47. Chương 47: Hắn như đã 'thấy' nàng từ lâu

Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù

Chương 47: Hắn như đã 'thấy' nàng từ lâu

Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặt nước lấp lánh gợn sóng, tựa như muôn vàn vì sao vỡ vụn rơi xuống. Khum tay vốc nước lên, tưởng chừng có thể nâng được cả một biển sao nhỏ trong lòng bàn tay.
Trì Huỳnh thấy tay hắn thật đẹp.
Trắng nõn thon dài, đốt ngón rõ ràng, bị làn nước sông hơi lạnh thấm vào, trên mu bàn tay gân xanh ẩn hiện; các khớp xương lạnh trắng như ngọc lại ánh lên một lớp hồng nhạt.
Trì Huỳnh cầm tay hắn, bỗng ngẩn ngơ nhớ tới biết bao đêm tối – bàn tay này đã từng vuốt ve làn da nàng ra sao, từng vô tư trêu chọc, vuốt ve, quấn quýt… khiến nàng không kìm được mà khẽ run lên vì xao xuyến. Nghĩ đến đó, nàng liền đỏ mặt tim đập.
Yến Tuyết Thôi nhận ra sự ngượng ngùng bất chợt của nàng, không khỏi hỏi: “Sao vậy?”
Trì Huỳnh không nhìn tay hắn nữa, xoay người thuận thế nằm xuống boong thuyền, gối lên tiếng sóng vỗ, nhìn đèn đóm hai bờ, nhìn sao trên trời.
Nàng cân nhắc rất lâu, mới nhỏ giọng nói: “Thiếp muốn nói với điện hạ… điện hạ chỉ là tạm thời không nhìn thấy thôi, nhưng những điều đẹp đẽ ấy vẫn luôn ở quanh điện hạ. Điện hạ có thể nghe tiếng nhạc, tiếng nước vỗ; có thể cảm nhận gió đêm dịu nhẹ, hồ nước mát lành… chưa chắc phải tận mắt thấy, chỉ cần tĩnh tâm mà cảm nhận, thế gian vẫn luôn có điều tốt đẹp.”
Giọng thiếu nữ mềm ấm như nước xuân lướt qua vành tai, khiến lòng Yến Tuyết Thôi chợt rung động, như có ai đó nâng niu, bao bọc nơi mềm yếu nhất trong tim hắn, kéo hắn chìm sâu dần, rồi lan tỏa những cơn tê dại êm ái không lời.
Từ sau khi hắn mù, trên dưới trong phủ đều ngậm miệng không dám nhắc đến, sợ chọc hắn nổi giận. Còn hắn để kiềm chế sự bứt rứt và sát khí trong lòng, tính cách lại càng trở nên u ám, tàn khốc. Không chỉ ngoài mặt mang ác danh, mà đến cả người thân cận, tâm phúc, đứng trước hắn cũng chẳng khác nào ve sầu mùa lạnh.
Chưa từng có ai dám nói với hắn như vậy – dám đối diện thẳng sự khiếm khuyết của hắn, nói cho hắn biết: thế gian vẫn còn những điều tốt đẹp trong tầm tay.
Yến Tuyết Thôi nằm xuống cạnh nàng trên boong thuyền, nằm nghe tiếng nước vỗ.
Trước mắt hắn lay động vô số đốm sáng, chóp mũi thoang thoảng mùi hoa cam dịu nhẹ. Hắn bỗng xoay người, chống một tay bên cạnh nàng. Trong tầm nhìn mờ ảo, hiện ra một vệt sáng trắng; đôi mắt thiếu nữ đen láy, rõ ràng bị động tác đột ngột của hắn làm cho giật mình, mở to tròn xoe kinh ngạc.
Trì Huỳnh nghĩ Trình Hoài và người lái thuyền vẫn ở mũi thuyền, làm sao dám thân mật với hắn giữa trời đất thế này, luống cuống, gượng gạo đổi đề tài: “À… Tuyên Vương điện hạ…”
Nụ cười nơi khóe môi Yến Tuyết Thôi hơi khựng lại: “Nhắc hắn làm gì?”
Trì Huỳnh nói: “Thiếp chợt nhớ ra, Lệ Phi ở quần phương yến dùng Noãn Tình Hương… chẳng phải là mẫu phi của Tuyên Vương sao?”
“Phải.” Trong giọng Yến Tuyết Thôi không nghe ra cảm xúc.
