40. Chương 40

Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhờ có sự giúp đỡ của Giang Thời và Trình Dã, tối nay họ bán được rất nhiều đồ trang sức. Sau khi trừ đi lợi nhuận, kiếm được gần ba trăm tệ.
Bốn giờ sáng họ mới dọn hàng, quay đầu liền đến quán nướng bên cạnh để ăn mừng.
Cao Tân Hòa đang chơi game ở quán net với bạn cùng lớp, vừa nghe nói có bữa ăn khuya miễn phí liền chạy ngay tới.
Tiểu Lục kể lại một cách sinh động dáng vẻ Trình Dã bán hàng. Giang Thời co ro trong áo khoác, ngồi cạnh họ mà gật gù buồn ngủ. Trình Dã và Lưu Mãn đứng dưới gốc cây cách đó không xa hút thuốc.
Khu dân cư cách đó không xa có vài nhà dần dần bắt đầu sáng đèn, nơi giao nhau giữa núi và trời hiện lên một vệt trắng mờ ảo.
Lưu Mãn hít một hơi thuốc, đôi mắt thức đêm đã đỏ ngầu, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn: “Theo đà này, không lâu nữa chúng ta sẽ hồi vốn.”
Trình Dã xoa xoa điếu thuốc Lưu Mãn đưa cho, rũ mày không nói gì.
Lưu Mãn lại nói: “Em thấy bán những món đồ nhỏ này cũng là một hướng đi tốt. Đồ trang sức không được thì chúng ta bán thứ khác, dù sao cũng hơn là không làm gì chứ?”
“Cũng được.” Trình Dã nói: “Nhưng quá chậm, kiếm được tiền cũng quá ít ỏi.”
Khi hắn nói những lời này rất bình thản, nhưng Lưu Mãn lại nhận ra tham vọng lớn lao trong ánh mắt hắn.
Khói thuốc vào phổi, khiến gã ho sặc sụa mấy tiếng, phải mất một lúc mới hoàn hồn.
Gió rạng sáng lạnh buốt thổi qua khiến tay Lưu Mãn nổi gai ốc, nhưng tim gã lại đập rất nhanh, cổ họng khô khốc.
“Anh Trình...” Gã cười gượng một tiếng, “Chúng ta chỉ là những người nhỏ bé, nhà cũng nghèo, có chút tiền đủ ăn là được rồi. Làm chuyện lớn sao đến lượt bọn mình chứ? Chúng ta không có cái số đó.”
Trình Dã xé lớp giấy bọc ngoài điếu thuốc, đầu ngón tay vê sợi thuốc lá, “Tôi không tin vào số mệnh. Tôi cần tiền, rất nhiều tiền.”
Có thể mua ngọc trai, cũng có thể mua đá quý.
Tình cảm không đáng giá, nên hắn phải ôm tiền quỳ gối trước mặt Giang Thời.
Sau lưng Lưu Mãn có chút lạnh, ngón tay gã run rẩy siết điếu thuốc, “Anh cần nhiều tiền như vậy để làm gì?”
Trình Dã không nói gì, quay đầu nhìn về phía Giang Thời.
Thiếu niên nghiêng đầu dựa vào ghế ngủ thiếp đi, lông mi dài và cong, rũ xuống một cách yên tĩnh.
Lưu Mãn không ngốc, ngược lại, gã từng trải qua nhiều hoàn cảnh, hiểu biết hơn người khác. Gã cắn điếu thuốc, cũng nhìn về phía Giang Thời, “Anh ấy có biết không?”
“Biết gì?”
“Biết anh đã làm nhiều việc như vậy vì anh ấy không? Hoặc nói... Anh ấy có biết anh đối xử tốt với anh ấy như vậy là vì cái gì không?”
Lúc còn đi học Lưu Mãn đã từng thích một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp, gia thế cũng rất tốt. Gã ngây thơ nghĩ rằng sự chân thành có thể cảm động một người, cho đến khi anh trai của cô gái chặn gã ở góc tường.
“Một chiếc áo của em gái tao hơn một trăm tệ, tiền sinh hoạt một tháng của mày còn chưa được một trăm, mày lấy gì để theo đuổi nó?”
Một câu nói nhẹ nhàng, tại chỗ giẫm nát lòng tự tôn của Lưu Mãn dưới đất.
Thiếu niên mười mấy tuổi cùng với thời kỳ nổi loạn, có sự kiêu ngạo và lòng tự tôn vô dụng.
