64. Chương 64

Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Hồng đơ người ra gần nửa phút mới định thần lại, gã ôm ngực ho dữ dội, nói chuyện cũng vô cùng khó khăn.
“Khụ khụ... Tống, Tống Thời, mày dám, dám đánh tao.”
Giang Thời sững sờ một lúc lâu mới phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra, đánh thì cũng đã đánh rồi, y nhướng mày: “Lúc mày ăn nói xấc xược sao không sợ bị đánh?”
“Mày... khụ khụ...” Tạ Hồng chống hai tay xuống đất, trừng mắt nhìn nhóm người đứng sau lưng, “Đứng trơ ra đó làm gì, đỡ tao dậy!”
Hai nam sinh phía trước cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng chạy đến đỡ Tạ Hồng dậy.
Ngực đau nhức âm ỉ, Tạ Hồng thậm chí còn có thể nếm được một chút vị máu trong miệng, gã nuốt nước bọt, ngẩng đầu nhìn về phía Giang Thời.
Người con trai cao lớn chưa từng gặp đứng sau lưng y, trên mặt không có biểu cảm gì, ánh mắt u ám, cứ thế nhìn gã.
Tạ Hồng bị ánh mắt đó nhìn đến run lên, ngực lại đau thêm vài phần.
“Tao muốn báo cảnh sát, hôm nay mày đừng hòng thoát!”
“Vậy mày báo đi.” Giang Thời khoanh tay, thờ ơ nói: “Tao nhiều nhất cũng chỉ bị cảnh sát răn dạy, rồi bồi thường cho mày một chút tiền thuốc thang, còn mày, hôm nay báo cảnh sát, ngày mai chuyện bị tao đánh ai cũng biết...” Nói xong y liếc nhìn phía sau Tạ Hồng, nở một nụ cười rất nhạt, “Nhưng, hình như ai cũng biết rồi nhỉ.”
Tạ Hồng nghiến răng nghiến lợi đến sắp vỡ. Gã cũng muốn đánh trả, nhưng Trình Dã cao lớn đứng đó, rõ ràng không dùng nhiều sức, nhưng bắp thịt nổi lên trên cánh tay lại rõ ràng đến vậy.
Cú đá đó đã để lại nỗi sợ hãi ám ảnh cho gã, gã không dám, những người phía sau cũng không dám. Hai bên cứ thế giằng co.
Vài giây sau, Tạ Hồng tức giận gào lên: “Bảo vệ! Quản lý đâu! Người của nhà hàng chết hết rồi à!”
Quản lý trốn trong đám đông thấy vậy mới vội vàng chen ra: “Hai vị, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý, các vị xem đây đúng là nước lũ tràn vào miếu Long Vương, chúng tôi làm ăn nhỏ, thật sự không gánh nổi sự quấy phá này.”
Tạ Hồng xông lên đá cho quản lý một cái: “Tao không rảnh nghe mày nói linh tinh ở đây, tao bị đánh ở nhà hàng của chúng mày, phải cho tao một lời giải thích.”
Quản lý bị đá lùi lại một bước, nụ cười trên mặt không giảm, anh ta liếc nhìn hai bên, không đoán được thân phận, không dám đưa ra quyết định.
Vài giây sau, một bảo vệ chạy nhanh đến bên cạnh anh ta, ghé tai nói nhỏ vài câu, vẻ mặt của quản lý mới thay đổi.
Anh ta cười tươi với Tạ Hồng: “Cậu cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cho cậu một lời giải thích.”
Nói xong, khi nhìn về phía Giang Thời thì sắc mặt lạnh đi: “Vị khách này, đánh người giữa chốn đông người như vậy không đúng chứ?”
Trình Dã tiến lên một bước định nói gì đó, Giang Thời kéo hắn lại. Y đứng trước mặt Trình Dã, vẻ mặt bình thản: “Đúng, chúng tôi đã đánh người, nhưng gã nói mấy lời vô học trước, chỉ là chúng tôi không kiểm soát được cảm xúc mà ra tay. Nhưng tôi cũng đã nói rồi, muốn báo cảnh sát thì cứ báo, cảnh sát nói gì chúng tôi làm theo.”
