Sau Khi Thiếu Gia Giả Pháo Hôi Nằm Ăn Hại
Kịch bản kinh dị và màn hù dọa bất ngờ
Sau Khi Thiếu Gia Giả Pháo Hôi Nằm Ăn Hại thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuốn kịch bản khá dày, Hạ Trì cầm lấy nhưng chưa vội mở ra.
"Tôi có thể mang cái này về được không?" Cậu muốn đọc kỹ ở nhà, nhưng vì đây là tác phẩm gốc của đối phương, Hạ Trì vẫn tôn trọng ý kiến của Lâm Tuệ. Nếu cô không đồng ý, cậu sẽ đọc ngay tại đây.
"Được chứ." Lâm Tuệ gật đầu. "Tôi tin anh."
"Ơ chị, mới gặp đã tin rồi sao? Chúng ta làm bạn học mấy năm trời, sao chị chưa bao giờ đưa kịch bản cho tôi xem?" Giang Phương lập tức quay sang chất vấn.
Lâm Tuệ ung dung nhấp một ngụm trà và đáp:
"Anh ấy đẹp trai hơn cậu."
Giang Phương: "..."
Giang Phương theo phản xạ liếc sang anh họ – người đang ngồi thư thái, áo quần tuy đơn giản nhưng chất liệu vải và đường may đều toát lên vẻ sang trọng. Chưa kể, chỉ riêng gương mặt kia thôi cũng đủ khiến cậu ta phải im lặng.
Giang Phương đành cụt hứng ngồi xuống.
"Đùa thôi." Lâm Tuệ đặt tách trà xuống, nghiêm giọng. "Đã hợp tác thì ít nhất phải có sự tin tưởng."
Thoạt nhìn cô có vẻ non nớt, nhưng cách nói năng và thái độ lại chín chắn hơn Hạ Trì tưởng.
Cậu khẽ gật đầu đáp:
"Trong vòng một tuần, tôi sẽ cho cô câu trả lời."
Lâm Tuệ gật đầu đồng ý.
Giang Phương liền xen vào làm "cầu nối":
"Anh họ, hay anh với Lâm Tuệ kết bạn liên lạc đi?"
"Được." Hạ Trì rút điện thoại, mở mã QR đưa về phía cô.
"Vậy sau này tôi gọi anh là Trì ca nhé?" Lâm Tuệ cười.
Cậu không để tâm lắm:
"Tùy."
Câu chuyện vừa dứt thì món ăn cũng được dọn lên. Cả ba vừa ăn vừa trò chuyện, đến khi no nê thì Lâm Tuệ phải bắt xe về quê, nên cô chào tạm biệt trước.
Trong phòng chỉ còn lại hai anh em.
"Em định về Nam Viên hay cùng anh về nhà lớn?" Hạ Trì cầm cuốn kịch bản đứng dậy hỏi.
"Về nhà lớn làm gì, ở đó phải ở chung với Lục Cận, đáng sợ lắm." Giang Phương nói rồi rùng mình làm bộ.
Hạ Trì liếc mắt nhìn cậu ta:
"Lục Cận giờ đang ở nhà lớn."
Giang Phương: "..."
"... Thôi em về Nam Viên."
"Được, đi thôi, anh đưa em về."
...
Tại tầng cao nhất của tập đoàn Hạ Thị.
Sáng nay, Trần Phi vừa đến công ty đã bị Lục Cận giao việc. Anh vội vã hoàn thành và cuối cùng cũng điều tra rõ ràng mọi việc trước giờ nghỉ trưa.
Anh cầm túi hồ sơ, gõ cửa phòng.
Đợi một lúc, anh mới nghe thấy giọng nói từ bên trong vọng ra: "Mời vào."
Lục Cận tạm dừng cuộc họp trực tuyến, ngẩng đầu nhìn Trần Phi.
"Có chuyện gì?"
Trần Phi đặt túi hồ sơ xuống bàn. "Lục tổng, chuyện ngài bảo tôi điều tra, tôi đã tìm ra rồi. Hôm qua Hạ Trì đi dự buổi đấu giá và mua vài món đồ."
Nghe vậy, Lục Cận mở túi hồ sơ ra. Bên trong là mấy tấm ảnh, nhưng người trong ảnh không phải Hạ Trì mà là Cố Sâm.