Nhưng Trình Dã trước mặt Giang Thời không có kiêu ngạo và lòng tự tôn. Sự kiêu ngạo và lòng tự tôn của hắn đã sớm bị nghiền nát, ngay cả linh hồn cũng lún sâu vào bùn lầy, rồi lại trong đêm mưa lạnh lẽo, tái tạo lại thành hình bóng của Giang Thời.
Trình Dã há miệng nhét sợi thuốc lá trong tay vào miệng, hắn nhai từng chút một. Ánh mắt hắn rơi trên nốt ruồi ở chóp mũi thiếu niên, như thể ngay cả chút da thịt trắng nõn lộ ra đó cũng được hắn ngậm vào miệng, nhai nát rồi nuốt xuống.
“Y có biết hay không thì có liên quan gì? Kết cục cũng sẽ không thay đổi. Y ập ờ với tôi cũng được, tham lam không đáy cũng được, dù sao cũng chỉ đòi hỏi ở tôi thôi đúng không?”
Tiếc là Giang Thời vẫn quá mềm lòng, sự nuông chiều không giới hạn của hắn cũng không làm y hư hỏng.
Trình Dã nhai sợi thuốc lá, đèn đường chiếu lên vai hắn. Lưu Mãn nhìn thấy ánh sáng xanh mờ ảo trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn. So với sói, lúc này Lưu Mãn cảm thấy hắn giống rắn hơn.
Con rắn vừa cuộn mình trên cổ tay Giang Thời. Vẻ mặt Trình Dã cũng rất mệt mỏi, sự lao lực quá độ khiến thái dương hắn giật liên hồi, ngay cả việc nhai sợi thuốc lá cũng không thể làm hắn bớt căng thẳng. Nhưng trái ngược với cơ thể mệt mỏi là sự căng thẳng của thần kinh.
Cơ thể thì chìm xuống, tinh thần lại bay bổng.
Thế là một số suy nghĩ riêng tư được hắn cất giấu trong lòng chưa từng nói ra với ai lúc này không thể kìm nén được.
“Tôi luôn muốn y đòi hỏi ở tôi nhiều hơn, trở nên kiêu căng, hư hỏng, trở thành một kẻ vô dụng đẹp đẽ chỉ có vẻ bề ngoài. Không có tôi y không làm được gì, tốt nhất là ngoài tôi ra không ai có thể chịu đựng được y.”
“Làm hư một người rất dễ, cho y tiền bạc tiêu xài không hết, cho y tình yêu không cần đền đáp là được.”
Trình Dã lại kéo ra một đoạn sợi thuốc lá cho vào miệng.
Hắn dựa vào gốc cây, trước mặt là khói bốc lên từ quán nướng, sau lưng là ánh bình minh sắp ló rạng.
“Tôi cũng không biết mình có thích y không. Y là chỗ dựa duy nhất tôi có thể bấu víu, thích hay không thực ra đã không còn quan trọng nữa rồi. Tôi biết mình không thể rời xa y.”
Hắn nhai thứ cay đắng và chát chúa đầy miệng.
“Nhưng, cứ bám víu lấy một người sẽ bị ghét bỏ.”
Vì vậy, hắn phải để Giang Thời bám lấy hắn.
Là Giang Thời như thế nào không quan trọng, nhưng nhất định phải là Giang Thời.
Nhưng thiếu niên đã lấy ra hai vạn tệ từ hộp báu của mình, lấy ra quần áo từ trong túi nhựa.
Trình Dã lại không đành lòng rồi.
Hắn nuốt sợi thuốc lá, vặn nắp chai nước uống mấy ngụm. Đợi gió thổi bay mùi còn sót lại trên người, rồi lại trở lại dáng vẻ như thường ngày.
“Đi ăn thôi.”
Hắn vẫy tay với Lưu Mãn.
Lưu Mãn đứng yên tại chỗ rất lâu không hoàn hồn. Gió thổi làm đầu thuốc đỏ rực, cho đến khi vết đỏ đó nóng lên ngón tay gã mới bừng tỉnh.
Lưng gã ướt đẫm mồ hôi lạnh, cổ họng khô khốc.
Và ở quán nướng cách đó không xa, Trình Dã kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Giang Thời. Hắn đưa tay đỡ lấy, đầu thiếu niên không hề e ngại mà tựa vào vai hắn.
Cao Tân Hòa và Tiểu Lục không biết nói đến chuyện gì, hai người ngồi cùng nhau cười nghiêng ngả.
