113. Ngoại truyện 4: Tổng tài bá đạo và cuộc sống thường ngày

Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn

Ngoại truyện 4: Tổng tài bá đạo và cuộc sống thường ngày

Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ống kính của Minh Nguyệt lùi ra xa.
Trên màn hình điện thoại, người đàn ông vô cùng cao lớn, mày rậm, sống mũi cao thẳng, làn da không phải kiểu trắng lạnh thịnh hành hiện giờ mà là màu lúa mạch khỏe khoắn. Khi hắn rũ mắt, toàn thân toát ra một vẻ lạnh lùng.
Khi camera lướt qua, Trình Dã nhướng mày nhìn sang, đôi mắt đen láy nhìn thẳng tới, dưới ánh mặt trời ánh lên chút màu u tối.
Hô hấp của Minh Nguyệt lập tức khựng lại.
Đợi cô hoàn hồn, người đàn ông đã bước lên bậc thềm. Ánh mắt hắn lướt qua hai ba nhân viên công tác đi sau Minh Nguyệt, giọng nói trầm, lạnh lùng: "Không phải nói mười giờ à?"
Bị nhìn như vậy, trong lòng mọi người vô thức run sợ. Minh Nguyệt là người phản ứng lại đầu tiên, như một học sinh bị gọi tên, lưng lập tức thẳng tắp: "Tổ chương trình muốn tạo bất ngờ cho khách mời nên đã dời thời gian lên sớm hơn ạ."
Trình Dã không nói gì, cất bước vào nhà.
Giang Thời tựa vào khung cửa phòng bếp, nhìn Tổng giám đốc Trình cực kỳ điềm nhiên tháo chiếc khuy măng sét sapphire lấp lánh trên cổ tay, rồi lại tháo chiếc đồng hồ trị giá hàng triệu. Chiếc áo khoác vest bình thường bị hắn vứt bừa trên ghế sofa, giờ lại được treo gọn gàng trên giá áo ở hành lang. Hắn liếc nhìn Giang Thời một cái lạnh nhạt, rồi lại đi vào bếp hâm bánh bao cho y với vẻ mặt không chút biểu cảm.
Bình luận trên livestream bay lả tả.
【Tổng giám đốc của Hằng Viễn đẹp trai thế á?】
【Chất lượng hình ảnh của mấy bài báo đó mờ quá rồi, với nhan sắc này, trong giới giải trí cũng là có một không hai.】
【Aaaa... ánh mắt vừa rồi ngước lên giết tôi rồi, đây mới là tổng tài bá đạo đích thực.】
【Khuy măng sét mấy trăm nghìn, đồng hồ hàng triệu, hôm nay đúng là được mở rộng tầm mắt.】
Minh Nguyệt giơ điện thoại lại gần bếp.
Người đàn ông vừa đứng vào bếp, không gian lập tức trở nên chật chội, ngay cả không khí cũng dường như chùng xuống mấy phần.
Minh Nguyệt không còn vẻ ung dung như khi ở trước mặt Giang Thời, cô nuốt nước bọt, cẩn trọng tìm chuyện để nói: "Thầy Giang, bình thường ở nhà cũng là Tổng giám đốc Trình nấu cơm ạ?"
Giang Thời còn chưa trả lời, Tổng giám đốc Trình đang hâm bánh bao đã lên tiếng.
"Thường ngày đều do dì giúp việc nấu. Hôm nay tổ chương trình đến, tôi cho người giúp việc trong biệt thự nghỉ phép rồi."
Giang Thời nghiêng đầu ho nhẹ một tiếng: "Em ấy nói đúng đó."
Ống kính lại chĩa vào Trình Dã đang quay lưng về phía mọi người.
Hắn có khuôn mặt nghiêm nghị, lạnh lùng, chiếc áo sơ mi trắng thoang thoảng mùi nước hoa, trông không giống người sẽ làm công việc nội trợ. Nhưng đôi tay thường ngày chuyên ký những hợp đồng bạc tỉ lại khéo léo dùng dụng cụ bếp núc, khi khán giả còn chưa kịp phản ứng, bữa sáng đã sẵn sàng trên bàn.
Giang Thời ăn bánh bao, uống sữa đậu nành nóng. Trước mặt Tổng giám đốc Trình là chiếc sandwich to bằng lòng bàn tay hắn, vừa nhấp ngụm sữa bò trắng tinh, Tổng giám đốc Trình khẽ nhíu mày.
