Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình
Tiền Bối, Anh Muốn Chạy Đi Đâu?
Sau Khi Nhận Nuôi Chính Mình thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe thấy cách xưng hô đã biến mất bao năm qua, Khương Hồi thoáng khựng lại, ngừng thở trong chốc lát.
Cánh tay anh cứng đờ như khúc gỗ chắn ngang trước người, từ cổ đến những đường nét trên khuôn mặt đều căng cứng. Giọng anh khô khốc như cuộn băng cũ: "...Em đang nói gì vậy, tôi không hiểu."
Dường như không hề bất ngờ trước phản ứng của anh, Triệu Hi khẽ thở dài.
Họ đứng rất gần nhau, hơi thở ấm áp của hắn nhẹ nhàng phả lên mặt anh. Khoảnh khắc ấy, anh suýt nữa đã nghĩ hắn sắp hôn mình. Tư thế đó quá đỗi quen thuộc, khiến anh suýt theo bản năng đưa tay lên ngực phòng bị. Nhưng cuối cùng, anh vẫn kìm lại được.
Anh thất thần hai giây, cảm nhận được phía sau gáy, tóc mình bị vuốt nhẹ, một luồng hơi ấm lan tỏa trên làn da sau cổ.
Anh nghe Triệu Hi trước mặt thì thầm: "Chú nhỏ à, tóc anh lại dài rồi."
Khương Hồi lập tức hiểu ra, anh không cần phải nói thêm lời nào nữa.
Từ những dấu vết của XX, Triệu Hi đã đến thế giới này ít nhất hai năm rồi.
Trong hai năm đó, Triệu Hi có tìm anh không? Hay có từng muốn tìm anh không?
...Chắc chắn là có, nếu không thì hắn đã không thể chắc chắn anh là ai như vậy.
Vậy tại sao hai năm qua hắn lại không xuất hiện?
Hắn không chấp nhận người yêu từng ân ái kề cận giờ lại là chính mình ở một thế giới khác ư?
Hay vì bị lừa dối, bị phản bội, ghê tởm đến mức không muốn gặp lại?
Vậy hôm nay là thế nào? Tại sao lại xuất hiện trước mặt anh làm gì? Không phải vẫn có thể tiếp tục sống yên ổn, như thể chưa từng quen biết nhau sao?
Hay... Triệu Hi định đến để báo thù anh?
Đây là lần đầu tiên, Khương Hồi cảm thấy hơi khó hiểu suy nghĩ của Triệu Hi.
Có lẽ ngày xưa, khi Triệu Hi đối diện với anh, người mà cái gì cũng không nói, cũng bất lực như thế này.
Tiếng gõ cửa nhà vệ sinh phá tan không khí quái dị giữa hai người họ.
Triệu Hi lấy khẩu trang từ cổ tay anh, giúp anh đeo lên. Ngón tay hắn lướt qua vành tai anh, mang theo một rung động nhạy cảm.
Hắn như thở dài: "Về thôi."
Thế... xong rồi ư?
Trong lòng anh còn biết bao nghi hoặc chưa được giải đáp, nhưng thời điểm này không thích hợp, Triệu Hi rõ ràng không có ý định nói gì.
Khương Hồi như người mộng du, bị hắn nắm cổ tay dẫn về phòng.
Bữa cơm trôi qua nhạt nhẽo. Hợp đồng được đưa tới, anh ngẩn người hồi lâu, cuối cùng dưới ánh nhìn thoáng qua của Triệu Hi mà cắn răng ký tên.
"Thêm WeChat đi," việc xong, anh Lý nhẹ nhõm, vui vẻ nói, "Có việc gì thì hai cậu tự bàn bạc với nhau."
Khương Hồi nhanh chóng đáp: "Không cần."
Nụ cười nơi khóe môi Triệu Hi biến mất.
Anh không nhìn hắn, vội nói thêm: "Có việc thì gọi điện là được, tôi biết số cậu ta."
Số trên danh thiếp có sẵn rồi.
Anh Lý hơi ngẩn ra, gãi đầu, cuối cùng cũng không hỏi thêm.
