57. Không Cần Hỏi

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Xích tiễn Khương Hồi ra cửa. Quay lại, anh thấy Dư Thư đứng trước cửa thư phòng, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Đường Xích mơ hồ hỏi: "Sao thế?"
Dư Thư: "Anh bảo anh ấy tên Khương Hồi?"
Đường Xích: "Ừm, em nghe rồi chứ? Bạn anh là đại minh tinh đó, hê hê, có oách không?"
Dư Thư: "...Ghê gớm thật."
"Sao mặt em lại thế?"
Dư Thư cười gượng: "Không, không có gì đâu ạ, chỉ là em thấy anh ấy rất giống một người bạn của em."
Đường Xích kinh ngạc: "Ơ, trùng hợp vậy, vừa rồi anh ấy cũng nói thế."
...
Hôm sau, như mọi khi, Khương Hồi đến quán cà phê Lâm Tố thường ghé vào cuối tuần.
Anh đeo khẩu trang, đội mũ, ôm sách ngồi cạnh cửa sổ. Ngoài khí chất nổi bật khiến người ta không nhịn được nhìn thêm, trông anh chẳng khác nào một vị khách qua đường chỉ đến để đọc sách.
Lâm Tố lặng lẽ ngồi một góc gõ máy tính, không hề nhận ra anh.
Bà khác xa hoàn toàn với người mẹ chưa từng nở nụ cười trong ký ức của Khương Hồi.
Xa Thành phố Giang bao năm qua, bà đã trở thành nhà sản xuất âm nhạc, tái hôn với một người đàn ông khác. Khương Hồi từng tìm hiểu qua, người đó đối xử với bà rất tốt, hai người sống cùng nhau nhiều năm mà vẫn chưa có con, dường như họ cũng chẳng bận tâm đến chuyện đó.
Anh từng nghĩ có phải vì sự tồn tại của mình mà mẹ không muốn sinh con, sau này mới biết mình đã nghĩ quá nhiều. Chẳng liên quan đến anh, Lâm Tố chỉ đơn giản là không muốn sinh con.
Bởi vì nếu bà thật sự từng nghĩ đến anh, thì suốt ngần ấy năm qua đã chẳng hoàn toàn im lặng. Mà Khương Hồi trông rất giống mẹ, gương mặt anh xuất hiện trên màn hình hơn chục năm, Lâm Tố không phải người không quan tâm đến giới giải trí, chắc chắn biết anh là ai, nhưng bà vẫn không tìm đến.
Anh là một vết mực sai lầm trong cuốn sách cuộc đời bà. Chẳng ai thích một đứa con bị ép buộc, bị coi như công cụ sinh nở. Khương Hồi đã hiểu đạo lý này từ hơn hai mươi năm trước khi bà rời khỏi cái nhà đó.
Anh lặng lẽ đọc sách, thỉnh thoảng nhìn Lâm Tố ở góc quán, bà hoàn toàn không để ý đến anh.
Điện thoại trên bàn khẽ sáng lên, là tin nhắn từ Z: 【IP thầy Khương sao lại thay đổi?】
Khương Hồi liếc nhìn, cầm máy lên.
【口-口: Có việc.】
Không biết vì tâm lý gì, anh gửi thêm: 【Em thích âm nhạc không?】
【Z: Ơ? Khá thích, sao thế ạ?】
Khương Hồi hoàn hồn.
【口-口: Không có gì, hỏi bâng quơ thôi.】
Anh đột nhiên cũng muốn tìm việc để làm.
Nhớ lại Triệu Hi trong quá khứ học nhạc vui vẻ, có lẽ anh học nhạc cũng sẽ thư giãn và vui vẻ như thế.
Trở về từ Thành phố Thuận, Khương Hồi mua cây đàn piano cao cấp để ở phòng khách, còn đăng ký khóa học online.
Nhưng hơn một tháng nay anh bận đóng phim liên tục, hầu như anh chẳng chạm đến phím đàn.
Thỉnh thoảng nghe bài giảng online, theo bản nhạc đàn một khúc, nhưng âm thanh vang lên vụng về khó nghe. Anh đàn thử vài lần, cảm giác tế bào âm nhạc sắp cạn kiệt cùng với sự kiên nhẫn.
Lúc Triệu Hi mới học nhạc cũng thế sao?
Anh khó tưởng tượng đối phương đã kiên trì đến mức nào.
Nhưng Triệu Hi khác anh, được nhà họ Triệu nuôi dưỡng tự tin và quy củ, việc học được cũng là điều bình thường.
