Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình
Chương 53: Em đang theo đuổi tôi sao?
Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Hồi đang thay đồ trong phòng nghỉ, anh tháo kính, day nhẹ vùng mắt dưới con ngươi bên phải, cảm thấy hơi khô rát.
Đã đến lúc thay mắt giả mới rồi.
Bên ngoài, trợ lý Tiểu Hứa gọi: “Anh Khương, đi thôi.”
Đầu mùa hè, bộ phim mới của Khương Hồi vừa đóng máy quay, anh cùng đoàn làm phim ra ngoài dự tiệc mừng hoàn tất.
Khương Hồi tiện tay chụp ảnh đăng lên trang cá nhân, chẳng bao lâu đã thấy Z nhấn thích.
Thời gian trôi nhanh, kể từ lần anh hỏi tuổi hắn, đã bốn tháng trôi qua.
Trong bốn tháng ấy, Z thỉnh thoảng vẫn gửi vài đường dẫn vớ vẩn, nhưng Khương Hồi chưa từng trả lời.
Trang cá nhân của hắn vẫn im ắng, nhưng mỗi khi anh cập nhật bài viết, hắn gần như luôn là người đầu tiên nhấn thích, cứ như cầm điện thoại suốt ngày.
Còn kể từ khi anh mang vệ sĩ theo, cảm giác mơ hồ bị theo dõi kia đã biến mất, đến nay chưa từng xuất hiện trở lại.
Xem ra dù đối phương thật sự là fan cuồng, thì cũng đã bỏ cuộc.
Khương Hồi đặt điện thoại xuống, tiếp tục dùng bữa.
Trên bàn, nam chính và nữ chính đang trò chuyện, anh nghe loáng thoáng được vài câu.
Nam chính: “Nghe nói nhà sản xuất La đã mời ca sĩ của Tinh Huy hát nhạc phim đấy.”
“Thật sao? Ai vậy?”
“Hình như tên gì XX?” Nam chính nói, “Ca sĩ kiêm nhạc sĩ, vừa ra mắt đã ký hợp đồng với Tinh Huy, gần đây khá nổi tiếng, em đã nghe qua chưa?”
Nữ chính: “Hình như quen quen... Hi Hi? Tên gì lạ thế, con gái sao?”
“Không đâu, con trai,” nam chính cảm thán, “Chả hiểu sao lại đặt tên như vậy, cứ như ca sĩ mạng ấy. Đến giờ hắn vẫn chưa lộ mặt, chỉ ra vài album, đúng kiểu con ông cháu cha...”
Đũa trong tay Khương Hồi bỗng khựng lại.
Hi Hi...?
Có phải là hai chữ anh đang nghĩ không?
Hàng loạt hình ảnh vụt qua trong đầu anh. Anh vô thức đặt đũa xuống, muốn lấy điện thoại tìm “Hi Hi” là ai, nhưng khi mở màn hình lại do dự.
Anh muốn biết điều gì? Muốn xác nhận điều gì?
Rõ ràng biết là không thể, vậy mà vẫn có một phần trong anh đang hy vọng, và đồng thời cũng sợ hãi.
Tim Khương Hồi bất giác đập nhanh, nhịp đập ấy khiến anh suýt nghẹt thở.
Dù lý trí không ngừng ngăn cản, nhưng Khương Hồi vẫn mở Baidu, gần như theo bản năng gõ một dòng.
Tinh Huy Entertainment, Hi Hi.
Trang thông tin hiện ra trước mắt anh.
Không có ảnh, không có tên tuổi, chỉ một dòng giới thiệu đơn giản.
XX, ca sĩ hạng sao mới nổi, ký hợp đồng với Tinh Huy Entertainment vào ngày 1/1/2037, đã phát hành các bài hát: Ký ức, Biển chảy ngược...
Đã phát hành album: Ký ức...
Tuổi không rõ, tên không rõ, ngoại hình không rõ.
Khương Hồi ngẩn ngơ nhìn vài dòng chữ, nhất thời không biết nên mừng nhiều hơn, hay cảm thấy phức tạp trong lòng nhiều hơn.
Chỉ là một cái tên... chỉ nghe người khác nói tới một cái tên, thậm chí không phải hai chữ anh nghĩ, vậy mà đã khiến lòng anh rối bời.
Khương Hồi nhắm mắt, thoát ứng dụng.
