Chương 5: Câu chuyện cổ tích và sự thay đổi bất ngờ

Sau Khi Thiếu Gia Giả Pháo Hôi Nằm Ăn Hại

Chương 5: Câu chuyện cổ tích và sự thay đổi bất ngờ

Sau Khi Thiếu Gia Giả Pháo Hôi Nằm Ăn Hại thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi đang xem phim, Hạ Trì liên tục bị năm sáu người tìm đến bắt chuyện.
Thấy lại có người đi về phía mình, cậu vội vàng cất điện thoại rồi rời đi. Đúng lúc ấy, Hạ Khải Quốc đang mệt mỏi, ông dẫn theo Lục Cận chuẩn bị ra về. Vừa thấy Hạ Trì bước tới, ông liền vẫy tay gọi.
Những người trong buổi tiệc đều là kẻ tinh ý, luôn để mắt tới mọi động tĩnh. Ai nấy đều đã nghe chuyện nhà họ Hạ, nhiều người còn đang chờ xem Hạ Trì sẽ bị đuổi khỏi nhà. Thế nhưng, Hạ Khải Quốc vẫn chưa từng lên tiếng, cũng chưa chính thức giới thiệu Lục Cận hay nói gì về việc xử lý Hạ Trì, nên họ không dám manh động.
Giờ đây, nhìn thấy Hạ Khải Quốc tỏ ra thân thiết với Hạ Trì, mọi người lại bắt đầu nghi hoặc. Chẳng phải trước đây Hạ Trì từng chọc cho Hạ Khải Quốc tức giận đến mức nhập viện, và hai người đã hơn nửa năm không gặp sao? Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?
Hạ Trì bước đến, đứng trước mặt Hạ Khải Quốc và Lục Cận. Cậu vừa định mở miệng thì đã nghe Lục Cận hỏi:
– Cậu uống rượu à?
– Chỉ là rượu trái cây thôi. – Hạ Trì khẽ nhúc nhích mũi ngửi thử, nhưng chẳng ngửi thấy mùi gì.
Cậu cứ tưởng đó là nước hoa quả, mãi đến khi uống mới nhận ra có cồn, mà cũng chỉ uống có một chén nhỏ. Vậy mà Lục Cận cũng phát hiện ra được.
Hạ Khải Quốc nói:
– Đã uống rượu thì đừng tự lái xe. Nếu muốn về thành phố, cứ để Tiểu Cận đưa con đi.
– Con về cùng bố. – Hạ Trì lắc đầu.
Cậu không muốn về thành phố, ở biệt thự cũ vẫn thoải mái hơn. Nghe câu này, Hạ Khải Quốc mỉm cười. So với Lục Cận chín chắn, điềm đạm, ông lại yêu quý Hạ Trì hơn. Nhưng từ khi Lục Cận trở về hai năm trước, thằng bé này không còn gần gũi ông nữa.
Hôm nay, ông cứ tưởng Hạ Trì đến đây rồi lại phải chờ lâu mới gặp lại, nào ngờ cậu lại chủ động nói muốn về cùng. Trong lòng Hạ Khải Quốc thật sự vui mừng.
– Được, vậy còn Tiểu Cận...
– Con về cùng mọi người. – Lục Cận cắt ngang lời ông.
Ba người quyết định xong liền tới chào từ biệt ông cụ Từ. Chiếc xe của Hạ Trì thì để hôm khác nhờ người đưa về sau.
Ra khỏi hội trường, Hạ Trì và Hạ Khải Quốc ngồi ở ghế sau, còn Lục Cận ngồi ghế phụ. Trong xe không ai nói lời nào, ngay cả tài xế cũng giảm bớt động tác để không phát ra tiếng động.
Hạ Trì cảm thấy có lẽ là vì khí thế của Lục Cận quá mạnh mẽ. Cậu nhìn những cột đèn đường lùi dần qua cửa kính, ngáp một cái, rồi lấy điện thoại ra xem nốt bộ phim còn dang dở.
Lúc ở buổi tiệc, cậu không tiện mở loa, giờ thì tăng âm lượng một chút. Âm thanh lời thoại vang lên trong không gian vốn yên tĩnh khiến bầu không khí trở nên kỳ lạ.
Thấy Hạ Trì xem chăm chú, Hạ Khải Quốc có lẽ cũng muốn tìm đề tài nói chuyện, bèn hỏi:
– Phim hay không?
– Hay.
– Nội dung kể về cái gì?