Khương Hồi không phải là thiếu niên mười tám tuổi được nuông chiều, năm nay anh lại một mình qua sinh nhật, đã hai mươi tám tuổi.
Anh bị bao việc kéo lê mài mòn, tinh thần cũng suy sụp, không còn dũng khí năm xưa ngây thơ cho rằng mình làm được mọi thứ.
Anh nhìn chằm chằm cây đàn một lúc, lại nhớ tới cây guitar trong ký ức, lúc anh đến cửa hàng, tự tay chọn cây tốt nhất tặng Triệu Hi.
Trong tim bỗng dâng lên từng đợt nhói đau li ti, mắt anh cũng nóng lên.
Căn phòng này trống trải đến rợn người, lại khiến những cảm xúc mà thường ngày anh cố giấu kín, giờ tìm được đường thoát. Khương Hồi ngẩng đầu lên, cảm thấy vừa khó chịu vừa bực bội với chính mình vì những cảm xúc dâng trào vô cớ ấy.
Ngày sinh nhật, điện thoại nhiều người chúc mừng, có cả Z, vẫn đúng giờ.
Anh trả lời từng người, rồi vào bếp nấu bát mì trường thọ.
Mấy năm nay anh đều sống như vậy.
Chỉ là trứng ốp la luôn vỡ nát, không có được kỹ năng thuần thục tự nhiên như Triệu Hi, dù cố gắng thế nào cũng không thể làm ra được hương vị như cậu ấy từng nấu.
Trong điện thoại, Z hỏi: 【Cho em địa chỉ được không?】
Khương Hồi hỏi làm gì, Z nói: 【Gửi quà sinh nhật cho anh.】
Địa chỉ nhà anh trong giới không phải bí mật, huống chi trò chuyện lâu như vậy, anh tin vào khả năng nhìn người của mình, Z sẽ không tiết lộ địa chỉ của anh, nên không chút do dự, anh đồng ý.
Khương Hồi hơi tò mò, Z sẽ gửi quà gì.
Hai ngày sau nhận được, một chiếc khăn quàng cổ.
Mở hộp ra, anh thoáng nhìn qua, trái tim chợt lỡ nhịp, lại nhớ đến người trong ký ức.
Mười bảy tuổi, Triệu Hi tự tay đan cho anh một chiếc khăn.
Nhưng khăn của Z trông không giống tự đan, mũi chỉ dày đặc chỉnh tề, tay nghề điêu luyện, giống sản phẩm đặt riêng từ thương hiệu cao cấp hơn.
Khương Hồi nhìn chiếc khăn mềm mại hồi lâu, không thấy hình Pikachu ở vị trí quen thuộc. Nhận ra mình đang tìm kiếm điều gì, anh lại ngẩn người.
Anh nhắm mắt, gửi Z một tin: 【Quà đã nhận được, cảm ơn em.】
【Z: Anh thích là tốt rồi.】
Lòng anh chua xót phức tạp, không muốn bị chiếc khăn gợi lên tâm tư, anh treo khăn vào tủ, để cùng những cái khăn khác, rồi đóng cửa. Mắt không thấy thì lòng không phiền.
Giai đoạn này, anh lại đến bác sĩ Lâm lấy thuốc lần nữa. Không biết là do anh thật sự khá hơn, hay là cố tình/vô tình bỏ qua ký ức kia, mà triệu chứng mất ngủ của anh đã đỡ phần nào, thuốc cũng không cần uống nhiều như trước.
Ngày gặp Z càng gần, anh bất giác cảm thấy hơi sốt ruột.
Anh không biết mình sợ gì, mong gì, ngược lại thái độ Z vẫn như thường, hoặc qua màn hình, anh không nhận thấy hắn có vẻ hoảng loạn.
Họ hẹn gặp ở nhà hàng được đánh giá tốt, anh chọn nơi đó vì mì Ý và bò bít tết vừa miệng, nhưng khó đặt chỗ. Z sau khi anh gửi địa chỉ lập tức bảo đã đặt xong, chẳng để anh phải lo.
Xem ra Z cũng có nhiều mối quan hệ.
Hôm ấy Khương Hồi dậy rất sớm, điện thoại im ắng. Từ tối qua xác nhận giờ chỗ gặp, hai người không còn nhắn tin cho nhau nữa.
Cuộc gặp của họ cũng không quá trang trọng, nói cho cùng chỉ là gặp mặt bạn qua mạng đã trò chuyện hai năm, cả hai đều tự nhiên thoải mái, ít nhất bên ngoài là thế.