Không thể tiếp tục như thế này nữa.
Như bị ma xui quỷ khiến, anh lại mở khung trò chuyện với Z.
Z vừa nhắn tin, nhưng vì anh bật chế độ không làm phiền nên không thấy.
【Z: Quan hệ giữa thầy Khương với đoàn làm phim tốt thật đấy.】
Một câu nói không đầu không cuối.
Khương Hồi nhớ tới tấm ảnh vừa đăng, anh ôm bó hoa nhân viên tặng, hình như có cả nam chính và vài người khác trong khung hình.
Vậy câu này của Z có ý nghĩa gì?
Khương Hồi mím chặt môi, cảm thấy thái độ của Z thật kỳ lạ.
Đừng nói là... hắn đang ghen đấy chứ?
Chỉ là tiệc đóng máy, ghen tuông gì chứ?
Quan trọng hơn, Z chưa từng gặp anh, họ chẳng có quan hệ gì, dù Z thật sự thích anh thì lấy tư cách gì để ghen?
Khương Hồi nhíu mày, cảm thấy hơi khó chịu.
【口-口: Có gì không ổn sao?】
【Z: Không, em nói bừa thôi. Thầy Khương ăn xong chưa?】
Khương Hồi thật ra chưa ăn được mấy miếng, anh đặt đũa xuống, chào đạo diễn, tạm biệt mọi người rồi cùng Tiểu Hứa rời đi.
【口-口: Ừm.】
【Z: Đang về sao?】
【Z: [đường dẫn: Ăn xong nên đi lại một chút để dễ tiêu hóa]】
【口-口: ...Sao ngày nào em cũng gửi mấy thứ này?】
【Z: Em hay xem, tiện tay gửi thôi.】
【Z: Ngày nào cũng gửi, thầy Khương thấy phiền không?】
【口-口: Đúng là phiền.】
【口-口: Em đang theo đuổi tôi sao?】
Nếu không hiểu ý đối phương thì cứ hỏi thẳng.
Khương Hồi lười nói vòng vo.
【Z: ...Không phải, nhưng nếu thầy Khương muốn, em có thể thử theo đuổi.】
【口-口: Nghe có vẻ miễn cưỡng vậy sao.】
【Z: Không miễn cưỡng, em nói thật lòng.】
【Z: Thầy Khương có chịu cho em cơ hội này không?】
Khương Hồi hít một hơi thật sâu.
Có lẽ hơn một năm nay tinh thần anh quá sa sút, cũng có lẽ chuyện vừa rồi lại khiến anh cảm thấy mệt mỏi, anh thật sự muốn mượn một việc gì đó để phân tán sự chú ý.
Bắt đầu một mối tình mới thì có lẽ vẫn còn quá sớm.
Nhưng vì Z khá thú vị, anh nghĩ, có lẽ có thể cho hắn một cơ hội.
Thế là rất lâu sau, anh mới trả lời tin nhắn.
【口-口: Theo đuổi người ta không phải như thế này.】
【Z: Vậy thầy Khương dạy em đi QAQ】
Khương Hồi chớp mắt, ngẩn người vì biểu tượng cảm xúc quen thuộc này.
Đúng là bị ma xui quỷ khiến, nhìn gì cũng nghĩ đến Triệu Hi, mấy thứ này đâu phải chỉ riêng cậu ấy dùng.
Anh gõ một dòng, rồi lại xóa đi vì thấy không ổn.
Một lúc sau, như thể đã quyết tâm, anh gửi tin nhắn.
【口-口: Tôi nghĩ tôi không ghét em. Chúng ta có thể từ từ tiếp xúc, chuyện tình cảm cứ để thuận theo tự nhiên.】
【口-口: À, còn nữa, đừng gửi mấy đường dẫn vớ vẩn rồi im lặng nữa.】
【Z: Vâng.】
【Z: Em hỏi thêm một câu được không?】
【口-口: Hỏi đi.】
【Z: Thầy Khương với những người theo đuổi khác, cũng khoan dung như thế này sao?】
【Z: Ý em là, hình như anh cho phép bất cứ ai cũng có cơ hội tiếp cận mình.】
【口-口: Em đang điều tra tôi đấy à?】
【Z: ...Xin lỗi, em không có ý đó, chỉ tò mò thôi.】
【口-口: Em vừa nói gì, lặp lại.】
【Z: Xin lỗi...】
【口-口: Câu trước câu trước nữa.】
【Z: ...Em hỏi thêm một câu được không?】
【口-口: Không được.】
Khương Hồi lạnh lùng cất điện thoại, lên xe bảo mẫu, chỉ thấy người này vô cùng kỳ quặc.