Trong tiếng ồn ào của họ, Trình Dã cúi đầu, môi lướt qua nốt ruồi trên chóp mũi Giang Thời.
Lưu Mãn thu lại ánh mắt, dập tắt điếu thuốc trên tay.
...
Giang Thời bị Trình Dã gọi tỉnh.
Không biết đầu y đã tựa vào vai Trình Dã từ lúc nào, khóe mắt vẫn có thể nhìn thấy cái đầu tổ quạ bị Cao Tân Hòa vò xù.
Thức đêm quá lâu, đầu óc Giang Thời rất lơ mơ, cũng không nhận ra tư thế này có gì không đúng. Y chỉ nghiêng đầu ngửi ngửi vào hõm cổ Trình Dã, “Sao trên người cậu có mùi thuốc lá vậy?”
Trình Dã lấy mấy xiên đồ ăn y thích đặt sang một bên, “Là Lưu Mãn hút, không cẩn thận bị dính vào thôi.”
Nói xong hắn khẽ cười: “Thiếu gia là mũi thính vậy sao? Gió thổi lâu như vậy mà vẫn ngửi thấy.”
Người Trình Dã ấm áp, dựa vào lúc sáng sớm nhiệt độ thấp nhất rất ấm. Giang Thời có hơi không muốn rời khỏi vòng tay hắn, nhưng bị nói vậy cũng không vui, đá hắn một cái không mạnh không nhẹ.
“Mắng tôi là chó?”
“Tôi sai rồi.” Trình Dã thành thật nhận lỗi, “Ăn chút gì rồi về ngủ bù đi.”
Lần sau không dẫn Giang Thời ra ngoài nữa, thức đêm hại sức khỏe lắm.
Lúc này Giang Thời mới lười biếng ngồi dậy. Cao Tân Hòa thấy y tỉnh rồi, hớn hở gọi: “Anh họ, uống rượu đi, chúng ta không say không về!”
“Uống cái quái gì.” Giang Thời nói: “Trời sáng rồi. Cậu cũng đừng uống, cẩn thận tôi về nói với bố cậu.”
Cao Tân Hòa đang định lén uống một ly, cảm thấy vô cùng oan ức, “Không phải anh họ, sao anh lại bán đứng tôi chứ?”
Giang Thời cầm một xiên thịt, gạt miếng cháy ở trên cùng cho Trình Dã, nghe vậy ngáp một cái uể oải, “Hai hôm trước mẹ tôi gọi điện thoại cho tôi, nói thành tích của cậu sa sút, bảo tôi quản cậu.”
Cao Tân Hòa cảm thấy mình và Giang Thời cũng một chín một mười, chẳng ai hơn ai, “Anh quản tôi? Sao có thể, điểm của anh còn chẳng cao bằng tôi.”
Hắn vừa dứt lời, Trình Dã liền nhìn về phía Cao Tân Hòa.
Cao Tân Hòa bị hắn nhìn mà rụt cổ, sao nói thật cũng không cho nói vậy?
Giang Thời không thèm quan tâm, y đặt xiên tre xuống, lấy điện thoại ra, tìm bức ảnh chụp cách đây không lâu, đặt điện thoại trước mặt Cao Tân Hòa, hất cằm với hắn.
“Nhìn đi.”
Cao Tân Hòa cầm điện thoại lên, phát hiện bức ảnh là một tờ giấy khen, trên đó viết “Giải thưởng Tiến bộ xuất sắc”.
Bạn Giang Thời trong kỳ thi tháng này đã tiến bộ từ hạng 55 lên hạng 33, đặc biệt trao giải thưởng này, để khen thưởng.
Cao Tân Hòa: “...”
Cao Tân Hòa có điều muốn nói nhưng lại thôi, “Anh họ...”
Giang Thời cất điện thoại vào, “Tôi cái gì mà tôi, bây giờ tôi đã không còn là tôi của ngày xưa nữa.”
Y ném một chai sữa AD vào lòng hắn, “Đi uống sữa của cậu đi.”
Cao Tân Hòa cầm chai sữa uể oải quay người. Giang Thời quay đầu lại, phát hiện Trình Dã đang nhìn y.
Đó là một ánh mắt khó tả, như biển cả, như làn gió nhẹ, dìm y vào sự dịu dàng của nó.
Sức nắm điện thoại của Giang Thời dần dần siết chặt, xương cụt bị ánh mắt hắn nhìn mà có chút tê dại, nhưng lưng vẫn thẳng tắp, “Nhìn gì mà nhìn?”
