Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình
Chúng ta gặp nhau đi.
Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tháng 6 năm 2038, đã ba năm kể từ ngày Khương Hồi trở về.
Không rõ có phải vì cách phát âm tên tương đồng, mà tiềm thức Khương Hồi đặc biệt chú ý đến người kia. Khương Hồi thường xuyên nghe tin tức về ca sĩ "XX", biết rằng người này đã trở thành ngôi sao mới của Tinh Huy, năm ngoái còn tổ chức hai buổi hòa nhạc.
Thậm chí, XX còn xây dựng hình tượng bí ẩn khi luôn đeo mặt nạ trắng mỗi lần xuất hiện, không ai biết diện mạo thật của hắn, nhờ vậy mà độ nổi tiếng của XX tăng vọt.
Có người cho rằng hắn xấu xí nên không dám lộ diện, có người lại đồn hắn gặp tai nạn nên bị hủy dung, cũng có người nói hắn rất đẹp nhưng không muốn bị hiểu lầm là nổi tiếng nhờ nhan sắc...
Dù bên ngoài có nhiều lời đồn đại như vậy, về việc ca sĩ hạng sao XX luôn đeo mặt nạ, Tinh Huy chưa bao giờ chính thức lên tiếng giải thích.
Khương Hồi dù nghe nhiều, nhưng cũng không cố ý theo dõi.
Đôi khi tìm các playlist nhạc mới, anh cũng bắt gặp vài bài hát của XX. Ngoài cái tên có cách đọc hơi giống, thì giọng hát cũng rất tương đồng.
Không ít người hâm mộ cũng bình luận trên mạng rằng: "Giọng ca sĩ XX nghe quen quen nhỉ? Giống Khương Hồi ghê."
Nhưng vì anh hiếm khi nói chuyện trước công chúng, người hâm mộ cũng không có cơ sở để so sánh.
Nói cho cùng, cũng chỉ là giọng hát giống nhau.
Dù biết vậy, nhưng mỗi lần nghe giọng hát ấy, Khương Hồi lại cảm thấy bồn chồn trong lòng. Một mặt anh tự nhủ mình nghĩ nhiều, một mặt lại thấy thật sự quá giống.
Sau này, anh thậm chí cố tình tránh các playlist của XX, dù phải thừa nhận rằng... anh khá thích những bài hát đó.
Lần tiếp theo nghe đến cái tên này, là khi Khương Hồi đang quay quảng cáo cho một thương hiệu xa xỉ. Anh đang trang điểm trong phòng chờ thì vài nhân viên rảnh rỗi đi ngang qua, thì thầm nói chuyện.
Nghe thấy cái tên quen thuộc, dù biết không phải người trong lòng, trái tim anh vẫn lỡ vài nhịp.
Người thợ trang điểm phía sau rõ ràng cũng nghe thấy, liền cười hỏi: "Gần đây XX nổi tiếng thật, thầy Khương đã nghe bài của cậu ta chưa?"
Khương Hồi: "Chưa."
Người thợ trang điểm: "Tiếc thật..."
"Tiếc gì?"
"Em nghĩ người trong giới như thầy Khương có khi quen XX thật, định hỏi vài tin nội bộ. Nhưng thầy còn chưa nghe bài hát của XX, chắc cũng không quen."
"Tin nội bộ?"
"Vâng, mọi người tò mò XX trông thế nào lắm. Giờ top 10 câu hỏi hot nhất trong giới chắc có ngoại hình của XX. À, mà giọng XX với thầy Khương giống nhau phết."
Khương Hồi khẽ nhếch mép, không mở mắt, để mặc cô ấy vỗ phấn lên mặt, nhàn nhạt đáp: "Tôi không biết hát."
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra, trợ lý Tiểu Hứa vừa mua nước về liền hỏi: "Anh Khương, xong chưa ạ?"
Người thợ trang điểm nuốt lại lời định nói tiếp, nhanh chóng đáp: "Xong rồi, xong rồi ạ."
Khương Hồi đứng dậy nhìn vào gương, xác nhận mọi thứ ổn thỏa rồi mới dửng dưng dời mắt, theo trợ lý ra ngoài.
