59. Gặp Lại Triệu Hi

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình

Gặp Lại Triệu Hi

Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vào đầu tháng Một, Khương Hồi đến gặp nghệ sĩ của Tinh Huy theo đúng lịch hẹn.
Đối phương bảo anh quyết định địa điểm, nhưng anh ngại đôi co nên chọn một nhà hàng mình hay lui tới.
Nghe nói cuộc gặp là để bàn bạc về cách hợp tác và chi tiết việc 'xào CP'... Khương Hồi không hiểu vì sao đối phương lại tin chắc rằng khi anh gặp nghệ sĩ đó, anh sẽ đồng ý kế hoạch này. Dù vậy, anh vẫn nhận lời mời.
Đây đúng là cách tốt nhất ở thời điểm hiện tại. Nếu không ai đứng ra chứng minh lời anh nói là thật, thì việc tạo ra một người yêu không tồn tại, lồng ghép vào câu chuyện đời anh từ nhỏ đến lớn, sẽ khiến những điều đối phương nói ra tự nhiên có sức thuyết phục hơn.
Hơn nữa, cả hai bên đều có lợi lớn. Vả lại, mọi chuyện vẫn chưa quyết định, chỉ là một buổi gặp mặt, anh hoàn toàn có quyền từ chối, không có lý do gì để bác bỏ ngay lập tức.
Thành phố Giang năm nào cũng có tuyết rơi sớm, thường kéo dài ba tháng, rồi mang theo gió đông lạnh lẽo tan biến trước khi xuân về.
Ngày gặp mặt, tuyết lất phất rơi đầy trời. Khương Hồi mặc áo khoác màu hạnh nhân, quàng khăn cổ.
Vì dạo gần đây, mối quan hệ với Z lạnh nhạt, lại thêm việc tối qua mất ngủ, nên sáng anh dậy muộn. Mãi đến khi chuông báo mười một giờ reo anh mới tỉnh giấc, vội vã lên xe của anh Lý.
Không hiểu sao, từ lúc mở mắt ra, tim anh đã đập nhanh bất thường, luôn có cảm giác hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì đó ngoài tầm kiểm soát.
Anh ôm ngực, cố đè nén cảm giác lạ lùng ấy, mở điện thoại ra xem. Mọi thứ vẫn yên ắng, chẳng có việc gì xảy ra, ngay cả Z cũng không nhắn tin.
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi lả tả, từng bông tuyết nhẹ nhàng lướt qua cửa kính rồi tan biến, hòa vào đất. Mọi thứ vẫn như cũ, như bao ngày bình thường anh vẫn bước đi một mình trong suốt bao năm qua.
Khương Hồi nhíu mày, thu tầm mắt lại, thầm nghĩ tốt nhất là do anh đã suy nghĩ quá nhiều.
Xuống xe, anh kéo chặt khăn quàng và khẩu trang, báo tên và số bàn đã đặt. Người phục vụ mỉm cười: “Hai vị khách của quý khách đã đến rồi ạ, mời đi lối này.”
Đến sớm vậy sao? Anh nhớ mình đã đặt bàn mười hai giờ, giờ mới mười một rưỡi mà?
Anh theo bước chân người phục vụ lên lầu hai, cùng anh Lý bước vào phòng riêng.
Hơi ấm ùa tới. Bên trong đã có hai bóng người ngồi trước bàn tròn, một người nghiêng về phía cửa, còn một người quay lưng lại.
Người phục vụ đóng cửa lại, chu đáo kéo ghế ra: “Mời quý khách ngồi ạ.”
“Quý khách dùng gì?”
Ánh mắt anh lướt qua người đàn ông đang nghiêng về phía cửa. Đó là một người đàn ông tầm ba mươi tuổi, đeo kính gọng đen, diện mạo bình thường, không có gì đáng nhớ.
Tầm mắt anh tự nhiên rơi vào người còn lại.
Chỉ trong một thoáng, anh cứng đờ người.
Anh Lý không nhận ra sự thay đổi của Khương Hồi. Y quen người đàn ông đeo kính bên bàn. Khi đối phương nghe tiếng và đứng dậy, anh Lý đã bước tới, nhiệt tình chào hỏi: “Ơ, luật sư Vương! Lâu rồi không gặp, là anh sao?”
Luật sư Vương mỉm cười đáp lại, ánh mắt ngập ngừng lướt qua Khương Hồi đang đứng bất động ở cửa.
Đến lúc ấy, người đang quay lưng ngồi ở bàn cuối cùng cũng quay đầu nhìn ra cửa.