Tạ Hồng đối đầu với y nhiều năm, bây giờ bị đánh đã thấy mất mặt rồi, nếu còn báo cảnh sát, chẳng phải là trực tiếp thừa nhận gã không bằng Giang Thời sao?
Giang Thời dám cá, bảo Tạ Hồng báo cảnh sát, thà giết gã còn hơn.
Đúng là Tạ Hồng cũng nghĩ như vậy, nhưng gã thật sự không nuốt trôi cục tức này, chỉ có thể gào lên với quản lý: “Đuổi bọn họ ra ngoài cho tao, cả đời này tao không muốn nhìn thấy bọn họ ở đây nữa!”
Quản lý thấy vậy có chút do dự, Tạ Hồng nhìn thấy, vẻ mặt hiện lên sự hung ác: “Mày có biết chú của tao là ai không? Đắc tội với nhà họ Tạ, tao cho mày không yên ổn.”
Bảo vệ lại ghé tai quản lý nói vài câu.
Quản lý lại một lần nữa thay đổi sắc mặt, anh ta nặn ra một nụ cười với Tạ Hồng, “Cậu Tạ phải không? Cậu cứ yên tâm, đối với sự việc tồi tệ này, Hương Cư Lâu nhất định sẽ cho cậu một câu trả lời thỏa đáng.”
Nói xong anh ta ra hiệu bằng mắt với bảo vệ. Bảo vệ hiểu ý ngay, đứng trước mặt nhóm người Giang Thời: “Xin mời các vị ra ngoài.”
Hành động đuổi khách trắng trợn này khiến Vương Trác tức giận: “Không, tại sao chứ? Rõ ràng là gã khiêu khích trước, tại sao lại đuổi chúng tôi đi? Hơn nữa chúng tôi đã trả tiền rồi.”
Một nhóm khách vãng lai đặt bàn với giá ưu đãi, quản lý căn bản sẽ chẳng thèm để ý nhiều: “Một lũ gây rối, gọi người đến đuổi họ ra ngoài, đúng rồi, bảo quầy lễ tân đưa họ vào danh sách đen, sau này Hương Cư Lâu không tiếp đón.”
Người ngốc cũng nhìn ra được, quản lý thấy Tạ Hồng có tiền có thân phận hơn họ, nên không phân biệt phải trái mà đuổi người.
Vương Trác định tiến lên tranh cãi, vài bảo vệ đột nhiên xuất hiện vây quanh họ: “Xin lỗi các vị, làm phiền các vị ra ngoài.”
Lúc này Tạ Hồng mới cười, “Giang Thời, vừa nãy không phải mày rất đắc ý sao? Đắc ý lại cho tao xem? Còn tưởng mình là thiếu gia thật sao, bây giờ đến cửa Hương Cư Lâu cũng không vào được, có nhục nhã không?”
Trình Dã bước lên một bước, Giang Thời nhanh tay kéo hắn lại.
Người xung quanh tụ tập ngày càng đông, y nhíu mày hạ giọng nói: “Đừng đi.”
Trình Dã nắm chặt hai tay, “Gã nói anh.”
“Nói thì sao, cậu còn có thể đánh gã một trận nữa à?”
Trình Dã không nói, cơ thể cứng đờ.
Giang Thời kéo hắn một cái: “Được rồi, quậy thêm nữa chúng ta sẽ thành kẻ vô lý.”
Bảo vệ đang thúc giục, Lưu Mãn nóng tính đã xô xát với họ, những ánh mắt hiếu kỳ rơi trên người, Giang Thời cảm thấy mặt nóng bừng.
Trước đây ở nhà họ Tống, mọi việc đều phải giữ thể diện. Lúc đó thân phận của y cũng chẳng lớn lao gì nhưng đi đến đâu cũng có người kính cẩn chào hỏi, mọi việc đều chuẩn bị đâu ra đấy, cùng lắm cũng không đến nỗi phải chịu nhục nhã giữa chốn đông người như hôm nay.
