Trà gừng và lời đề nghị

Sau Khi Thiếu Gia Giả Pháo Hôi Nằm Ăn Hại thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Sâm nhận điện thoại từ mẹ, không chút chần chừ, vội vã lái xe thẳng đến hội trường đấu giá.
Vừa bước vào, anh đã thấy Lưu Lan Phương ngồi trên sofa, xung quanh có các nhân viên ban tổ chức. Kế bên bà là Tang Tử.
Tang Tử trong lòng thầm nguyền rủa bà ta không ngớt — sớm biết sẽ gặp xui xẻo thế này, hôm nay dù có bị anh trai đánh chết cũng không đến. Ban đầu tưởng có thể lấn át được Hạ Trì một bậc, ai ngờ tự chuốc họa vào thân, mất mặt đến nỗi không dám ngẩng đầu lên.
Lưu Lan Phương cau mày, giọng bực bội:
"Con trai tôi sắp đến rồi, tiền chắc chắn sẽ trả, đừng làm phiền nữa."
Cố Sâm vừa vào cửa đã nghe câu này, thái dương giật giật:
"Mẹ."
Tang Tử ngẩng lên, bắt gặp một thanh niên mặc vest bước vào. Nét mặt anh tuấn, đôi mắt xanh lam pha chút nét Tây, cử chỉ toát lên khí chất mạnh mẽ, đầy sức hút đàn ông.
Tim Tang Tử khẽ đập loạn. Đây là lần đầu tiên cậu gặp Cố Sâm, như thể trong mắt cậu lúc này chỉ còn mỗi anh, những người khác đều lu mờ. Rõ ràng gương mặt kia không đẹp bằng Hạ Trì, cũng không phải gu của cậu, nhưng lại không thể rời mắt.
Lưu Lan Phương thấy con trai, lập tức sáng bừng cả khuôn mặt, đứng lên:
"Tiểu Sâm, con đến rồi."
"Chuyện gì vậy?" – Cố Sâm đảo mắt khắp phòng, giọng trầm hẳn xuống.
Bị hỏi, khí thế ban nãy của Lưu Lan Phương lập tức giảm đi hơn nửa:
"Chẳng phải tại thằng Hạ Trì sao? Nếu không vì nó, mẹ đâu đến nỗi mất mặt như thế này."
Cố Sâm nhíu mày, giọng càng lạnh hơn:
"Mẹ, nói rõ đi."
Trước kia, anh chẳng mấy bận tâm khi mẹ chê bai Hạ Trì — với anh, cậu chỉ là một quân cờ để lợi dụng. Nhưng bây giờ, mối quan hệ của hai người đang căng thẳng, anh liên lạc mãi mà cậu không trả lời. Nghe mẹ nói thế, lòng anh lại càng thêm bực bội.
Không biết con trai nghĩ gì, Lưu Lan Phương bắt đầu kể lại chuyện vừa xảy ra, thêm thắt chi tiết để nhấn mạnh lỗi của Hạ Trì:
"Nó đúng là sao chổi, cứ dính dáng đến nó là chẳng có chuyện gì tốt lành."
"Đủ rồi." – Cố Sâm ngắt lời, giọng trầm đục.
Dù tức giận trước hành vi của mẹ, nhưng trước mặt người ngoài, anh vẫn cố kìm nén.
Thấy sắc mặt con trai, Lưu Lan Phương ngừng lời.
Tang Tử chớp lấy thời cơ, bước tới:
"Dì ơi, dì bớt giận đi, giữ gìn sức khỏe mới là quan trọng nhất."
Giọng nói mềm mại, ánh mắt đầy lo lắng khiến Lưu Lan Phương bớt đi phần nào tức tối, ngược lại càng thêm hài lòng về cậu.
Cố Sâm liếc nhìn Tang Tử một cái, rồi đưa thẻ cho nhân viên:
"Quẹt thẻ này."
"Vâng, thưa anh."
Người phụ trách nhanh chóng hoàn tất giao dịch, không hề tỏ thái độ khó chịu vì chuyện vừa xảy ra. Một nhân viên khác mang hợp đồng đến cho Cố Sâm ký.
Anh ký xong mới vô tình nhìn thấy con số ở phía sau —
20 triệu
.
Sắc mặt anh lập tức tối sầm. Nhưng hợp đồng đã ký, tiền cũng đã chuyển, đành phải nuốt cục tức này vào trong.