Giang Thời liếc hắn một cái, chậm rãi cắn một miếng bánh bao, mùi gạch cua thoảng đến mũi Trình Dã, thế là vệt nhăn giữa trán hắn càng sâu hơn.
Cả hai không ai nói gì, không gian chìm vào một sự im lặng kỳ lạ.
So với tình nhân, trông hai người giống những người xa lạ hơn là quen thuộc.
Minh Nguyệt ho khan một tiếng, chủ động bắt chuyện: "Thầy Giang, Tổng giám đốc Trình, bình thường hai vị ăn sáng đều như vậy sao?"
Dường như Tổng giám đốc Trình như bị miếng xúc xích chưa chín trong sandwich làm nghẹn, sắc mặt hắn tối sầm lại.
Giang Thời đành trả lời: "Bình thường sẽ nói chuyện, hôm nay chắc là vì có người lạ nên không quen."
Minh Nguyệt lại hỏi: "Vậy bình thường hai vị nói gì?"
Chuyện này thì khó nói thật…
Dù sao thì cứ nói qua nói lại là Trình Dã có thể lột sạch quần áo của y.
Cuối cùng Trình Dã cũng lên tiếng: "Thỉnh thoảng chúng tôi sẽ nói về chuyện đóng phim của anh ấy, anh ấy cũng sẽ hỏi tôi vài vấn đề trong công việc."
Cách nói chuyện thật khách sáo.
Minh Nguyệt hỏi: "Vậy ngoài công việc thì sao?"
Trình Dã uống một hớp sữa, rũ mắt xuống, giọng điệu lạnh nhạt: "Đời sống của anh ấy đã có người giúp việc lo liệu, tôi không cần phải hỏi han gì."
Giang Thời quay mặt đi, dường như không muốn liếc Trình Dã lấy một cái.
Y nói: "Đúng là như vậy."
【Cảnh tượng ngại ngùng quá, vừa nãy còn định khen hai người họ đẹp đôi.】
【Trời ơi, tôi thấy ngại thay cho Minh Nguyệt luôn. Hai người này thật sự là tình nhân hả?】
【Giả tạo quá. Cặp đôi nào ăn sáng mà như cuộc họp thương mại vậy?】
【Hay thật, diễn cũng lười diễn, qua loa với khán giả vậy. Mối quan hệ của tôi với đồng nghiệp còn tốt hơn hai người này.】
【Trình Dã ghét Giang Thời đến mức nào vậy, lông mày nhíu từ đầu đến giờ chưa giãn ra. Giang Thời cũng thế, không thèm liếc Trình Dã lấy một cái.】
【Phòng livestream khác thì cưng chiều nhau, đút cơm cho nhau luôn rồi, hai vị này thì hay rồi, diễn kịch cho xong chuyện.】
【Xem ra là chia tay sớm rồi, nếu không cũng không đến mức này.】
【Đã thế này rồi còn nhận show tạp kỹ kiểu này, làm ai cũng khó chịu vậy.】
Bình luận toàn là tiếng mắng chửi, Minh Nguyệt xem mà lo lắng, cô đổi một câu hỏi khác: "Nghe nói hai người quen nhau từ cấp ba? Có thể cho mọi người biết hai người đến với nhau như thế nào không?"
Giang Thời nghĩ một lát, nói: "Cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là quen biết, rồi thấy hợp nhau, thế là ở bên nhau thôi."
Trình Dã không nói, Giang Thời cũng không nói nhiều, chủ đề rõ ràng không thể tiếp tục, Minh Nguyệt đành bó tay, chuyển sang chủ đề khác.
"Nghe nói hai người bay chuyến chiều, hai người đã thu dọn hành lý chưa?"
Việc này tổ chương trình đã thông báo trước, dù sao thì phân đoạn mở đầu không thể chỉ quay cảnh họ ăn sáng, sắp xếp hành lý mới là tiết mục chính.
Giang Thời nuốt miếng bánh bao cuối cùng: "Vẫn chưa."
Đến đây, số lượng khán giả trong phòng livestream của Giang Thời ngày càng giảm. Nhiều người vừa vào, thấy hai vị ngồi ăn sáng như đồng nghiệp, không khí lúng túng đến mức người dẫn chương trình cũng cảm nhận được thì lần lượt chạy sang phòng livestream show ân ái bên cạnh.