Trì Huỳnh có chút lo: “Hắn sẽ vì chuyện đó mà ghi hận điện hạ chứ?”
Yến Tuyết Thôi không tỏ ý kiến.
Đâu chỉ là ghi hận.
Tuyên Vương và Vinh Vương vốn là huynh đệ ruột, mẫu thân đều thuộc dòng họ Ninh. Từ khi hắn tra ra Vinh Vương mưu hại huynh trưởng, hắn đã kết oán sâu sắc với Ninh gia. Mấy năm nay, Ninh gia lại càng nhiều lần phái người ám sát.
Giờ hắn lật đổ Lệ Phi, lại âm thầm dụ dỗ Vinh Vương bức cung. Ninh gia là hậu thuẫn của Vinh Vương, hắn tất phải nhổ cỏ tận gốc, không để lại hậu họa.
Giữa hắn và Tuyên Vương, chỉ có một kết cục: một mất một còn.
Càng không cần nói, đối phương còn âm thầm nhòm ngó Vương phi của hắn. Chỉ riêng điểm này thôi, Yến Tuyết Thôi cũng tuyệt đối không nương tay.
Nụ cười nơi khóe môi hắn thoáng qua một vẻ khó lường, nhàn nhạt nói: “Đúng là đang ghi hận.”
Trì Huỳnh thầm nghĩ, khó trách lúc gặp ban nãy, sắc mặt Tuyên Vương không nóng không lạnh, cười cũng gượng gạo.
Nàng lập tức căng thẳng, những ngón tay siết chặt tay áo hắn: “Hắn có khi nào âm thầm ra tay với điện hạ không?”
Yến Tuyết Thôi nửa thật nửa đùa: “Sao lại không, trên người ta có mấy vết thương đều là bút tích của hắn.”
Trì Huỳnh sững sờ há miệng, nghĩ rồi vẫn nuốt những lời muốn nói xuống. Dù sao nàng cũng không tiện bàn luận sau lưng hoàng tử.
Nàng còn đang nghĩ về những vết thương ấy, nam nhân lại đột nhiên đưa tay cởi đai áo. Trì Huỳnh hoảng đến tim đập loạn, vội nói: “Điện hạ định làm gì ở đây?”
Yến Tuyết Thôi thản nhiên: “Cho nàng xem vết thương.”
Trì Huỳnh: “…Không cần đâu ạ, trời tối thế này, ở đây cũng nhìn không rõ, hay về rồi xem?”
Yến Tuyết Thôi liếc nhìn xung quanh. Đuôi thuyền quả thật chỉ có vài ánh đèn le lói, nhưng trong khoang thuyền lại sáng rực.
Hắn đề nghị: “Vào khoang?”
Trì Huỳnh nhìn khoang thuyền thắp đầy mười hai ngọn hoa thần đăng, thực sự không thể trái lương tâm nói “trong khoang cũng tối”, đành chấp nhận, đỡ hắn vào trong.
Thuyền du ngoạn tuy không lớn, nhưng trong khoang đầy đủ tiện nghi. Trì Huỳnh thả rèm tre bốn phía xuống, rồi cố ý nói: “Thiếp sợ người ngoài nhìn thấy điện hạ.”
Yến Tuyết Thôi không nhịn được bật cười: “Được.”
Hắn đứng dậy đi tới mũi thuyền, thấp giọng dặn Trình Hoài hai câu. Trình Hoài lập tức chắp tay cáo lui, cùng người lái thuyền sang một chiếc thuyền khác ẩn trong bóng tối. Cách đó vài trượng, vừa đảm bảo an toàn cho điện hạ, vừa không quấy rầy hai chủ tử.
Trên thuyền chỉ còn lại hai người.
Trì Huỳnh xấu hổ che mặt.
Hắn vậy mà còn “đuổi” người đi – tâm tư quả đúng là lộ liễu.
Nàng vốn nghĩ chỉ lên thuyền ngắm cảnh đêm, đùa nghịch nước một chút, không ngờ lại… Nàng là người ghét nhất chuyện riêng trong phòng bị người ta biết. Giờ thì hay rồi, mọi chuyện đã lộ rõ cho mọi người biết.
Nghĩ hắn không quen thuộc bố trí trong khoang, Trì Huỳnh đành đỡ hắn ngồi trước bàn trà. Nàng vừa muốn rót chén trà để xua đi sự ngượng ngùng, eo đã bỗng siết chặt, người còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn kéo thẳng vào lòng.
