Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Trình Dã Trổ Tài Bán Hàng
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Thời làm sao biết được những chuyện này trong đầu Trình Dã.
Y bị Trình Dã ép vào góc ngột ngạt, tiếng chuông vào lớp vang lên, thấy hắn còn chưa đi, y khẽ đá nhẹ vào chân hắn dưới gầm bàn: “Vào học rồi, đi nhanh đi.”
Trình Dã có vẻ tiếc nuối đứng dậy.
Gió từ cửa sau thổi vào, sách trên bàn bị thổi bay, ánh nắng buổi chiều chói mắt, bóng của Trình Dã đổ lên người Giang Thời.
“Thiếu gia, cuối tuần chúng ta đi bán đồ, anh đi cùng không?”
Giang Thời chưa từng thấy Trình Dã bán hàng. Dựa vào sự hiểu biết của y về Trình Dã, Giang Thời thật khó hình dung hắn lại có thể bán hàng, chắc hẳn sẽ chỉ đứng đực ra đó cả buổi mà chẳng thốt nên lời nào.
Nhưng thực tế, Trình Dã lại vượt xa dự đoán của y.
Cách trường cấp ba số 1 không xa có một khu phố ẩm thực, họ chọn vị trí bán hàng ở đây, nhưng đến hơi muộn, không chiếm được vị trí đắc địa, chỉ có thể tìm một góc hơi hẻo lánh.
Giang Thời nói là đến giúp, nhưng thực tế chẳng ai sai bảo y làm gì cả. Trình Dã mang theo một cái ghế, tìm một góc khuất gió đặt xuống, y liền được Trình Dã sắp xếp ngồi ngay ngắn trên ghế.
Gió đêm mang theo mùi thịt nướng, Lưu Mãn và Tiểu Lục đang bày đồ, Trình Dã cầm danh sách đếm số lượng. Khi gặp người đi ngang qua, hắn sẽ giấu đi vẻ hung dữ như dã thú trong mắt, hắn nở nụ cười không hề nịnh nọt, nhưng lại toát lên vẻ chất phác đến lạ thường.
“Có muốn xem không? Đồ trang sức mới về, rẻ mà lại đẹp.”
Ánh mắt của người phụ nữ trung niên bị hắn thu hút.
Trình Dã liếc nhìn trộm người phụ nữ, cất danh sách đi, cúi đầu tìm kiếm, từ trong đó lôi ra một sợi dây chuyền tay đơn giản, cổ điển.
“Có thể xem cái này, kiểu dáng trang nhã không lỗi mốt, đeo lên tay cũng không trông già dặn, dây được đan bằng dây thừng, rất chắc chắn, đeo bao lâu cũng không đứt.”
Rõ ràng là người phụ nữ bị hắn nói có chút hứng thú, cầm lên xem xét.
Trình Dã nhìn thấy những nếp nhăn thô ráp trên lòng bàn tay bà.
Hắn nói: “Chất liệu của dây chuyền đều là loại chắc chắn và chống nước, đeo để làm việc nhà, rửa bát hoàn toàn không có vấn đề.”
Người phụ nữ hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
Lưu Mãn vừa định nói ba tệ, Trình Dã kín đáo đá nhẹ gã một cái, nhanh chóng mở lời, “Bốn tệ.”
Người phụ nữ nhíu mày, “Bốn tệ đắt quá, tôi ăn một bát bún cũng chỉ bốn tệ thôi.”
“Chị ơi, bốn tệ không đắt đâu, bên cạnh có một tiệm đồ trang sức, kiểu dáng và chất lượng như cái chị đang cầm, chị vào tiệm xem thử, chẳng phải sẽ mất mười mấy tệ sao? Mặc dù thu chị bốn tệ, nhưng sợi dây chuyền này có thể đeo rất lâu, hơn hẳn những món đồ rẻ tiền nhưng chỉ vài ngày đã hỏng.”
Vẻ mặt người phụ nữ trung niên có chút do dự, nhưng bốn tệ đối với bà vẫn hơi đắt, bà suy nghĩ một lát, có hơi không muốn mua.
