại: "Chúng tôi là người yêu."
Cậu dám nói ra điều này, vì người trước mặt đang mang thân phận "Triệu Hồi" này, tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài.
Triệu Hồi: "...Đù... được rồi, thật ra tôi cũng đã đoán được rồi."
Cổ họng Triệu Hi siết chặt: "Anh thật sự biết sao?"
Triệu Hồi gãi đầu: "Vốn dĩ không nên nói, nhưng... hình như anh ấy cũng không cấm tôi nói."
"À, chú nhỏ của cậu đúng là không phải tôi. Trước khi đi, thông qua một số 'phương tiện', anh ấy đã nhờ tôi sau này chăm sóc tốt cho cậu. Nhưng tôi thật sự là 'Triệu Hồi', không biết cậu có hiểu ý tôi không..."
Triệu Hi cau mày, đại khái đã hiểu, điều này trùng khớp với những gì cậu đoán trước: "...Vậy anh ấy giờ đang ở đâu, có về không?"
Thật ra câu hỏi sau cậu đã có đáp án trong lòng, nhưng không cam lòng, vẫn muốn hỏi.
Triệu Hồi lắc đầu: "Xin lỗi, tôi thật sự không biết anh ấy ở đâu cả. Anh ấy đến đây để thay tôi hoàn thành vài việc, mọi hiểu biết của tôi về anh ấy đều đến từ 'phương tiện' đó. Nhưng sự tồn tại của 'phương tiện' là một điều cấm kỵ, điều này thật sự không thể nói ra."
"Còn anh ấy là ai, ở đâu, từ đâu đến, tôi đều không biết," Triệu Hồi thở dài, "Về việc có về không... tôi nghĩ là không đâu."
Hơi thở Triệu Hi lại trở nên gấp gáp, lồng ngực cậu không kìm được mà phập phồng hai cái: "...Sao anh lại chắc chắn như vậy?"
Triệu Hồi chỉnh sửa lại lời: "Nói thế này, nếu anh ấy vẫn còn ở thế giới này, cậu vẫn có cơ hội tìm, nhưng nếu không phải..."
Nếu không phải ở thế giới này, thì không ai có thể tìm được anh ấy.
Dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng với đáp án này, tim Triệu Hi vẫn như ngừng đập vài giây.
Cậu nhắm nghiền mắt lại.
Triệu Hồi vội vàng nói: "Nhưng có cậu quản lý tập đoàn Triệu, tôi rất yên tâm. Đã đến nước này rồi, nếu cậu cần, tôi có thể ở lại thật sự làm chú nhỏ của cậu. Còn nếu không cần, tôi sẽ dọn sang Pháp, tiện thể đi du lịch, tôi vẫn chưa chơi đủ. Sau này tôi sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa, chỉ cần nhớ mỗi tháng chuyển cho tôi ít tiền sinh hoạt là được."
Triệu Hi bình tĩnh lại, lạnh nhạt hỏi: "Trước đây anh sống ở đâu?"
Triệu Hồi kể tên vài biệt thự, đó là những nơi y thường ở, trong đó có cả nơi chú nhỏ không bao giờ cho cậu đến.
Cậu hỏi tiếp: "Điện thoại của anh... không đăng nhập được số của anh ấy sao?"
Triệu Hồi gật đầu: "Lúc đi, anh ấy hình như đã mang thẻ sim theo. Tôi không thấy sim nào khác, còn tài khoản WeChat mới anh ấy cũng đã thoát ra, tôi không biết mật khẩu nên không đăng nhập được."
Triệu Hi cũng gật đầu: "Tôi hiểu rồi. Biệt thự này trước đây cũng là tài sản của anh sao? Tôi muốn mua lại từ anh."
Triệu Hồi nghĩ ngợi: "Hình như đúng vậy, nhưng không cần mua đâu, tôi tặng cậu luôn. À, tôi nhớ anh ấy có để lại cho cậu vài biệt thự, đều là tiền anh ấy tự kiếm mà mua cho cậu, không dùng tiền của tôi. Căn này nếu cậu muốn, cứ xem như món quà tôi cảm ơn anh ấy."
Triệu Hi không từ chối, Triệu Hồi nói tiếp: "Vậy... tôi đi nhé?"
