Lựa Chọn Duy Nhất

Sau Khi Nhuyễn Manh Mỹ Nhân Gả Cho Lang Vương thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Lang Tạp, huynh đến đúng lúc thật đấy." Tạ Chỉ Thanh ngẩng đầu hỏi hắn, "Huynh giúp đệ xem thử, có đáng yêu không? Đệ nhìn lâu quá rồi, không phân biệt được nữa."
Lang Tạp cầm lấy con lớn hơn, nhìn nhìn rồi nói: "Đáng yêu."
"Thật vậy sao?"
"Huynh lừa đệ làm gì." Lang Tạp vừa nói vừa vuốt ve vành tai y, "Mau mau, làm xong hai con này thì làm cho huynh một con nữa, huynh cũng muốn."
Tạ Chỉ Thanh ngốc nghếch nở nụ cười, nói: "Được. Vậy đệ làm xong hai con này rồi sẽ làm cho huynh."
Lang Tạp lại trêu chọc: "Không được, huynh muốn con đệ đang làm, huynh chỉ muốn con này thôi."
"A..." Tạ Chỉ Thanh tưởng hắn nói thật, có chút khó xử, nói nhỏ: "Nhất định phải là con này sao... Nhưng, cái này là..."
Y gãi gãi mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đệ làm cho hoàng huynh mà... Làm lại thì sẽ không kịp mất..."
Lang Tạp nhéo hai má y, bật cười: "Trêu đệ thôi, đồ ngốc nghếch."
Hắn vòng tay ôm lấy eo Tạ Chỉ Thanh, nhấc người từ ghế lên, nửa ôm nửa bế đặt lên giường.
"Đừng làm nữa." Lang Tạp không hài lòng nói, "Ngủ thôi."
Trong lòng Tạ Chỉ Thanh còn bận tâm hai con thỏ, định nói "sắp xong rồi", nhưng vừa ngẩng đầu lên đã đụng phải ánh mắt của Lang Tạp—
Ánh mắt người kia sâu thẳm, hắn nhíu mày, đang híp mắt nhìn y, thần sắc vô cùng nguy hiểm.
Tạ Chỉ Thanh không dám chống cự, thuận theo lực tay của hắn mà nằm xuống giường.
Hai tay Lang Tạp chống hai bên vai y, chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể nhìn thấy những khớp xương ngón tay hiện rõ cùng đường gân xanh nhạt chạy dọc cổ tay rắn rỏi của hắn.
Tư thế này khiến cho cảm giác thẹn thùng dần dâng lên trong lòng Tạ Chỉ Thanh, y vội đánh mắt đi, rất xấu hổ. Thế nhưng cho dù thẹn thùng nhưng ngón tay lại lớn mật nắm lấy cổ tay Lang Tạp.
Y nhìn chỗ khác, thấp giọng nói: "Vậy... hôm nay không làm nữa, dù sao còn mấy ngày nữa bọn họ mới tới, chắc sẽ kịp thôi."
Lang Tạp cũng nắm lấy tay y, đưa lên miệng khẽ hôn, "Ừm" một tiếng, sau đó cúi đầu, một tay nâng cằm Tạ Chỉ Thanh, mạnh mẽ đặt lên môi y một nụ hôn.
Nụ hôn lần này vô cùng dữ dội, hoàn toàn khác biệt với sự dịu dàng và mềm mại trước đó. Tạ Chỉ Thanh bị ép ngửa đầu lên, chỉ có thể thụ động đón nhận hơi thở nóng ấm của Lang Tạp.
Đôi môi bị hắn hôn đến tê dại nhiều lần, Tạ Chỉ Thanh không nhịn được, như van xin mà khẽ rên lên một tiếng. Y vươn tay, vòng lấy bờ vai Lang Tạp.
Hai cơ thể sát vào nhau.
Tạ Chỉ Thanh chỉ cảm thấy toàn thân nóng bỏng như thiêu đốt.
Lưỡi Lang Tạp quấn lấy lưỡi y, bờ môi bị hôn đến tê dại, y níu chặt vai người kia, đầu ngón tay dùng sức đến trắng bệch.
