68. Con bướm trắng và nụ hôn trong gương

Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn

Con bướm trắng và nụ hôn trong gương

Sau Khi Thiếu Gia Giả Về Thôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Căn hộ Trình Dã thuê nằm giữa hai trường đại học, là một căn hai phòng ngủ không quá rộng rãi nhưng vị trí và giao thông lại vô cùng thuận tiện.
Trên đường về, hắn ghé mua một ít rau củ và trái cây.
Trình Dã đã hiểu rõ sự lười biếng của Giang Thời từ lâu. Nhiều món y không chịu ăn căn bản không phải vì không thích, mà chỉ vì thấy phiền phức: phiền phức khi gọt vỏ, phiền phức khi tay dính nước bẩn rồi lại phải rửa. Để y ăn được nhiều hơn, mỗi lần Trình Dã đều gọt vỏ, bỏ hạt, cắt thành miếng nhỏ, cắm tăm sẵn rồi đặt trước mặt y.
Vừa về đến nhà, vị tổ tông nhỏ đã bật điều hòa rồi nằm ườn trên sofa, mái tóc dài rũ xuống ủ rũ như chính chủ nhân của nó.
Trình Dã xách trái cây và rau vào bếp.
Hắn cao lớn, căn bếp vốn không rộng rãi lắm, đôi vai rộng và đôi chân dài của hắn vừa bước vào đã che khuất hơn nửa ánh sáng.
Trình Dã cắt dưa hấu, bóc lựu, thậm chí còn bóc vỏ nho rồi để chung với hạt lựu.
Giang Thời nheo mắt lại, mơ màng ngủ gật trong làn gió lạnh.
Một cái bóng bao phủ, rồi mái tóc trên trán y được một bàn tay vén lên. Lúc này y mới mở mắt, nhìn thấy những ngón tay thô dài của Trình Dã có chút vụng về cầm một chiếc kẹp tóc hình dâu tây nhỏ, rồi dưới ánh mắt của y, “cách” một tiếng, hắn kẹp gọn tóc mái lại.
Trước mắt đột nhiên sáng bừng lên, Giang Thời sững sờ hai giây, đưa tay lên đầu sờ thử, sờ thấy hai chiếc lá nhỏ rủ xuống bên dưới quả dâu tây.
“Cái gì đây?”
Trình Dã đáp: “Kẹp tóc.”
Đương nhiên Giang Thời biết đó là kẹp tóc. Y hỏi: “Cậu lấy ở đâu ra vậy?”
Lại còn là một chiếc kẹp tóc dâu tây đáng yêu đến thế.
“Mua.” Trình Dã nói: “Hôm qua thấy anh ăn cơm cứ gạt tóc mãi, chắc là mồ hôi làm tóc dính vào mắt. Sáng nay ra ngoài mua bữa sáng tiện thể mua cho anh một cái kẹp tóc.”
Tóc hắn cũng như người hắn, vừa thô vừa cứng, không giống Giang Thời. Chất tóc của Giang Thời rất mềm, chỉ khi ngủ không ngoan mới có vài sợi vểnh lên không nghe lời.
Tóc được kẹp gọn gàng trên đỉnh đầu, khuôn mặt bên dưới có vẻ ngây ngốc, hai má bị nắng hun đỏ vẫn chưa tan hết.
“Rất đáng yêu.” Hắn nhận xét.
Không có chàng trai nào thích bị nhận xét là “đáng yêu”. Giang Thời liền ném cái gối vào người Trình Dã.
Trình Dã cầm lấy gối đứng dậy, lót lại dưới đầu y, hỏi: “Tối nay anh muốn ăn gì?”
Giang Thời lật người, cằm nhọn chọc vào gối: “Không muốn ăn, không có khẩu vị.”
“Được rồi.” Trình Dã nói: “Vậy tôi sẽ hầm thịt bò, rồi xào thêm vài món rau.”
“...”
Căn nhà có ánh sáng rất tốt, năm giờ chiều mặt trời vẫn chưa lặn, khiến phòng khách sáng bừng.
