Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn
Chương 65
Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Trì càng nói, Giang Thời càng cảm thấy bứt rứt không yên. Trình Dã ngồi bên cạnh, vẻ mặt không hề có biểu cảm khác lạ, thỉnh thoảng còn hưởng ứng vài câu với Trương Trì, nhưng chẳng hiểu sao Giang Thời vẫn cảm thấy hắn đang không vui.
Y rót đầy ly nước Trương Trì đã uống gần hết, rồi đổi chủ đề: “Mày đối xử với Tạ Hồng như thế, lỡ nó ôm lòng báo thù thì sao?”
“Nó không dám đâu.” Trương Trì cười hì hì, “Cách đây không lâu cậu tao lại được thăng chức, ngày nào cũng có người nườm nượp đến nịnh bợ nhà tao. Thầy bói còn nói, tao có số mệnh tốt, vượng cả nhà, nên họ quý tao lắm.”
Chỉ có thể nói, có những người sinh ra đã mang số mệnh phú quý.
Trương Trì tuy có tiền, nhưng không hề mưu mô xảo quyệt, cũng chẳng tỏ vẻ kiêu căng. Ngoại trừ lần đầu xuất hiện có chút dọa người, dần dần những người trên bàn ăn cũng quen với cậu ta.
Lưu Mãn mặt tròn mắt cũng tròn, đã thay đổi kiểu ăn mặc dị hợm của mình, trông cả người sạch sẽ và vô hại. Cậu ta nâng ly, nói vài câu đã bắt đầu tâm sự với Trương Trì.
Cậu ta cười híp mắt: “Trông quan hệ của anh và Giang Thời tốt thật, hai người quen nhau từ khi nào vậy?”
“Chúng tôi quen nhau từ mẫu giáo, trường mẫu giáo Hoa Hướng Dương đó, cậu biết không? Hồi nhỏ hai đứa tôi học ở đó. Lúc đó mặt Giang Thời không khó chịu như bây giờ đâu, trắng trẻo như ngọc tạc, là đứa trẻ đẹp nhất cả trường, tôi vừa nhìn đã ưng...”
Cái miệng nhỏ của Trương Trì lải nhải: “Hồi nhỏ nó đáng yêu hơn bây giờ nhiều, lúc đó còn sợ sấm sét, sợ quá ôm gối tìm tôi ngủ cùng.”
Cậu ta càng nói, Trình Dã bên cạnh càng thêm im lặng.
Giang Thời đá cậu ta một cái dưới gầm bàn: “Mày bớt nói lại đi.”
Trương Trì bị đá đến ngơ ngác: “Không phải chứ Giang Thời, mày cũng mỏng manh quá vậy? Hơn nữa, ở đây toàn là bạn bè, đâu có vợ tương lai của mày đâu mà mày phải lo?”
Giang Thời: “…”
Lưu Mãn khựng lại, cũng chẳng nói thêm gì.
Không nói thì không nói, Trương Trì bưng bát ăn cơm, ăn được một lúc cậu ta lại ghé sát vào Giang Thời: “Món ăn ở tầng này không ngon bằng tầng trên.”
Giang Thời gắp một miếng thịt bò nhét vào miệng cậu ta: “Đại thiếu gia, là mày muốn ăn ở đây với tao đấy chứ.”
Trương Trì nói: “Không phải tao gọi mày lên mà mày không chịu lên sao? Thật ra mày cũng có thể gọi bạn bè mày lên cùng, tao mở thêm một phòng riêng là được.”
Có thể nói, Trương đại thiếu gia vừa ngốc nghếch vừa lắm tiền.
Trương đại thiếu gia lại nói: “Mày xem mày sống khổ sở thế nào, ăn cũng chẳng được ngon, mặc cũng chẳng được tốt, tao cho tiền mày lại không lấy.”
Giang Thời: “…”
Trình Dã kéo ghế đứng dậy: “Tôi đi vệ sinh.”
Giang Thời nhìn hắn một cái, đối phương chỉ để lại cho y một cái lưng.