Khi Hạ Trì trở về biệt thự nhà họ Hạ, trời đã tối hẳn. Cậu thay đồ xong bước xuống, bầu trời vốn trong xanh bỗng đổ mưa rào, chỉ vài giây sau đã thành một cơn mưa xối xả.
Dạo này mưa cứ dai dẳng hết đợt này đến đợt khác.
Hạ Trì cuộn người trên sofa, nằm ườn ra sofa với tư thế "cá mặn", lắng nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, cứ để mặc đầu óc mình trôi nổi.
Nhưng sự yên tĩnh ấy chẳng kéo dài được là bao, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang sự yên tĩnh.
Là cuộc gọi từ Tưởng Phương.
Cậu lười biếng lật mình ngồi dậy:
"Có chuyện gì?"
"Anh họ, mai em được nghỉ, anh đến đón em nhé?"
"Không đi." – Hạ Trì thẳng thừng từ chối, "Bảo lái xe của nhà đón, hoặc tự bắt taxi về."
Trường của Tưởng Phương ở ngay trong thành phố, chạy xe đến Nam Viên nhiều nhất một tiếng.
"Anh họ, làm ơn mà, đón em đi!" – Giọng cậu ta mang theo chút nài nỉ.
Nghe vậy, Hạ Trì khẽ nhếch mày:
"Có chuyện gì giấu anh đúng không?"
Bên kia ấp úng.
"Không nói thì cúp máy."
"Đừng! ... Là thế này, bạn em có một kịch bản gốc, muốn quay thành phim nhưng lại không có kinh phí."
"Chuyện này sao không tìm Lục Cận?" – Hạ Trì hỏi.
"Anh không thấy Lục Cận đáng sợ à? Mặt lúc nào cũng nghiêm nghị, không cười, mỗi lần gặp cứ như hồi nhỏ bị gọi lên gặp thầy giám thị. Cái kiểu cổ hủ, khô khan như cán bộ già ấy." – Tưởng Phương lẩm bẩm.
"Vậy sao?" – Hạ Trì nhớ lại khoảng thời gian gần đây tiếp xúc. Giữa đêm mình sang đổi phòng, đối phương chẳng những không giận mà còn đồng ý ngay lập tức, hơn nữa còn rất hào phóng. Nhìn chung, y hệt như mô tả trong sách — dáng đẹp, mặt đẹp, tính cách cũng tốt.
Chỉ có điều... cái hôm ở Nam Viên, đúng là hơi sĩ diện.
"Có! Nói chung em không đi tìm anh ta đâu." – Tưởng Phương khăng khăng nói, rồi lại nài nỉ: "Anh họ, gặp bạn em một lần thôi."
"Được." – Hạ Trì đáp – "Nhưng chỉ lần này thôi, bảo bạn em chuẩn bị cho thật kỹ."
"Quá tuyệt! Cảm ơn anh họ!"
Cuộc trò chuyện vừa kết thúc, Hạ Khải Quốc từ trên lầu đi xuống.
Ông đứng bên cửa sổ, lo lắng nhìn ra ngoài trời:
"Tối thế này mà lại mưa to, Lão Trương, gọi cho Tiểu Cận xem thằng bé về chưa."
"Để con." – Hạ Trì bấm số Lục Cận, bật loa ngoài cho cha nghe.
Điện thoại rất nhanh được nhấc máy:
"Hạ Trì?"
"Là tôi. Ba tôi muốn hỏi cậu đang ở đâu."
Trong điện thoại vang lên một khoảng im lặng, rồi mới có tiếng trả lời:
"Khoảng mười lăm phút nữa tôi tới."
"Tiểu Cận, con đi đường cẩn thận." – Hạ Khải Quốc dặn dò, giọng nói hiền hậu.
Kết thúc cuộc gọi, nhìn ra mưa bên ngoài, Hạ Trì vào bếp dặn dì Trương nấu ít trà gừng.
Khi Lục Cận bước vào cửa, bát trà gừng đã nguội bớt.
Hạ Trì bưng một bát đầy trà gừng đến trước mặt anh.
Vừa gập ô, trước mắt Lục Cận đã xuất hiện một bát chất lỏng sẫm màu, đặc quánh đến mức không thấy đáy.
Anh hơi sững người, chưa đưa tay nhận lấy.