Lúc này Trình Dã lại mở lời, “Chị xem thế này có được không...” Hắn cúi lôi ra một chiếc khóa bình an chưa kịp bày bán từ trong túi: “Cái khóa này là loại đắt nhất ở đây của chúng em, rất thích hợp để cho trẻ con đeo. Bình thường cái khóa này chúng em phải bán mười lăm tệ, nhưng bây giờ chúng em còn rất nhiều hàng, chưa kịp bày hết ra, nếu chị thực sự thích, em tặng kèm chị một cái khóa, hai món thu chị mười tệ được không?”
Hắn đưa chiếc khóa trong tay cho người phụ nữ, “Chị xem chất lượng của cái khóa này đi, hai hôm trước đứa con của dì em vừa tròn một tháng, em đã tặng cái khóa này cho nó, dì em hài lòng lắm, ngày nào cũng đeo vào cổ đứa bé.”
“Chị xem cái này được làm tỉ mỉ, nếu nói mua ở tiệm vàng chắc cũng có người tin, nếu không phải chúng em đang cần bán gấp, cũng không bán giá này cho chị đâu.”
Người phụ nữ cầm trên tay xem xét, phát hiện quả thật không tệ, hơn nữa những lời Trình Dã nói cũng làm bà rất động lòng, bà nghiến răng, lôi ra mười tệ từ trong túi: “Được, gói lại cho tôi đi.”
Giang Thời trơ mắt nhìn, chỉ trong chốc lát Trình Dã đã bán được hai món đồ.
Không chỉ y có chút ngây người, Lưu Mãn cũng ngẩn người nhìn theo bóng người phụ nữ đi xa, gã giơ ngón tay cái về phía Trình Dã: “Anh ơi, đỉnh cao luôn.”
Giang Thời nói: “Cậu ấy bán như vậy không lỗ sao?”
“Lỗ?” Lưu Mãn cười một tiếng, “Làm sao mà lỗ được, sợi dây chuyền đó vốn dĩ bọn em chỉ bán hai ba tệ, cái khóa thì khoảng năm tệ, anh Trình thuyết phục một hồi, không những bán được giá cao hơn, còn khiến khách hàng cảm thấy chúng em bị lỗ.”
Vẻ mặt Trình Dã bình thường, người vừa đi, hắn lại trở nên yên lặng. Hắn đặt tiền vào tay Giang Thời, hỏi y, “Muốn ăn thịt nướng không?”
Giang Thời ngồi trên ghế cầm tiền, y lật qua lật lại tờ mười tệ, không nhịn được hỏi Trình Dã, “Làm sao cậu biết bà ấy sẽ mua khóa bình an?”
Món đồ này có cho không, y cũng chưa chắc đã muốn lấy.
Trình Dã lót một tấm bìa carton ngồi bên cạnh Giang Thời, nhìn thấy một chuỗi pha lê hồng sặc sỡ, lặng lẽ cầm lên đeo vào cổ tay Giang Thời, vừa đeo vừa giải thích, “Quần áo bà ấy mặc kiểu dáng rất đơn giản, nhưng chất liệu dày dặn, hẳn là gia đình có thu nhập nhưng không nhiều. Mặt có trang điểm, nhưng tay chai sần rất dày, thích làm đẹp nhưng phải làm việc nhà.”
“Bà ấy ăn mặc giản dị, cho thấy bà ấy không thích những thứ sặc sỡ, nên những sợi dây chuyền bán chạy đó đều không hợp với bà ấy. Hơn nữa bà ấy phải làm việc nhà, những sợi dây chuyền dễ bị hỏng cũng không được, tốt nhất là loại chắc chắn, bền bỉ.”
Trên cổ tay thiếu niên treo một chuỗi lấp lánh, làm nổi bật làn da trắng như ngọc, Trình Dã khẽ gảy nhẹ hạt nhựa trên đó, nghĩ thầm sớm muộn gì hắn cũng sẽ biến những hạt nhựa này thành đá quý thật.