Giang Thời như một con mèo không xương, cựa quậy lật người, gối đầu nhìn Trình Dã nấu ăn.
Thật ra Trình Dã không biết nấu nướng gì nhiều. Trước đây ở thôn Khê Liễu, hắn cũng không có điều kiện để nấu nướng cầu kỳ, thường là có gì ăn nấy. Đôi khi trong nhà ngay cả dầu ăn cũng không có, chỉ nấu với nước rồi làm thêm chút nước chấm là xong.
Nhưng hắn chưa bao giờ bạc đãi Giang Thời.
Vì không biết nấu, hắn tự mua một cuốn sách dạy nấu ăn, trước tiên tự mình làm thử một lần, thấy có thể ăn được mới nấu cho Giang Thời ăn.
Chỉ nhìn vẻ ngoài của hắn, Giang Thời thật sự khó mà tưởng tượng được hắn nấu ăn sẽ ngon. Nhưng học sinh xuất sắc thì vẫn là học sinh xuất sắc. Trừ lúc đầu hắn có hơi không kiểm soát được tỷ lệ gia vị, cho đến nay hắn đã nấu được kha khá món, hương vị cũng ngon hơn Giang Tuyết làm nhiều.
Hắn cầm xẻng nấu ăn, một tay bưng nồi, cổ tay khẽ động, dễ dàng đảo nồi.
Giang Thời nhìn một lúc, rồi hỏi hắn: “Có cần tôi giúp gì không?”
Trước đây ở nhà, y còn giúp Giang Tuyết dọn dẹp bát đũa, nhưng chỉ sau vài ngày ở cùng Trình Dã, y đã gần như trở thành một phế nhân.
“Có.” Trình Dã nói: “Giúp tôi ăn hết trái cây trên bàn trà đi.”
“...”
Được rồi, Giang Thời nhích người ra, lấy một miếng dưa hấu.
Ăn cơm xong, Trình Dã rửa bát rồi lau nhà, cởi tạp dề ra, thay áo khoác rồi nói với Giang Thời đang chơi game trên sofa: “Tôi đi họp, không biết mấy giờ mới về. Đến mười một giờ thì anh đi ngủ đi, đừng thức khuya. Ngày mai tôi sẽ đi chụp hình với anh.”
Giang Thời ngẩng mặt lên khỏi màn hình điện thoại, hỏi: “Muộn như vậy rồi mà còn phải họp à?”
Không phải là cuộc họp diễn ra muộn như vậy, mà là để có thể đi cùng Giang Thời, hắn đã dời cuộc họp sang buổi tối.
“Không muộn đâu. Về sớm tôi sẽ mua đồ nướng ở dưới lầu cho anh.”
Giang Thời đều thấy sự bận rộn của Trình Dã. Y nghĩ, chỉ là đi chụp tạp chí thôi mà, một mình y cũng được, không cần phải để người khác đi cùng.
“Cậu bận thì cứ làm việc đi, ngày mai tôi tự đi là được.”
Rõ ràng, chuyện này Trình Dã sẽ không nghe Giang Thời. Hắn cúi người thay giày bên cửa, ánh mắt lướt vào trong, thấy vạt áo phông của thiếu niên hơi lật lên, để lộ một đoạn eo thon.
Thế là động tác của hắn khựng lại.
Giang Thời đợi một lúc không thấy tiếng mở cửa, y quay đầu lại. Cằm y bị hai ngón tay kẹp lấy, bẻ mặt y sang, môi lưỡi hắn chen vào.
Áo y được vén lên, cái eo trắng như phát sáng bị một bàn tay màu mật ong nắm lấy, xương ngón tay cọ vào da thịt Giang Thời đau nhức.
Y nhúc nhích eo muốn thoát khỏi bàn tay đó, nhưng lại vô tình đưa mình vào lòng đối phương thêm một chút.
Trình Dã buông tay lùi lại một bước, hơi thở phả ra rất nóng. Hắn nói: “Đừng cọ, cọ nữa thì tôi không đi được đâu.”