Khi nụ hôn kết thúc, khóe mắt Tạ Chỉ Thanh đã đỏ hoe.
Ngón tay đang bám trên vai Lang Tạp cuộn chặt, đôi môi của tiểu hoàng tử long lanh ánh nước. Khóe mắt và gò má đều lưu lại vệt ửng hồng nhạt, Lang Tạp biết, những vệt hồng ấy đều là do hắn gây ra.
Hắn lại cúi xuống, hôn nhẹ lên mắt và sống mũi Tạ Chỉ Thanh, sau đó ôm y lật người một cái—
Tạ Chỉ Thanh khẽ kêu lên, sau đó bị ôm chặt vào lòng.
Y nằm úp trên ngực Lang Tạp, hai tay vòng lấy cánh tay hắn. Tai y áp vào cổ Lang Vương, bên dưới là tiếng tim đập trầm ổn, mạnh mẽ.
Lang Tạp vén những sợi tóc lòa xòa trên trán y, tay phải nâng niu gương mặt nhỏ nhắn của tiểu hoàng tử, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khóe môi.
Ánh mắt hắn nhìn Tạ Chỉ Thanh nồng cháy nhưng không hề lộ liễu. Trong ánh nhìn kia, tình ý và sự trân trọng đong đầy đến mức sắp tràn ra, mọi dục vọng và xúc động đều bị tình yêu thương nồng hậu này đè nén.
Tạ Chỉ Thanh gần như chìm đắm trong ánh mắt ấy.
Y hé môi, hơi thở ẩm ướt...
Khi môi mình chạm vào cằm của Lang Tạp, Tạ Chỉ Thanh liền nín thở. Y rướn người tới gần, khẽ chạm vào môi hắn một cái rồi lập tức rụt về như một chú thỏ con.
Y vẫn còn ngượng ngùng, mặc dù hai người đã làm những chuyện còn thân mật hơn thế nhưng y vẫn e thẹn không thôi.
Lang Tạp cụp mắt nhìn y, nhìn đôi mắt đong đầy hơi nước, nhìn vầng tóc mai lấm tấm mồ hôi, nhìn cánh môi căng mọng vừa in lại nụ hôn ướt át trên gương mặt hắn.
Dục vọng bị đè nén bấy lâu chợt trào dâng như thác lũ.
Hắn túm lấy vai Tạ Chỉ Thanh, mạnh mẽ kéo y vào lòng. Lồng ngực Lang Tạp phập phồng dữ dội, hai tay siết chặt lấy y, như muốn hòa tan y vào máu thịt.
Môi hắn dán lên trán Tạ Chỉ Thanh, yết hầu lên xuống liên tục. Tiếng thở dốc gấp gáp, tựa hồ còn mang theo chút run rẩy.
"Tiểu Thanh Nhi..." Lang Tạp nhắm mắt lại, cánh tay nổi gân xanh.
Tạ Chỉ Thanh chỉ cảm thấy xương cốt trong cơ thể mình như sắp bị hắn siết đến vỡ vụn, nhưng y không muốn né tránh — y không muốn né tránh tình yêu thiết tha đến thế của Lang Tạp.
Y khó khăn lắm mới đổi sang được một tư thế dễ chịu hơn trong lòng Lang Tạp, cũng vòng tay ôm lấy cổ hắn.
Tạ Chỉ Thanh ngẩng đầu nhìn Lang Tạp, y chớp chớp mắt, khóe mắt ướt át.
Y đưa tay chạm vào gương mặt Lang Tạp, lại một lần nữa bị ánh mắt tràn ngập tình yêu kia làm cho chấn động.
Tạ Chỉ Thanh không khỏi hơi ngây ngô mà nghĩ, tại sao... lại là mình? Lang Tạp... là Lang Vương, là chủ nhân của cả một bộ tộc, đáng lẽ ra hắn phải có rất nhiều sự lựa chọn, vậy mà lại chọn mình.
Vì cái gì? Chỉ vì một lần gặp gỡ trước đó thôi sao?
Y rất muốn hỏi hắn, nhưng lại do dự không biết có nên hỏi hay không.