Nhưng anh vẫn tắm rửa cẩn thận, mặc bộ đồ mới chưa từng mặc, trước khi ra cửa soi gương nhìn tới nhìn lui. Nhìn gương mặt trong gương, lại không nhịn được mím môi dời mắt.
Cuối cùng anh vẫn thay ra, mặc đồ thường ngày.
Mười một giờ, Khương Hồi đeo khẩu trang, đội mũ lên taxi, nhắn Z: 【Tôi xuất phát rồi.】
Z trả lời rất nhanh, như thể đang chờ tin nhắn anh: 【Được, đi đường cẩn thận ^v^】
Anh nhìn biểu tượng cảm xúc ấy, hít sâu.
Cảm giác quen thuộc càng rõ ràng.
Có lúc không phải anh cố tình coi Z là người khác, mà thật sự quá giống.
Không sao, anh đè nén bực bội trong lòng, nghĩ gặp mặt là sẽ giải quyết được vướng mắc trong lòng anh.
Sau hôm nay, anh sẽ biết đối phương là ai, dù có yên tâm hay không, cũng có kết quả.
Nhưng anh không ngờ, đúng hôm nay lại có biến cố.
Vốn anh Lý đã bàn kỹ về lịch trình, xác nhận hôm nay anh nghỉ, không nên có cuộc gọi công việc, nhưng giữa đường đến nhà hàng anh vẫn nhận cuộc gọi.
"Sao thế?"
"Chuyện lớn rồi!" Giọng anh Lý hốt hoảng, "Nói một hai câu không rõ, cậu mau lên Weibo xem đi, đang treo trên hot search, nhiệt độ còn tăng!"
Khương Hồi khẽ nhíu mày, cúp máy mở Weibo.
Đập vào mắt là hot search đầu tiên sáng chói.
#Sốc! Ảnh đế họ Khương nào đó lật xe!
?
Khương Hồi ngẩn ra, tiêu đề rõ ràng đến vậy, anh lập tức biết nói ai, chỉ không hiểu từ khóa này liên quan gì đến anh.
Anh lật xe lúc nào?
Anh bấm vào, lướt nhanh, nét mặt dần đông cứng.
Dòng đầu tiên trên mục "bình luận nổi bật" là bài đăng của một tài khoản truyền thông nổi tiếng trong giới. Nội dung ngắn gọn, giọng điệu bát quái mơ hồ suy đoán.
Đại ý nói anh bên ngoài luôn tạo hình tượng mặt lạnh tim nóng, làm diễn viên có thực lực, nhưng thật ra lại là lưu manh chưa học hết cấp ba, cấp hai còn vì đánh nhau suýt vào đồn, bỏ lỡ kì thi chuyển cấp.
Nhìn bề ngoài thì tưởng người này hoàn mỹ lắm, nhưng mắt phải lại bị tật. Đã tốn không ít tiền để chữa trị, vậy mà chưa bao giờ công khai, không phải lừa fan là gì? Còn dám tự nhận là khuôn mặt thế kỷ nữa cơ!
Bài kèm chín ô ảnh, dù anh chưa mở lớn, nhưng vẫn có thể thấy vài tấm là ảnh anh đeo khẩu trang ra vào bệnh viện bị chụp trộm; vài tấm ảnh chụp màn hình đoạn chat giữa anh với người của công ty Giải trí Thịnh Hưng về chuyện trả tiền làm phẫu thuật và giải quyết đám du côn; và cuối cùng là bức ảnh thời thiếu niên của anh, khuôn mặt đầy sát khí, mắt phải đẫm máu đã được làm mờ.
Lúc đó, ngũ quan của anh chưa phát triển hoàn chỉnh, trông còn non nớt, mí mắt hơi cụp, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính mang theo vẻ lạnh lùng sắc bén nhưng cũng ẩn chứa chút hoang mang ngây dại mà chẳng ai để ý.
Bức ảnh đó, anh từng thấy qua. Lúc ở Giải trí Thịnh Hưng, người phụ trách bên đó từng dùng nó làm con bài để ép anh ký hợp đồng.
Nhưng lúc lật mặt với Giải trí Thịnh Hưng, anh đã sớm chuẩn bị tâm lý rằng sớm muộn cũng có ngày họ tung ra chuyện này... Chỉ là anh không ngờ lại vào đúng lúc này.