“Còn về cái khóa...” Hắn cười một tiếng, “Trong tay bà ấy xách sữa bột và tã giấy của trẻ con, nếu không phải nhà có con nhỏ thì cũng là người thân có con. Mắt tôi tốt, nhìn thấy trên sữa bột có ghi độ tuổi, từ 0 đến 6 tháng tuổi, tức là mới sinh chưa lâu, nên tôi đánh cược một phen.”
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi như vậy, Trình Dã đã phân tích ra thực lực kinh tế đại khái của một người từ trang phục và ngoại hình, rồi còn đưa ra những biện pháp tương ứng.
Hắn nói một cách nhẹ nhàng, nhưng Giang Thời lại nghe mà tim đập nhanh hơn bình thường, y cúi đầu nhìn Trình Dã đang ngồi bên cạnh, lại thấy người vừa rồi đối mặt với người lạ rất tự nhiên, giờ gốc tai hắn lại hơi ửng đỏ.
Trình Dã rũ mắt, hơi thở có phần dồn dập, không biết là hồi hộp hay sao, giây tiếp theo lại đổi tư thế, ánh mắt có chút ngây dại nhìn y.
“Đẹp thật.”
Hắn lẩm bẩm.
Cái gì đẹp?
Giang Thời cúi đầu, nhìn thấy trên cổ tay mình không biết từ lúc nào đã được hắn thay bằng một sợi dây chuyền khác. Đó là một con rắn màu đen bạc, đầu đuôi nối liền, cuộn tròn trên cổ tay gầy gò của Giang Thời. Dây chuyền được làm rất thô, thân rắn thậm chí còn lộ rõ vẻ nhựa rẻ tiền, nhưng không thể lu mờ làn da trắng nõn của Giang Thời, đầu rắn điểm một con mắt đỏ tươi, vừa vặn ngậm lấy mạch đập nhẹ nhàng trên cổ tay y.
Ánh đèn chợ đêm lờ mờ, bàn tay đang buông thõng ẩn hiện dưới ánh sáng mờ ảo, nhìn thế nào cũng thấy có chút gợi cảm.
Giang Thời khẽ nhíu mày, giây tiếp theo liền gỡ sợi dây chuyền xuống, “Sao cậu lại tùy tiện lấy đồ của tôi ra đeo vậy!”
Trình Dã ngây người không nói nên lời, vài giây sau mới mở miệng giải thích, “Vô tình lật trúng thôi.”
Giang Thời ném con rắn đó vào lòng hắn, “Đem đi xa một chút, xấu xí chết đi được.”
Thứ đó chất lượng quá kém, bị Giang Thời ném một cái, đã nứt toác một đường trong tay Trình Dã.
Không có cổ tay để làm nền, sợi dây chuyền hình rắn trong mắt Trình Dã chỉ là một món đồ rẻ tiền, kém chất lượng.
Hắn ném sợi dây chuyền bị hỏng đi, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại cảm giác vừa vuốt ve trên cổ tay Giang Thời.
Pha lê hồng Giang Thời đeo đẹp, dây chuyền hình rắn Giang Thời đeo cũng đẹp. Không phải món đồ đẹp, mà là Giang Thời đẹp.
Bàn tay đẹp như vậy không nên dùng để làm nền cho những món đồ rẻ tiền này, cổ tay trắng nõn cũng không nên đeo thứ nhựa rẻ tiền.
Phải dùng ngọc trai, phải dùng những viên đá quý hiếm có trên đời.
...
Tiểu Lục đi mua nước bên cạnh, định hỏi Trình Dã và Giang Thời có muốn uống không, Lưu Mãn đã kéo cậu ta lại.
“Lát nữa hẵng đi.”
“Hả?” Tiểu Lục có chút ngơ ngác, “Sao vậy?”
“Không có gì, bảo mày lát nữa đi thì lát nữa đi.”
Nhờ có sự giúp đỡ của Trình Dã, dù vị trí hơi hẻo lánh, nhưng việc buôn bán lại tốt một cách bất ngờ. Cộng thêm Giang Thời ngồi ở đó, dù y không nói gì nhưng một người thiếu niên đẹp dưới ánh đèn luôn khiến khách qua đường không thể rời mắt, thế là ngày càng nhiều người tụ tập lại.