Giang Thời bị đổ lỗi, y lau miệng, hỏi: “Trình Dã cậu lên cơn gì vậy? Đang yên đang lành tự dưng hôn tôi làm gì?”
“Anh vừa quyến rũ tôi.”
Giang Thời: “??”
Làm ơn làm người đi.
Cuộc họp của Trình Dã không biết kéo dài đến mấy giờ. Khi y đi ngủ hắn vẫn chưa về, và khi y tỉnh dậy thì hắn đã làm xong bữa sáng.
Sau khi thi đại học xong, Giang Thời ngày nào cũng ngủ đến khi tỉnh tự nhiên. Đột nhiên phải dậy sớm như vậy, cả người y mơ màng.
Đến trường quay còn chưa hoàn hồn, y đã bị kéo đi trang điểm.
Người trang điểm là một cô gái trẻ, nhìn kỹ khuôn mặt Giang Thời, cô ấy cảm thán: “Không biết phải vẽ gì lên khuôn mặt hoàn hảo này của cậu nữa.”
Lý Na đẩy cửa vào, nói: “Trang điểm cho cậu ấy trưởng thành hơn một chút, khuôn mặt cậu ấy còn quá trẻ con.”
Giang Thời không nghe thấy gì, nhắm mắt để mặc cho thợ trang điểm vỗ vỗ lên mặt y.
Ngoài cửa, nhân viên đang sắp xếp bối cảnh, Tôn Thiên Vũ chạy đi chạy lại, giọng nói khản đặc. Anh ta quay đầu tìm nước uống, thì nhìn thấy Trình Dã đang đứng ở cửa phòng trang điểm.
Mái tóc cắt ngắn như vậy, không những không làm xấu đi vẻ ngoài mà ngũ quan của hắn vẫn rất sâu, vai rộng, eo hẹp, chân dài. Khác với sự tinh tế của Giang Thời, dã tính trên người Trình Dã rất mạnh mẽ, mang theo một loại khí chất trầm lắng.
Rất quyến rũ, cũng rất nguy hiểm.
Tôn Thiên Vũ khựng lại, cầm cốc nước đứng cạnh Trình Dã.
Anh ta uống một ngụm nước, rồi mở lời: “Bạn trẻ, cậu có phải người dân tộc thiểu số không?”
Trình Dã không nhìn anh ta, ánh mắt hắn dõi về phía trường quay không xa, nơi một nhân viên đang ôm một bó hoa thủy tiên khổng lồ cẩn thận đi vào.
“Ừm.”
“Thảo nào.” Tôn Thiên Vũ cười một tiếng: “Ngũ quan cậu nhìn không giống người Hán lắm.”
Anh ta nghiêng người, đánh giá Trình Dã.
Chiếc ba lô hắn xách trông có vẻ là hàng hiệu, nhưng bản thân hắn lại mặc một bộ quần áo cũ không biết đã mặc bao lâu. Giày cũng vậy, mặt lưới có chút biến dạng, nhìn kỹ thì còn là hàng nhái.
“Với chiều cao và ngoại hình như cậu thì rất hợp làm người mẫu đấy. Đừng xem thường ngành này, nó kiếm tiền nhiều hơn cậu tưởng đấy. Phong cách như cậu tôi chưa từng thấy, sau này có khi thật sự sẽ nổi tiếng. Cậu thật sự không suy nghĩ lại sao?”
“Không.” Trình Dã nhàn nhạt đáp: “Gia đình tôi không cho phép.”
Tôn Thiên Vũ sững sờ: “Không cho phép ư?”
“Tôi bảo thủ, phải giữ nam đức, không làm công việc phải lộ mặt như người mẫu.”
Tôn Thiên Vũ: “...”
Khóe miệng anh ta co giật, còn muốn nói gì đó thì cửa phía sau “kẽo kẹt” một tiếng mở ra.
Trình Dã quay người, Giang Thời ngược sáng bước ra từ trong phòng.