Hơi thở ấm nóng gần trong gang tấc. Hắn như “nhìn” nàng thật lâu; đến khi nàng run run ngẩng mắt lên, nụ hôn hắn mới khẽ rơi lên hàng mi nàng, rồi đến chóp mũi và đôi môi.
Trì Huỳnh không khỏi nín thở.
Trong ấn tượng của nàng, dường như hắn chưa từng có lúc dịu dàng đến vậy.
Hắn thường luôn gấp gáp, nóng rực, không cho người ta từ chối. Vậy mà lúc này, hắn nhẹ nhàng nâng mặt nàng, nụ hôn mềm mại như nước xuân, chậm rãi rơi xuống gò má nàng.
Trì Huỳnh bỗng có cảm giác, như thể mình được hắn trân trọng. Tim nàng như bị sự dịu dàng bao lấy, rung động còn mãnh liệt hơn trước đây.
Thậm chí có một luồng xao động khó nói lan ra, khiến nàng muốn được hắn ôm chặt hơn, hôn sâu hơn.
Ý nghĩ ấy làm nàng mơ hồ, cũng khiến nàng theo bản năng vòng tay ôm lấy eo hắn, dán sát hơn.
Nụ hôn của Yến Tuyết Thôi dần trở nên nồng hơn. Ngày trước mắt hắn chỉ là một mảng tối đen, chỉ có mùi hoa cam thanh ngọt thoảng nơi chóp mũi và cảm giác dưới đầu ngón tay mới khiến hắn nhận ra nàng, cảm nhận nàng rõ ràng. Hôm nay lại khác – qua lớp ánh sáng mơ hồ, hắn nhìn thấy màu hồng mềm mại của lớp sa váy, sắc đỏ trên môi nàng… mọi thứ dần trùng khớp với những gì hắn từng tưởng tượng.
Hắn bỗng hiểu rõ hơn: mình đang hôn một người như thế nào, một vẻ đẹp vừa trong trẻo vừa kiều diễm.
Thế nên những nụ hôn ấy không còn là mò mẫm trong bóng tối, mà trở thành cuộc hoan lạc giao thoa giữa thị giác và xúc giác – như kẻ vừa tìm lại ánh sáng, vội vàng muốn ngắm trọn mọi cảnh đẹp trước mắt, không muốn bỏ sót dù chỉ một nơi.
Không biết đã qua bao lâu, đèn đóm trên mặt sông đã thưa thớt dần, người đi lại hai bên bờ cũng lác đác, tiếng ồn ào lắng xuống, vẻ phồn hoa cũng phai nhạt dần – chỉ có khoang thuyền giữa hồ này vẫn sáng rực.
Về sau Trì Huỳnh đã có chút mơ hồ, gần như tưởng mình đang nằm trên một tấm lụa nước, chẳng phân biệt được mình đang ở trên thuyền hay dưới nước. Đến khi nàng giật mình tỉnh lại, luống cuống nhìn cảnh tượng bừa bộn trước mắt.
“Điện hạ, thiếp…” Nàng như thể đã làm sai chuyện gì.
Nhưng người kia không hề quá kinh ngạc, còn đưa đầu ngón tay chạm lên giọt nước vương trước ngực mình, nếm thử một chút.
Trì Huỳnh lập tức xấu hổ đến phát hoảng: “Ngài…”
Yến Tuyết Thôi nếm xong mới như chợt nhận ra, nói: “Xin lỗi, ta không nhìn thấy đó là gì.”
Trì Huỳnh đỏ mặt đầy thẹn, nếu không phải hắn mù, nàng thật sự sẽ nghĩ hắn cố ý trêu nàng.
Yến Tuyết Thôi sờ soạng bên cạnh, lấy ra một mảnh y phục – hình như bị hắn xé rách, dù sao cũng không mặc được nữa – liền đưa cho nàng, nói: “Lau người cho ta.”
Trì Huỳnh nhìn chiếc tiểu y đáng thương của mình. May mà trên thuyền còn có y phục sạch, nếu không nàng cũng chẳng biết ra ngoài thế nào gặp người.
Nàng cắn chặt môi dưới, cứng đầu cầm lấy chiếc tiểu y, lau nhẹ những vết bẩn trước ngực hắn.