Có lúc hắn thể hiện phẩm chất khiến anh tò mò, có lúc lại vượt quá giới hạn khiến anh cảm thấy bị xúc phạm, lập tức mất hứng thú.
Về nhà, anh mới nhớ ra đã quên tắt chế độ không làm phiền trong khung trò chuyện với Z.
Mở điện thoại, anh thấy đối phương sau khi anh không trả lời còn gửi thêm hai tin nhắn.
【Z: Thật sự xin lỗi, là em đã mạo phạm.】
【Z: Thầy Khương còn cho em theo đuổi không? QAQ】
Khương Hồi thở dài.
【口-口: Không sao, là tôi phản ứng hơi quá.】
Trong lòng anh vốn dĩ đã có những vướng mắc, muốn mượn chuyện người ta theo đuổi để xem liệu mình có thể rung động trở lại không, quên đi mối tình đã không thể quay lại, lại bị một câu nói chạm đúng nỗi lòng.
Z thật ra chẳng nói sai, có lẽ đó chỉ là vài câu đùa vu vơ.
【口-口: Câu em vừa nói không đúng lắm.】
【Z: Câu nào ạ?】
【口-口: Nếu em không phải do chị Tống giới thiệu, ngày đầu tiên tôi đã nói rõ tôi không yêu đương, rồi xóa kết bạn với em rồi.】
Nên không phải ai cũng có cơ hội tiếp cận anh, cũng không phải ai cũng khiến anh hứng thú tiếp xúc như Z.
【Z: Vậy em phải cảm ơn chị Tống rồi.】
【Z: Sao trước đó thầy Khương không muốn, giờ lại muốn?】
Câu này vừa gửi chưa tới hai giây, Z đã thu hồi lại, chắc thấy không hợp lúc, sợ anh không vui.
【口-口: Thấy rồi.】
【口-口: Em có thể hiểu là lúc đó tôi bị tổn thương trong tình cảm.】
【Z: Vậy giờ vết thương lòng đã lành chưa ạ?】
【口-口: Đang cố gắng để lành.】
【Z: Vậy nên thầy Khương mới đột nhiên cho em cơ hội? Muốn bắt đầu một mối tình mới để chữa lành vết thương lòng trong quá khứ sao?】
【口-口: Coi như thế. Vừa rồi nhất thời bốc đồng, tâm trạng không tốt, giận cá chém thớt với em, xin lỗi.】
【口-口: Giờ em đã biết rồi, em cũng có thể không theo đuổi tôi, chỉ làm bạn bình thường thì tôi không có ý kiến gì.】
【Z: Người khiến thầy Khương bị tổn thương chắc chắn không phải người tầm thường đâu nhỉ? Có phải hắn đã bỏ rơi thầy Khương không? Thật không biết quý trọng.】
Khương Hồi nhìn câu cuối, khẽ nhíu mày, vô thức gõ tin nhắn trả lời.
【口-口: Không phải cậu ấy bỏ tôi.】
【Z: Ngạc nhiên.】
【Z: Vậy sao hai người chia tay?】
Rất lâu sau, Khương Hồi chỉ im lặng đáp lại bằng dấu ba chấm: ......
Anh không muốn nói.
Cũng chẳng biết phải nói sao.
【Z: Em nhiều lời quá, không hỏi nữa.】
【Z: Nhưng thầy Khương ơi, nếu vì hiểu lầm gì đó, đừng vì chuyện nhỏ mà bỏ lỡ người mình thích. Đời người ngắn ngủi, nên trân trọng người trước mắt.】
Người miệng nói muốn theo đuổi anh, lại ở đây khuyên anh đừng bỏ lỡ người mình thích sao?
Khương Hồi càng nhìn càng cảm thấy buồn cười.
【口-口: Em chưa từng nghĩ đến khả năng cậu ấy cắm sừng tôi sao?】
Lần này đến lượt Z cũng chỉ im lặng đáp lại bằng dấu ba chấm: ......