"Ngẩn người ra làm gì? Dì Trương nấu đặc biệt cho cậu đấy, trà gừng đặc đấy." – Hạ Trì nói.
Hạ Khải Quốc và Lão Trương ngồi ở bàn trà, chứng kiến cảnh này.
Lão Trương cười bảo:
"Quan hệ hai người thật tốt đẹp."
"Ừ." – Hạ Khải Quốc khẽ gật đầu.
Thấy đối phương không nhận, Hạ Trì định thu tay về, nụ cười cũng nhạt dần.
Bất ngờ, Lục Cận đưa tay, ngón tay khẽ chạm vào mu bàn tay cậu, đỡ lấy bát rồi uống.
Hạ Trì mắt cậu sáng lên:
"Không tệ đúng không?"
Lục Cận gật đầu – hương vị quả thực ngon hơn vẻ ngoài của nó.
"Không đủ thì còn." – Cậu định quay vào múc thêm.
"Đủ rồi." – Anh chặn lại.
...
Bữa tối xong, Hạ Trì ra hành lang đi dạo để tiêu cơm.
Cơm tiêu đâu chưa thấy, chỉ biết vài con muỗi thì đã no bụng.
Cậu quay về phòng, lấy thuốc bôi, ngồi lên sofa, vén ống quần lên, gác đôi chân trắng nõn mảnh khảnh lên thành ghế, vừa đung đưa vừa bôi thuốc.
Tiếng bước chân vang lên phía sau.
Hạ Trì ngoảnh lại, thấy Lục Cận.
Anh mặc đồ ở nhà, nhưng vẫn cài cúc áo tới tận cổ, gọn gàng và nghiêm túc.
Cậu chỉ liếc một cái rồi tiếp tục bôi thuốc.
Lục Cận đi qua lấy ly nước, quay lại nhìn những vết đỏ nổi bật trên làn da cậu.
Không có ai khác trong phòng khách.
"Trên núi muỗi nhiều." – Anh đặt ly xuống, tiến đến gần cậu.
"Cảm ơn đã nhắc." – Hạ Trì đáp nhạt nhẽo, nhưng muỗi thì đã cắn rồi.
Bôi thuốc xong, cậu kéo ống quần xuống.
"Ngủ sớm đi." – Nói rồi, Lục Cận lên lầu.
Ngắm nhìn dáng vẻ nghiêm chỉnh ấy, Hạ Trì thầm nghĩ – đúng là hơi có phong cách "cán bộ già"... nhưng cái kiểu kiềm chế, giữ lễ nghi này, cậu lại thấy thật cuốn hút.
Chỉ tiếc, Lục Cận là nam chính.
Sáng hôm sau, trời quang đãng.
Hạ Trì dậy sớm, chuẩn bị xong rồi lái xe đi đón Tưởng Phương, điểm hẹn là một nhà hàng nổi tiếng trong khu đại học.
Khoảng bốn mươi phút sau, cậu đến nơi, Tưởng Phương đã dẫn bạn đến chờ cậu.
"Anh họ." – Cậu kéo người bạn đi đến.
Hạ Trì hơi bất ngờ – là một cô gái xinh xắn, chứ không phải một cậu trai như cậu vẫn nghĩ.
"Đây là bạn thân của em, Lâm Tuệ."
Cô gái vẻ ngoài lạnh lùng nhưng giọng nói lại mềm mại, mang âm hưởng nhẹ nhàng của người miền Nam:
"Chào anh, em là Lâm Tuệ."
"Chào em, tôi là Hạ Trì." – Ấn tượng đầu tiên của cậu về cô rất tốt, cô đúng mực, không hề kiêu căng.
Ba người vào phòng riêng, Lâm Tuệ đưa kịch bản, thẳng thắn nêu yêu cầu:
"Em chỉ có một điều kiện, nhà đầu tư không được can thiệp vào quá trình sản xuất..."
Tưởng Phương vội vàng che miệng cô lại, sợ cô chọc giận anh họ mình.
Nhưng Hạ Trì lại thấy yêu cầu này hợp ý cậu – cậu vốn chẳng muốn quản mấy chuyện này.
"Được. Miễn là kịch bản của em đủ hay."
"Em tin vào khả năng của mình." – Lâm Tuệ đáp dứt khoát.
Hạ Trì bật cười – cậu rất thích tính cách này của cô.