Biết hắn không thể nhìn, ở những việc này nàng đã dần vượt qua sự thẹn thùng khi cận kề thân mật, cũng có thể quen dần mà giúp hắn thu dọn, chăm sóc một cách tự nhiên.
Yến Tuyết Thôi nhìn thấy một bóng trắng mờ đến gần, tóc đen rủ xuống. Nàng thỉnh thoảng còn ngẩng đầu, xác nhận hắn thật sự không nhìn thấy, rồi mới yên tâm tiếp tục.
Chiếc áo nhỏ lướt qua eo bụng rắn chắc của hắn. Trì Huỳnh nhìn rõ những vết sẹo cũ chằng chịt trên người hắn – trước đây nàng cứ tưởng đều là sẹo chiến trường, nào ngờ rất nhiều lại đến từ những huynh đệ hắn đã từng ra tay.
Tuyên Vương cũng đúng là ra vẻ đạo mạo, sau này gặp lại, nàng tốt nhất nên né tránh, tránh rước họa vào thân.
Còn về nữ tử đứng sau Tuyên Vương, Trì Huỳnh không chắc họ có đi cùng hay không. Nhưng vóc dáng người đó lại giống Trì Dĩnh Nguyệt đến lạ lùng, hơn nữa còn đội mũ màn. Dĩnh Nguyệt bây giờ là người không thể lộ mặt nhất; nếu ra ngoài, nhất định sẽ đội mũ màn.
Nếu thật là nàng ta… vậy cành cao nàng ta trèo lên chính là Tuyên Vương sao?
Trì Huỳnh lắc đầu, nhận ra mình nghĩ xa rồi. Chưa thấy rõ mặt, tốt nhất đừng đoán bừa.
Yến Tuyết Thôi thấy nàng cứ lau đi lau lại trước bụng hắn một hồi lâu, không biết đang thất thần điều gì, liền hỏi: “Đang nghĩ gì?”
Trì Huỳnh hoàn hồn, vội nói: “Không có.”
Nàng nhanh chóng lau sạch cho hắn, lấy áo bào sạch đưa hắn mặc, rồi mới bắt đầu tự lau cho mình.
Nàng cũng chẳng hiểu hôm nay vì sao mình lại phóng túng như vậy. Có lẽ là vì bầu không khí trong khoang quá mê người, cũng có lẽ là vì mặt nước chòng chành khiến nàng dù không động đậy, thân thể vẫn bị cuốn theo, chìm sâu không theo quy luật nào… đúng lúc gió nổi, thân thuyền mạnh mẽ chao đảo một cái, mang đến cảm giác khiến người ta tê dại đến tận xương tủy…
Nàng cúi đầu, dùng sức lau sạch những vết bẩn còn sót lại. Nhưng vừa thay lại y phục xong, nàng đã bị hắn kéo trở về.
Trì Huỳnh đành nghiến răng nhắc: “Thiếp chỉ còn đúng một bộ đồ sạch này.”
Yến Tuyết Thôi cười: “Nàng tưởng ta muốn làm gì?”
Hắn ôm nàng sát bên, để nàng gối lên cánh tay mình. Hai người tựa vào nhau, nằm trong khoang thuyền chòng chành; mỏi mệt trên người cứ thế tan dần từng chút một.
Trì Huỳnh được hắn ôm trong lòng, lén ngẩng mắt nhìn gương mặt hắn.
Làn da trắng lạnh bị ánh nến nhuộm thành một lớp vàng ấm mềm mại. Đôi mắt vẫn là sắc xám sẫm như mọi khi, nhưng dưới ánh đèn lại lay động những đốm sáng li ti.
Hôm nay nàng rất vui. Có vài khoảnh khắc, nàng gần như quên hết mọi phiền nhiễu.
Những ngày như vậy đẹp đến mức khiến người ta sợ hãi, chẳng biết còn có thể kéo dài được bao lâu.
Sự xuất hiện của người giống Trì Dĩnh Nguyệt kia đã nhắc nàng.
Những gì đang có trước mắt không thuộc về nàng. Rồi sẽ có một ngày phải trả lại cho chủ nhân thật sự – có lẽ còn bằng một cách tàn nhẫn hơn, xé nát hoàn toàn vẻ đẹp như mộng như ảo này.
Đang miên man nghĩ ngợi, một nụ hôn ấm nóng kèm theo hơi thở thoang thoảng lại rơi lên gò má nàng.