Tôi là bố, cậu là mẹ

Sau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Con Chó Liếm Của Vợ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trình Lạc Sơ cố nén cười, trong lòng thầm cảm ơn mẹ Vu và bố Vu. Nhờ có họ, cậu mới biết thêm bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười về Vu Chi Hằng như vậy.
Nhà bếp gần bàn ăn, tất nhiên Vu Chi Hằng nghe rõ giọng nói của ba người họ, cả tiếng cười khúc khích của Trình Lạc Sơ.
Vu Chi Hằng cáu kỉnh quát: “Trình Lạc Sơ! Nếu cậu còn cười nữa, tôi sẽ bắt cậu làm thêm mười trang bài tập toán!”
“Cô ơi, cô nhìn cậu ấy kìa.” Trình Lạc Sơ làm bộ mặt đáng thương.
“Hằng Hằng, đừng có bắt nạt bạn học.”
“Mẹ, con đâu có bắt nạt cậu ấy! Rõ ràng là hai người đang hùa nhau bắt nạt con thì có!” Vu Chi Hằng bất mãn nói, “Con thấy hai người mới đúng là một gia đình, còn con chỉ là một ‘tai nạn’ thôi!”
Nghe vậy, bố Vu lập tức nói giọng nghiêm nghị: “Vu Chi Hằng, không được nói bậy.”
“À, con biết rồi, con chỉ nói đùa thôi mà, đừng có coi là thật chứ!”
Ngồi trên ghế, Trình Lạc Sơ thấy cảnh tượng này cũng có chút chạnh lòng ghen tị. Cậu cũng muốn có một người mẹ quan tâm, lo lắng cho mình và một người bố sẽ nghiêm khắc chỉnh sửa khi mình nói sai. Thật hạnh phúc làm sao!
Cậu từ từ ăn hết phần thức ăn trên đĩa, sau đó đứng dậy lịch sự thưa với bố mẹ Vu: “Chú, cô, con ăn xong rồi. Con đi tìm Vu Chi Hằng đây ạ.”
Mẹ Vu dịu dàng hỏi: “Con ăn có bấy nhiêu thôi sao? Có no không?”
“Con no rồi cô ạ, hôm nay con ăn nhiều hơn bình thường rất nhiều.”
Mẹ Vu gật đầu, “Nếu đói thì bảo các cô giúp việc trong nhà nhé.”
“Vâng, con biết rồi ạ.”
Trình Lạc Sơ nói xong thì đứng dậy đi về phía bếp. Vừa bước vào, cậu thấy Vu Chi Hằng đang ngồi xổm trước tủ lạnh, trông như một đứa trẻ bị bỏ rơi, đang ăn chiếc bánh kem nhỏ.
Vu Chi Hằng thấy cậu vào thì giơ chiếc thìa lên, hỏi nhỏ: “Cậu có muốn ăn không?”
Trình Lạc Sơ đi đến, ngồi xổm xuống đối diện hắn, “Không ăn nữa, vừa ăn no rồi.”
Vu Chi Hằng khẽ bĩu môi châm biếm: “Tôi bảo cậu ăn ít như mèo mà cậu còn không tin, chỉ ăn có chút xíu như vậy thôi.”
Trình Lạc Sơ im lặng. Cậu có ăn ít đâu chứ, cậu đã ăn rất nhiều rồi mà! Cậu còn không biết Vu Chi Hằng đã gắp cho cậu bao nhiêu đồ ăn nữa, chẳng lẽ hắn thật sự nghĩ cậu có cái bụng như Thao Thiết à?
Vu Chi Hằng ăn hết chiếc bánh trong đĩa rồi đứng dậy rửa tay sạch, hắn kéo Trình Lạc Sơ chạy về căn phòng có mèo.
“Sao lại phải chạy vậy?” Trình Lạc Sơ ngơ ngác hỏi lại.
“Vội về làm bài tập.”
“….. Không phải chứ, cậu bị làm sao vậy, làm bài tập thì có gì mà phải vội vàng thế?”
Thật ra thì cũng chẳng vội gì, nhưng bố mẹ hắn sắp ăn xong rồi, hắn không muốn mẹ mình phát hiện ra mình đã ăn món tráng miệng của mẹ, nếu không hắn sẽ khó thoát khỏi một trận la mắng từ bố mình.
Quả nhiên, hai người vừa bước vào phòng và đóng sập cửa lại đã nghe thấy bố Vu lớn tiếng gọi vọng vào: “Vu Chi Hằng! Con lại ăn vụng đồ của mẹ con rồi hả!”
Có lẽ vì nghĩ trong nhà còn có khách, lần này bố Vu không quá tức giận, chỉ lớn tiếng hơn bình thường một chút.
Trình Lạc Sơ nhướn mày với vẻ mặt như đã hiểu ra mọi chuyện.
Vu Chi Hằng cười gượng gạo.
Trong ổ mèo, chú mèo nhỏ dường như cảm nhận được sự hiện diện của hai ‘chủ nhân’ nên bắt đầu ‘meo meo’ đòi sự chú ý của họ.
Vu Chi Hằng đánh trống lảng, lại gần chú mèo hỏi Trình Lạc Sơ: “Cậu nhìn đi, cậu có cảm thấy chúng giống như con của chúng ta không? Tôi là bố, còn cậu là mẹ.”
Trình Lạc Sơ suýt nữa thì không nhịn được, mấy lời chửi thề suýt bật ra khỏi miệng nhưng cuối cùng chỉ có thể bật ra một câu: “Tôi là bố, còn cậu là mẹ!”