Nhưng những điều này rõ ràng không phải lỗi của y.
Bàn tay Giang Thời buông thõng bên hông nắm chặt lại đến trắng bệch, dưới ánh mắt khiêu khích của Tạ Hồng, y nhắm mắt lại.
Giây tiếp theo, một chiếc mũ rơi trên đỉnh đầu y.
Bên tai truyền đến giọng nói không chút cảm xúc của Trình Dã.
“Đi thôi.”
Đầu ngón tay Giang Thời run lên.
Trình Dã kéo vành mũ xuống, ánh mắt quét qua quản lý, rồi đến Tạ Hồng, ánh mắt hắn bình thản, lướt qua từng khuôn mặt như muốn ghi nhớ họ vào trong mắt.
“Chúng ta đi.”
Hai cái cúc trên áo Lưu Mãn bị bảo vệ giật lệch, tức đến lồng ngực đỏ bừng, nghe vậy khựng lại, “Anh Trình?”
Cậu ta không thể ngờ, Trình Dã lại là người chịu nhượng bộ trước.
Trình Dã không nói gì kéo tay Giang Thời, dẫn y quay người. Đi chưa được ba bước, một giọng nói ngạo mạn từ trong đám đông truyền ra: “Tránh ra, tránh ra...”
Giọng nói rất quen thuộc, Giang Thời ngẩng đầu nhìn, một mái tóc xoăn từ trong đám đông chen ra.
Trương Trì nheo miệng cười với Giang Thời, khó khăn đi đến bên cạnh y, lắc mông một cái, cứ thế chen vào giữa Trình Dã và Giang Thời.
Cậu ta đưa tay chống lên vai Giang Thời, rồi quay đầu lại, nụ cười trên mặt lập tức biến mất: “Tạ Hồng, mấy ngày không gặp, mày lại ăn nói bậy bạ vậy à? Tao rất tò mò, mày một ngày không hèn hạ, có phải trong lòng sẽ khó chịu không?”
“Trương Trì...” Tạ Hồng biến sắc, “Sao mày lại ở đây?”
Trương Trì nói: “Bảo bối nhỏ Giang Thời nhà tao ở đâu, tao ở đó.”
Lần này không chỉ Tạ Hồng, mà cả Trình Dã bên cạnh Giang Thời cũng biến sắc, thậm chí ngay cả quản lý cũng thay đổi sắc mặt.
Quản lý không biết Tạ Hồng là ai, nhưng anh ta biết Trương Trì. Con trai duy nhất của nhà họ Trương, muốn gì được nấy. Anh ta thực sự không hiểu Trương Trì làm sao lại quen biết với nhóm người này, chỉ có thể cười xun xoe tiến lên, “Cậu Trương, không ngờ hôm nay cậu cũng ăn cơm ở đây...”
Trương Trì đưa tay đẩy tay quản lý ra khỏi mặt mình, chống nạnh đứng trước mặt Tạ Hồng: “Không phải mày nói Giang Thời đánh mày sao? Tao đi cùng với cậu ấy, cậu ấy đánh chính là tao đánh, là đánh mày đấy, có bản lĩnh thì đánh lại xem nào.”
Cậu ta đưa khuôn mặt trắng nõn của mình ra trước mặt Tạ Hồng: “Nào, có bản lĩnh thì đánh vào đây.”
Ngay cả Hoắc Tịch còn không dám chọc giận Trương Trì, Tạ Hồng làm sao dám. Hôm nay gã dám đánh Trương Trì, ngày mai bố gã có thể đánh gãy chân gã.
Gã nặn ra một nụ cười cực kỳ khó coi, lùi lại hai bước: “Mày đùa giỡn gì vậy...”
“Ai đùa với mày?” Trương Trì nói: “Chỉ dám bảo quản lý đuổi người đi thì là đàn ông cái gì, có bản lĩnh thì đánh lại đi, tao cứ đứng đây không động, mày đánh đi.”