Anh nhận chai sữa Tiểu Hứa đưa, uống một ngụm. Đang đi về khu quay chụp, mắt anh lướt qua đám đông rồi đột nhiên dừng lại.
Tiểu Hứa đi trước dẫn đường, tiện miệng trò chuyện:
"Nghe nói bên studio cách vách là người của Tinh Huy, không biết ai, quy mô nhỏ mà đông người vây xem ghê. Vừa rồi cả đám chạy qua xem, em còn chưa hỏi rõ là ai tới..."
Nói được nửa câu, vai cậu bị vỗ một cái.
Khương Hồi vội cắt lời, trông như chẳng nghe cậu ta nói gì, liền bảo: "Đợi tôi chút."
Anh lao vào đám đông một cách vội vã, không biết đã nhìn thấy gì. Chưa kịp để Tiểu Hứa phản ứng, anh đã mất hút khỏi tầm mắt.
Tiểu Hứa há hốc miệng: "..."
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Khương Hồi theo bản năng đuổi theo bóng dáng quen thuộc kia. Nhưng vì đó chỉ là một bóng lưng, dù anh đuổi nhanh đến mấy, chốc lát sau bóng dáng ấy cũng biến mất giữa biển người đông đúc.
Hôm nay, bên studio không chỉ có mình anh là ngôi sao, chỉ tính riêng nhân viên thôi đã đông nghịt. Khương Hồi dừng bước, giữa những ánh mắt kỳ quái xung quanh, anh hít sâu một hơi.
Sao lại có thể giống đến như vậy?
Đến mức... giống hệt.
Triệu Hi khỏe hơn anh, dáng người tương tự nhưng không hoàn toàn giống, lại cao hơn một chút.
Người vừa rồi, dù chỉ là một bóng lưng, nhưng độ tương đồng với hình bóng trong ký ức anh cũng trùng khớp đến kinh người.
Đáng tiếc anh chỉ ngẩn người ra một giây, đã không còn thấy nữa.
Khương Hồi siết chặt chai sữa trong tay, mím chặt môi.
Thôi vậy.
Tìm được thì sao chứ? Chỉ có hai kết quả: một là Triệu Hi, hai là không phải.
Khả năng thứ nhất là không thể, còn khả năng thứ hai thì vô nghĩa.
Khương Hồi thấy buồn cười và hoang đường vì phản ứng bản năng của mình. Anh bình tĩnh lại hai giây, không để chậm trễ thêm, liền xoay người quay về.
Anh không hề để ý rằng, trong một góc khuất, một ánh mắt lặng lẽ dõi theo anh, nhìn anh sững người rồi xoay lưng rời đi.
Khi cảm xúc trong ánh mắt ấy sắp mất kiểm soát, sắp bị người khác phát hiện, nó đã kịp thời thu lại.
...
Hôm nay, trạng thái của Khương Hồi không tốt lắm.
Hai cảnh quảng cáo đơn giản, vậy mà anh đã NG (hỏng) mấy lần mới hoàn thành. Chỉ khi chụp poster, anh mới thể hiện như thường lệ, vì lúc đó chỉ cần gương mặt, không cần diễn xuất.
Ngồi trên xe bảo mẫu về, Khương Hồi lơ đãng lướt điện thoại.
Đúng lúc đó, Z nhắn tin đến, tin nhắn nhảy lên đầu màn hình, ánh mắt anh liền chuyển sang.
【Z: Tan làm rồi.】
【Z: Thầy Khương tối nay ăn gì?】
Trò chuyện đứt quãng với Z suốt một năm, Khương Hồi cảm thấy họ như những người bạn thật sự. Họ luôn nói chuyện linh tinh, nghĩ gì nói nấy, trừ những chuyện không thể nói, cảm thấy khá thoải mái.
Nhưng giờ đây...
Khương Hồi không có tâm trạng trò chuyện, tiện tay trả lời là không biết, định tắt máy thì Z lại gửi thêm tin nhắn.
【Z: Lạnh nhạt quá đi, thầy Khương tâm trạng không tốt à?】
Sao cậu lại nhìn ra vậy?