Trên mặt y có một lớp nền rất mỏng, đường kẻ mắt làm suy yếu đi nét trẻ con ban đầu, khiến cả người lập tức trở nên có khoảng cách hơn. Màu son cũng rất nhạt, nhưng vì chưa từng tô bao giờ, môi y luôn mím lại một cách không tự nhiên.
Ánh mắt Trình Dã lướt qua đôi môi đầy đặn của y, rồi mới nhìn đến quần áo trên người y.
Đó là một chiếc áo sơ mi trắng, chất vải rất mỏng nhẹ. Hắn không hiểu rõ về thiết kế và kiểu dáng của bộ quần áo, chỉ nhìn thấy xương quai xanh lộ ra ở cổ áo của Giang Thời, cái eo ẩn hiện dưới ánh sáng và bóng tối, cổ tay trắng nõn thò ra từ ống tay áo, và xương cẳng tay ửng hồng.
Nhân viên mang đến máy thổi gió, cắm điện. Gió thổi bay bộ quần áo trên người Giang Thời, nhẹ nhàng như một con bướm đang bay lượn.
Trình Dã đưa tay ra chỉ kịp chạm vào một góc áo, thì con bướm đã bị Lý Na kéo đi mất rồi.
Nhiếp ảnh gia là chồng của Lý Na, một người nước ngoài nói tiếng Trung rất tốt.
Khi anh ta nhìn thấy Giang Thời, mắt sáng bừng lên. So với người Trung Quốc có phần rụt rè, họ luôn rất hào phóng khi khen ngợi những điều và người đẹp.
“Quá đẹp, cậu sinh ra là để dành cho bộ quần áo này.”
Trình Dã và Tôn Thiên Vũ lại gần trường quay. Bó hoa thủy tiên trắng tinh được Giang Thời ôm trong lòng, thiếu niên cụp mắt, dường như trước mặt có một vũng nước trong veo, bên trong phản chiếu khuôn mặt của y. Y đưa tay chạm vào, hình ảnh phản chiếu tan đi, thế là nỗi u sầu trong mắt y càng sâu đậm.
Tôn Thiên Vũ cảm thấy kinh ngạc trước khả năng diễn xuất của Giang Thời: “Nguồn cảm hứng thiết kế của chị Na đến từ Narcissus trong thần thoại Hy Lạp, một người yêu hình ảnh phản chiếu của mình trong nước, không thể chạm vào và cuối cùng u sầu mà chết. Vì vậy, người mặc nó phải đẹp, còn phải kiêu ngạo và lạnh lùng, ngoài chính mình ra, trên đời không có ai xứng đáng để cậu ấy chú ý.”
“Cậu xem, cậu ấy có giống bó thủy tiên trắng trong lòng mình không?”
“Không giống.” Trình Dã nói: “Giống con bướm.”
Tôn Thiên Vũ quay đầu nhìn hắn, nhưng Trình Dã không nói gì thêm.
Khó chụp nhất là bộ quần áo đầu tiên, sau đó thì đơn giản hơn nhiều. Nhưng những việc lặt vặt cộng lại, đến khi chụp xong đã hơn sáu giờ tối.
Ngoài lúc đầu y giữ vẻ mặt lạnh lùng, sau đó Giang Thời đều phải cười để chụp. Cười cả ngày, khóe miệng y cứng lại, trong lòng y cảm thán quả nhiên không có công việc nào là dễ dàng.
Trước khi đi, Lý Na gọi y lại: “Theo lẽ thường thì quần áo đã chụp xong đều phải thu hồi, nhưng chiếc áo sơ mi này rất hợp với cậu. Coi như là phần thưởng cho sự hợp tác vui vẻ, tôi tặng cậu.”
Giang Thời sững sờ nhìn chiếc túi cô ấy đưa tới, đưa tay nhận lấy rồi nói: “Cảm ơn.”
Tôn Thiên Vũ tiễn họ ra ngoài. Anh ta nói với Giang Thời: “Hy vọng sau này có cơ hội hợp tác.”