Triệu Hi cũng chẳng nói gì, như ngầm đồng ý.
Ra khỏi nhà hàng, Triệu Hi dường như không định tiếp tục tính sổ chuyện cũ, thậm chí còn tự tiễn họ lên xe, đứng cạnh cửa sổ cười chào tạm biệt.
Hẹn gặp lại, chú nhỏ.
Trong tuyết rơi dày đặc, Khương Hồi đọc được khẩu hình của hắn.
Cuộc gặp gỡ như mơ này cuối cùng cũng kết thúc.
Anh ngồi trong xe, nhìn Triệu Hi cầm ô đứng giữa trời tuyết, dần biến thành một chấm đen rồi biến mất nơi chân trời. Trái tim đập loạn từ lúc gặp hắn cuối cùng cũng yên ổn vài phần.
Anh ngẩn ngơ rất lâu, đột nhiên cúi đầu, nhìn bàn tay mình vẫn còn run nhẹ.
Chưa bao giờ, anh lại nhận ra rõ ràng đến thế, rằng anh đang sợ hãi.
Một người lẽ ra phải thuộc về thế giới khác, giờ lại xuất hiện ngay trước mặt anh, sau ba năm kể từ khi anh hoàn thành nhiệm vụ.
Lời nói đùa với Z đã thành sự thật: bạn trai cả đời không thể gặp lại, hình như giờ đến để báo thù.
Trong xe im lặng, anh ù tai chóng mặt. Sau khoảnh khắc choáng ngợp vì bất ngờ và cuộc gặp lại không thể tin nổi, cảm xúc hoảng loạn ập đến chậm rãi mà dày đặc, chỉ chực nổ tung bên tai.
Triệu Hi đến đây bằng cách nào? Liệu hắn có thể trở về không? Hắn đã trải qua những gì? Sao lại xuyên đến đây khi mới hai mươi hai tuổi?
Và vấn đề quan trọng nhất là...
Triệu Hi sẽ làm gì anh?
Tiếng anh Lý lo lắng gọi và tiếng còi xe kéo anh về thực tại. Khương Hồi mặt trắng bệch, khẽ đáp: "Tôi không sao."
Anh từ chối anh Lý đưa lên lầu, nghe y dặn: "Phần mới của chương trình sẽ quay sau Tết. Cậu nên sớm chuẩn bị, làm quen thêm với Triệu Hi."
Quen cái gì chứ.
Nếu họ mà không quen biết nhau, thì trên đời này chẳng ai quen biết hơn được nữa.
Khương Hồi vẫy tay tạm biệt, không muốn nói thêm nhiều, rồi quay vào thang máy.
Ting ting.
Điện thoại vang lên một tiếng.
Anh không suy nghĩ gì, lấy điện thoại ra, thấy nửa tiếng trước, lúc bữa tiệc vừa kết thúc, Z đã nhắn tin.
【Z: Thầy Khương, anh biết rồi à?】
Biết cái gì?
Não Khương Hồi vẫn chưa kịp xử lý thông tin.
Ánh mắt anh trượt xuống tin nhắn phía dưới.
Tin này được gửi vào ba phút trước.
【Z: Em chờ anh ở cửa nhà, chúng ta nói chuyện đi.】
?
Cửa nhà ai cơ?
Chưa kịp để đầu óc vốn đang đơ vận hành trở lại, tin nhắn mới đã hiện lên:
【Z: Em thấy anh về từ cửa sổ rồi, thầy Khương.】
Đinh.
Thang máy dừng lại ở tầng mười hai.
Theo phản xạ, Khương Hồi bước ra khỏi thang máy.
【Z: Ngẩng đầu.】
Khương Hồi ngẩng đầu.
Anh thấy cách vài bước, một bóng dáng quen thuộc đứng ngay hành lang, một tay cầm điện thoại, cười với anh.
Nửa tiếng trước, người này còn vẫy tay chào tạm biệt anh, nói "hẹn gặp lại".
Rồi...
Khương Hồi nghe hắn chậm rãi nói: "Lại gặp nhau rồi, thầy Khương."