Khương Hồi nghĩ, anh vốn dĩ thường hay trả lời qua loa mà.
Cố gắng lấy lại chút tinh thần, anh hỏi: 【Rõ ràng đến vậy sao?】
【Z: Vâng ạ. Nếu bình thường, anh sẽ không trả lời nhanh thế, cũng sẽ hỏi lại em sao tan làm sớm vậy.】
Công việc của Z nghe có vẻ rất tự do, nhưng thực tế hắn cũng bận rộn. Họ thường cách ba bốn ngày mới trùng thời gian để trò chuyện vài câu.
Khương Hồi nghĩ đến điểm này, như có ma xui quỷ khiến, anh liền hỏi: 【Hôm nay em làm việc ở đâu?】
【Z: Công ty chứ đâu, sao thế ạ?】
Z trả lời không nhanh không chậm, không có dấu hiệu nói dối.
Khương Hồi khẽ nhíu mày: 【Không có gì, anh hỏi chơi thôi.】
【Z: Vậy sao tâm trạng anh lại không tốt? Công việc gặp phiền phức gì à?】
【Z: Có thể kể em nghe, với tư cách bạn bè, em sẽ không nói với ai đâu.】
【口-口: ...Khá phức tạp, nói ra lại đơn giản, có thể dùng một câu tóm tắt.】
【Z: Hửm?】
【口-口: Tôi hình như vừa gặp lại người yêu cũ đã chết.】
【Z: ...Hả???】
Nếu phải miêu tả, câu nói này của Khương Hồi cũng không sai. Dù sao người ở thế giới kia không thể xuất hiện ở đây; nếu thật sự xuất hiện, mức độ kinh dị chẳng khác gì bạn trai cũ sống lại sao?
Khương Hồi nói tỉnh bơ, nhưng Z lại như bị dọa một trận.
【口-口: Tôi chỉ thấy một bóng lưng, nhưng thật sự rất giống.】
Rất lâu sau, Z mới trả lời, như thể đang cân nhắc: 【Chắc thầy Khương nhìn nhầm rồi...】
【口-口: Sao em nghĩ là nhầm?】
【Z: Ý em là, người đã chết rồi sống lại, căn bản là không thể, chỉ có thể là anh nhìn nhầm...】
Khương Hồi trầm ngâm.
【口-口: Cũng phải.】
【Z: Người này quan trọng với thầy Khương lắm sao? Em nhớ lúc mới quen, anh cũng từng nhắc đến hắn.】
【口-口: Ừm, coi như vậy.】
【Z: Coi như... vậy?】
【口-口: Cậu ấy ngoại hình rất đẹp, tôi nhớ mãi không quên, chẳng lẽ điều đó không bình thường sao?】
【Z: ...】
Khương Hồi nhướn mày, trong lòng nổi lên chút ý trêu chọc.
【口-口: Tôi nhớ khi chị Tống giới thiệu, chị ấy bảo em cũng đẹp, thân hình không tệ?】
【Z: ...À. Hóa ra thầy Khương add em vì cái này?】
【口-口: Đoán xem.】
Z không trả lời nữa. Khương Hồi nhìn lịch sử trò chuyện, thất thần một lúc rồi tắt máy.
Ăn tối rồi về nhà, tắm xong điện thoại đặt trên bồn rửa kêu liên tục. Anh không rảnh xem, ra khỏi phòng tắm mới vừa cầm máy sấy vừa mở điện thoại.
Tóc anh dài vừa phải, đã lâu rồi chưa cắt, mỗi lần gội lại thấy phiền phức. Khương Hồi mất kha khá thời gian mới quen lại với việc tự sấy tóc.
Vừa lấy máy sấy từ tủ, ánh mắt anh dừng lại trên màn hình điện thoại.
Anh khẽ nhướn mày, không vì điều gì khác, chỉ vì...
Z đột nhiên gửi cho anh vài tấm ảnh.
