Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Chương 114: Ngoại truyện 5
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trình Dã và Giang Thời lại lên hot search, lần này từ khóa tìm kiếm đơn giản mà rõ ràng, mang đậm hương vị người lớn.
#TrìnhDã, bao.#
Lúc Lưu Hòa Bình gọi điện đến chất vấn, Trình Dã đang ngồi xổm trước cửa nhà mình, bưng một cái bát tô còn to hơn mặt, húp mì sột soạt. Đồ ăn kèm là thịt kho tàu còn thừa từ hôm qua, trộn thêm đậu cô ve xào thịt băm, mỗi miếng ăn đã bằng nửa suất cơm của Giang Thời.
Giang Thời cũng ăn mì, nhưng là nước dùng mới nấu, có cà chua, thịt băm và rau cải xanh mướt, đựng trong một cái bát hình quả bí ngô, bốc hơi nghi ngút.
Lưu Hòa Bình nói trong điện thoại: "Hai vị tổ tông ơi, hai người lại làm gì nữa đấy?"
"Ăn trưa đây, ăn xong là phải ra sân bay rồi."
Thế là những lời chực nói ra của Lưu Hòa Bình lại phải nuốt xuống. Hắn ta hỏi Giang Thời: "Cậu xem tin tức trên mạng chưa?"
Giang Thời ăn một miếng mì: "Chưa kịp xem, sao thế?”
Nghĩ đến chuyện đùa cợt nhạy cảm đang rầm rộ trên hot search, Lưu Hòa Bình lặng lẽ ngậm miệng. Thôi, thôi kệ đi... còn hơn là chẳng ai biết đến.
Hắn ta dặn dò Giang Thời: "Không có việc gì thì đừng lên mạng, đỡ phải thấy người ta chửi cậu làm ảnh hưởng tâm trạng."
Hắn ta nhấn mạnh lần nữa: "Cái gì không nên nói thì tuyệt đối đừng nói, đừng có coi cư dân mạng như người nhà mà cái gì cũng kể hết."
"Yên tâm đi..." Giang Thời nói: "Tôi với Trình Dã đều an phận lắm, có nói gì đâu."
Lưu Hòa Bình: "..."
Trái tim này mệt mỏi quá.
Chỉ một cuộc điện thoại, Trình Dã đã ăn hết bát mì. Hắn bưng bát lên, húp sạch cả nước, ăn sạch sành sanh.
"Lưu Hòa Bình gọi cho anh làm gì thế?"
Buổi sáng Giang Thời dậy muộn, giờ này vẫn chưa đói, ăn được một nửa đã không ăn nổi nữa bèn đẩy bát về phía Trình Dã.
"Không có gì, chỉ dặn dò vài câu thôi."
Trình Dã húp sùm sụp, ăn nốt phần mì thừa của Giang Thời.
Ánh mắt Giang Thời hướng xuống, nhìn vào cái bụng phẳng lì của người đàn ông, thật sự không hiểu nổi cái dạ dày của hắn chứa được chừng ấy thứ bằng cách nào.
Chỉ hai ba miếng là Trình Dã đã ăn hết mì, đang dùng đũa vớt nốt chỗ thịt băm còn sót lại. Giang Thời nhìn mà thấy buồn cười: "Tổng giám đốc Trình, cái bánh sandwich buổi sáng không làm em thỏa mãn à?"
Đối mặt với sự trêu chọc của y, động tác trên tay Trình Dã khựng lại, vẻ mặt hơi buồn bã: "Dở tệ, hai lát bánh mì, kẹp chút đồ tái sống với mấy lá rau dập nát mà dám bán em mười lăm đồng."
"Giờ mới chê à? Hình tượng tổng tài bá đạo của em đâu rồi?"
Trình Dã nói: "Có ai quy định tổng tài bá đạo thì không được ngồi trên bậc cửa ăn mì đâu."
Giang Thời: "..."
Hai người bay chuyến bay lúc một giờ chiều, ăn trưa xong thì xuất phát. Thật trùng hợp, địa điểm quay show lần này lại ở Lâm Thành, chỉ có điều là một thôn nhỏ trên núi nằm ở hướng ngược lại với thôn Khê Liễu.
Giang Thành cách Lâm Thành không xa lắm, hai người bay trong ngày.