Hắn cũng đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt và hàng lông mày lộ ra, những đường nét ngũ quan ấy sao lại quen thuộc đến thế...
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, mọi suy nghĩ rối loạn trong đầu Khương Hồi đột nhiên biến mất, chớp mắt một cái, anh như rơi vào hầm băng.
Người ấy cong mắt, đứng dậy: “Đây là tiền bối Khương phải không ạ?”
“Nghe danh tiền bối đã lâu, em vô cùng ngưỡng mộ. Chào anh.”
Nhiều khi tỉnh giấc giữa đêm, Khương Hồi từng vô số lần tưởng tượng nếu có cơ hội gặp lại Triệu Hi thì sẽ thế nào. Lúc ấy Triệu Hi có lẽ sẽ hận anh, sẽ ghét anh, hoặc chẳng để tâm gì đến anh. Hay đối mặt với anh, cậu ta sẽ kể ra nỗi nhớ, khóc lóc trách anh đã không từ mà biệt. Lúc ấy anh sẽ dùng biểu cảm gì, thân phận gì, thái độ nào để đối diện, và sẽ nói gì?
...Nhưng anh chưa từng nghĩ, mình sẽ gặp lại Triệu Hi trong hoàn cảnh như thế này.
Gương mặt và ánh mắt hắn vẫn như xưa, tuổi tác vẫn vậy, cứ như bước ra từ trong ký ức, sống sờ sờ đứng trước mặt anh. Giấc mơ từng khiến anh trằn trọc khó buông nay lại thành sự thật... nhưng Khương Hồi lại chẳng nói nổi một câu nào.
Một câu “Xin chào” nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thốt ra mà cũng không thể nuốt xuống. Giống như một mảnh xương cá mắc kẹt lại từ nhiều năm trước, thối rữa trong họng anh, kéo theo tầm mắt anh một mảng trắng xóa.
“Đúng rồi, cậu là người của Tinh Huy à? Ối... Ơ? Sao tôi thấy cậu trông hơi quen mắt nhỉ?”
Anh Lý tiếp lời thay Khương Hồi, liếc mắt nhìn sang, cuối cùng phát hiện ra sự khác thường của anh, liền ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Hồi, sao thế? Lại đây ngồi đi.”
Một giây... Hai giây...
Khương Hồi nghe giọng mình cứng ngắc “ừ” một tiếng.
Anh không biết mình đã ngồi xuống bàn như thế nào, cũng không biết mấy người kia gọi món gì, chỉ mơ hồ gật đầu, đầu óc trống rỗng... vừa như đang nghĩ rất nhiều, lại vừa như chẳng nghĩ gì cả.
Sao lại là Triệu Hi?
Sao có thể là hắn?
Hắn xuất hiện ở đây thế nào?
Người phục vụ rời đi, tầm mắt anh Lý quét qua quét lại khuôn mặt hai người, đột nhiên trở nên kỳ lạ: “Ơ... có ai từng nói rằng cậu trông rất giống Khương Hồi không?”
Người ấy lại cong mắt, như đang cười: “Nhiều người đã nói thế rồi ạ.”
Anh Lý kinh ngạc: “Giọng cũng rất giống!”
“Quên tự giới thiệu.” Đối phương không trả lời anh Lý nữa, ánh mắt lướt qua, rồi nhẹ như lông vũ dừng lại trên mặt Khương Hồi.
Hắn mặc vest, đi giày da, vai rộng eo hẹp, khí chất nổi bật.
Nói xong, hắn tháo khẩu trang, dưới ánh mắt ngạc nhiên của anh Lý, lịch sự đẩy tới tấm danh thiếp.
Giọng nói hắn mang theo nụ cười, tầm mắt luôn khóa chặt Khương Hồi, tình cảm nơi đáy mắt đậm sâu đến mức gần như không thể che giấu, mang theo khát khao, cháy bỏng và thứ tình cảm đã chôn giấu bao năm.
“Tiền bối, em tên là Triệu Hi.”
Căn phòng riêng rơi vào tĩnh lặng hơn mười giây.
Không khí chết lặng đầy bất an lắng đọng, anh Lý há miệng, nhất thời không biết nên nói gì.
Linh cảm mách bảo anh không nên lên tiếng vào lúc này.
Nhưng mẹ nó...
Ánh mắt anh Lý xoay vòng trên khuôn mặt hai người, suýt chút nữa không phân biệt được ai mới là Khương Hồi thật.
Ngay cả độ cong khóe môi cũng y hệt!