Triệu Hi gật đầu: "Xin lỗi, trước mặt người ngoài, chúng ta vẫn phải giữ quan hệ chú cháu. Tôi sẽ chuyển tiền cho anh mỗi tháng, tập đoàn Triệu mãi mãi là tài sản của nhà họ Triệu."
Triệu Hồi xua tay: "Không cần khách sáo đâu, giờ cậu cũng là người nhà họ Triệu rồi, là của ai cũng không khác gì."
Triệu Hi im lặng.
Cậu bật sáng màn hình điện thoại, hình nền là ảnh chụp chung với chú nhỏ.
Lúc đó chú nhỏ dường như không mấy hào hứng. Cậu cứ nghĩ anh không thích chụp ảnh, hóa ra là vì gương mặt này không phải của anh.
Vì thế, mỗi đêm khi thân thể quấn quýt, anh không muốn cậu mở đèn hay nhìn thẳng vào anh.
Mọi dấu vết trong quá khứ đều có lý do của nó.
Đến giờ, Triệu Hi mới hiểu vì sao chú nhỏ không chịu công khai mối quan hệ của họ.
Vì anh không phải Triệu Hồi, anh ấy phải đi, không thể để lại một mối tình công khai cho Triệu Hồi thật sự.
Tất cả thân phận, quyền lực, tài sản, thậm chí cả sở thích, điều anh ghét, sự tài giỏi, đều là anh đã cho em. Nhưng cuối cùng, trừ những món quà em tặng anh, em còn chẳng biết anh là ai, từ đâu đến, đã đi đâu... chẳng biết gì cả.
Ngoài cái danh chú nhỏ, em chẳng giữ lại được gì cả.
Nhưng anh thậm chí còn không muốn tự miệng nói lời tạm biệt.
Có phải khi chúng ta yêu nhau nhất, khi em hớn hở nói về tương lai, ánh mắt anh nhìn em, đã là lúc anh nghĩ cách rời đi rồi sao?
...
Triệu Hồi rời đi. Trong biệt thự không có đồ đạc gì của y, y quyết định về mấy căn nhà khác để nghỉ ngơi, rồi sau đó sẽ định cư ở Pháp.
Y là một tay chơi chính hiệu, khác hẳn Khương Hồi lười nhác. Ở lâu trong biệt thự này dễ lộ sơ hở. Một người thay đổi tính cách lần một còn chấp nhận được, nhưng lần hai sẽ khiến người khác nghi ngờ.
Còn bác Vương và những người khác, vốn đã quen sống ở biệt thự này, Triệu Hồi không định mang theo, mà để lại cho Triệu Hi.
Cánh cửa lớn đóng lại, Triệu Hi nhìn căn biệt thự rộng lớn, lòng cậu trống rỗng, như thiếu đi mất một điều gì đó.
Cậu lặng lẽ ngồi một lúc, lâu thật lâu, rồi mới lên lầu.
Nhóc Con ngồi ở hành lang, như thể nhận ra chỉ còn lại mình cậu, kêu một tiếng, rồi cọ vào chân cậu.
Mèo vốn có linh tính, thời gian qua nó đặc biệt bám chú nhỏ, sau khi anh đi thì ủ rũ. Có phải nó cũng cảm nhận được anh sẽ không về nữa không?
Nhưng mèo không nói được, Triệu Hi cũng chẳng thể nào biết được.
Cậu lặng lẽ ngồi xuống, vuốt ve cái đầu tròn vo của mèo con, khẽ nói: "Mèo ngốc."
"Ba mày không cần mày nữa."
Cũng chẳng cần tao nữa.
Cậu đã cho anh ấy bao nhiêu thứ để giữ chân, còn tặng một con mèo, cùng chú nhỏ nuôi lớn nó. Cậu ngây thơ nghĩ rằng cùng nuôi một con vật thuộc về họ, sẽ là lý do để anh mềm lòng, không rời bỏ cậu.
Đúng, cậu từng nghĩ chú nhỏ có thể chia tay cậu.
Nhưng chưa từng nghĩ anh sẽ bỏ rơi cậu.
Anh không nói ngày trở về, thậm chí keo kiệt đến mức không cho cậu một lời hứa sẽ quay lại.
Anh chỉ nói, đợi đến khi về cậu sẽ biết. Nhưng người trở về lại không phải chú nhỏ của cậu.