Mặc dù rất mệt, nhưng Giang Thời không ghét chụp ảnh. Hơn nữa, kiếm tiền bằng cách này đơn giản hơn nhiều so với khuân gạch. Y không từ chối lời mời của Tôn Thiên Vũ: “Mong được như lời anh nói.”
Buổi tối ăn lẩu, Giang Thời cay đến nỗi trán đổ mồ hôi, vừa “hì hà” vừa uống nước, mắt sáng long lanh. Y nói: “Tôi thấy khá thú vị.”
Trình Dã không biết lại lôi chiếc kẹp tóc dâu tây từ đâu ra, kẹp tóc mái phía trước của Giang Thời lên, nhìn khuôn mặt ửng hồng của y, hỏi: “Thích à?”
“Cũng được.” Giang Thời chớp mắt: “Dù sao cũng không ghét.”
“Tôi biết rồi.” Trình Dã nói.
“Cậu lại biết cái gì rồi?”
Trình Dã không nói, hắn bóp bóp cọc tiền mặt hơi dày trong ba lô của Giang Thời, hỏi: “Bữa này anh mời à, thiếu gia?”
Lần đầu Giang Thời kiếm được tiền, y vung tay lên: “Đương nhiên rồi.”
Ăn cơm xong, Giang Thời rửa sạch mọi mệt mỏi. Khi y đi ra, Trình Dã đang đứng trên ban công gọi điện thoại.
Y lau tóc quay người, nhìn thấy chiếc túi đặt trên sofa.
Giang Thời đi tới, lấy chiếc áo sơ mi trắng bên trong ra giũ. Chất vải nhẹ nhàng bay trong không khí, lụa trắng phản chiếu ánh sáng dưới đèn tạo ra vẻ óng ánh như ngọc trai.
Chụp cả nửa ngày, thật ra y vẫn chưa xem mình mặc bộ quần áo này trông như thế nào.
Giang Thời khựng lại, quay đầu nhìn. Trình Dã vẫn đang quay lưng lại nói chuyện điện thoại. Thế là y nhanh chóng cởi chiếc áo phông đang mặc, khoác chiếc sơ mi lên người.
Khi y quay đầu lại, Trình Dã đã cúp điện thoại, đứng dựa vào cửa ban công.
Hắn không nói gì, ánh mắt như có thực thể, lướt qua người Giang Thời từng chút một, mang theo một cảm giác tê dại.
Bàn tay Giang Thời nắm chặt góc áo, y giấu đầu lòi đuôi nói: “Tôi chỉ thử xem có vừa không thôi.”
Trình Dã đi tới, giải thoát đoạn vải đó khỏi tay y, đứng trước mặt y, cụp mắt chỉnh lại cổ áo.
“Rất đẹp.” Giọng hắn khàn khàn: “Rất hợp với anh, giống như con bướm.”
Bướm gì…
Vẻ mặt hắn quá nóng bỏng, Giang Thời có hơi không tự nhiên quay mặt đi, nói: “Cậu tránh ra, tôi muốn vào nhà vệ sinh.”
Trình Dã không nói gì, đưa tay ôm lấy eo Giang Thời, một tay ôm y, mở cửa nhà vệ sinh, rồi đặt y ngồi lên bồn rửa mặt.
Hắn nâng khuôn mặt Giang Thời, để y nhìn thấy chính mình trong gương, nói: “Tôi không nói dối, thiếu gia rất đẹp.”
Lông mi Giang Thời run rẩy, nhìn thấy chính mình trong gương.
Hoàn toàn không có vẻ u sầu và lạnh lùng mà nhiếp ảnh gia nói khi chụp. Trong mắt y ngập hơi nước, cằm bị tay Trình Dã xoa đến ửng hồng.
Một khuôn mặt khác áp sát, màu đen và màu trắng giao nhau trong gương.
Giang Thời quay đầu lại, Trình Dã nhìn chằm chằm vào y, ánh mắt rất tối, khẽ nói một câu bằng tiếng Di.
“...&%.”
Y sững sờ: “Cậu nói gì vậy?”
“Tôi nói...”
“Thiếu gia, muốn hôn không?”
Giang Thời, muốn đ*t anh.