Khương Hồi thật sự không có anh em sinh đôi thất lạc nào sao?!
Rất lâu sau, Khương Hồi như cuối cùng cũng bừng tỉnh, mặt lạnh lùng giơ tay cầm lấy danh thiếp.
Nhưng nhất thời không rút tay ra được.
Anh theo bản năng ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt hắn. Triệu Hi vẫn mỉm cười nhìn anh, lực tay buông lỏng vài phần, như thể chỉ chờ đợi anh nhìn lại một lần này thôi.
Khương Hồi căng mặt, cầm lấy danh thiếp rồi nhanh chóng thu lại ánh mắt.
Ảnh trên danh thiếp gần như giống hệt anh, phần giới thiệu bên cạnh ghi: Ca sĩ thuộc Tinh Huy Entertainment, Triệu Hi, nghệ danh XX.
XX.
...Chính là hắn.
Khương Hồi mím môi, nhận ra ba người còn lại trên bàn đều đang nhìn mình, anh như thể đang cầm củ khoai nóng bỏng, vội nhét vào túi áo khoác.
Nhưng Triệu Hi cố tình không buông tha, nói: “Tiền bối sao không tháo khăn quàng và khẩu trang ra? Trong phòng ấm lắm mà.”
Khương Hồi như một robot nhận được lệnh, máy móc đưa tay tháo khăn và khẩu trang. Mái tóc hơi dài xõa xuống, mềm mại phủ lên cổ.
Kiểu tóc khác, nên cảm giác tương đồng cũng giảm bớt. Không khí trong phòng dường như dịu lại. Anh Lý vẫn không nhịn được hỏi: “Hai người thật sự không phải anh em sinh đôi sao?”
Lời vừa dứt, hai người đồng thời nhìn về phía anh.
Một người bên trái, một người bên phải, anh Lý có cảm giác như đang nhìn Khương Hồi soi gương vậy.
Nhưng khuôn mặt Khương Hồi đúng là đẹp thật, nhìn một khuôn mặt như vậy đã rất mãn nhãn rồi. Giờ đến hai khuôn mặt giống hệt thế này, cảm giác ấy phải nói là đã tăng gấp đôi.
Không những không thấy quái dị, ngược lại còn có một vẻ đẹp chồng chất mà lại khác biệt.
Triệu Hi cười trước, đáp: “Tiếc thật, không phải.”
Người phục vụ gõ cửa mang món lên. Nhân khoảng trống đó, anh Lý chọc Khương Hồi, thấp giọng: “Lạ thật đó, hắn chắc chắn cậu sẽ đồng ý hợp tác khi gặp mặt, chẳng lẽ là vì hắn giống cậu sao?”
Khương Hồi không lên tiếng.
Anh Lý hỏi có tiếp tục bàn bạc không, anh theo thói quen gật đầu.
Thực ra anh ngồi đây, hồn đã bay xa, chẳng nghe họ nói gì, ngay cả việc gật đầu cũng chỉ là phản xạ bản năng.
Anh Lý yên tâm. Dù ngạc nhiên vì Khương Hồi thật sự đồng ý, nhưng vì có người ngoài, y không hỏi nhiều, quay sang bàn chi tiết hợp đồng với luật sư Vương.
Khương Hồi từ từ hoàn hồn. Anh biết hôm nay có việc chính, không phải lúc để ngây ngốc, nên vẫn rất tốn sức, cực lực đè nén những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Anh cố tránh ánh mắt Triệu Hi, tập trung vào cuộc nói chuyện của anh Lý và luật sư Vương, ăn món ăn trước mặt, thỉnh thoảng bình tĩnh chen vào hai câu, trong lòng cầu mong cuộc gặp mặt này mau chóng kết thúc.
Anh vốn giả vờ rất giỏi, dù trong lòng có dậy sóng đến đâu, khuôn mặt anh vẫn bình tĩnh như lúc mới bước vào.
Người không quen biết sẽ nghĩ rằng chẳng có chuyện gì xảy ra.
Luật sư Vương theo ý Triệu Hi bàn bạc với họ, nhưng lại rất dễ nói chuyện. Mọi lợi ích mà anh Lý đấu tranh cho Khương Hồi đều gần như được đối phương đồng ý, chỉ có một yêu cầu: trong thời hạn hợp đồng, hai bên phải tích cực hoạt động như một cặp đôi công khai cùng nhau.
Một năm, con số thật vi diệu.
Nhiều hơn thì dài, ít hơn thì ngắn, hắn vừa khéo chọn đúng con số này, khiến anh muốn từ chối cũng chẳng có lý do nào cả.