Trương Trì than phiền: “Người bạn này của mày sao thế? Lạnh như băng, không thích nói chuyện, nhìn thấy tao cũng không cười một cái, lúc trước tao còn chọn quần áo cho cậu ta nữa…”
Giang Thời cũng kéo ghế đứng dậy: “Tao cũng đi vệ sinh.”
Trương Trì: “…”
Không phải, mắc tiểu gấp vậy sao?
Giang Thời đi theo lối dẫn đến nhà vệ sinh, vừa bước vào, bên trong không một bóng người, trống rỗng. Gạch lát sàn màu be phản chiếu bóng của y.
“Trình Dã?”
Giang Thời thăm dò gọi một tiếng.
Không có ai đáp lại y.
Y lại đi thêm hai bước, gần đến cuối, đột nhiên một bàn tay đưa ra che miệng y, trong nháy mắt đã kéo người vào bên trong.
Giang Thời trợn tròn mắt, gáy được đỡ bằng tay, lưng đập mạnh vào cửa phòng vệ sinh phát ra tiếng ‘ruỳnh’ rất lớn. Y còn chưa kịp hoàn hồn, đôi môi khô ráo đã dồn dập áp xuống.
Mũi ngửi thấy mùi khô nóng, thắt lưng Giang Thời đang căng thẳng từ từ thả lỏng, y đưa tay vòng lấy vai người đang áp sát mình.
Thế là nụ hôn càng trở nên mãnh liệt hơn.
Bàn tay lót dưới gáy y không biết từ lúc nào đã rời đi, vạt áo phông được vén lên, lòng bàn tay nóng hổi dán vào eo rồi trượt vào bên trong.
Giang Thời bị ép vào góc nhỏ hẹp của phòng, trước sau đều bị vây kín. Người trước mặt mang theo cảm xúc cực kỳ vội vã, như đang tìm kiếm điều gì, hận không thể chen vào cơ thể y.
Bàn tay đặt trên eo từ từ di chuyển lên, vết chai trong lòng bàn tay vừa thô vừa dày, khi lướt qua làn da mềm mại trên ngực đã tạo ra những vết hằn đỏ ửng, ép, xoa, kéo đến có chút biến dạng.
Giang Thời run lên một cái, khó chịu cúi lưng, môi bị chiếm trọn, ngay cả lời ngăn cản cũng không thể thốt ra. Y chỉ có thể đưa tay ra cố gắng kéo bàn tay đang ở trong áo mình ra.
Nhưng vừa chạm vào cánh tay, đã bị bàn tay kia nắm chặt kéo xuống.
Trình Dã buông môi ra, vùi vào cổ và vai Giang Thời như một chú chó, dâm đãng đẩy hông về phía trước.
“Thiếu gia, sờ tôi đi…”
Cách lớp vải, Giang Thời sờ được một vật nóng bỏng. Y cố gắng hất tay ra, nhưng bị nắm chặt, không tài nào hất ra được.
“Trình Dã!” Gốc tai y đỏ ửng như sắp chảy máu, “Giữa chốn đông người, sao cậu lại… sao lại…”
“Tôi không biết…”
Trình Dã liếm lên vai và cổ trắng nõn của y, như thể bị kìm nén quá lâu, đuôi mắt nổi lên màu đỏ tươi.
“Thiếu gia, cầu xin anh chạm vào tôi, dùng cái gì cũng được, sờ tôi một cái đi, anh vẫn thích mà đúng không?”
Động tác giãy giụa của Giang Thời khựng lại.
Trình Dã vẫn vội vã áp vào người y, mồ hôi từ khuôn mặt góc cạnh chảy xuống, hơi thở càng lúc càng dồn dập, không gian nhỏ hẹp bị biến thành một vũng nước ẩm ướt đầy dục vọng.
So với nhu cầu thể xác, hắn càng khao khát sự đụng chạm của Giang Thời hơn. Hắn thèm khát sự vuốt ve của y, đặc biệt là sau khi Trương Trì xuất hiện, sự kìm nén quá lâu đã biến thành một làn sóng dục vọng mãnh liệt, ập đến dữ dội.