Thầy Khương.
...Thầy Khương?
Đầu óc anh trống rỗng trong chớp mắt, bản năng khiến anh lùi lại một bước, bấu vào khung cửa thang máy, xoay người định bỏ đi.
Triệu Hi nhét điện thoại vào túi, bước lên nắm lấy tay anh, kéo anh ra ngoài.
Cửa thang máy 'đinh' một tiếng khép lại.
Khương Hồi triệt để không còn đường lui.
Triệu Hi kéo khẩu trang xuống, kề sát khuôn mặt giống hệt anh, nhếch môi, cười nhạt: "Chạy à?"
"Tiền bối, anh muốn chạy đi đâu?"
Giọng hắn nhẹ tênh, nhưng Khương Hồi lại nghe thấy trong đó vài phần nghiến răng.
Anh cứng họng.
Ánh mắt anh lơ đãng, lướt qua hành lang vắng vẻ, anh cố tìm bóng dáng một người nào khác.
...Dĩ nhiên là vô ích.
"Sao, thấy là em, bất ngờ lắm à?" Nhận ra hành động của anh, ngón tay Triệu Hi siết chặt cổ tay anh hơn, thấp giọng hỏi, "Anh mong là ai?"
Khương Hồi mím môi, chẳng thể rút tay ra khỏi hắn.
Con cún ngốc này, mấy năm không gặp, sức lực lại mạnh hơn rồi.
Anh kiềm lại cơ thể run rẩy, gần như thì thầm: "Em buông tay."
Đôi mắt đen của Triệu Hi dính chặt trên mặt anh, hé môi định nói gì đó, nhưng rồi lại không nói.
Hắn nới lỏng tay, theo ý anh mà buông ra.
Thậm chí còn lịch sự lùi lại hai bước.
Vẻ mặt hắn trở lại với vẻ nhẹ nhàng bình tĩnh như lúc mới gặp hôm nay, cứ như người vừa nắm chặt anh không buông không phải là hắn vậy.
Khương Hồi căng mặt, hơi thở gấp gáp do căng thẳng phả vào khẩu trang. Anh cố ra vẻ điềm tĩnh để giữ thể diện, giọng nghèn nghẹn qua lớp khẩu trang: "Em... sao lại ở đây?"
"Đây là lần thứ hai anh hỏi câu này rồi." Triệu Hi cười với anh, "Không mời em vào nhà ngồi sao?"
Khương Hồi im lặng.
Anh không thấy mối quan hệ hiện tại giữa anh và Triệu Hi còn có thể mời về nhà làm khách.
Nhưng trong tình huống này, đứng giữa hành lang mà nói chuyện rõ ràng không ổn chút nào.
Anh cụp mắt, đến trước cửa phòng 1202, dùng vân tay mở khóa.
Căn hộ không lớn không nhỏ, một mình anh sống vừa đủ. Anh không trang trí cầu kỳ, đồ đạc cơ bản tông lạnh, dù có nắng chiếu vào cũng mang một màu u ám, thiếu sức sống.
Nếu treo thêm tấm bảng ngoài cửa, nói không chừng người vào có thể tưởng đây là nhà xác.
Khương Hồi đứng ngay lối vào, cởi áo khoác treo lên giá bên cạnh, nhìn Triệu Hi mặc vest mang giày da, hơi khó xử.
Anh chưa từng mời khách đến nhà, nên không chuẩn bị đôi dép thứ hai.
Triệu Hi thản nhiên: "Em mang dép của anh cũng được thôi."
Khương Hồi: "..."
"Dù gì cũng chẳng phải chưa từng mang rồi."
Khương Hồi há miệng, bối rối.
Nụ cười trên mặt Triệu Hi thoáng vụt tắt, rồi hắn lại khôi phục vẻ ung dung: "Đùa thôi, nếu anh không ngại, em đi chân trần cũng được."
Khương Hồi im lặng, lấy đôi dép sạch từ tủ ra ném cho hắn: "Mang vào đi."
Triệu Hi sững lại: "...Nhỏ quá."