Minh Nguyệt cũng hơi bất đắc dĩ, cô cứ nghĩ hai người này đã công khai lâu như vậy, hẳn là phòng livestream dễ tạo không khí nhất, ai ngờ cuối cùng lại là cặp đôi gượng ép nhất.
Cặp đôi giả trong giới giải trí cô gặp nhiều rồi, hai người này trông xa lạ đến lạ thường, chắc là bị ràng buộc nên phải diễn thôi. Vẻ mặt của Trình Dã, nhìn thế nào cũng không giống người đồng tính.
Vốn còn có tiết mục đọc bình luận, nhưng bình luận toàn là mỉa mai, Minh Nguyệt trực tiếp bỏ qua, hỏi Giang Thời: "Vậy tôi có thể đi theo để quay cảnh hai vị sắp xếp hành lý được không?"
Vốn dĩ có tiết mục này, Giang Thời và Trình Dã ăn cơm xong thì dẫn Minh Nguyệt lên lầu.
Tổng giám đốc Trình vẫn giữ vẻ mặt cực kỳ thâm trầm, Giang Thời đành giải thích: "Phòng ngủ hôm nay chưa kịp dọn, sẽ hơi bừa bộn."
Y đẩy cửa bước vào, chăn gối trên giường vứt lộn xộn, xem ra sáng nay Giang Thời thật sự bị tiếng chuông cửa làm phiền mà dậy. Phòng ngủ thông với phòng thay đồ, những thứ không tiện để lộ đã được cất đi chỗ khác, Giang Thời kéo cửa ra: "Đồ đạc của tôi thường ngày đều do Trình Dã sắp xếp, chắc tổ chương trình không quy định là phải tự mình làm đâu nhỉ?"
Minh Nguyệt giơ điện thoại quét một vòng trong tủ quần áo, bên trong không lộn xộn, được sắp xếp khá gọn gàng, nhưng điều khiến cô ngạc nhiên là quần áo của cả hai người, với hai cỡ khác nhau, lại được treo lẫn lộn một cách tự nhiên.
Hai người này trông đều là người rất coi trọng ranh giới cá nhân, vậy mà quần áo lại treo lẫn lộn tùy tiện thế này, trông hoàn toàn khác với những gì họ thể hiện ra bên ngoài.
Trình Dã đã mở vali ra.
Để cho livestream trông tự nhiên hơn, Minh Nguyệt đặt điện thoại lên chiếc tủ có thể quay toàn cảnh căn phòng: "Thầy Giang, Tổng giám đốc Trình, tôi muốn đi vệ sinh một chút, điện thoại cứ để đây nhé."
Thực ra ý cô là để khách mời tự quay livestream.
Giang Thời biết ý cô, nhưng y lười, lười cầm điện thoại. Trình Dã thì hoàn toàn không biết, trong phòng ngủ không còn người khác, rõ ràng vai hắn đã thả lỏng hơn đôi chút, xắn tay áo, bắt đầu thu xếp hành lý.
Đầu tiên chắc chắn là sắp xếp đồ của Giang Thời, cho chiếc gối nhỏ quen thuộc của y vào, sau đó là quần áo…
Giang Thời đứng sau lưng hắn: "Lấy vài bộ đồ thoải mái chút, lỡ sau này có việc phải làm thì sao."
Trình Dã quên mất trên bàn còn có cái điện thoại.
Hắn nói: "Anh có phải làm đâu."
Giang Thời cúi xuống xách một chiếc áo vest màu đỏ rượu từ trong vali ra: "Anh mặc cái này vào thôn à?"
Trình Dã lấy chiếc áo khoác ra.
Giang Thời lại xách lên một chiếc: "Cái này không lấy."
"Cái này đẹp mà."
"Em muốn anh nóng chết rồi thừa kế gia sản của anh à?"
Trình Dã: "..."
Giang Thời đá vào mông vị tổng tài bá đạo một cái: "Em có biết sắp xếp đồ không vậy? Không được thì để anh tự làm."
Trình Dã lấy bộ đồ 'gây sốt' trên thảm đỏ của Giang Thời ra, lẳng lặng nhét áo phông, quần dài vào.