Mặt Tạ Hồng tái mét.
Trương Trì thấy vậy cười khẩy một tiếng: “Xin lỗi đi.”
“Tại sao phải xin lỗi?”
“Vì tao họ Trương, không phải mày thích dùng quyền thế chèn ép người khác sao? Hôm nay mày không xin lỗi, thì ngày mai chỉ có thể gọi bố mày đích thân đến nhà tao thôi.”
Khuôn mặt Tạ Hồng lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Trương Trì ngạo mạn hếch cằm với gã, không khí rất yên tĩnh, hai người im lặng đối đầu.
Cuối cùng, Tạ Hồng mặt mày tối sầm đứng trước mặt Giang Thời, hết sức miễn cưỡng cúi đầu nói một tiếng “xin lỗi”.
Trương Trì: “Hì hì.”
Giang Thời: “...”
Tạ Hồng nói xin lỗi xong thì ba chân bốn cẳng bỏ chạy, mấy người bạn học phía sau gã nhìn nhau, cũng đi theo.
“Thằng ngốc.” Trương Trì vỗ tay, “Một thằng ngu như vậy cũng dám tìm mày gây rối, hôm nào tao tìm người đánh úp nó một trận.”
Cậu ta nghiêng đầu định nói gì đó với Giang Thời, ánh mắt liếc nhìn quản lý đang cười nịnh: “Ồ... còn cả anh nữa, anh bị sa thải rồi.”
Nụ cười trên mặt quản lý đơ ra: “Cậu Trương, cậu nghe tôi nói...”
Trương Trì chẳng thèm nghe anh ta nói, kéo Giang Thời đi thẳng, “Không phải tao nói mày đâu, mày đến Giang Thành sao không nói với tao? Nếu không phải tao đang ăn cơm ở trên lầu, nghe nói bên dưới có đánh nhau, tò mò xuống xem, chẳng phải mày bị bọn họ bắt nạt vô cớ rồi sao?”
Giang Thời bị kéo đi vài bước, thấy sắp đến cửa thang máy, vội vàng dừng lại.
“Khoan đã... bạn tao vẫn còn ở đó.”
Trương Trì quay đầu lại, quả nhiên thấy sau lưng Giang Thời đứng vài người, còn chàng trai mà cậu ta vừa chen ngang lại chăm chú nhìn vào bàn tay đang nắm lấy cánh tay Giang Thời của cậu ta, trên mặt rõ ràng không có biểu cảm gì, nhưng lại khiến cậu ta sợ hãi.
Cậu ta vô thức buông tay ra, cảm thấy người bạn mới quen của Giang Thời thật đáng sợ.
“Mấy người đến đây ăn cơm à?”
Giang Thời “ừ” một tiếng, có chút bất lực, “Không ngờ xui xẻo, lại gặp Tạ Hồng.”
Trương Trì rất ngây thơ, cười ha hả, cũng chẳng thấy ngại ngùng gì, “Vừa hay tao cũng có một mình, ăn cùng với mấy người đi.” Cậu ta vung tay lên, “Tao mời.”
Giang Thời nhìn về phía Vương Trác, Vương Trác nhìn về phía Trình Dã, thế là Giang Thời nhìn về phía Trình Dã.
Từ lúc Trương Trì xuất hiện đến giờ, Trình Dã không nói một lời.
Thấy hắn im lặng, Trương Trì cũng không vui: “Vậy họ ăn, tao đưa mày lên lầu ăn.”
Cậu ta kéo Giang Thời định đi, Trình Dã cuối cùng cũng lên tiếng: “Ăn cùng đi, gọi nhân viên phục vụ thêm một cái ghế.”
Có đồ ăn là được, Trương Trì không kén cá chọn canh. Cậu ta chen sát vào ngồi cạnh Giang Thời, đưa tay rót cho mình một ly nước, miệng không ngừng líu lo: “Tao còn định hai ngày nữa tìm mày chơi, mày không biết đâu, thi xong chơi được hai ngày là chán ngấy. Bố mẹ tao còn muốn tao đi du lịch, đi một mình thì chán lắm, hay mày đi cùng tao đi?”
