47. Người Trở Về Không Phải Chú Nhỏ Của Cậu

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình

Người Trở Về Không Phải Chú Nhỏ Của Cậu

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong nhà có người ư?
Hôm nay Triệu Hi về muộn, dì Trần thì đã tan ca rồi.
Giờ này, ai đến đây?
Ai có chìa khóa nhà cậu?
Chỉ có chú nhỏ.
Anh về rồi sao?
Không đi du lịch nữa à?
Mắt Triệu Hi sáng bừng, lòng nhẹ nhõm, bước chân bất giác nhanh hơn, cậu nhấn vân tay mở cửa.
Nhưng khi cánh cửa mở ra, căn nhà chìm trong ánh đèn lạnh lẽo, chiếu thẳng vào người cậu.
Không thấy bóng dáng quen thuộc trên ghế sofa, Triệu Hi liếc nhanh một lượt rồi vội chạy lên lầu.
Phòng ngủ chính không có, thư phòng cũng vậy.
Chỉ có đèn phòng khách dưới nhà là đang sáng.
Triệu Hi như rơi vào hầm băng, đang ngẩn người thì bỗng nghe tiếng động sau lưng.
Cậu quay phắt lại.
Là Nhóc Con đang ngồi xổm trước cửa phòng ngủ chính, nhìn chằm chằm cậu.
“Mày mở đèn à?” Cậu chậm rãi bước tới bế mèo lên, Nhóc Con liếm lòng bàn tay cậu, không biết có hiểu hay không.
Triệu Hi vẫn thấy kỳ lạ, gọi mãi cho Khương Hồi không được. Cậu định hỏi bạn bè hay người thân cận của anh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cậu chợt thấy mờ mịt.
Cứ như thể từ trước đến nay, người mà anh ấy thật sự có thể gọi dường như chẳng có ai, ngoài cậu.
Triệu Hi chưa từng thấy anh thân thiết với ai, bạn bè cũ cũng đã lâu không liên lạc. Anh luôn thờ ơ, như chẳng để tâm điều gì…
À, anh để tâm tiền, nhưng thứ đó anh có thừa, chẳng cần cậu cho.
Ngoài ra, anh dường như chẳng còn liên hệ gì với thế giới này.
Triệu Hi cứ tưởng mình rất hiểu anh, nhưng hóa ra lại chẳng biết gì cả.
Ngoài một số điện thoại, cậu chẳng biết tìm anh ở đâu.
Cậu đành gọi cho dì Trần, người duy nhất ngoài hai người họ có chìa khóa biệt thự: “Dì Trần, hôm nay chú nhỏ có về không?”
Dì Trần ngẩn người: “Không mà, cậu hai chẳng phải đang đi du lịch sao?”
Lòng Triệu Hi càng nghẹn lại: “Vậy đèn trong nhà ai bật?”
Dì Trần: “À, dì bật.”
Triệu Hi chán nản, khó hiểu hỏi: “Sao tự nhiên dì lại bật đèn?”
“À, cậu hai dặn vài hôm trước, nói lúc cậu ấy không ở nhà thì nhớ để lại đèn cho cậu chủ, sợ cậu chủ sợ tối.”
“…Vâng, chú nhỏ có nói với dì khi nào về không?”
“Không, cậu ấy không nói với cậu chủ à?”
“Không sao, cháu hỏi thôi.”
Triệu Hi lặng lẽ cúp máy.
Mọi người đều nghĩ cậu biết, nhưng cậu lại là người cuối cùng biết chú nhỏ sắp đi.
Cậu vuốt ve Nhóc Con trong lòng, nhất thời không biết phải làm gì.
Đáng lẽ cậu phải hỏi rõ ràng, anh ấy đi đâu, khi nào về…
Nghĩ đến điều gì đó, Triệu Hi vội lật danh bạ, tìm số ghi “chú Lý” rồi bấm gọi.
Triệu Hi nhớ chú nhỏ từng có một số điện thoại khác, ít khi dùng, nhưng chú Lý chắc chắn sẽ biết.
Lấy được số, cậu liền gọi đi.
Lần này, sau vài giây tiếng bíp dài, có người nhấc máy.
“Alo.” Giọng đàn ông ngái ngủ vang lên bên kia.
Là giọng chú nhỏ.
Nhưng… sao hơi lạ?
Triệu Hi đè nén cảm giác kỳ quặc, vội nói: “Chú nhỏ, anh ở đâu, sao không trả lời tin nhắn?”