【Tôi đâu có chớp mắt, sao phong cách lại thay đổi đột ngột vậy.】
【Không biết nữa, tự dưng thấy mình không nên ở trên bàn, mà nên chui xuống gầm bàn.】
【Vừa nãy không phải còn lạ lẫm lắm sao? Sao giờ đã đá nhau rồi?】
【Giang Thời bất lịch sự quá, dám giơ chân đạp người ta.】
【Chuyện riêng tư của vợ chồng người ta, người trong cuộc còn chưa lên tiếng, mấy người bớt tọc mạch đi.】
【Vừa nãy còn giả vờ không quen, phút này lại bắt đầu diễn, diễn dở tệ, thà sang xem Tôn Gia Vũ với Triệu Truyền bên cạnh còn hơn, đó mới là một cặp đôi thực sự.】
Giang Thời không thấy bình luận, y bị Trình Dã nhét cho quả cà chua hái ở vườn rau dưới lầu, nhìn hắn tiếp tục sắp xếp đồ.
【Trình Dã gấp quần áo gọn gàng quá, còn gọn hơn cả mẹ tôi gấp, hoàn toàn không nghĩ anh ấy lại biết sắp xếp như vậy.】
【Tuy ở xa không thấy rõ, nhưng anh ấy sắp xếp đồ rất đầy đủ, thuốc chống muỗi, chống côn trùng, thậm chí cả túi y tế cũng có. Trước đây đăng ký một đoàn đi cắm trại, sếp cũng sắp xếp đồ cho chúng tôi y như vậy.】
【Với cả mấy nhóm khác thì đang nhét lẩu tự sôi, mì gói, đồ ăn vặt vào vali, còn hai vị này toàn là đồ dùng cá nhân à?】
【Bên cạnh Tôn Gia Vũ và Triệu Truyền vì chuyện mang mì gói vị bò hay vị ớt ngâm mà suýt cãi nhau kìa.】
Ngoài màn hình…
Trình Dã nghĩ ngợi, sắp xếp hết đồ dùng cá nhân vào vali của mình, rồi lại cho thêm vài bộ quần áo cho Giang Thời.
Còn của hắn…
Tủ quần áo kéo ra, vài cái áo ba lỗ, vài cái áo phông, hai cái quần, thêm chiếc áo khoác đen, đến gấp cũng lười, vứt thành một đống vào, đóng vali lại là xong, toàn bộ quá trình chưa đến hai phút.
【Cái gì 'vèo' một cái vậy?】
【Không, cái sự đối lập này, tôi cảm nhận được sự qua loa rõ rệt, mà còn là qua loa với chính bản thân nữa.】
【Không hiểu sao tự dưng hơi mắc cười, Tổng giám đốc Trình, hóa ra anh là người như thế.】
【Đồ của vợ: Chăm chút cẩn thận, gấp gọn gàng, đa dạng chủng loại. Đồ của mình: Có cái mặc là được rồi.】
【Diễn à, giả tạo quá.】
Giang Thời gặm xong quả cà chua, cuối cùng cũng nhớ ra cái điện thoại trên bàn, chưa kịp đứng dậy, Trình Dã đã lén lút ngồi xổm xuống bên cạnh y.
Từ góc quay của điện thoại, người đàn ông cao lớn gần như ôm trọn lấy thanh niên mảnh khảnh, hai người dựa vào nhau, tư thế không quá thân mật, nhưng lại khiến người ta cảm thấy không thể chen vào.
Họ không đeo mic, cứ nghĩ ở xa thì âm thanh sẽ không thu vào điện thoại. Nào ngờ điện thoại dùng để livestream là loại mới ra mắt trên thị trường, có thể thu rõ mồn một cả những âm thanh nhỏ nhất.
"Trong vali mang bao cao su được không?"
Giang Thời tức đến bật cười: "Em nói xem?"
"Được mà."
"Cút."
Trình Dã nói: "Vậy em lén giấu đi."
Giang Thời đánh hắn một cái: "Tổng giám đốc Trình, hình tượng của em sụp đổ rồi."
"Chưa sụp..." Trình Dã nói: "Em xem rồi, tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết một đêm bảy lần, em có thể mang trước bốn mươi chín cái, của tuần sau hẵng tính sau."
Giang Thời nói: "Đừng ép anh phải tát em trước mặt hàng ngàn khán giả."
Trình Dã: "…"