Nghe nói sau khi Thịnh Hưng sụp đổ, gã họ Lưu ôm tiền bỏ trốn, đến giờ vẫn chưa bị bắt. Vậy mà giờ đã qua lâu rồi, bỗng dưng chuyện này lại bị đào ra...
Khương Hồi trầm ngâm hai giây, nhớ sắp tới có đề cử giải thưởng cuối năm trong giới.
Truyền thông đôi ba câu thêm mắm dặm muối, như thành sự thật kết luận.
Bên dưới bài đăng, nhiều người giật mình vì ảnh, bàn tán chuyện không liên quan, đa phần là dân cư mạng xem náo nhiệt, xen vài fan của ngôi sao đối thủ.
Mấy bình luận kiểu "Tin tưởng Khương Hồi, anh ấy không phải người như thế đâu" của fan trung thành thì yếu ớt, nhanh chóng chìm nghỉm.
Còn nhiều hơn là tin nhắn riêng tăng vọt, hỏi hot search có thật không.
Bài Weibo xuất hiện từ sáng, lặng lẽ một buổi sáng, đến giờ đã bùng nổ dữ dội.
Khương Hồi mím môi tắt điện thoại, đau đầu, anh đưa tay xoa ấn đường.
Chưa kịp do dự về việc xử lý trước hay đến nhà hàng, anh Lý đã gọi lại.
"Xem xong chưa?" Anh Lý cũng đang đau đầu như búa bổ, "Chuyện này cậu chưa từng nói với chúng tôi, tôi đã bảo bộ phận quan hệ công chúng liên lạc riêng, nhưng đối phương không chịu gỡ hot search, chắc chắn đã nhận được không ít lợi ích... Nếu để tiếp tục lan rộng, không biết sự việc sẽ trở thành thế nào. Cậu đang ở nhà à? Tôi qua tìm cậu, bàn cách giải quyết."
Khương Hồi hé môi: "...Không cần, tôi sẽ đến studio nói chuyện với mọi người."
Anh tạm bảo tài xế đổi đường, cúp máy, nhắn Wechat cho Z: 【Xin lỗi, tôi có việc đột xuất, không tới được.】
Còn nửa tiếng đến giờ hẹn, đột ngột hủy, ai cũng sẽ cảm thấy bất mãn. Anh áy náy bổ sung: 【Hôm khác tôi mời em ăn nhé.】
Ngoài ra, hình như chẳng còn cách nào khác để bày tỏ lời xin lỗi.
Không ngờ, Z trả lời rất nhanh.
【Z: Chuyện hot search à?】
Chuyện ầm ĩ như vậy, Z biết cũng là điều bình thường. Khương Hồi không nói nhiều, chỉ 'ừ' một tiếng.
【Z: Anh định xử lý thế nào?】
Anh nghĩ, cũng chẳng cần giấu: 【Liên lạc xóa bài, bắt đối phương xin lỗi, đính chính, cũng không ngoài những cách này. Nhưng đối phương không chịu gỡ hot search, hơi khó.]
Mọi 'phốt' trong giới giải trí khi bị phanh phui, dù thật hay giả, trình tự xử lý cũng đều như vậy.
【Z: Hiểu rồi, em không sao, anh đi đi. Lần sau gặp.】
Khương Hồi nhướn mày: 【Em không hỏi hot search thật hay giả à?】
【Z: Tính cách anh em hiểu rõ, không cần hỏi.】
Giọng điệu chắc chắn khiến anh ngẩn người, cứ như thể Z thật sự hiểu anh lắm...
Thực tế chưa từng gặp mặt, chỉ là bạn qua mạng được hai năm mà thôi.
Khương Hồi nhếch mép, lười biếng nhắn: 【Nhưng là thật đấy.】
【Z: ...Sao ạ?】
【口-口: Tôi thật sự đánh người, mắt phải cũng thật sự mất, giờ đang lắp mắt giả, còn vì thế lỡ thi cấp ba.】
【Z: ...】
【口-口: Sao, không ngờ tôi là người thế à?】
【Z: Không phải.】
Nhưng không phải gì, phía bên kia, Z liên tục xóa sửa, dòng 'đang nhập...' cứ hiện rồi tắt, cuối cùng chẳng gửi được câu nào, thậm chí im bặt hoàn toàn.
Khương Hồi lạnh lùng nhìn màn hình, đáy mắt không chút gợn sóng.
Mãi đến khi tài xế báo đến nơi, anh mới tỉnh táo lại, cất điện thoại rồi xuống xe.