Ngón tay Lục Cận khựng lại, tấm ảnh bị bóp đến mức hằn nếp gấp. Những ký ức mà anh từng dồn nén tận đáy lòng bỗng ùa về, giống như trời hạn gặp mưa.
Anh nhớ đến Hạ Trì ngày trước – người luôn răm rắp nghe theo Cố Sâm, và khi nhìn anh thì chỉ toàn sự chán ghét, khinh thường.
Rõ ràng không phải Hạ Trì của hiện tại.
Ánh mắt Lục Cận dần trở nên thâm trầm.
Trong căn phòng sáng tràn ngập ánh mặt trời, Trần Phi bỗng cảm thấy có chút lạnh lẽo.
"Nhưng đúng là Hạ Trì thay đổi nhiều lắm." Trần Phi cảm thán, rồi giọng trở nên phấn khích. "Lục tổng, ngài không biết đâu, Hạ Trì đã chơi Cố gia một vố mất hơn hai mươi triệu!"
"Gì cơ?" Lục Cận hơi nhướng mày.
"Cố Sâm biết xong mặt đen như than!" Trần Phi chỉ vào tấm ảnh trong tay Lục Cận. "Tôi còn cố chụp lại đó, nhìn cái mặt hắn mà hả dạ."
Ngày trước, Cố Sâm nhờ Hạ Trì mà giành của Hạ Thị không ít dự án. Tuy toàn là những đơn hàng nhỏ, nhưng Trần Phi vẫn luôn thấy chướng mắt.
Giờ Hạ Trì khiến đối phương mất hơn hai mươi triệu, tâm trạng anh không thể vui hơn.
"Hơn hai mươi triệu?" Mí mắt Lục Cận hơi giật.
"Đúng vậy, hai mươi triệu." Trần Phi hào hứng kể lại những gì mình thấy qua camera giám sát ở buổi đấu giá. "Xem ra Hạ Trì đúng là đổi khác thật. Bây giờ tôi còn thấy cậu ấy... cũng khá tốt."
Lúc này Trần Phi đã quên mất, mới đây thôi chính anh là người ở tiệc nhà họ Từ đã nhắc Lục Cận đề phòng Hạ Trì.
Nghe xong, Lục Cận im lặng một lúc rồi hỏi: "Cậu ta đã mua cái gì?"
Trần Phi đã nói về món đồ Cố gia mua, nên giờ câu hỏi này chỉ dành cho Hạ Trì.
"Hình như là bộ ấm trà." Trần Phi đáp.
Nghe đến ấm trà, Lục Cận đoán được có lẽ là để tặng cho Hạ Khải Quốc.
"Ừ, tôi biết rồi. Cậu ra ngoài làm việc tiếp đi."
"Vâng, Lục tổng." Trần Phi gật đầu, mới bước được hai bước thì bị gọi lại.
"Khoan đã."
"Có chuyện gì vậy, Lục tổng?" Trần Phi quay người lại.
"Chuyển thêm ba mươi triệu vào thẻ trước kia."
...
Giữa tháng Chín, sau mấy trận mưa, nhiệt độ tại A thị đã dịu xuống, không còn oi bức như trước.
Hạ Trì hạ kính xe xuống, để gió ùa vào.
Giang Phương ngồi ghế phụ, tò mò nhìn quanh rồi cảm thán: "Ước gì má em cũng hào phóng như cậu của em."
"Có bằng lái chưa?" Hạ Trì tựa lưng vào ghế, ngón tay khẽ gõ vô-lăng.
Giang Phương lắc đầu. Lúc ở nước ngoài cậu chưa thi, giờ về cũng chưa kịp.
"Không có bằng, đòi gì xe." Hạ Trì thản nhiên đáp.
Giang Phương: "..." Anh họ trước giờ cũng mỉa mai thế này sao?
Đến cổng Nam Viên, Hạ Trì hỏi thêm lần nữa: "Thật sự không về nhà lớn với anh à? Bên này giờ trống trơn."
Giang Phương lắc đầu lia lịa: "Không! Thấy Lục Cận là em căng thẳng lắm."
"Ừ, tùy em." Hạ Trì quay đầu xe rời đi.
Về đến nhà lớn, sân vườn yên ắng. Chú Trương đang cho cá ăn dưới hồ, nghe tiếng động liền ngoảnh lại: "Cậu Trì về rồi."
"Chú Trương, ba cháu đâu?"