Nhưng cậu đúng là đã biết đáp án rồi.
Cậu như đang mơ một giấc mộng đẹp, trong mơ người ấy kéo cậu ra khỏi vũng bùn, cho cậu tất cả tình thân, chỗ dựa, yêu thương và tin tưởng.
Rồi khi cậu lún sâu vào, anh đột ngột rút lui, biến mất khỏi thế giới của cậu, không để lại chút dấu vết nào.
Một giấc mộng hoàng lương.
Triệu Hi chưa bao giờ tin vào số mệnh, trong xương cốt cậu có sự cố chấp giống hệt Khương Hồi.
Dù Triệu Hồi nói có lẽ không tìm được, cậu vẫn không chịu tin.
Chỉ là có lẽ, chứ không phải chắc chắn, phải không?
Cậu bắt đầu tìm mọi kênh, dùng các mối quan hệ của mình đã tích lũy qua bao năm để giúp chú nhỏ giảm áp lực khi vào công ty.
Tìm thám tử tư, hacker, moi móc mọi dấu vết có thể.
Dù cậu thậm chí không biết chú nhỏ thật sự tên gì, có đặc điểm nổi bật nào, chỉ có thể dựa vào tính cách, sở thích để tìm, chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Nhưng không sao cả, cậu giỏi nhất là kiên nhẫn và chờ đợi.
Những thám tử tư cứ vài ngày lại gửi ảnh, video, hồ sơ tìm được. Thời gian trôi qua trong những lần cậu lắc đầu phủ nhận không ngừng.
Triệu Hồi dọn sang Pháp, ngày lễ gửi tin chúc mừng, nhưng họ không gặp lại nhau. Triệu Hi giữ lời hứa, mỗi tháng chuyển 50% lợi nhuận công ty cho y.
Cậu vẫn ở biệt thự này, chỉ thiếu đi bóng dáng một người. Ra vào không còn có đôi, chỉ lẻ loi một mình.
Nhưng cậu dường như chẳng khác xưa là mấy, vẫn ngủ phòng ngủ chính, tự tay chăm sóc mọi thứ trong đó, chỉ là thời gian ngẩn ngơ ngày càng kéo dài.
Thấy bình hoa trà trong phòng khách, nhìn đồng hồ trên tay, về phòng thấy ảnh trên tủ đầu giường, mở tủ thấy quần áo hai người xếp gọn, tắm thấy dây chuyền lạnh ngắt trước ngực... cậu đều ngẩn người ra một lúc.
Khương Hồi đi tay không, nhưng căn biệt thự này, mọi ngóc ngách đều có dấu vết anh từng tồn tại.
Triệu Hi rất đau đớn, nỗi đau như dao cứa chậm, ngày ngày hành hạ cậu bằng nỗi nhớ. Cậu như bị bệnh, không có đồ của anh bên cạnh thì bất an, bồn chồn.
Quần áo trong tủ được cậu mang ra giường từng món, đêm nào cũng ôm con búp bê anh tặng, vùi đầu vào đống quần áo để tạm quên đi người yêu đã rời đi.
Nhưng mùi hương của anh trên đó vẫn cứ phai dần, đến cuối cùng thì biến mất hoàn toàn.
Một ngày nọ, cậu lại lật ra chiếc áo khoác ở đáy hòm - chiếc áo gió anh tặng lần đầu gặp. Anh tưởng cậu đã quên, nghĩ cậu đã vứt đi rồi, nhưng thật ra không phải.
Nó được cậu cất giữ bao năm, vẫn còn mới tinh. Chỉ cần nhìn thôi, cậu như lại thấy bóng dáng người ấy trong cơn gió tuyết, bước về phía mình năm nào.
Mười năm trước anh che ô cho cậu, mười năm sau anh không từ mà biệt, chỉ để lại cho cậu nửa đời ẩm ướt.
Mười chín tuổi, cậu đã tham lam ước trong ngày sinh nhật rằng sẽ mãi mãi không rời xa chú nhỏ.
Gió đã thổi tắt nến trước, như báo trước rằng điều ước sẽ không thành, dù cậu có cứu vãn cũng vô ích.
Năm sau, chú nhỏ đã rời bỏ cậu trong đêm đông bình thường, không hề ngoảnh lại.
Hóa ra làm người, thật sự không thể quá tham lam.