Bên kia im lặng một lúc, rồi ho khan, hơi ấp úng: “À, cậu… cậu là Triệu Hi, đúng không? Cái số kia xuống máy bay bị trộm, tôi đã mua điện thoại mới, chỉ lấy lại được số này… ừ, tôi đang lệch múi giờ, để vài hôm nữa tôi du lịch về rồi nói chuyện với cậu nhé.”
Vậy là cuộc gọi chưa đầy nửa phút đã bị ngắt.
Triệu Hi ngẩn người, cảm thấy giọng nói dù là của chú nhỏ, nhưng nghe rất lạ.
Không có sự điềm tĩnh, thong dong quen thuộc.
Và sao lại ngắt máy nhanh thế…
Trong đầu cậu thoáng hiện lên vô số ý nghĩ hỗn loạn. Cậu nghi ngờ chú nhỏ bị bắt cóc, giống như những tin tức trên mạng nói về việc bị AI giả giọng nói chuyện điện thoại với cậu…
Cậu gửi thêm hai tin nhắn, nhưng chúng vẫn như đá chìm đáy biển. Nghĩ đi nghĩ lại, cậu báo cảnh sát.
Chú nhỏ giận cũng không sao, an toàn của anh quan trọng hơn.
Hôm sau, cảnh sát báo lại rằng Triệu Hồi đang du lịch ở Pháp, vẫn khỏe mạnh, và họ đã cung cấp cho cậu số điện thoại anh đang dùng.
Nhìn số điện thoại mới với ảnh đại diện (avatar) phong cách anime, Triệu Hi khẽ cau mày.
Không phải phong cách chú nhỏ thích.
Cậu mở vòng bạn bè, thấy một giờ trước đối phương đăng trạng thái mới, một bức ảnh phong cảnh hé lộ nửa gương mặt. Đúng là chú nhỏ, nhưng nụ cười rạng rỡ kia là kiểu Triệu Hi chưa từng thấy ở anh.
Cảm giác kỳ lạ trong lòng cậu càng trở nên mạnh mẽ.
Cậu nhắn:
Chú nhỏ, khi nào anh về?
Mấy tiếng sau, đối phương trả lời:
“Ờ, chắc nửa tháng nữa?”
Triệu Hồi và Khương Hồi hoán đổi danh tính ở sân bay. Triệu Hồi lấy điện thoại của Khương Hồi, nhưng mọi thứ liên quan đến tình cảm với “Triệu Hi” đều đã bị xóa sạch. Số mới Khương Hồi lập chỉ để liên lạc công việc, Triệu Hồi không đăng nhập được, cũng không cần dùng.
Y chỉ có ký ức sơ lược vài năm mà Khương Hồi truyền lại, không phải ký ức trực tiếp, mà giống như một bản tóm tắt câu chuyện bằng câu chữ.
Hệ thống không nói gì về quan hệ giữa Khương Hồi và Triệu Hi, nhưng Triệu Hồi biết với người làm nhiệm vụ chưa từng gặp, “cháu trai” này rất đặc biệt, nên anh đối xử với cậu khá tốt.
Triệu Hi hỏi tiếp:
Mai anh về được không?
Triệu Hồi ngẩn người, mơ hồ hỏi lại:
“Hả? Sao vậy?”
Triệu Hi nhìn chằm chằm màn hình tin nhắn:
“Em nghi anh là kẻ giả mạo, bắt cóc chú nhỏ, nhưng không có chứng cứ. Nếu anh không về, em thật sự không yên tâm.”
Đứa trẻ này nhạy cảm đến vậy sao? Chỉ một cuộc gọi đã nhận ra y không phải người làm nhiệm vụ?
Triệu Hồi bất đắc dĩ, đành đồng ý, sợ cậu thật sự bay sang Pháp tìm.
Thấy đối phương đồng ý, Triệu Hi tạm yên tâm.
Đối phương nói sẽ đặt vé tối nay, trưa mai sẽ về. Triệu Hi thở phào nhẹ nhõm. Nhớ Nhóc Con đang ủ rũ, cậu bỏ buổi sáng làm việc, đưa nó đi bệnh viện kiểm tra.
Vốn dĩ chuyện này cậu sẽ nhắn kể với Khương Hồi, nhưng chẳng hiểu sao, nhìn ảnh đại diện xa lạ kia, cậu chẳng còn chút hứng thú nào để tâm sự.
Thôi, đợi chú nhỏ về chắc sẽ ổn.