Lang Tạp thực sự yêu y thật lòng, mỗi khi nghĩ đến điều này, gương mặt y liền nóng lên. Tạ Chỉ Thanh chưa bao giờ nghi ngờ, bởi vì Lang Tạp chưa bao giờ giấu giếm tình yêu của hắn dành cho y.
Tình yêu ấy vẫn luôn mãnh liệt và nồng nhiệt ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.
Y cọ nhẹ vào cằm Lang Tạp, cuối cùng vẫn hỏi ra: "Lang Tạp, vì sao... lại là đệ?"
Lang Tạp cụp mắt nhìn xuống, hàng mi che khuất tầm mắt, Tạ Chỉ Thanh chỉ nhìn thấy đôi môi của hắn khẽ nhếch lên thành một đường cong dịu dàng.
"Vì sao là đệ?" Lang Tạp lặp lại câu hỏi, rồi nói: "Ý đệ là, vì sao ta lại muốn thành thân với đệ?"
Tạ Chỉ Thanh khẽ khàng thì thầm: "Đúng vậy... vì sao lại là đệ? Huynh là vua của cả một bộ tộc, hẳn là có rất nhiều lựa chọn đúng không?"
Lang Tạp cười.
Hắn buông Tạ Chỉ Thanh, dùng hai tay nâng lấy khuôn mặt tiểu hoàng tử. Hắn lắc đầu, trong mắt dường như còn vương chút bất đắc dĩ.
"Đến bây giờ mà đệ vẫn hỏi những điều ngốc nghếch thế này sao..." Lang Tạp thở dài, "Tiểu Thanh Nhi, ta nào có nhiều sự lựa chọn, ta vốn dĩ không có lựa chọn nào khác. Từ đầu đến cuối, người ta chọn... vẫn luôn là đệ."
Tạ Chỉ Thanh nửa hiểu nửa không, Lang Tạp cũng không có ý định giải thích rõ ràng.
Hắn vuốt nhẹ tai y, một mảng ửng đỏ mơ hồ từ gò má lan đến vành tai trắng ngần. Mảng đỏ ấy in vào mắt Lang Tạp, dường như mang theo sắc hồng diễm lệ giữa thế giới hai màu trắng đen của hắn.
Hắn đặt tay lên gáy Tạ Chỉ Thanh, kéo y lại gần, một lần nữa ngậm lấy đôi môi y.
Trong lúc môi lưỡi giao hòa, Tạ Chỉ Thanh nghe được một lời bày tỏ như có như không.
Lang Tạp dán sát môi, hơi thở nóng bỏng như muốn đốt cháy cả người y.
"Tạ Chỉ Thanh, ta yêu đệ..."
Hắn cạy mở môi y, dịu dàng ngậm lấy.
Tiểu hoàng tử vẫn ngượng ngùng như xưa, vội vàng rụt lại một chút.
Lòng bàn tay nóng bừng, run rẩy đến mềm nhũn.
Y mở bàn tay, ngón tay len vào lòng bàn tay Lang Tạp, đan lấy từng ngón tay hắn.
Lang Tạp hơi nghiêng người, cúi đầu nhìn xuống.
Tạ Chỉ Thanh hai mắt nhắm nghiền, hàng mi khẽ run, mái tóc đen nhánh mềm mại dính sát trán.
Lang Tạp nâng cổ tay y lên, hôn lên mặt trong cổ tay, vẻ mặt thành kính.
Khi nụ hôn rơi xuống cổ tay, Tạ Chỉ Thanh cảm thấy râm ran, liền mở mắt nhìn —
Lang Tạp cũng đang nhìn y.
"Có thể tiếp tục không?" Lang Tạp lại dùng môi chạm vào tay y, thấp giọng gọi: "Tiểu Thanh Nhi."
Tạ Chỉ Thanh không trả lời, y cụp mắt tránh đi ánh nhìn của hắn, ngón tay dịu dàng vuốt ve bàn tay thô ráp của Lang Vương như một lời đáp lại.
Khi nụ hôn tiếp theo rơi xuống, Tạ Chỉ Thanh cuối cùng cũng vươn đôi tay, ôm chặt lấy bờ vai hắn.