Địa điểm quay tên là thị trấn Tây Trang, còn hẻo lánh và lạc hậu hơn cả thôn Khê Liễu. Xuống máy bay, hai người lại chuyển sang đi tàu hỏa, sau đó mới lên xe của tổ chương trình.
Camera được lắp sẵn trong xe. Lẽ ra, lúc này họ nên nói chuyện gì đó để tranh thủ lên hình, nhưng Giang Thời thật sự mệt rã rời, vừa lên xe đã gục đầu ngủ. Trình Dã thì cầm điện thoại xử lý công việc.
Bác tài ngồi hàng ghế trước liếc nhìn, thầm nghĩ chắc hai người này chẳng có mấy cảnh quay.
Cứ thế xe chạy thẳng một mạch, trời cũng dần tối. Cuối cùng Giang Thời cũng tỉnh dậy mơ màng, y xoa xoa gáy nhìn ra ngoài, hỏi: "Còn bao lâu nữa mới đến?"
Tài xế nói: "Sắp đến rồi. Nhưng mà thầy Giang ơi, hình như hai người là nhóm đến cuối cùng đấy."
Giang Thời vào vai, cười nói: "Sao vậy, đến cuối cùng có bị phạt gì không ạ?"
Tài xế ra vẻ bí ẩn: "Đến lúc đó cậu sẽ biết."
Nói rồi, xe dừng lại dưới chân núi.
Giang Thời và Trình Dã xuống xe. Người của tổ chương trình đã đợi sẵn ở ngã rẽ, đạo diễn cầm một cái loa: "Chào mừng Giang Thời và Trình Dã. Trời tối hết cả rồi mới chờ được hai người đến."
Giang Thời phối hợp trêu lại: "Ai bảo các anh chọn cái nơi xa xôi hẻo lánh thế này, lỡ bị bắt cóc cũng không tìm được đường về."
Đạo diễn nói: "Trước khi lên núi, hai người phải phối hợp với tổ chương trình kiểm tra hành lý. Xét thấy tính chất công việc của một số khách mời, Tổng giám đốc Trình có thể mang theo điện thoại, còn của cậu, Giang Thời, chúng tôi sẽ thu lại. Thêm nữa, các loại đồ ăn cũng không được mang lên."
Trước khi đến Giang Thời đã biết quy định này, nên cũng không giấu giếm bất cứ món đồ cá nhân nào trong vali, rất hào phóng đẩy hành lý của mình ra: "Các anh cứ kiểm tra đi.”
Nhân viên tiến lên kiểm tra vali của y, xem xong có chút bất ngờ, đúng là không mang theo gì thật.
Sau đó là đến lượt Trình Dã.
Họ nhìn cái vali màu đen giống hệt của Giang Thời mà lại trầm mặc lạ thường. Nhìn vẻ mặt đó, dường như sợ sẽ tìm thấy thứ gì đó không nên thấy.
Đạo diễn ho khan: "Tổng giám đốc Trình, trong vali của anh không có thứ gì không phù hợp để lên hình chứ?"
Xung quanh ngoài họ ra thì chỉ có người của tổ chương trình, đạo diễn hạ thấp giọng: "Nếu bên anh không tiện kiểm tra, chúng ta có thể bỏ qua bước này."
Giang Thời: "???"
Ủa, dựa vào đâu?
Trình Dã cũng hơi thắc mắc, ánh mắt dò xét của những người đó khiến hắn thấy khó chịu, thế là hắn dứt khoát tự mình mở vali ra.
"Kiểm tra đi."
Hắn không có biểu cảm gì, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt liếc qua luôn khiến người khác cảm thấy áp lực. Nhân viên đứng hình, cố gắng nhìn qua, không thấy thứ gì không nên thấy.
Họ vừa thầm thở phào nhẹ nhõm, lại vừa có chút tiếc nuối.
Đạo diễn lại ho khan: "Hành lý của hai người đã qua kiểm tra. Tổ chương trình sắp xếp cho mỗi cặp đôi một căn nhà, cặp đôi nào đến trước thì được chọn trước. Vì hai người đến cuối cùng, nên hiện tại chỉ còn lại căn duy nhất mà họ đã để dành. Ngoài ra, do hai người đến quá muộn, nguyên liệu nấu ăn đã bị chia hết, nên bữa tối của hai người chỉ có thể sang nhà các khách mời khác ăn nhờ hoặc xin nguyên liệu."