Bộ phim là một câu chuyện cổ tích kinh điển – "Alice ở xứ sở thần tiên". Nghe câu hỏi của Hạ Khải Quốc, Hạ Trì ngẩng lên nhìn ông. Thấy vẻ tò mò muốn biết, cậu bèn bịa ra một phiên bản khác:
– Chuyện kể về hai chị em gái. Cô em gái xinh đẹp, đáng yêu, từ nhỏ đã được cha mẹ cưng chiều. Còn cô chị thì bình thường, bị bỏ bê. Một ngày nọ, chỉ vì một chiếc bánh quy, hai chị em cãi nhau. Cha mẹ lại thiên vị cô em, khiến cô chị dần trở nên độc ác. Gia đình từ đó tan vỡ.
Hạ Khải Quốc nghe xong thì ngẩn người. Câu chuyện này càng nghe càng giống một ẩn dụ sâu sắc. Hai chị em ruột còn như vậy, huống chi...
Ông quay sang nhìn Lục Cận đang ngồi ghế phụ. Đối phương trầm mặc, không nói lời nào.
Hạ Trì không biết Hạ Khải Quốc đang nghĩ gì, chỉ thấy sắc mặt ông thay đổi. Trong lòng Hạ Khải Quốc lúc này dấy lên một quyết tâm – không được thiên vị bất cứ ai.
Ông đột nhiên nói với Lục Cận:
– Tiểu Cận, lát nữa về đến nhà thì theo chú Trương xuống gara chọn một chiếc xe nhé.
Lục Cận: "??"
Hạ Trì: "??"
Một câu nói bất ngờ khiến cả hai đều sửng sốt. Hạ Trì phản ứng nhanh, đoán ngay là do câu chuyện mình vừa kể đã khiến Hạ Khải Quốc liên tưởng đến mối quan hệ giữa cậu và Lục Cận. Hôm nay ông vừa tặng xe cho cậu, chưa tặng cho Lục Cận, nên giờ muốn bù đắp lại.
Cậu bỗng thấy hơi chột dạ – nhưng không nhiều lắm – vì mình thật sự không có ý đó.
Lục Cận nhìn qua gương chiếu hậu, bắt gặp ánh mắt Hạ Trì với vẻ hơi lo lắng. Anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng chắc chắn có liên quan đến cậu ta. Thấy vẻ mặt sinh động ấy, khóe môi Lục Cận khẽ cong lên. Anh không từ chối món quà của Hạ Khải Quốc:
– Vâng.
Hạ Khải Quốc yên tâm, còn cố gắng bắt chuyện với Lục Cận để đối phương cảm nhận được tình cảm cha con của mình.
Hạ Trì nghe mà chỉ muốn độn thổ ngay lập tức.
...
Khi ba người về đến biệt thự đã là mười một giờ đêm. Hạ Trì còn đang lo không tìm được phòng của nguyên chủ thì quản gia Trương đã tới:
– Cậu Trì, cậu Lục, phòng của hai cậu đã dọn xong, mời theo tôi.
Hạ Trì ngáp dài bước theo. Ban ngày ngủ nhiều, nếu không cậu chẳng thể thức đến giờ này. Do sức khỏe không tốt nên cậu thường ngủ sớm, hầu như trước mười giờ đã đi nghỉ rồi.
Quản gia đưa hai người tới trước cửa phòng ở tầng hai rồi rời đi.
– Tôi đi ngủ trước đây. – Hạ Trì nói với Lục Cận, rồi đóng cửa lại.
Lục Cận định mở cửa phòng mình nhưng dừng tay, nhìn chằm chằm cánh cửa vừa đóng lại. Ánh mắt anh trầm xuống. Khi nhìn sự việc quá rõ ràng, người ta lại càng thấy đau đớn. Lúc này, Lục Cận chính là như vậy. Phần lớn thù hận đã mất đi mục tiêu, nhưng không hề mang lại cảm giác nhẹ nhõm, mà chỉ là một khoảng trống vô tận. Những ý nghĩ u ám dần bao phủ lấy anh.
Bất ngờ, "cạch" – cánh cửa mở ra.
Hạ Trì thò đầu ra, thấy Lục Cận vẫn đứng ngoài, đôi mắt sáng lên:
– Anh vẫn chưa ngủ à?
– Ừm, sao vậy? – Lục Cận hỏi.
Hạ Trì cười ngượng ngùng:
– Ga giường trong phòng tôi màu trắng, tôi không thích. Phòng anh màu gì?
– Màu xanh.
Nghe vậy, Hạ Trì gãi mũi, mắt nhìn thẳng đầy mong chờ:
– Chúng ta có thể đổi phòng không? Màu trắng làm tôi khó ngủ, mà giờ đã muộn rồi, tôi cũng không muốn phiền người khác dọn lại.
Lục Cận nhìn Hạ Trì. Có lẽ do vừa rửa mặt nên đôi mắt đen láy của cậu long lanh như chú nai con cảnh giác. Thấy anh im lặng mãi, Hạ Trì định thôi để tự tìm cách, nhưng rồi anh gật đầu:
– Được.