Hắn dường như dùng camera trước để chụp, từ cổ trở lên không lộ mặt. Chiếc áo sơ mi đen bị tay hắn túm lên, để lộ lồng ngực trắng trẻo rắn chắc. Cơ ngực đều đặn, phía dưới là tám múi cơ bụng khiến người ta nóng mắt, đường nét đẹp đẽ, săn chắc. Rõ ràng không phải kiểu "gồng lên cho có" như Khương Hồi, người vốn chẳng ưa vận động. Ngay cả mu bàn tay lộ gân xanh khi túm áo cũng trông trong suốt đẹp đẽ.
Từ đường nhân ngư đầy tưởng tượng trở xuống... dây lưng quần thể thao được buộc kín mít, không thấy gì nữa.
Ba bốn tấm ảnh, với các góc độ cơ bụng khác nhau, chênh lệch không lớn, 360 độ không góc chết khoe trọn thân hình của đối phương. Trên bàn sau lưng hắn, Khương Hồi còn thấy chiếc bình hoa hắn từng chụp, loại trừ khả năng đây là ảnh mạng.
Không hiểu sao... anh lại có cảm giác hơi quen mắt.
Khương Hồi đè nén chút cảm giác vi diệu trong lòng, thưởng thức cơ thể của người đẹp một lúc, rồi mới đặt máy sấy xuống, chậm rãi gõ trả lời.
【口-口: ?】
【Z: ?】
【口-口: Ý gì?】
【Z: Thầy Khương chẳng phải thích thân hình đẹp sao?】
【Z: So với bạn trai cũ của anh, em thế nào? Có lọt vào mắt anh không?】
【口-口: Không tệ, ngang tài ngang sức đấy.】
【Z: //v//】
【Z: Vậy giờ thầy Khương còn không buông nổi hắn à?】
【口-口: Thân hình đẹp thì nhiều người có, lúc nào cũng có thể tìm được người thay thế mới, nhưng tình cảm thì không thể.】
【Z: Ý anh là, tình cũ khó quên?】
Khương Hồi không trả lời câu hỏi này.
【口-口: Em gửi ảnh cơ thể mình cho tôi, có tính là đang theo đuổi không?】
【Z: Tính ạ.】
【口-口: Vậy em thích tôi sao?】
【Z: Vâng, không rõ ràng sao?】
【口-口: Vậy em thích tôi ở điểm nào?】
Câu hỏi này nghe như sắp chấp nhận, bắt đầu thổ lộ.
Z hình như do dự một lúc, rồi mới gửi: 【Thích hết cả. Thầy Khương chỗ nào cũng tốt.】
【口-口: Tôi không hoàn mỹ như em nghĩ đâu.】
【口-口: Em không hiểu tôi, em thậm chí còn chưa gặp tôi ngoài đời. Em nói thích, nhiều nhất cũng chỉ là thích tôi trên TV, trong các buổi phỏng vấn. Thích vì gương mặt hay thân hình của tôi, hoặc danh tiếng "Khương Hồi".】
【口-口: Em không biết tôi thật sự thế nào. Tôi nghĩ, giờ nói chữ "thích", với em và tôi, vẫn còn quá sớm.】
Khương Hồi nghĩ, Z thậm chí còn không hiểu anh bằng Triệu Hi.
Ít nhất Triệu Hi biết mọi thói quen nhỏ của anh, biết sở thích và cả những điều anh ghét bỏ, chỉ không biết nguồn gốc và nơi anh đến, cùng những cảm xúc anh giấu tận đáy lòng chưa từng nói với ai.
Rất lâu sau, Z mới gửi tới: 【Em hiểu rồi.】
【Z: Nếu em hiểu con người thật của anh, anh sẽ chấp nhận em chứ?】
Khương Hồi đáp: 【Có lẽ.】
Anh thật sự cần một người bước vào cuộc sống của mình, thêm chút màu sắc cho thế giới lạnh lẽo này.
Nếu là Z, có lẽ anh có thể thử, anh cũng không ghét bỏ gì.
【Z: Vâng.】
【Z: Vậy chúng ta gặp nhau được không?】
---
Capu có lời muốn nói:
Hi Hi: Trong mắt chú nhỏ, tôi đã chết rồi T.T