Giang Thời càng nghe càng cảm thấy tổ chương trình này đúng là chẳng ra gì.
Chưa đợi y nói gì, đạo diễn đã đứng nép sang một bên, để lộ ra con đường núi ngoằn ngoèo phía sau.
"Đường lên thôn chỉ có con đường nhỏ này, đường đi mất khoảng hai mươi phút. Hai người cũng thấy rồi đấy, xe của tổ chương trình không lên được, nên đành phiền hai người tự đi bộ lên."
Giang Thời ngẩng đầu, con đường nhỏ khúc khuỷu, độ dốc ít nhất cũng phải bốn mươi lăm độ.
"..."
Dù ngày thường y có hiền lành đến đâu, giờ phút này cũng không nhịn được mà thầm rủa: "Đạo diễn, các anh cũng quá đáng thật sự, cao như thế, chúng tôi còn mang theo hành lý, leo lên kiểu gì?"
Đạo diễn mỉm cười: "Không còn cách nào khác, các khách mời khác cũng leo lên như vậy mà.”
"Tất nhiên..." Anh ta đổi giọng: "Chúng tôi cũng có thể cung cấp dịch vụ xách hành lý, ba trăm tệ một lần. Số tiền này sẽ bị trừ vào số tiền hai người kiếm được trong ba tháng tới."
Đúng là viết thẳng chữ lòng dạ đen tối lên mặt.
Trình Dã ngồi xuống bên cạnh Giang Thời, bắt đầu đóng vali.
Giang Thời tò mò hỏi đạo diễn: "Có ai mua dịch vụ không?"
Đạo diễn cười tủm tỉm: "Đây là bí mật."
Trình Dã nói: "Đi thôi, nếu không sẽ không kịp ăn tối mất."
Hắn cầm một cái áo khoác trong tay, vốn định mặc cho Giang Thời, nhưng ở đây đông người quá, hắn đành đưa cho y: "Buổi tối nhiều muỗi, mặc thêm áo khoác vào."
Giang Thời đưa tay nhận lấy, nhìn Trình Dã một tay xách một chiếc vali, nhấc chân bước lên con đường nhỏ ngoằn ngoèo.
Y vội vàng đi theo sau: "Để anh cầm một cái."
Trình Dã không buông tay: "Không nặng."
Trên con đường nhỏ toàn là đá, Giang Thời phải cẩn thận từng bước chân: "Thế em sao lại xị mặt ra thế?"
Bước chân Trình Dã khựng lại: "Em chỉ không vui thôi. Anh đã mệt cả ngày rồi, đáng lẽ phải được nghỉ ngơi tử tế."
Giang Thời cười: "Tính chất của show thực tế thế nào chẳng lẽ em không biết? Đây chắc mới là món khai vị thôi, sau này chỉ có mệt hơn.”
Ánh hoàng hôn dần khuất sau lưng, trời chập choạng tối, khuôn mặt Giang Thời trong ánh sáng mờ ảo, nụ cười của y khiến tim Trình Dã đập nhanh một nhịp.
Trình Dã nhìn chằm chằm vào mặt y: "Hay là em cõng anh nhé? Anh ôm chặt cổ em, sẽ không bị ngã đâu."
Giang Thời đưa tay chỉ vào hai chiếc vali to đùng trên tay hắn: "Ý em là... Em vừa xách hai chiếc vali, vừa cõng anh?"
Địa chủ cũng không dám bóc lột nông dân như thế.
Trình Dã nghĩ nghĩ: "Cũng phải. Đường này dốc quá, vừa xách vali vừa cõng anh đúng là không an toàn."
Hắn quẳng hai chiếc vali xuống đất: "Em cõng anh lên trước, rồi xuống lấy sau."
Giang Thời: "..."
Người không biết còn tưởng y bị tàn tật.
Giang Thời nói: "Biến đi."
Trình Dã tủi thân, Trình Dã lẳng lặng nhặt vali lên.
Người quay phim đi theo họ ở một khoảng cách vừa đủ, có người giơ đèn, đường trông cũng đỡ tối hơn.