So với một con người, Trình Dã lúc này càng giống một con thú bị kìm hãm bởi dục vọng, không biết xấu hổ mà áp sát Giang Thời, kéo tay y, đưa thứ xấu xí vào tay y.
“Cầu xin anh, sờ tôi đi, hôn tôi đi…”
Một tiếng ‘rầm’, cửa phòng vệ sinh bị mở ra, Giang Thời giật mình, cả người co rúm lại trong lòng Trình Dã, rút tay ra che miệng hắn.
Trình Dã thè lưỡi liếm qua lòng bàn tay y.
Không biết là do nóng hay do gì, đuôi mắt Giang Thời ửng đỏ, lông mi run rẩy không ngừng.
Người trong phòng vệ sinh đến rồi đi, Trình Dã vẫn dán chặt vào y không buông. Không được vuốt ve, cả người hắn trở nên vội vã thấy rõ, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Giang Thời nhắm mắt lại, từ từ thở ra một hơi, như thể đã hạ quyết tâm, đưa tay ra đỡ lấy, ngẩng đầu đưa môi mình lên, dán vào đôi môi khô ráo của Trình Dã, an ủi liếm một cái.
“Trình Dã, tôi ở đây, vẫn luôn ở đây, thích cậu nhất…”
---
Trương Trì chờ mãi chờ mãi, cơm gần ăn xong rồi, Giang Thời mới quay lại.
Trình Dã đi sau lưng y, hai người một trước một sau. Mặt Giang Thời lạnh lùng không nói lời nào, cả người tỏa ra một luồng khí lạnh, dường như đã rửa mặt, tóc trên trán đều ướt.
Trình Dã đi đến bên cạnh y, vừa mở miệng, Giang Thời lập tức quay người đi, thế là hắn hít phải một bụng bụi bặm, chỉ biết nhìn Giang Thời ngồi xuống cạnh Trương Trì.
Hắn sờ mũi, cũng ngồi xuống bên kia Trương Trì.
Trương Trì khựng lại, kéo ghế lại gần Giang Thời: “Bố, sao lại giận rồi?”
Giang Thời không nói, những sợi tóc ướt rủ xuống, đầu mũi bị chạm vào có chút lạnh. Dường như y vẫn có thể ngửi thấy mùi tanh dính trên mặt.
Thật là…
Trình Dã tự biết mình có lỗi, bóc tôm đặt vào đĩa rồi đẩy về phía Giang Thời: “Anh nếm thử cái này đi.”
Mặt Giang Thời lập tức sầm xuống: “Cầm đi, không thèm.”
“Vậy cua thì sao?”
“Thịt gà?”
“Sườn…”
Giang Thời cầm đũa ném vào mặt Trình Dã: “Đừng nói chuyện với tôi, nhìn thấy cậu là tôi đã bực rồi.”
Nhất thời, bàn ăn rơi vào sự yên lặng kỳ lạ. Trương Trì kẹp giữa hai người run rẩy, cậu ta cười gượng một tiếng: “Có chuyện gì vậy?”
Giang Thời không nói, chỉ thề trong lòng, nếu y còn thương Trình Dã thì y là chó.
Bữa cơm cứ thế kết thúc trong sự hỗn loạn.
Dưới sự nài nỉ của Trương Trì, Giang Thời đồng ý ngày mai sẽ đi chơi với cậu ta. Tiễn những người khác đi rồi, y và Trình Dã quay về khách sạn.
Vừa vào cửa, Trình Dã rất tự giác quỳ bên giường, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Giang Thời: “Xin lỗi, tôi sai rồi.”
Giang Thời: “…”
Nhận lỗi thì rất tích cực, chỉ là chưa bao giờ thấy hắn sửa chữa.
Y coi như không thấy, tự mình đi tắm. Khi đi ra, Trình Dã vẫn ở vị trí cũ không nhúc nhích.