Khó trách vì sao hắn lại nghĩ ra kế hoạch như thế...
Bất kỳ ai muốn thực hiện kế hoạch này với anh có lẽ đều không được, chỉ riêng Triệu Hi thì lại được.
Họ là người hiểu nhau nhất, cũng quả thực từng có đoạn tình duyên ấy. Xét theo mọi khía cạnh, hợp đồng 'xào CP' này đều như được đo ni đóng giày cho họ.
Trong lúc nói chuyện, Triệu Hi lặng lẽ gắp đồ ăn cho anh. Anh cố tránh cũng không được, đành im lặng ăn.
Anh Lý càng nhìn càng thấy lạ: “Mấy món này đều do Triệu Hi gọi sao? Cậu ngay cả khẩu vị ăn cũng giống hệt Khương Hồi.”
Triệu Hi cười cười: “Thế thì đúng là có duyên thật.”
Duyên cái rắm.
Khương Hồi mặt không cảm xúc nghĩ thầm, Triệu Hi được anh nuôi dưỡng nên chẳng hề kén ăn, món gì cũng ăn được. Người kén ăn chính là anh.
Phần thực đơn Triệu Hi gọi hoàn toàn là những món hợp khẩu vị của anh.
Ánh mắt Triệu Hi chắc hẳn quá nóng bỏng, khiến Khương Hồi như đang ngồi trên đống lửa, đứng ngồi không yên. Đến khi buổi bàn bạc hợp đồng sắp kết thúc, anh thật sự không chịu nổi nữa, liền đứng dậy.
Anh Lý dừng lời nhìn sang: “Cậu đi đâu thế?”
Khương Hồi: “...Nhà vệ sinh.”
Anh không quên đeo lại khẩu trang, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.
Suốt quá trình đó, anh không hề liếc nhìn Triệu Hi lấy một cái.
Chưa đến mấy giây, Triệu Hi cũng buông đũa, rút khăn giấy lau tay, mỉm cười: “Mọi người cứ nói tiếp, tôi cũng đi nhà vệ sinh một lát.”
Khương Hồi hắt một vốc nước lạnh lên mặt. Trong cái nhiệt độ âm độ ngoài trời, cuối cùng anh cũng cảm thấy cả người tỉnh táo hơn.
Anh nhắm mắt, đứng thẳng người. Khi mở mắt ra, anh lại cứng đờ.
Trong gương, anh thấy Triệu Hi đang đứng tựa tường ngay sau lưng mình.
Anh không biết hắn vào từ lúc nào, vẫn chưa tháo khẩu trang, lặng lẽ không một tiếng động. Ánh mắt hắn xuyên qua tấm gương nhìn chằm chằm vào mặt anh.
Khương Hồi cả người tê cứng, cảm giác lạnh lẽo lan ra từ tứ chi, máu trong người cũng như đông cứng lại.
Triệu Hi mở miệng, câu đầu tiên lại là: “Mùa đông mà lại rửa mặt thế này, sẽ bị cảm lạnh đấy.”
Khương Hồi liếc nhìn quanh các buồng trong nhà vệ sinh. Chúng đều mở cửa, không có người bên trong.
Anh căng mặt, phải mất một lúc lâu mới bật ra được câu hỏi: “Sao em lại ở đây?”
Triệu Hi khẽ nhướng mày.
Tư thế lười biếng tựa tường của hắn thay đổi, lưng thẳng, sau đó hắn bước tới gần anh.
“Tiền bối hỏi vấn đề nào ạ?”
Khương Hồi lập tức quay đầu, lùi lại hai bước.
Triệu Hi dừng lại trước mặt anh, nhìn tư thế căng thẳng và ánh mắt lạnh lùng của anh. Ánh mắt hắn khẽ khựng lại, như vì câu chất vấn không mang cảm xúc và biểu cảm xa cách ấy mà hơi tổn thương.
Hắn mím môi, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh: “Là hỏi sao em ở trong nhà vệ sinh này, hay là hỏi sao em xuất hiện trong thế giới này?”
Triệu Hi khẽ cười, ngón cái nhẹ nhàng trượt theo đường mạch máu hơi nhô ở cổ tay, lướt lên mơn trớn lòng bàn tay anh.
Hắn phát âm rõ ràng, lại nhẹ như lông hồng, từng chữ từng câu gọi Khương Hồi: “... Chú nhỏ.”
---
Capu có lời muốn nói:
Chương sau...
🤤