“Không có gì.” Trình Dã liếc nhìn điện thoại của y, “Lúc đó không phải chê tờ giấy khen này không ra gì, vò thành một cục giấy vụn nhét vào hộc bàn sao?”
Giang Thời im lặng hai giây, cầm một xiên thịt bò nhét vào miệng Trình Dã, “Đồ ăn cũng không làm cậu câm miệng được sao.”
“...”
Trình Dã cắn miếng thịt bò, trong mắt tràn ra một chút ý cười.
Giang Thời kiêu ngạo cũng đáng yêu.
Cuối tuần ngắn ngủi trôi qua, Giang Thời lại bắt đầu vất vả học tập.
Nhờ có sự chỉ bảo của Trình Dã, Giang Thời phát hiện học hành cũng không còn khó khăn như vậy nữa.
Khả năng tiếp thu của y từ nhỏ đã chậm hơn người khác một chút. Lúc nhỏ gia sư nói xong một lần y vẫn không hiểu, rồi hai lần, ba lần…
Thầy cô không thể hiện sự mất kiên nhẫn ra mặt, nhưng Giang Thời có thể cảm nhận được.
Dần dà y không dám hỏi nữa, cứ thế, thành tích ngày càng kém đi.
Nhưng Trình Dã thì không.
Hắn dường như có một sự kiên nhẫn vô tận với Giang Thời. Bất kể Giang Thời có ngốc đến đâu, ở chỗ Trình Dã, y vĩnh viễn là một đứa trẻ thông minh.
Ngoài kèm Giang Thời, Trình Dã còn bận rộn với nhiều việc khác.
Giang Thời luôn có thể nhìn thấy hắn đọc những cuốn sách có tên phức tạp, đôi khi là báo chí. Cuối tuần thì chạy ra quán net, người khác đang chơi game, màn hình máy tính của hắn lại đầy rẫy những tin tức.
Tờ báo hắn đọc xong được Giang Thời lấy lót bàn học. Tờ báo vừa mới in không lâu tỏa ra mùi mực, Giang Thời lật qua lật lại, toàn là những tin tức chính trị.
“Cậu xem mấy thứ này làm gì?”
Sau khi đọc nhiều tin tức như vậy, trong mắt Trình Dã hiện lên vẻ mệt mỏi. Nói cho cùng hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, có hoài bão, nhưng khi thực sự bắt tay vào làm, lại hoàn toàn không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Tôi đang xem xu thế tiếp theo là gì...”
Lúc này đã gần đến kỳ thi cuối kỳ, Giang Thời hiếm khi trốn học, tựa vào tường chơi game bằng điện thoại.
Lúc đó đã có điện thoại cảm ứng đời mới, màn hình lớn, chỉ có ba nút, có thể điều khiển bằng ngón tay.
Nhưng Giang Thời vẫn dùng chiếc điện thoại cũ, đang xếp hình trên màn hình nhỏ xíu.
Y thả xuống một khối hình, nghe thấy lời của Trình Dã, ngước mắt nhìn hắn một cái, “Muốn kiếm tiền à?”
Trình Dã “ừm” một tiếng, “Muốn kiếm tiền nuôi thiếu gia.”
Khối hình của Giang Thời lại thả sai rồi.
Trình Dã tưởng giây tiếp theo y sẽ mắng hắn, nhưng Giang Thời lại cất điện thoại vào.
“Đi làm game đi, Trình Dã.”
Game…
Trình Dã sững lại, “Tại sao lại nói vậy?”
“Màn hình điện thoại lớn rồi, thông minh hóa là xu thế của tương lai. Thực ra nói chính xác không phải là game, mà là thời đại số hóa.”
“Tôi đoán xu thế tiếp theo là cái này.”
Dưới ánh nắng, đôi mắt thiếu niên ánh lên vẻ óng ánh như hổ phách. Đứng sau Giang Thời, Trình Dã đã tìm thấy xu thế của mình.
Giang Thời bận rộn với kỳ thi cuối kỳ, Trình Dã bắt đầu tự học cách lập trình.
Tốc độ học của Trình Dã nhanh đến mức làm Giang Thời kinh ngạc. Hắn thật sự như một cây cỏ hoang dại, một khi đã xác định được phương hướng của mình, sẽ dốc hết sức hấp thụ mọi dưỡng chất, bất chấp tất cả mà vươn lên kiên cường.