"Ông Hạ đang nghỉ trưa."
"Vậy cháu lên phòng trước." Hạ Trì nói rồi đi tắm, thay đồ, sau đó mang cuốn kịch bản ra khu uống trà của ba.
Cậu không cầu kỳ như Hạ Khải Quốc, chỉ pha trà đơn giản rồi ngồi xếp bằng, tựa trán vào tay bên cửa sổ, mở cuốn kịch bản của Lâm Tuệ ra đọc.
Chỉ vài trang, Hạ Trì đã thấy có điều gì đó sai sai – hóa ra đây là một kịch bản kinh dị!
Những đoạn miêu tả máu me khiến cậu nổi da gà, vội "bốp" cuốn kịch bản lại. Nhưng vì đã hứa với Lâm Tuệ và Giang Phương nên cậu vẫn cắn răng đọc tiếp, xen kẽ với những lúc phải dừng lại để hoàn hồn.
Dần dần, cậu bị cuốn vào nội dung, quên cả thời gian.
Lục Cận từ ngoài về, thấy Hạ Trì cau mày chăm chú nhìn cuốn kịch bản. Anh tiến lại gần: "Đang xem gì vậy?"
"Á á á! Ma!" Hơi thở nóng đột ngột bên tai khiến Hạ Trì hét lên, tim đập thình thịch, quăng thẳng cuốn kịch bản về phía âm thanh.
Lục Cận bắt lấy cuốn kịch bản, nhìn Hạ Trì co người lại, bối rối lên tiếng: "Là tôi."
Nhận ra giọng nói quen thuộc, Hạ Trì mới thở phào nhẹ nhõm. Hàng mi ướt vì hơi nước trong mắt khiến cậu trông yếu đuối hiếm thấy, khiến người ta không khỏi xót xa.
Lục Cận thoáng ngẩn người, bàn tay khẽ động rồi lại buông thõng.
"Anh đi như mèo vậy, không tiếng động gì hết." Hạ Trì trách móc.
"Xin lỗi, tôi không ngờ lại làm em sợ." Lục Cận đặt cuốn kịch bản lên bàn trà, giọng nhẹ nhàng.
Hạ Trì uống một ngụm nước, rồi lườm anh một cái.
Trên lầu, Hạ Khải Quốc nghe tiếng động liền vội xuống: "Có chuyện gì thế?" Thấy dáng vẻ con trai, ông không khỏi lo lắng.
"Con không sao đâu ba, chỉ là bị cảnh kinh dị dọa thôi."
Tiếng hét vừa nãy đủ lớn để cả chú Trương lẫn người làm chạy lại. Bị vây quanh, Hạ Trì hơi ngượng ngùng, xua tay: "Thật mà, không sao đâu."
Hạ Khải Quốc cho mọi người tản ra, xoa nhẹ đầu con: "Gan bé thế mà cũng coi kinh dị."
"Cũng tại có người hù con." Hạ Trì lầm bầm.
"Gì cơ?"
"Không có gì... Ba, con muốn đầu tư vào một kịch bản." Hạ Trì nghiêm túc nói.
Cậu thấy đây là một kịch bản xuất sắc, tình tiết cuốn hút, nhân vật sống động.
"Kịch bản?" Hạ Khải Quốc trầm ngâm. Hạ Thị chưa từng dấn thân vào lĩnh vực phim ảnh, nhưng ông mừng vì con đã có kế hoạch riêng – ít nhất nếu sau này ông không còn nữa, Hạ Trì vẫn biết tự lo liệu.
"Đúng vậy, kịch bản này rất đáng để làm."
"Được, con đã quyết thì ba ủng hộ hết mình. Tiểu Cận, con thu xếp nhé."
"Vâng." Lục Cận đáp.
Hạ Trì nhớ chuyện vừa bị hù dọa, hừ nhẹ một tiếng, chẳng buồn nói với anh.
Lục Cận vẫn nói: "Anh sẽ cho người liên hệ với em. Có gì cần thì cứ nói thẳng với anh, hoặc với người đó."
"Ừ." Hạ Trì gật đầu, nhưng trong lòng cảm thấy câu này nghe hơi... ngược ngược.
"Thôi, lo xong rồi thì ăn cơm." Hạ Khải Quốc nói.
Hạ Trì đem cuốn kịch bản cất vào phòng rồi mới xuống ăn.