Việc buôn bán tốt hơn, nhưng tâm trạng của Lưu Mãn lại không tốt lên.
Gã châm một điếu thuốc, liếc nhìn Giang Thời đang sạch sẽ, tinh tươm, tự giác đi đến nơi xa y nhất.
Tiễn một vị khách, gã ngồi phịch xuống đất, vặn nắp chai nước khoáng uống một ngụm, liếc nhìn Trình Dã và Giang Thời ở phía bên kia.
Lưu Mãn là con của một gia đình đơn thân, bố mẹ ly hôn, gã theo mẹ, mẹ đi bước nữa, thế là gã trở thành người thừa.
Có lẽ vì gia đình, từ nhỏ gã đã rất giỏi quan sát sắc mặt người khác. Quan hệ của gã và Trình Dã không thể gọi là quá tốt, có thể hòa hợp với nhau, chung quy cũng là vì họ đều là những người giống nhau.
Giống nhau ở chỗ không ai cần đến.
Nhưng Trình Dã lại không giống gã, nếu để Lưu Mãn dùng một từ để miêu tả Trình Dã, đó chính là máu lạnh và bình tĩnh.
Một người máu lạnh và bình tĩnh.
Rất nhiều lúc Trình Dã mang đến cho gã một cảm giác vô tư vô lo, sống cũng được, chết cũng chẳng sao, sống chỉ đơn giản là sống, hoặc nói cách khác hắn sống là để chờ đợi một điều gì đó xảy ra.
Trạng thái này kéo dài cho đến khi năm học này bắt đầu.
Lưu Mãn học hút thuốc từ Trình Dã, gã cảm thấy hút thuốc rất đàn ông, nhưng một khi đã dính vào thì nghiện, sau này càng hút càng nghiện nặng. Tuy Trình Dã biết hút, nhưng Lưu Mãn rất ít khi thấy hắn hút, một bao thuốc có thể nằm trong túi hắn cả tháng trời.
Lúc đó Trình Dã chưa từng cai thuốc, thời tiết tháng ba vẫn còn lạnh, quần áo hắn mỏng manh, ngồi trong phòng trọ của Lưu Mãn hút hết cả một bao thuốc.
Khói thuốc ám vào người hắn, mở cửa sổ cũng không xua đi được mùi thuốc. Cằm Trình Dã lún phún râu, một ngọn lửa bùng lên từ đáy mắt tĩnh lặng của hắn.
“Lưu Mãn, tôi muốn kiếm tiền, tôi có một chuyện này, có thể thành công, có thể thất bại, cậu có muốn theo tôi làm không?”
Thế là Lưu Mãn mang theo bảy nghìn tệ lên tàu hỏa.
Lúc đó gã không hiểu ngọn lửa trong mắt Trình Dã bùng lên như thế nào, cho đến khi gã nhìn thấy Giang Thời.
Một thiếu niên đẹp đến mức có thể dùng từ xinh đẹp để miêu tả.
Quý giá như ngọc sứ, khắp người toát ra vẻ quý phái và tinh tế chẳng hợp với thế giới của họ, được Trình Dã nâng niu trong lòng, ngay cả uống nước cũng không cần tự mình làm.
Đó cũng là lần đầu tiên Lưu Mãn nhìn thấy Trình Dã hết lòng phục vụ một người như vậy.
Đêm Giang Thời say rượu gã rất tỉnh táo, tỉnh táo nhìn Giang Thời được Trình Dã cõng, thiếu niên dựa dẫm, lưng khẽ cong, đầu tựa vào vai hắn, ánh đèn kéo dài, chồng lên bóng hai người, chân thiếu niên gác nhẹ lên khuỷu tay Trình Dã.
Quần đồng phục trượt lên, mắt cá chân gầy gò, trắng nõn, dây đỏ quấn quanh đó, đóa ngọc lan treo lơ lửng, lặng lẽ nở rộ trong đêm tối.
Trình Dã đi một bước, ngọc lan lại lay động một cái.
Leng keng—
Leng keng—