Giang Thời đi phía trước, Trình Dã theo sát ngay sau.
"Mệt không? Có muốn nghỉ một lát không, chúng ta đi chậm thôi, hay là uống chút nước?”
Người không biết còn tưởng Giang Thời mới là người đang vác hai chiếc vali leo dốc.
Giang Thời không nhịn được nữa, đánh nhẹ hắn một cái: "Tổng giám đốc Trình, hình tượng kiêu ngạo lạnh lùng của em đâu rồi?"
Trình Dã nói: "Hình tượng không quan trọng bằng sự thoải mái của anh."
"..."
Đúng là, không duy trì nổi một chút nào.
Nhưng trong lòng Giang Thời lại cảm thấy ấm áp, y đưa tay vỗ nhẹ vai người đàn ông để an ủi: “Anh không mệt, không phải em cứ khuyên anh vận động sao, coi như tập thể dục luôn."
Nói không mệt là nói dối. Giang Thời vốn dĩ yếu ớt, leo được mười mấy phút đã bắt đầu thở dốc, nhưng vừa nhìn người bên cạnh, lại cảm thấy có thể cố thêm một chút.
Cứ thế cố gắng leo lên đến đỉnh núi, vừa nhìn thấy căn nhà duy nhất mà tổ chương trình chừa lại cho họ, Giang Thời cảm thấy như sét đánh ngang tai.
Nói thật, mức độ tồi tàn của căn nhà này chẳng khác gì căn nhà cũ của Trình Dã.
May mà nhà tài trợ có cung cấp chăn ga gối đệm, cái giường trong nhà vẫn coi như thoải mái.
Các khách mời khác vừa lên đến nơi, thấy hoàn cảnh thì ca thán một trận, nghỉ ngơi đủ rồi mới nghĩ đến chuyện dọn dẹp ăn uống.
Trình Dã vừa đến nơi, đặt hành lý xuống, liếc nhìn cái giường bèn ấn Giang Thời ngồi xuống đó, giơ tay uống cạn nửa chai nước, nói: "Em đi tìm đồ ăn đây."
Giang Thời còn chưa thở đều, người đàn ông đã bỏ lại y với một bóng lưng.
Y liếc nhìn cái cửa sổ thông gió, mặc kệ tất cả ngả lưng ra sau, cảm thấy mình và chiếc giường này đúng là sinh ra để dành cho nhau.
Y nằm lì trên giường, cho đến khi ngoài cửa có tiếng động.
Giang Thời nghỉ ngơi đủ rồi, cố gắng ngồi dậy.
Căn nhà đổ nát này không có nhà bếp, bếp lò đặt ở ngoài sân. Ngoài cửa sáng đèn, Trình Dã đang ngồi xổm trước bếp lò nhóm lửa.
Giang Thời khoác áo đi ra: "Em xin được nguyên liệu rồi à?"
Việc nhóm lửa đối với người khác khó khăn như lên trời, nhưng với Trình Dã chỉ là chuyện hai phút. Hắn phủi tay, giơ chiếc túi trong tay cho Giang Thời xem.
Bên trong có một gói bột mì, một miếng thịt bò, và hai quả cà chua.
"Em xin ai thế?"
"Nhà bên cạnh, hình như tên là Tôn Gia Vũ."
"Họ tốt bụng vậy sao?"
Trình Dã nói: "Em nói với cậu ta, em biết nấu ăn."
"..."
Thế thì đúng là quá hấp dẫn rồi.
Từ xa, một bóng người cầm đèn pin đi tới.
Đầu tiên Giang Thời nhìn thấy mái tóc xoăn nhỏ của cậu ta, sau đó mới thấy khuôn mặt non choẹt.
Tôn Gia Vũ cười lên để lộ một chiếc răng khểnh, tay bưng một chiếc bát: "Chào thầy Giang, chào anh Trình, có cần em giúp gì không ạ?”
Trình Dã chau mày: "Phiền cậu vào nhà tìm giúp một chiếc ghế."
Nhìn ngọn lửa đã cháy bùng lên, Tôn Gia Vũ cảm thấy bữa tối hôm nay chắc chắn là ổn rồi. Cậu ta đặt chiếc bát xuống, lon ton chạy vào tìm ghế.