Thấy y đi ra, Trình Dã nhích lại gần, đến bên cạnh Giang Thời: “Anh chưa ăn no, tôi bảo khách sạn chiên một phần cơm chiên cho anh.”
Giang Thời ngồi trên giường, giọng nói lạnh nhạt: “Ăn gì? Bị cậu chọc giận no rồi.”
Những sợi tóc mềm mại của thiếu niên rủ xuống trán, khuôn mặt bị hơi nước làm cho ửng đỏ. Cổ áo hơi mở để lộ một đoạn xương quai xanh tinh tế, hương thơm ấm áp trên cơ thể hòa lẫn với mùi sữa tắm không tên của khách sạn, bay vào mũi Trình Dã.
Hắn nuốt nước bọt, lại nhớ đến dáng vẻ khi bắn lên mặt y.
Người như ngọc trắng, lại bị hắn làm ô uế. Ánh mắt hắn không hề trong sạch, Giang Thời nhìn một cái đã phát hiện, giơ chân đá vào eo bụng rắn chắc của hắn.
“Trình Dã, cậu đang nghĩ gì vậy?”
Trình Dã nuốt nước bọt: “Không có.”
Giang Thời khoanh tay, rũ mắt đánh giá hắn: “Vậy cậu nói xem, cậu sai ở đâu?”
Trình Dã nhìn chằm chằm vào y.
“Tại tôi bắn quá cao.”
Giang Thời: “…”
Y còn có thể mong chờ điều gì tốt đẹp từ cái miệng này của Trình Dã đây chứ?
Giang Thời nằm xuống, kéo chăn trùm kín người: “Nói hay như vậy, vậy cậu quỳ mà nói đi.”
Trình Dã: “…”
Nói nhiều sai nhiều, Trình Dã dứt khoát im lặng, ngoan ngoãn quỳ ở đó, đợi Giang Thời hết giận rồi mới nói.
Đợi một lúc, Giang Thời lật người, trong chăn truyền ra giọng nói nghèn nghẹt của y.
“Tôi và Trương Trì chỉ là bạn bè bình thường.”
Trình Dã sững sờ một lát, mới phản ứng lại rằng Giang Thời đang giải thích với hắn.
“Tôi biết, chỉ là tôi…”
Chỉ là hắn không thể kiểm soát. Hắn hy vọng người khác đối xử tốt với Giang Thời, nhưng lại sợ người khác đối xử quá tốt với Giang Thời.
Những gì hắn có thể cho, người khác cũng có thể cho, vậy thì Giang Thời không cần phải ở bên cạnh hắn nữa.
Giang Thời không nhận ra suy nghĩ của hắn, tưởng hắn chỉ ghen tuông. Y nói: “Trương Trì là trẻ sinh non, cơ thể không khỏe lắm, nhà lại chỉ có mình nó, được cưng chiều vô cùng, cho ăn uống vô tội vạ, nuôi từ nhỏ thành một thằng béo ú.”
“Lúc đó có một đứa trẻ không ưa nó, bèn xúi giục những đứa khác cô lập nó, ngày nào cũng mắng nó là thằng béo chết tiệt. Nó nhút nhát, bị bắt nạt cũng không dám nói với người nhà. Tôi thấy không vừa mắt, giúp nó vài lần, thế là ngày nào nó cũng chạy theo sau lưng tôi. Cứ thế chúng tôi thân nhau.”
Nói đến đây, y kéo chăn lẩm bẩm một câu: “Một người đàn ông to như vậy, có thể rộng lượng một chút không?”
“Tại tôi nhỏ mọn quá…” Trình Dã nằm sấp bên giường, đưa tay kéo chăn: “Tôi sẽ chú ý hơn vào lần sau, tha thứ cho tôi lần này có được không?”
Chăn lỏng ra một chút, Giang Thời để lộ đôi mắt, mí mắt bị hơi làm cho hơi hồng. Y nhìn Trình Dã, đôi mắt ướt át, giọng nói nhỏ xíu.
“Trình Dã… cậu có cái đó… cái chứng nghiện đó không…”