Vẫn là bệnh viện lần trước làm triệt sản. Bác sĩ kiểm tra Nhóc Con rồi nói: “Không sao đâu, nó uể oải có thể do trời lạnh, cứ ở nhà giữ ấm, đừng đưa nó ra ngoài gió.”
Triệu Hi gật đầu, biết nó không sao thì yên tâm phần nào.
Cậu cố ép mình bình tĩnh, đợi cả ngày dài. Trưa hôm sau, cậu định ra sân bay đón người, nhưng lại bị một cuộc họp đột xuất cản trở.
Họp xong, Triệu Hi vội vàng về nhà, mang theo cả gió tuyết. Vừa thấy bóng dáng quen thuộc trên ghế sofa, mắt cậu sáng bừng lên.
Cậu theo bản năng bước tới, nhưng câu “chú nhỏ” còn chưa kịp thốt ra, đã nghẹn lại giữa chừng khi nhìn thấy vẻ mặt của đối phương.
Triệu Hồi đứng dậy, tay cầm chiếc điện thoại mà Triệu Hi quen thuộc nhất, nhưng lá bùa bình an buộc trên đó đã biến mất.
Không phải nói điện thoại bị trộm sao?
Nếu không mất, sao cậu lại gọi không được, sao lá bùa bình an lại không còn?
Triệu Hi không giấu được vẻ hoang mang. Ánh mắt người đó đánh giá cậu lộ rõ vẻ xa lạ, dù mang gương mặt quen thuộc, giọng nói cũng là giọng cậu quen thuộc nhất.
“…Cái đó, tôi về rồi.”
Nhưng vừa mở miệng, Triệu Hi đã biết ngay đó không phải là anh.
Đây không phải chú nhỏ của cậu.
Cậu lùi lại một bước, ánh mắt trống rỗng, nhất thời không biết phải nói gì.
Mãi sau, cậu hỏi: “Anh là ai?”
Triệu Hồi như bị biểu cảm của cậu làm sững sờ, ấp úng: “Tôi? Tôi là Triệu Hồi, chú nhỏ của cậu…”
Triệu Hi lắc đầu.
Cậu hít một hơi thật sâu, cảm giác hơi thở trở nên gấp gáp.
“Không, anh không phải.”
Chú nhỏ của cậu không trở về.
Nhưng cậu cũng vô cùng kinh ngạc…
Sao trên đời lại có người giống chú nhỏ đến vậy? Giọng nói, dáng người, thậm chí cả chiếc điện thoại cũng giống hệt.
Trong căn nhà tĩnh lặng, hơi thở nặng nề của Triệu Hi rõ mồn một.
Triệu Hồi xoa ngón tay, gãi đầu. Ánh mắt Triệu Hi theo đó nhìn qua, nhận ra tóc Triệu Hồi rất ngắn. Nhưng chú nhỏ không thích cắt tóc, nếu cậu không nhắc, cả năm anh chẳng cắt lần nào.
Sao có thể đi nước ngoài một chuyến mà đã cắt tóc?
Còn kính nữa.
Chú nhỏ không phải lúc nào cũng đeo kính. Đêm rời đi anh không đeo, Triệu Hi nghĩ anh để trong vali.
Nhưng nếu về, anh chắc chắn sẽ đeo.
Ánh mắt Triệu Hi thay đổi. Cậu lao tới, túm lấy cổ áo đối phương: “Rốt cuộc anh là ai? Chú nhỏ của tôi đâu? Anh ấy đi đâu? Anh đã làm gì anh ấy?!”
Triệu Hồi thấp hơn cậu một chút, suýt bị túm lôi lên, giật mình: “Ê ê, không phải, tôi là Triệu Hồi, thật sự là Triệu Hồi! Cậu bình tĩnh một chút…”
Triệu Hi không thể nào bình tĩnh được, cậu sợ chú nhỏ gặp chuyện. Đầu óc cậu tràn ngập những tin tức kiểu giết người, phẫu thuật thẩm mỹ để giả danh cướp tài sản.
Mãi đến khi Triệu Hồi giơ tay đầu hàng, liên tục nói: “Nếu không tin, cậu có thể tra camera! Dọc đường chắc chắn có dấu vết để kiểm tra…”
Triệu Hi lạnh lùng nhìn Triệu Hồi thêm hai cái, cuối cùng mới thả tay, buông người ra.
“Theo tôi đến đồn cảnh sát.”
Triệu Hồi khổ sở, nghĩ thầm chuyện gì thế này…
Nhưng y không hoảng. Có hệ thống bảo đảm, đổi người cũng không lo gây họa.