Khương Hồi không nhìn hắn, quay lưng bước về phía sofa: "Chỉ có đôi đó thôi."
Anh đương nhiên biết là nhỏ. Triệu Hi lớn lên đâu thiếu dinh dưỡng như anh, lại hay tập gym, dáng người cao to hơn, cỡ chân cũng lớn hơn. Không nhỏ mới là lạ.
Ai bảo hắn muốn mang chứ? Khương Hồi khẽ hừ trong lòng.
Triệu Hi bất đắc dĩ, dép dù nhỏ nhưng vẫn mang được. Hắn đi theo anh đến sofa phòng khách, ánh mắt khẽ dò xét đồ đạc trong nhà, rồi khẽ nhíu mày.
Khương Hồi lạnh nhạt rót cho hắn chén trà, tháo khẩu trang, cứng nhắc nói: "Muốn nói gì, nói đi."
Triệu Hi lại không ngồi xuống.
Hắn dừng trước sofa, nhìn anh, ánh mắt phức tạp.
Chính xác hơn là nhìn vào chiếc khăn quàng trên cổ anh.
Anh theo ánh nhìn đó cúi đầu. Chiếc khăn quàng lỏng lẻo quanh cổ, là cái anh tiện tay mang lúc ra ngoài hôm nay, giờ nhìn lại thấy hơi quen...
Đây chẳng phải là quà sinh nhật Z tặng anh sao?
...Ồ, không nên gọi là Z, phải là Triệu Hi.
XX là hắn, Z cũng là hắn.
Khương Hồi mím môi, trong lòng khó chịu, phiền muộn.
Dù sớm đoán được kết quả này, thậm chí khi biết sự thật ngoài kinh ngạc "quả nhiên là vậy" thì cũng chẳng thấy bất ngờ lắm. Nhưng hiện tại anh vẫn không nhịn được cảm giác xấu hổ.
Anh nhớ Z từng bảo, không nói tên thật để lúc gặp nhau có chút bất ngờ.
...Bất ngờ cái quái gì chứ.
Bây giờ tim anh suýt nhảy qua cửa sổ luôn rồi đây.
Chơi anh như thế vui lắm sao?
Anh không đáp, cũng lười hỏi nữa, cứng ngắc ngồi lùi sâu vào trong sofa, đến khi mũi không còn ngửi được mùi trà nhàn nhạt quen thuộc trên người hắn nữa mới dừng lại.
Một sự im lặng quái dị lên men giữa hai người.
Triệu Hi đưa tay, nắm lấy một đầu khăn, ngón tay mân mê vài cái, giọng khàn đi: "Chú nhỏ rất thích chiếc khăn này à?"
Câu hỏi gì đây?
Khương Hồi thận trọng đáp: "Bình thường thôi."
Triệu Hi "ồ" một tiếng: "Thế sao anh còn đeo ra ngoài?"
Khương Hồi không nhịn được liếc hắn, thầm nghĩ, chẳng phải cái này là em tặng sao? Còn không được đeo ư?
Anh không nói ra, vẫn chỉ qua loa: "Tiện tay lấy ra từ trong tủ thôi."
Triệu Hi lại "ồ" một tiếng, bình tĩnh nói: "Thế à."
Hắn dừng hai giây, hơi cúi người xuống, nghiêng sát vào anh.
Ngón tay hắn cầm khăn lên, tháo ra, gỡ xuống.
Cổ nhất thời cảm thấy lạnh, anh co rụt lại. Giây sau, hai chân anh bị chen vào, tách ra.
Đầu gối Triệu Hi chen giữa hai chân anh, tách chúng ra, hắn từ trên nhìn xuống.
"Không thích nó, lại tiện tay đeo ra ngoài." Giọng hắn nhẹ bên tai anh, "Bảo thích chiếc khăn em tự đan, lại chưa từng đeo."
Ngón tay hắn lạnh buốt vuốt ve cổ anh, như một con rắn du ngoạn theo đường hàm trơn tru đến vành tai trắng ngọc, rồi nhéo nhẹ.
"Chú nhỏ, thích và không thích trong miệng anh, rốt cuộc cái nào mới là thật?"