Hạ Trì vui mừng. Thật ra cậu không hề "yểu điệu" mà chỉ là sợ hãi. Cậu từng xem phim kinh dị, trong đó hầu hết ma quỷ đều chui ra từ ga giường màu trắng, để lại nỗi ám ảnh. Từ đó, mỗi khi đi khách sạn, cậu luôn mang theo bộ ga gối riêng.
– Cảm ơn nhé, anh đúng là người tốt. – Hạ Trì chân thành nói.
Cậu vốn đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị từ chối, vì nếu đổi lại là người khác yêu cầu mình đổi phòng, cậu cũng chưa chắc đã đồng ý.
Hạ Trì hí hửng chuyển sang phòng Lục Cận. Cậu tuyên bố, màu xanh chính là màu may mắn của cậu tối nay.
...
Sáng hôm sau, Hạ Trì thức dậy, rửa mặt xong rồi xuống nhà. Bà Trương – người phụ trách bữa ăn trong biệt thự – thấy cậu thì hỏi:
– Cậu Trì, giờ cậu dùng bữa nhé?
– Bố tôi đâu rồi? – Cậu vừa vươn vai vừa hỏi.
– Ông ấy đi bệnh viện tái khám rồi.
Nói xong, bà vào bếp mang bữa sáng đã hâm nóng ra. Sức khỏe của Hạ Khải Quốc vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, cần đi tái khám định kỳ.
Hạ Trì nhớ lại trong truyện, Hạ Khải Quốc chết vì đột quỵ. Nhưng hôm qua, ông vẫn khỏe mạnh, tinh thần tốt, chẳng giống một người bệnh lâu ngày. Chuyện này chắc chắn có ẩn tình.
Bà Trương thấy cậu trầm ngâm, bèn nói nhỏ:
– Tôi không biết cậu về biệt thự tối qua. Bữa sáng này được chuẩn bị theo khẩu vị của ông chủ, hơi nhạt. Nếu cậu không thích, tôi sẽ làm món khác cho cậu.
Hạ Trì nhìn bữa cháo trắng và vài món dưa muối. So với bữa tiệc Tây sang trọng hôm qua, cậu lại thích sự ấm áp mộc mạc này hơn:
– Không sao, tôi thích ăn nhạt.
Bà Trương hơi bất ngờ, vốn tưởng cậu sẽ nổi nóng. Ở đây, điều họ sợ nhất là gặp phải Hạ Trì. Khác với Hạ Khải Quốc hay Lục Cận đều hiền lành, Hạ Trì tính khí thất thường, dễ nổi giận. May là cậu ít khi về nhà, nếu không họ đã bỏ việc rồi.
Thấy cậu yên lặng ăn sáng, bà mới yên tâm đi làm việc khác. Nhưng vừa quay đi, bà đã lên nhóm chat nội bộ báo rằng Hạ Trì dạo này khác hẳn. Mọi người đồng ý, nhưng ai cũng dè chừng, vì chẳng biết khi nào "núi lửa" sẽ phun trào trở lại.
Thế nên, khi ăn xong đi dạo một vòng, Hạ Trì phát hiện mọi người đều tránh mặt mình.
Đúng lúc đó, cậu thấy quản gia Trương đang cầm xẻng nhỏ ở sân vườn.
– Chú Trương đang làm gì vậy? – Cậu bước lại gần hỏi.
– Tôi chuyển mấy gốc hoa này xuống đất cho chúng có không gian sống rộng rãi hơn.
– Sao không thuê người làm? – Hạ Trì hỏi.
– Già rồi, tôi thích tự tay chăm sóc cây cỏ.
Hạ Trì nhìn ông đào hố, đặt hoa, lấp đất, tưới nước, thấy thú vị nên cầm luôn cái xẻng còn lại, bắt chước làm theo.
Quản gia thoáng ngạc nhiên rồi mỉm cười:
– Nửa năm cậu không về đây, thay đổi nhiều quá.
– Thế ạ?
– Trước đây cậu chưa bao giờ đụng tay vào việc này.
– Chắc là hồi đó tuổi mới lớn, bây giờ trưởng thành rồi. – Hạ Trì cười đáp.
Cả hai vừa trò chuyện vừa làm việc, giọng nói vừa đủ để Lục Cận trên tầng hai nghe rõ. Từ chỗ anh đứng, có thể thấy Hạ Trì ngồi xổm đào đất, búi tóc nhỏ trên đầu rung rung theo nhịp. Chiếc áo bị kéo lên một chút, để lộ mảng da trắng nổi bật dưới nắng.
Quả nhiên, Trần Phi nói không sai – đúng là một cây nấm đẹp mắt.