Giang Thời đã quá quen với sự ồn ào của cậu ta, “Không đi.”
“Tại sao?” Trương Trì nói.
“Không có tiền.”
Những thứ khác Trương Trì có thể không có, nhưng nói đến tiền...
Cậu ta càng hưng phấn hơn, “Tao có đây, tao cho mày, mày muốn bao nhiêu?”
Giang Thời: “...”
Lập tức, ánh mắt của mọi người trên bàn nhìn y đã khác hẳn. Bên cạnh tỏa ra hơi lạnh, Trương Trì lại chen vào phía Giang Thời, “Trời nóng như vậy, nhưng mà mày có cảm thấy hơi lạnh không?”
Giang Thời bị ép vào góc không thể động đậy, vừa ngẩng đầu lên, chính là ánh mắt u ám của Trình Dã. Y khựng lại, đẩy Trương Trì một cái, “Lùi sang chút đi, ép chặt ba rồi.”
Trương Trì không nhúc nhích, lấy ly che nửa mặt: “Ba, người bên cạnh ba là ai vậy? Nhìn đáng sợ quá.”
Giang Thời im lặng một lúc, nói: “Trình Dã.”
“Cái gì!” Trương Trì kinh ngạc, “Cậu ta chính là...” Cậu ta nâng cao giọng, thấy có người nhìn về phía này lại im lặng nuốt những lời chưa nói ra, lén lút: “Chậc, nghe danh đã lâu không bằng gặp mặt, sao cậu ta lại trông thế này?”
Giang Thời nghĩ, không như thế này thì như thế nào?
Trương Trì nói: “Quả nhiên người như tên, nhìn rất ra dáng dã nhân.”
Giang Thời nói: “Cậu ấy nghe thấy đấy.”
Trương Trì: “...”
Trương Trì đột nhiên quay đầu lại, Trình Dã đang nhìn về phía họ. Thấy cậu ta nhìn qua, Trình Dã khẽ nhếch môi, đôi mắt đen láy u ám, “Vừa nãy cảm ơn anh.”
Đối diện với ánh mắt của hắn, Trương Trì bất giác rụt rè, nhưng vẫn cười, “Khách sáo gì chứ, quan hệ của tôi và Giang Thời thân lắm, đáng lẽ tôi phải cảm ơn cậu vì đã chăm sóc cậu ấy mới đúng.”
Cậu ta nói: “Anh bạn còn nhớ tôi không? Chúng ta đã nói chuyện qua điện thoại rồi.”
“Nhớ.” Trình Dã nói không chút cảm xúc: “Trương Trì.”
Trương Trì đặt chiếc ly trong tay xuống: “Này! Trí nhớ của anh bạn tốt thật đấy, Giang Thời đến cái nơi rách nát đó còn phải cảm ơn cậu vì thường ngày đã chăm sóc cậu ấy, nếu không thì với cái tính cách đó của cậu ấy, tôi thật sự sợ cậu ấy bị người khác bắt nạt.”
“Không có gì, đó là điều tôi nên làm.”
“Sao có thể là điều nên làm được...” Trương Trì nói: “Tính nó thì tôi hiểu rõ nhất, đừng thấy chúng tôi thân đến mức có thể mặc chung một cái quần, nhưng cái tính đó của cậu ấy không mấy người chịu nổi đâu.”
Giang Thời: “...”
Y ngẩng đầu lên, quả nhiên Trình Dã nhìn về phía y, “Quan hệ tốt đến vậy à? Tốt đến mức mặc chung một cái quần.”
“Cũng không thân đến thế.” Trương Trì rất xấu hổ nói: “Tôi thì chấp nhận mặc quần của cậu ấy, nhưng cậu ấy chắc không chịu đâu.”
Giang Thời: “...”
(Giang Thời nghĩ bụng: Trương Trì ơi, cậu đừng nói nữa.)