Triệu Hi vẫn không tin. Khi đi phía sau, cậu nhận ra “Triệu Hồi” này hình như cao hơn mình một chút.
Chỉ chút xíu, rất khó để nhận ra, vóc dáng cũng khỏe hơn.
Triệu Hi nhớ lại việc từng thấy chú nhỏ đặt may quần áo size lớn hơn, cậu khẽ cau mày.
Cậu không muốn nghĩ sâu thêm nữa, mặt lạnh tanh đến đồn cảnh sát.
Bác Vương lái xe, thấy lạ liền hỏi một câu. Triệu Hi chỉ nói: “Anh ta không phải chú nhỏ.”
Bác Vương liếc nhìn Triệu Hồi, nhìn tới nhìn lui chẳng thấy có gì sai: “Không thể nào… hay là cậu chủ nghĩ nhiều rồi?”
Triệu Hi không nói thêm.
Cảnh sát tiếp đón nhanh chóng tra được vài đoạn camera ở sân bay và sau khi xuống máy bay.
Hình ảnh cho thấy, ngoài hai lần vào nhà vệ sinh trước và sau khi lên máy bay, người trong camera luôn là “Triệu Hồi”, có hình ảnh chứng minh xuyên suốt hành trình, không hề thay đổi.
Thời gian ngắn thế, không thể có chuyện ‘giết người vì tiền’ được.
Triệu Hi mím chặt môi, bỗng chú ý đến một chi tiết nhỏ...
Khi ra sân bay, một đoạn camera cho thấy Triệu Hồi lấy điện thoại ra xem. Dù hình ảnh mờ, nhưng rõ ràng chiếc điện thoại đó không có lá bùa bình an.
Cảnh sát bên cạnh khéo léo nói: “Anh Triệu Hi, bên này không tìm thấy thời gian hay động cơ gây án. Kết quả vân tay và xét nghiệm máu cũng khớp với ‘anh Triệu Hồi’ trước đây. Anh có phải nghĩ nhiều rồi không…”
Triệu Hồi lúng túng phụ họa: “Đúng đấy, giờ cậu tin chưa?”
Triệu Hi không đáp.
Cậu giữ chút bình tĩnh cuối cùng, xin lỗi cảnh sát, rút báo án rồi quay người rời đi.
Về biệt thự, cậu lao lên lầu hai, vào phòng ngủ chính.
Khương Hồi không quá giữ không gian riêng tư, Triệu Hi biết vị trí mọi thứ của anh. Nhưng có một nơi anh không cho cậu đụng vào, và cậu cũng chưa từng đụng đến.
Tim cậu đập thình thịch, cảm xúc trong lồng ngực chồng chất lên nhau. Khi mọi đáp án đều bị bác bỏ, khả năng bất khả thi nhất, có lẽ lại chính là sự thật.
Cậu mở cửa tủ quần áo, tìm được cái tủ nhỏ đó.
Khương Hồi không khóa, cậu chỉ cần kéo là nó mở ra.
Trên cùng là chiếc bùa bình an mà anh luôn đeo trên điện thoại, giờ đang nằm chình ình ở đó.
Dù được giữ gìn cẩn thận, qua năm tháng vẫn hơi sờn, giống như chiếc đồng hồ Triệu Hi đeo lâu năm.
Bên dưới là chiếc khăn quàng cổ cậu tự tay làm, vẫn mới tinh như ban đầu, anh hiếm khi đeo.
Còn có vài album cậu tặng, chai nước hoa anh dùng cạn chỉ còn lớp đáy, vài bức ảnh chụp chung…
Tất cả, mọi món quà và kỷ niệm Triệu Hi từng mang đến cho anh, kể cả lá bùa bình an và chiếc kính đáng lẽ anh phải mang theo.
Quần áo trong tủ không thiếu món nào.
Hóa ra Khương Hồi đã lên kế hoạch rời đi từ lâu.
Dấu hiệu đã có từ trước: văn bản chuyển giao cổ phần, những nụ hôn nồng nhiệt đêm ấy, và mỗi ánh mắt anh nhìn cậu trong thời gian qua, tất cả đều báo trước điều gì đó.
Chỉ là Triệu Hi không muốn nghĩ tới, không muốn tin, tiềm thức cậu vẫn luôn trốn tránh.
Hóa ra đêm đó chiếc vali của anh nhẹ tênh, vì nó vốn trống rỗng.
Anh chẳng để lại gì, cũng chẳng mang gì đi.
Những món quà đầy kỷ niệm, Nhóc Con,...
Và cả cậu.