Cậu ta đưa chiếc ghế cho Trình Dã, Trình Dã liền tiện tay đặt xuống dưới mông Giang Thời: "Ngồi đi."
Giang Thời bị ấn vai ngồi xuống, cùng Tôn Gia Vũ đứng trước mặt nhau, bốn mắt nhìn nhau.
Tôn Gia Vũ cũng không thấy ngại, tự tìm một chiếc ghế khác ngồi xuống bên cạnh Giang Thời: "Tổng giám đốc Trình trông không giống như em tưởng tượng lắm."
Mắt cậu ta sáng rực: "Không ngờ anh ấy còn biết nấu ăn. Em với Triệu Truyền đến muộn, chỉ được chia cho gói nguyên liệu này, hai đứa nhìn túi bột mì mà bó tay chịu trói, còn đang định nhóm lửa nướng luôn miếng thịt bò để ăn tạm."
Giang Thời cười: "Đúng là em ấy không giống người khác lắm."
Chỉ trong vài câu nói, Trình Dã đã nhào bột xong.
Ít ra tổ chương trình cũng còn chút lương tâm, bên cạnh bếp lò có dầu ăn và gia vị.
Trình Dã cho thịt bò vào nồi luộc trước, đậy vung nồi lại, rửa sạch tay nói: "Nếu muốn ăn tối thì canh lửa giúp tôi, đừng để nó tắt."
Câu này vừa nghe là biết nói với Tôn Gia Vũ.
Giang Thời hỏi hắn: "Em đi đâu đấy?"
Trình Dã nói: "Không có rau, em đi tìm ít rau cho anh."
Trời tối thế này, Giang Thời thấy hắn bận rộn tất bật cũng không nỡ: "Thôi, kệ đi, ăn no là được rồi."
Trình Dã quay vào nhà, lúc ra thì cầm theo một chai xịt chống muỗi. Hắn xịt lên người Giang Thời đang ngồi dưới đèn: "Nhanh lắm, mười phút là em về. Trời tối quá, đường khó đi, không thể dẫn anh đi được, ngoan ngoãn ngồi đây."
Tôn Gia Vũ ngoan ngoãn ngồi canh lửa, nhìn bóng lưng Trình Dã khuất hẳn mới nói: "Anh Trình đi xin rau các nhóm khác à? Giờ này chắc họ ăn xong cả rồi."
Giang Thời cũng không biết hắn đi đâu tìm rau, nhìn hướng hắn đi cũng không giống hướng đến nhà các nhóm khác.
Một lúc sau, Triệu Truyền cũng đến.
Giang Thời đều quen biết cả hai người họ, chỉ là không thân lắm, nên ở chung cũng không thấy ngại ngùng.
Chiếc nồi gang lớn sôi ùng ục, mùi thơm từ dưới vung nồi gỗ bay ra khiến Tôn Gia Vũ đứng ngồi không yên.
"Thơm quá, bao giờ anh Trình mới về nhỉ?"
Điện thoại của Trình Dã đang ở trong túi Giang Thời. Y nhìn đồng hồ, còn một phút nữa là tròn mười phút. Y ngẩng đầu lên, ánh đèn của tổ quay phim sáng lên ở cách đó không xa, một người đàn ông cao lớn từ dưới ánh đèn đi tới.
Giang Thời đứng dậy, thấy trong tay Trình Dã là một bó rau xanh mướt, theo sau là một anh quay phim với biểu cảm khó tả.
"Em xin được rau thật à?"
Trình Dã mặt không đổi sắc: "Không xin, tự hái đấy."
"Hả? Em hái trộm rau của người ta à?"
"Rau dại. Vừa nãy lúc lên núi em thấy ở ven đường."
Giang Thời thích ăn rau, Trình Dã không thể chịu được trong mì lại không có rau.
Hắn ngồi xổm bên bể nước rửa rau, sự thiên vị lộ rõ như ban ngày.
"Cái này ngon, lát nữa gắp hết vào bát của anh. Cái này đắng, cho hai người bọn họ ăn. Cái này già rồi, ăn không ngon, cũng cho hai người họ ăn."
Triệu Truyền vừa định đi tới giúp: "...”