【Z: Không thể nào, có bạn trai như thầy Khương là phúc tám đời của hắn.】
【口-口: Chưa chắc.】
Có lẽ Triệu Hi sẽ thấy đó mới đúng là nghiệt duyên.
Họ không nhắc lại chuyện “theo đuổi” hay “bị theo đuổi”, ngầm hiểu rằng cuộc trò chuyện đã kết thúc.
Từ hôm ấy, Z vẫn duy trì tần suất vài ngày nhắn vài tin nhắn, không gửi những đường dẫn vớ vẩn như trước nữa, chỉ nói dăm ba câu chuyện phiếm, hỏi han dạo này ra sao.
Cứ như câu theo đuổi đêm đó chỉ là đùa.
Khương Hồi cũng xem như quên, không cố tình lạnh nhạt hay vội vàng trả lời, chỉ đối xử với hắn như một người bạn bình thường.
Ồ, có lẽ còn chưa tính là bạn bình thường, vì anh vẫn chưa biết Z tên gì, mặt mũi trông ra sao.
Anh từng định hỏi Tống Nhân Văn ảnh của hắn, nhưng nghĩ đã là bạn bè, không cần hỏi nhiều. Hơn nữa, nếu Z muốn, sớm muộn gì hắn cũng sẽ tự nói.
Vì thế, Khương Hồi lại gạt suy nghĩ đó sang một bên.
Z thỉnh thoảng cũng nhắn tin chào buổi sáng, chúc ngủ ngon, nhưng Khương Hồi không thích trả lời kiểu ấy, khi tiện mới đáp lại.
Lâu dần, Z cũng không gửi nữa.
Dịp lễ tết vẫn không thiếu những lời chúc.
Nhưng mỗi khi anh nhắn tin, đối phương gần như luôn trả lời ngay lập tức, đến mức một ngày Khương Hồi không nhịn được mà hỏi.
【口-口: Dân sáng tác các em, không bận sao?】
【Z: Hả? Cũng ổn. Sao anh lại hỏi thế?】
【口-口: Chỉ cảm giác em ngày nào cũng ôm điện thoại.】
Z chắc nghe ra ý trêu chọc, gửi biểu tượng mèo cười tủm tỉm.
【Z: Tin nhắn thầy Khương, bận mấy cũng phải trả lời mà.】
Đây là... đang chơi chiêu thả thính với anh sao?
Khương Hồi lạnh lùng nhìn màn hình, chỉ nhếch mép mà không trả lời.
Thời gian trôi nhanh, Khương Hồi quay thêm hai bộ phim, phát sóng hai bộ, thoáng cái đã lại cuối năm.
Trong khoảng thời gian đó họ vẫn giữ liên lạc bình thường, với tư cách “bạn qua mạng” chưa từng gặp mặt. Z rõ ràng đạt chuẩn, giữ khoảng cách, lại luôn cố tạo ra chủ đề mới khi anh sắp quên mất hắn.
Có khi Z chia sẻ vài chuyện thường ngày, như bình hoa mới mua có họa tiết đặc biệt, nắng hôm nay đẹp ra sao, con mèo nhà hàng xóm không hiểu sao lại chạy sang nằm ỳ trước cửa nhà hắn không chịu đi...
Thường những lúc ấy, tần suất Khương Hồi trả lời tin nhắn cao hơn... có lẽ vì kiểu chia sẻ từng chút một, từng có người làm với anh.
Nhìn ảnh con mèo tam thể tắm nắng lim dim mắt, vẫy vẫy đuôi, Khương Hồi bất giác ngẩn ngơ.
【口-口: Em rất được mèo thích sao?】
【Z: Cũng... có lẽ vì em từng nuôi một con.】
【口-口: Từng nuôi sao?】
Ý là giờ không nuôi nữa sao?
【Z: Vâng, đã mất rồi. Nhưng đó là cái chết tự nhiên vì già yếu, không hề đau đớn gì.】
【口-口: ...Xin lỗi.】
Khương Hồi cúi mắt, thầm nghĩ, cảm giác quen thuộc đó quả thật là do anh tưởng tượng...
Tuổi không trùng khớp, nghề không trùng khớp, dù nuôi mèo nhưng con mèo đã chết già một cách tự nhiên, điểm này cũng không trùng khớp.
Anh rốt cuộc đang nghĩ những chuyện hoang đường gì thế này...