Khi Giang Thời học bài thì hắn đọc sách, khi Giang Thời ăn cơm thì hắn đọc sách, khi Giang Thời ngủ dậy một giấc, đèn ngủ trên giường hắn vẫn còn sáng.
Trong gió mang theo hơi thở của mùa hè, tiếng ve kêu dần vang lên.
Sau khi thi xong môn cuối cùng của kỳ cuối, Trình Dã đã đọc xong ba cuốn sách. Học trên giấy cuối cùng vẫn chỉ là hời hợt. Ngày đầu tiên nghỉ hè về nhà, Trình Dã đã mua một chiếc máy tính cũ từ một cửa hàng đồ cũ.
Giang Thời không thể ngờ rằng, ngôi nhà của Trình Dã đã tan hoang đến mức đó. Căn nhà lâu ngày không có người ở, nhìn vào đã thấy bốn bức tường đều dột nát, nhưng lại lắp đặt dây mạng, lắp đặt máy tính.
Trình Dã trở thành người đầu tiên trong làng Khê Liễu có máy tính.
Lúc lắp đặt dây mạng, dân làng đều kéo đến xem.
Những bà dì, bà thím nhiều chuyện tụ tập lại, nhìn sợi dây mạng màu đen nhỏ xíu được kéo từ cột điện vào.
“Dây mạng gì thế, còn phải tìm người đến kéo, tốn bao nhiêu tiền vậy nhỉ?”
“Nhìn kiểu này là không rẻ rồi. Tôi thấy sáng nay Trình Dã còn ôm một cái gọi là máy tính gì đó vào, nói là kéo dây cho cái máy tính này.”
“Máy tính? Đó lại là cái gì?”
“Con trai tôi nói, cái máy tính này còn đắt hơn cả tivi, nói là có thể chơi game. Bà nói xem Trình Dã lắp nó có phải để chơi game không?”
“Chơi game? Này không phải là phí tiền vô ích sao? Nhà cửa nát như vậy, làm gì không được, mua máy tính để chơi game làm gì?”
“Cái máy tính này không rẻ đâu nhỉ? Nó lấy đâu ra tiền?”
“Con trai Giang Tuyết có tiền mà, ngày nào Trình Dã cũng như cái đuôi theo sau con trai cô ấy, có khi là con trai cô ấy cho đấy.”
“Không phải tôi nói đâu chứ, ngày nào Giang Tuyết cũng làm lụng vất vả như vậy, con trai cô ấy không đưa tiền cho cô ấy, lại đưa tiền cho người ngoài sao?”
“Hừ! Không phải là từ nhỏ không được nuôi dưỡng bên cạnh sao, người thân đến mấy mà không có tình cảm, thì cũng vô ích...”
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng, “Nói cứ như thể, bà nhìn thấy tôi đưa tiền cho Trình Dã sao?”
Bà thím sững sờ, quay đầu lại, thiếu niên có dung mạo xinh đẹp không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng bà.
Thấy bà nhìn sang, Giang Thời cong môi, “Miệng nhiều chuyện như vậy, cẩn thận lúc ăn cơm cắn phải lưỡi đấy.”
Mặt bà thím lúc xanh, lúc trắng.
Giang Thời không thèm để ý đến họ, đi thẳng vào phòng Trình Dã.
Trình Dã đưa tiền cho nhân viên lắp đặt dây mạng, tiễn họ đi, cúi người mày mò chiếc máy tính cũ.
Trời nóng, hắn chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, ngậm một chiếc tuốc nơ vít trong miệng. Khi cúi người, cơ bắp ở vai và lưng lộ rõ mồn một.
Giang Thời đưa một ngón tay chọc chọc vào bắp tay săn chắc của Trình Dã, “Xong chưa?”
Phòng của Trình Dã quá nhỏ, máy tính được hắn đặt ở phòng khách. Hắn kê một cái bàn dựa vào tường, đặt chiếc máy tính cũ lên, vì ngậm tuốc nơ vít nên nói ngọng nghịu, “Sắp xong rồi.”
Giang Thời mặc một chiếc quần short, bắp chân thon dài trắng nõn, không một sợi lông, trong căn nhà tối tăm trắng đến lóa mắt.
Ánh mắt Trình Dã cứ đưa mắt nhìn xuống.
Giang Thời nhìn thấy, đá hắn một cái, “Nhìn gì vậy?”
Trình Dã lau vết bẩn trên tay, rất muốn đưa tay ra nắm lấy. Hắn lấy tuốc nơ vít trong miệng ra, thành thật đáp.
“Nhìn chân.”